Diệp Lăng Phi và Angel đang hôn nhau thắm thiết trong cái đình sau hoa viên thì nghe thấy tiếng bước chân vọng lại từ phía sau.
Diệp Lăng Phi hơi hoảng, tưởng là Bạch Tình Đình tới nên vội vàng buông tay, giữ khoảng cách với Angel. Hắn quay người lại thì chỉ thấy Alice mặc một chiếc váy trắng đang đứng sau lưng họ. Alice không nhìn thấy hai người hôn nhau, vì khi cô đến gần, Diệp Lăng Phi và Angel đã tách ra rồi.
Alice hoàn toàn không biết mình vừa làm phiền nụ hôn của hai người. Cô đi vào trong đình, nói với Diệp Lăng Phi:
- Tình Đình tìm anh có việc!
- Ừm, anh biết rồi! Anh về ngay đây!
Diệp Lăng Phi nói xong thì quay người đi qua Alice. Lúc này, hắn mới thấy trên mặt Angel có nước mắt. Alice không hiểu gì, bèn hỏi:
- Angel! Anh ấy bắt nạt cậu à?
- Đâu có!
Angel đưa tay lau nước mắt, nói:
- Không có gì đâu! Alice, chúng ta về thôi!
- Về sớm vậy sao? Chẳng phải chúng ta tới đây học nấu ăn à? Tớ vừa mới học được cách làm mấy món!
- Về thôi! Chúng ta đừng làm phiền Satan và vợ anh ấy nữa. Đi thôi!
Cô đưa tay ôm lấy eo Alice, nói:
- Alice! Đợi khi tớ rời khỏi Vọng Hải, cậu phải nói chuyện nhiều với chị Tình Đình, gần gũi với cô ấy. Tớ tin điểm này rất quan trọng. Việc Satan có chấp nhận người tình cũ như cậu hay không, mấu chốt nằm ở chỗ Bạch Tình Đình có chấp nhận cậu hay không. Theo như sự hiểu biết của tớ về Bạch Tình Đình, cô ấy là người sống rất tình cảm, tớ tin theo thời gian cô ấy sẽ chấp nhận cậu!
Alice gật đầu:
- Angel, tớ biết rồi!
Diệp Lăng Phi trở về biệt thự thì thấy Tình Đình đang bận dọn dẹp nhà ăn.
- Tình Đình, bây giờ ăn cơm hả em?
- Ừm. Ông xã, em đói rồi nên muốn ăn sớm một chút. Angel đâu rồi?
- Anh không biết. Vừa nãy Alice tới gọi anh, chỉ nói em tìm anh có việc!
Diệp Lăng Phi đi vào phòng ăn và nói tiếp:
- Alice cũng không nói là gọi anh về ăn cơm, có lẽ Angel cho rằng em tìm anh có việc chăng?
- Ừm, hoặc cũng có thể hai người họ không ăn cơm ở nhà mình. Vừa nãy Alice cũng nói muốn về biệt thự, em nghĩ chắc cô ấy cũng về thôi!
- Cũng có thể như vậy.
Diệp Lăng Phi ngồi trước bàn ăn, nhìn các món ăn bày la liệt. Bạch Tình Đình bận rộn dọn bát đĩa cho hắn, nói:
- Ông xã! Hân Mính gọi điện cho em, cô ấy nói sẽ về nhà luôn, không quay lại đây nữa!
- Ừm. Chuyện này anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi cầm đũa gõ nhẹ vào bát, nói:
- Chiều nay anh vừa đi tìm Hân Mính!
- Anh tới chỗ Hân Mính!
Bạch Tình Đình vừa cầm đũa lên, nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì giật mình, quay lại hỏi:
- Ông xã, anh tìm cô ấy có chuyện gì?
- Ai da! Nói ra thì dài lắm. Bà xã, chúng ta ăn cơm trước đi, ăn xong anh sẽ nói với em!
