Lúc đầu Diệp Lăng Phi hoàn toàn không chú ý tới câu nói đó của Trần Ngọc Đình, khi đó hắn chỉ nóng ruột muốn biết có phải trong nhà cô có chuyện hay không. Khi cô nói đã chuyển nhà, không còn ở lại nơi vừa bị hỏa hoạn nữa, Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm:
- Chị Ngọc Đình, chị nói Trương Lộ Tuyết đã trở về Vọng Hải rồi sao?
Trần Ngọc Đình ngạc nhiên hỏi:
- Chẳng lẽ cậu không biết chuyện này sao? Tổng giám đốc Trương bay chuyến trưa nay, Khả Nhạc đã đi đón Trương tổng rồi, chiều nay Trương tổng phải tham gia một cuộc họp mà!
- Ừm, tôi hoàn toàn không biết, có lẽ Trương Lộ Tuyết cho rằng tôi không tham gia vào việc quản lý của tập đoàn Tân Á, vì vậy không cần thông báo cho tôi!
- Có lẽ là vậy! A! Tôi không thể nói chuyện được nữa, bây giờ tôi phải chuẩn bị tài liệu, có thời gian chúng ta nói chuyện sau!
- Được!
Diệp Lăng Phi cúp máy, nếu thật sự Trương Lộ Tuyết hôm nay trở về, tại sao không báo cho hắn một tiếng chứ? Bây giờ Diệp Lăng Phi có chút do dự, không biết có nên giả vờ không biết chuyện Trương Lộ Tuyết về hay không. Đối với Diệp Lăng Phi mà nói, lần này Trương Lộ Tuyết trở về mà không nói cho hắn, đó là dấu hiệu cho thấy cô không muốn hắn biết chuyện mình trở về. Nếu đã như vậy, lỡ hắn đi tìm Trương Lộ Tuyết thì không biết cô sẽ phản ứng thế nào. Trương Lộ Tuyết là một cô gái rất khó đoán, nhất thời hắn không biết phải xử lý ra sao.
Đường Hiểu Uyển đi quanh căn nhà nhỏ hai vòng, cả căn nhà bị thiêu rụi đến mức không nhận ra được nữa. Nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu đen kịt, Đường Hiểu Uyển nhìn căn phòng chẳng còn lại gì bèn bước ra ngoài, thấy Diệp Lăng Phi đang đứng ngây người. Cô bước lại gần, người còn chưa đến mà hương thơm đã lan tỏa đến tận mũi Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi quay lại thì thấy Đường Hiểu Uyển đứng ngay trước mặt mình, hắn nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ lúc nãy, nhẹ nhàng ôm lấy eo của Đường Hiểu Uyển nói:
- Hiểu Uyển! Chúng ta đi thôi! Việc ở đây tự nhiên sẽ có người tới giải quyết!
Đường Hiểu Uyển gật đầu, cô vẫn nép trong lòng Diệp Lăng Phi, nụ cười ngọt ngào đã nói rõ tâm trạng của cô. Chỉ cần có Diệp Lăng Phi ở bên cạnh, thế giới này liền trở nên tốt đẹp, không cần lo lắng bất cứ chuyện gì.
Diệp Lăng Phi mở cửa trước để Đường Hiểu Uyển lên xe. Sau đó, hắn vòng sang bên kia định mở cửa xe thì Chu Hân Mính gọi điện tới. Diệp Lăng Phi sớm đã đoán được đó là điện thoại của Hân Mính, chiều qua sau khi nói chuyện với cô, Diệp Lăng Phi vẫn luôn đợi cuộc gọi này.
Diệp Lăng Phi đóng cửa xe lại, đứng bên ngoài nói chuyện với Hân Mính:
- Hân Mính! Sự việc thế nào rồi?