- Ừm. Như vậy cũng được.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ăn rất nhanh. Trong lúc ăn, hai người không nói với nhau câu nào. Họ ăn cơm trước, trong khi Trương Vân dọn dẹp nhà bếp. Khi hai người ăn xong và đi ra khỏi nhà ăn, gặp Trương Vân ở cửa, Bạch Tình Đình còn nhắc Trương Vân lần sau nhớ ăn cơm trước rồi hãy dọn dẹp.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình lên phòng ngủ trên tầng hai, cũng chính là phòng ngủ trước đây của Bạch Tình Đình. Vừa vào phòng, cô đã lấy từ trong vali ra một bịch băng vệ sinh và một chiếc quần lót màu đỏ.
- Bà xã! Em làm gì vậy?
- Đi vệ sinh!
Bạch Tình Đình không giải thích nhiều, vội vàng cầm những thứ đó đi ra ngoài. Diệp Lăng Phi thì nằm trên giường xem tivi.
Tầm mười phút trôi qua, Bạch Tình Đình từ ngoài bước vào, vừa vào đã nhíu mày, vẻ mặt không vui. Diệp Lăng Phi ngồi dậy, đưa tay vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình:
- Bà xã! Lại đây!
Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi. Hắn vừa đưa tay ra định sờ soạng phần dưới của cô thì bị cô kháng cự:
- Ông xã, đừng như vậy. “Cái đó” tới rồi!
- “Cái đó”! Cái gì cơ?
- Thì kinh nguyệt đó! Người ta đâu có biết đúng lúc này lại bị, phiền chết đi được. Sớm không tới, muộn không tới, lại đúng lúc này. Hôm nay là ngày bao nhiêu?
- Ngày 12 hay 13 gì đó!
Bạch Tình Đình xuống giường, đi lại gần chiếc bàn sát tường, lấy một cuốn lịch ra xem lại tháng trước rồi nói:
- Tháng trước em bị vào ngày 12. Tháng này lại chậm mất ba ngày!
Nói rồi, cô cầm cây bút trong ống đựng bút bên cạnh, vẽ một vòng tròn vào ngày 13 tháng 10, làu bàu:
- Đúng là phiền chết đi được! Tại sao kinh nguyệt của em chẳng ổn định chút nào vậy?
Diệp Lăng Phi không hiểu chuyện đó thì có ý nghĩa gì. Tóm lại, hắn chỉ biết chuyện của phụ nữ rất phiền phức, lại còn có kinh nguyệt. Bạch Tình Đình lại tới bên giường, bất lực nói:
- Ông xã! Mấy ngày này lại không thể rồi!
- Không sao!
Diệp Lăng Phi ôm lấy Bạch Tình Đình, nói:
- Anh không vội đâu! Dù sao em cũng là người đàn bà của anh, anh vội gì chứ?
- Ừm. Vâng ạ. A, vừa nãy lúc ăn cơm anh có nhắc tới Hân Mính! Rốt cuộc là có chuyện gì?
Nghe Bạch Tình Đình nhắc tới Hân Mính, hắn bật cười:
- Tình Đình! Chuyện này nói thế nào bây giờ nhỉ! Để anh nghĩ đã!
- Có gì không tiện nói ra à? Em thấy lạ lắm! Lẽ nào chuyện của Hân Mính cũng không tiện nói sao?
- Không phải!
Diệp Lăng Phi thở dài:
- Anh đang nghĩ xem phải nói thế nào để em hiểu được ý anh! Nói đơn giản là anh muốn đi tìm bố của Hân Mính, Chu Hồng Sâm, để nói chuyện của cô ấy!
Bạch Tình Đình ngạc nhiên, quay người lại đối diện với Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, vừa nãy anh nói cái gì?