Chu Hân Mính ở đầu dây bên kia nói rất nhỏ:
- Bây giờ em đang đứng ngoài phòng làm việc của bố, tâm trạng của bố từ tối qua tới giờ có vẻ rất tốt. Tối qua em đã nhắc chuyện của anh với bố, bố chẳng nói câu gì, chỉ là mẹ nói với em rất nhiều điều kỳ lạ. Diệp Lăng Phi, anh biết mẹ em nói những gì không?
- Hân Mính à! Anh chẳng phải là thần tiên, làm sao mà biết được! Em mau nói đi, anh đang phiền chết đi được đây! Tối qua anh cũng chẳng ngủ ngon, trong đầu toàn là chuyện của em!
Diệp Lăng Phi đang nói dối, hôm qua hắn ôm Bạch Tình Đình ngủ, không biết đã có bao nhiêu giấc mơ đẹp. Nhưng Chu Hân Mính lại tin vào những lời đó của hắn, cô nói nhỏ:
- Anh cũng thật là! Chẳng phải em đã nói với anh rồi sao, việc này em sẽ tùy theo tâm trạng của bố, nếu bố không có vấn đề gì thì việc gì em phải gọi cho anh vào buổi tối, anh ngốc thật!
- Haha, anh ngốc thì ngốc vậy, dù sao anh có một cô nàng Chu Hân Mính thông minh là đủ rồi. Hân Mính, rốt cuộc nhạc mẫu đại nhân của anh nói gì vậy?
- Mẹ em nói thấy tủi thân cho em, mẹ nói chuyện của bố em lần trước đều là nhờ anh, nhưng mẹ hình như cảm thấy em đã phải chịu thiệt thòi!
- Em chịu thiệt thòi gì?
Diệp Lăng Phi nghe không hiểu, ngạc nhiên hỏi:
- Hân Mính! Ý em là gì?
- Anh ngốc này! Có thế mà cũng không hiểu. Có nghĩa là mẹ nghĩ em đã dùng thân thể mình để đổi lấy sự giúp đỡ của anh!
Diệp Lăng Phi nghe xong, đầu tiên là ngây người ra, sau đó lập tức cười lớn. Chu Hân Mính cảm thấy ngại, cô nói nhỏ:
- Anh cười cái gì? Có gì đáng cười đâu cơ chứ!
- Hân Mính, lẽ nào chuyện này còn không buồn cười sao?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Nhạc mẫu cứ nghĩ em dùng thân thể mình làm điều kiện để đổi lấy việc anh cứu gia đình em, em nói xem như vậy có buồn cười không?
- Có gì buồn cười chứ! Đều là do anh không chú ý, để mẹ em nhìn thấy hai chúng ta quá thân mật, mẹ còn thấy em nửa đêm đi sang phòng của anh. Anh đừng thấy mẹ em không nói gì mà tưởng mẹ không biết, thật ra trong lòng mẹ rất rõ chuyện tình cảm của chúng ta. Mẹ trước đó không hề biết chuyện của chúng ta, vì vậy mới nghĩ rằng anh vì cái đó nên mới giúp em. Chuyện này đều tại anh, đều tại anh không cẩn thận mới khiến mẹ hiểu lầm em!
- Hân Mính! Em nói chuyện có lương tâm một chút đi. Chuyện này thì liên quan gì tới anh chứ, đều là do em nửa đêm mò tới phòng anh!
Diệp Lăng Phi tỏ ra vô cùng oan ức, Chu Hân Mính đã sớm biết hắn sẽ nói như vậy. Cô quá rõ cách nói chuyện của hắn, Diệp Lăng Phi chắc chắn sẽ không thừa nhận chuyện đó là do hắn chủ động. Nhưng trong lòng Chu Hân Mính cũng rõ, cái đêm ở khách sạn là tự mình đi tìm Diệp Lăng Phi. Dù vậy, Chu Hân Mính dù sao cũng là con gái, làm sao mà thừa nhận được, cô kiên quyết nói:
- Diệp Lăng Phi, anh có thừa nhận hay không hả?