- Anh nói anh muốn tìm Chu Hồng Sâm nói về chuyện Hân Mính mang thai!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, cô liền đưa tay sờ lên trán hắn như thể muốn kiểm tra xem hắn có bị bệnh không. Bạch Tình Đình cảm thấy rất kỳ lạ:
- Không sốt mà!
Diệp Lăng Phi dở khóc dở cười, đưa tay giữ chặt tay phải của Tình Đình:
- Tình Đình! Em làm gì vậy?
- Em muốn xem có phải anh phát bệnh thật hay không?
Tình Đình không tỏ ra đang nói đùa:
- Em xem anh có bị bệnh không? Anh nói muốn tìm chú Chu để nói về chuyện của Hân Mính, thế chẳng phải là bị bệnh thì là gì? Nếu chú ấy mà biết Hân Mính mang thai, chú ấy chắc chắn sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với Hân Mính. Cũng có thể sẽ nhốt cậu ấy ở nhà không cho ra ngoài!
- Bà xã! Không có chuyện như vậy đâu! Anh không nghĩ thị trưởng Chu lại là người không biết đạo lý như vậy! Anh có thể dần dần nói cho ông ấy hiểu, trên đời này chẳng có việc gì là không thương lượng được cả. Huống hồ Hân Mính lại mang thai, chẳng lẽ ông ấy nhẫn tâm bắt Hân Mính bỏ đứa con đó! Anh thấy thị trưởng Chu không làm vậy đâu!
- Không chắc đâu!
Bạch Tình Đình đứng dậy, cởi hết quần áo ngoài, lấy từ trong tủ ra một chiếc váy ngủ màu trắng đặt lên giường.
- Ông xã, anh và em đều không hiểu gì về tính cách của chú Chu. Em cũng không gặp chú ấy nhiều, nhưng trong ấn tượng của em, chú ấy lúc nào cũng giữ thể diện. Chú ấy rất xem trọng hình tượng của bản thân. Anh nghĩ mà xem, con gái chú ấy chưa chồng mà chửa, em nghĩ chú ấy không chấp nhận đâu. Theo em, cứ từ từ rồi tính, nói không chừng sẽ có cách!
Bạch Tình Đình đứng trước mặt Diệp Lăng Phi cởi nốt áo lót, để lộ ra đôi gò bồng đảo căng tròn. Trước mặt chồng, gần như trút bỏ hết quần áo, cô không cho rằng đây là hành động đáng xấu hổ. Cô là người như vậy, trước mặt chồng mình có thể làm bất cứ chuyện gì, thậm chí cả những chuyện không phù hợp với thân phận của cô. Cô mặc chiếc áo ngủ rồi ngồi trước bàn trang điểm. Diệp Lăng Phi ngồi trên giường nhìn sau lưng Tình Đình, nói:
- Bà xã, anh đã nghĩ qua rồi. Nếu không phải việc đã đến bước đường cùng, anh sẽ không làm như vậy. Anh cũng rõ việc tìm Chu Hồng Sâm nói chuyện của Hân Mính rất nguy hiểm, nhưng cô ấy đã mang thai gần hai tháng rồi. Nếu anh lại đi ra ngoài hai tháng nữa, chẳng đợi anh về thì cái bụng của Hân Mính ngày càng to ra, tới lúc đó mới nói với Chu Hồng Sâm thì quá bị động.
Diệp Lăng Phi tỏ ra rất khó xử, nếu có cách giải quyết khác hắn cũng sẽ không làm vậy. Nhưng cứ theo tình hình này, hắn chỉ còn cách tìm Chu Hồng Sâm nói rõ mà thôi.
- Ông xã, lẽ nào không có cách nào khác, nhất định phải làm vậy sao?
Diệp Lăng Phi thở dài, gật đầu:
- Anh đã nghĩ tới những cách khác nhưng đều không được. Anh hết cách rồi, chỉ có thể làm vậy thôi!
- Ông xã, vậy anh đã nghĩ tới chuyện chú Chu sẽ hỏi anh sắp xếp thân phận cho Hân Mính thế nào chưa? Đây là câu hỏi rất nhạy cảm. Mặc dù ở Trung Quốc chỉ cho phép một vợ một chồng, nếu chú ấy bắt anh cưới Hân Mính thì làm thế nào?
Bạch Tình Đình nói xong thì nhìn Diệp Lăng Phi, đây là vấn đề không thể trốn tránh. Chu Hồng Sâm mười phần thì tám, chín phần sẽ hỏi câu này. Bây giờ cô đưa ra để xem phản ứng của Diệp Lăng Phi, cô muốn biết trong lòng hắn, mình thật sự chiếm bao nhiêu phần, liệu hắn có chọn cách ly hôn với cô để đến với Hân Mính không? Dù gì bây giờ Hân Mính cũng đang mang thai đứa con của Diệp Lăng Phi, mà bản thân cô thì chưa một lần thật sự hoàn thành nghĩa vụ làm vợ với hắn. Về điểm này, cô không thể so sánh với Chu Hân Mính.
Diệp Lăng Phi thấy trong câu hỏi của Tình Đình có cả sự lo lắng. Hắn ngồi dậy, tới trước mặt cô, cúi xuống ôm cô từ phía sau, hôn lên đôi má cô dịu dàng:
- Bà xã, anh đã nghĩ tới cách giải quyết rồi, chỉ là cách này cần có sự đồng ý của em!
Bạch Tình Đình bỗng cảm thấy tim mình đập nhanh, việc cô không muốn nhất sắp diễn ra rồi. Cô cắn chặt môi, nói:
- Ông xã! Anh muốn ly hôn với em à? Rồi kết hôn với Hân Mính. Nếu thật sự là như vậy, em…
Nước mắt cô bỗng trào ra:
- Em muốn chết! Em không thể ly hôn với anh, em không muốn…
Bạch Tình Đình không nói tiếp được nữa, Diệp Lăng Phi vội vàng nói:
- Bà xã! Em nói linh tinh gì thế? Cả đời này anh sẽ không ly hôn với em, anh phải giữ chặt em, không cho em rời xa anh!
Diệp Lăng Phi nói rồi ôm Bạch Tình Đình tới bên giường. Cô bị hắn ôm chặt, đôi môi mặn đắng vì nước mắt, hỏi:
- Vậy anh nói cần sự đồng ý của em là có ý gì?
- Ý của anh là anh muốn thương lượng với em, chúng ta tới Ai Cập tổ chức hôn lễ!
Diệp Lăng Phi đưa tay lau nước mắt trên mặt Tình Đình:
- Bà xã! Anh có quốc tịch ở đó, luật pháp cho phép một chồng nhiều vợ. Anh nghĩ anh và Hân Mính có thể tới đó kết hôn, tới lúc đó cả ba chúng ta cùng tổ chức một hôn lễ hoành tráng nhất! Chỉ là anh cần có sự đồng ý của em, nếu không anh đâu dám làm như vậy!
Bạch Tình Đình sau khi biết Diệp Lăng Phi nói chuyện này thì bật cười, đưa tay lau nước mắt, trách móc:
- Vậy mà anh không nói sớm, hại người ta cứ nghĩ anh muốn bỏ rơi người ta. Tóm lại, em không bao giờ ly hôn với anh. Em nói lại, anh đừng có mà nghĩ sẽ bỏ mặc em được. Em không phải là người con gái dễ bắt nạt, em cũng sẽ học mấy cô gái bình thường khác, một khóc, hai làm ầm ĩ, ba treo cổ!
Diệp Lăng Phi cười lớn:
- Bà xã! Anh làm sao mà bỏ rơi em được, em phải nói rõ ràng ra!
- Anh còn không phải à? Đồ dê già! Bản thân anh không nhớ đã làm điều gì à?