Diệp Lăng Phi không muốn vì chuyện này mà tranh luận tiếp với Chu Hân Mính, bèn nhượng bộ, cười nói:
- Hân Mính! Anh thừa nhận! Lần đó là anh chủ động tìm em!
- Như vậy mới đúng! Anh nhận sớm một chút có phải tốt hơn không! Em nói chuyện với mẹ về anh rồi, cũng nói em và anh không phải vì chuyện đó mới ở bên nhau!
- Cái gì? Tối qua em nói với mẹ về quan hệ của chúng ta rồi sao?
Diệp Lăng Phi nghe xong vô cùng bất ngờ, hắn nghĩ thế nào cũng không ngờ Hân Mính lại nói thẳng chuyện đó ra.
- Em nói rồi! Em còn cách nào nữa đâu! Mẹ em đã biết quan hệ giữa anh và em, nếu em không nói, mẹ lại nghĩ em vì bố mẹ mà hy sinh bản thân! Mẹ em từ khi ở huyện về chỉ vì chuyện này mà phát bệnh, cứ nghĩ rằng họ đã hại em, còn cho rằng anh là một tên dê già. Em vừa nói ra, mẹ em mới vỡ lẽ. Mẹ chẳng nói gì cả, chỉ bảo tối nay anh tới nhà ăn cơm!
- Tới nhà em ăn cơm?
Diệp Lăng Phi nhíu mày nói:
- Lúc này tới nhà em ăn cơm, mẹ em không có ý đồ gì chứ, ngộ nhỡ trong cơm có...!
Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết thì đã nghe tiếng của Hân Mính:
- Anh nói bừa cái gì thế! Thế tối nay anh có tới hay không?
- Có, tất nhiên phải đi rồi, bố vợ mẹ vợ mời anh ăn cơm, anh làm sao dám không đi!
- Đồ miệng dẻo kẹo!
Hân Mính đang nói chuyện với Diệp Lăng Phi thì dừng lại. Diệp Lăng Phi nghe thấy đầu dây bên kia hình như cô đang nói chuyện với ai đó, một lúc sau, giọng Hân Mính lại vang lên:
- Anh à! Anh vẫn đang nghe đấy chứ!
- Anh tất nhiên đang nghe rồi! Anh làm sao mà dám không nghe được!
- Vừa nãy là một đồng nghiệp nói chuyện với em. Chiều nay hơn bốn giờ anh gọi điện cho em, em dẫn anh đi mua ít đồ bố mẹ em thích, anh nghe thấy chưa?
- Tất nhiên nghe thấy rồi! Hân Mính, anh biết phải làm gì mà!
- Ừm, em không nói chuyện với anh nữa! Em còn phải đi gặp bố! Hôm nay em sẽ ở bên cạnh bố, nếu như tâm trạng bố không tốt em sẽ lập tức thông báo cho anh.
Bây giờ Diệp Lăng Phi mới biết tại sao Chu Hân Mính lại chạy tới phòng làm việc của Chu Hồng Sâm, thì ra là để theo dõi ông ta, nếu ông ta có biểu hiện bất thường thì Chu Hân Mính có thể lập tức phản ứng kịp thời. Diệp Lăng Phi nghĩ mà buồn cười, cô công an này lại đi theo dõi chính bố mình.
Sau khi Diệp Lăng Phi cúp máy, quay đầu nhìn lại thì thấy Đường Hiểu Uyển đang ngồi nghịch điện thoại trong xe. Diệp Lăng Phi mở cửa xe, lên xe. Đường Hiểu Uyển vừa thấy Diệp Lăng Phi quay lại thì bèn nhét điện thoại vào túi xách, tỏ vẻ không vui.
Diệp Lăng Phi cài dây an toàn, rồi vuốt nhẹ môi Hiểu Uyển nói:
- Hiểu Uyển! Sao thế?