Bạch Tình Đình đưa tay ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi:
- Người ta cái gì cũng cho anh hết! Ngày nào anh cũng bắt nạt người ta như vậy, như thế còn không phải sao?
- Ừm, bà xã, anh thừa nhận!
Bạch Tình Đình thò tay vào người nhéo Diệp Lăng Phi. Hắn thừa nhận, cô mới thả tay ra, thơm lên má hắn một cái.
- Ông xã! Cả đời này em chỉ yêu một người đàn ông! Em thuộc về anh, nếu anh rời xa em, em thật không còn cách nào sống tiếp nữa!
- A, đồ ngốc! Anh làm sao mà xa em được. Chỉ là anh đang nghĩ cách giải quyết chuyện của Hân Mính. Vì chuyện này mà chiều nay anh đã đi tìm cô ấy. Anh đã thuyết phục được cô ấy rồi. Hôm nay cô ấy về nhà là để xem thái độ của bố mẹ cô ấy như thế nào, tới lúc đó anh mới nghĩ xem sẽ giải quyết thế nào.
Bạch Tình Đình gật đầu:
- Ừm, như vậy cũng được. Nhưng mà nếu tổ chức hôn lễ tại Ai Cập, không thể không mời bố em tới tham gia, mà bố em lại chưa biết chuyện của ba chúng ta. Không biết bố có chấp nhận chuyện hoang đường này không!
- Bà xã đại nhân, nhạc phụ đại nhân anh giao cho em hết! Em là bảo bối tâm can của người, chắc em sẽ có cách phải không nào!
- Em thì có cách gì chứ! Bây giờ anh là ông chủ của em, Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ đều là của anh, em chỉ là làm công cho anh thôi! Tới lúc đó em sẽ nói với bố là em bị anh lừa. Bây giờ em bắt buộc phải nghe lời ông xã, nếu không trên người em sẽ chẳng có một xu!
- Bà xã! Em đừng có nói như vậy! Tiền của anh không phải tiền của em sao? Em cần bao nhiêu, ngay bây giờ anh đưa cho em!
- Ông xã! Em đùa ý mà! À đúng rồi ông xã! Ngày mai em phải đi giải quyết việc của bác Ngô! Em lo lắng không biết bố em nhìn nhận chuyện này như thế nào. Dù sao những người đó đều là cấp dưới của bố, những ngày đầu tiên họ đã cùng bố lập ra Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, lần này em sa thải họ, em cảm thấy không phải cho lắm!
- Có gì đâu chứ! Chẳng phải do em đuổi họ đi, mà là họ tự muốn đi. Hơn nữa, họ mà về hưu thì vẫn có một khoản tiền rất lớn, đủ cho họ an hưởng tuổi già rồi!
Bạch Tình Đình lo lắng mọi chuyện không đơn giản như trong tưởng tượng. Lúc đó, chuông điện thoại đột nhiên reo lên. Cô ra khỏi lòng Diệp Lăng Phi, đến trước bàn cầm điện thoại lên, vừa nhìn thì ra là số của Bạch Cảnh Sùng. Bạch Tình Đình không lập tức nghe máy mà nói với Diệp Lăng Phi:
- Ông xã! Là điện thoại của bố em. Em nghĩ nhất định là vì chuyện mấy cổ đông đó bị tước quyền mà bố gọi tới!
Diệp Lăng Phi khua khua tay:
- Bà xã! Em nghe đi! Nếu có chuyện gì cứ đổ hết cho anh!
Diệp Lăng Phi nói rồi nằm trên giường. Bạch Tình Đình nhìn hắn, lắc đầu:
- Bố em làm sao tìm anh được! Chắc là tìm em rồi, ai bảo em là tổng giám đốc của tập đoàn chứ!
Bạch Tình Đình nói rồi nghe máy, trong điện thoại là giọng trách móc của Bạch Cảnh Sùng. Cô có thể đoán ra ở đầu dây bên kia, ông chắc đang tức giận lắm.
- Tình Đình, chuyện này là sao? Ông Ngô và những người khác đã gọi điện cho bố, nói họ đều bị tước quyền cổ đông. Nếu không phải vì nể mặt bố thì họ đã họp cổ đông lại và tuyên bố tập đoàn phá sản lâu rồi!
Bạch Tình Đình nghe xong thì không trả lời ngay, cô nhíu mày. Bạch Cảnh Sùng thấy con gái không đáp lời thì giọng lại cao hơn vài phần, càng thêm nóng ruột và tức giận:
- Tình Đình, chuyện này rốt cuộc là sao hả? Tại sao không thương lượng trước với bố, bây giờ con xem sự việc loạn như thế này. Nếu những người đó muốn quấy rối tiếp thì Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ coi như hết. Bố không muốn nó sụp đổ trong tay con!
Sắc mặt Tình Đình biến đổi, cô nói:
- Bố à! Con biết bố rất tức giận, con nghĩ chắc chắn là đám người đó gọi điện cho bố đúng không ạ?
Đối với thái độ của Tình Đình, Bạch Cảnh Sùng hoàn toàn bất ngờ, ông không nghĩ rằng con gái lại dùng giọng điệu đó nói chuyện với mình. Ông nói:
- Đúng vậy! Tất cả họ đều gọi điện cho bố. Cuộc điện thoại của cổ đông Ngô là nghiêm trọng nhất, ông ấy hy vọng bố sẽ thuyết phục được con đừng làm như vậy! Nếu không, ngay ngày mai ông ấy sẽ làm đơn rút cổ phần.
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi đang nằm trên giường, tự nhiên có một dũng khí mà trước đây chưa từng có. Cô cầm điện thoại đi về phía giường, nằm vào lòng Diệp Lăng Phi. Hắn đưa tay ôm lấy cô, cảm giác ấm áp này khiến cô cảm thấy có dũng khí đương đầu với mọi khó khăn.
- Bố à, bây giờ con là tổng giám đốc của tập đoàn, con có quyền quyết định tương lai phát triển của nó. Không sai, mấy người đó đúng là cùng bố lập ra tập đoàn này, nhưng họ đã hết thời rồi. Họ chỉ biết nghĩ tới cái lợi trước mắt mà không biết tự tìm con đường phát triển trong tương lai của tập đoàn. Để họ rời khỏi là sự lựa chọn tốt nhất. Ngày mai con sẽ xử lý dứt điểm việc bãi miễn quyền cổ đông của họ. Bây giờ vốn của tập đoàn đủ để thu hồi số cổ phần đó. Bố nên biết, cái gì mà tuyên bố tập đoàn phá sản toàn là nói láo, bọn họ căn bản chẳng có quyền làm như vậy. Tập đoàn Thế Kỷ không nói là không thu hồi cổ phần mà sẽ làm theo “Luật công ty”. Chỉ khi công ty không thu hồi cổ phiếu làm hại tới lợi ích của họ, họ mới có quyền kiện ra tòa. Rất rõ ràng, họ chẳng có quyền gì mà đòi khởi tố. Bố à, lần này con đã quyết định rồi. Không cần biết là ai khuyên, con cũng không thay đổi quyết định, kể cả bố. Không phải con không tôn trọng bố, chỉ là hiện nay bố không ở tập đoàn, bố không hiểu mọi chuyện bây giờ. Lẽ nào bố cho rằng tổng giám đốc như con không có năng lực làm cho tập đoàn đi lên hay sao?
Bạch Tình Đình nói xong, đầu dây bên kia bỗng im ắng. Mãi lâu sau, Bạch Cảnh Sùng mới nói:
- Tình Đình, xem ra con trưởng thành thật rồi
⟡ Thiên Lôi Trúc — Nơi hội tụ dịch giả AI ⟡