- Thỏ trắng không vui! Anh Diệp vứt thỏ trắng trong xe, thỏ trắng cảm thấy rất cô đơn, không vui chút nào!
Diệp Lăng Phi cười ha ha:
- Hiểu Uyển! Em đã không vui, vậy anh dỗ em vui nhé, chúng ta đi công viên chơi được không?
- Thật không?
Trên mặt Đường Hiểu Uyển lộ rõ niềm vui, cô nhìn Diệp Lăng Phi nói:
- Anh Diệp! Anh muốn đi cùng em tới công viên à, lẽ nào anh không có việc sao?
- Dù có việc anh cũng phải làm cho Hiểu Uyển của anh vui lên mới được! Việc có quan trọng thế nào cũng không quan trọng bằng việc dỗ cho Hiểu Uyển vui vẻ. Em muốn đi công viên không?
- Muốn!
Đường Hiểu Uyển giống như một đứa trẻ, cười hớn hở. Diệp Lăng Phi nhìn thấy Đường Hiểu Uyển cười thì cũng cười theo. Sau khi Đường Hiểu Uyển cài dây an toàn, Diệp Lăng Phi cố ý nói:
- Hiểu Uyển, tới thơm anh một cái đi!
Đường Hiểu Uyển thơm hắn một cái nhưng hắn vẫn bĩu môi, tỏ ra không thỏa mãn:
- Hiểu Uyển, thêm một cái nữa đi!
- Anh Diệp! Có người kìa! Đợi không có ai rồi tiếp được không?
- Không phải sợ! Chẳng có ai quen chúng ta cả!
Diệp Lăng Phi tỏ ra chẳng có vấn đề gì, Đường Hiểu Uyển bèn đưa môi sát lại thơm hắn. Mãi lúc sau, đôi môi hai người mới tách rời. Gương mặt Diệp Lăng Phi lộ vẻ mãn nguyện, còn Hiểu Uyển thì đỏ bừng vì ngượng ngùng. Khi hai người này ở gần nhau, rất ít khi cô xấu hổ như bây giờ, thậm chí có lúc cô còn chủ động, nhưng đó chỉ là khi chỉ có hai người. Nơi đây là bên ngoài, Đường Hiểu Uyển hoàn toàn khác, cô tỏ ra mình như một cô gái trong trắng thuần khiết. Điều này khiến cho rất nhiều đàn ông trong tập đoàn Tân Á đều cho rằng Hiểu Uyển là cô gái thuần khiết nhất tập đoàn. Những người đó hoàn toàn không biết Đường Hiểu Uyển khi trên giường thì sẽ có bộ dạng như thế nào. Tất nhiên, chỉ có Diệp Lăng Phi mới biết, và cũng chỉ hắn mới được nếm mùi vị xác thịt kiều diễm của Đường Hiểu Uyển.
Diệp Lăng Phi cùng Đường Hiểu Uyển vui vẻ mãi, một mạch tới hơn 3 giờ chiều, hắn mới đưa cô về biệt thự. Hắn gọi điện cho Chu Hân Mính ngay trên xe. Sau khi Hân Mính nhận được điện thoại, cô bảo hắn tới trung tâm thương mại đợi, cô sẽ tới ngay.
Diệp Lăng Phi làm theo lời dặn của Hân Mính, lái xe tới trung tâm thương mại. Khi hắn tới nơi, Chu Hân Mính vẫn chưa tới. Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, trong lòng lại nghĩ về Trương Lộ Tuyết. Đối với hắn, việc Trương Lộ Tuyết đột ngột trở về chắc chắn có chuyện gì đó, nhưng tại sao cô lại không nói gì với mình?
Diệp Lăng Phi vừa nghĩ tới Trương Lộ Tuyết, thì hắn lại gãi đầu, hắn tự nhiên quên mất Bạch Tình Đình. Nếu hôm nay hắn tới nhà Chu Hân Mính ăn cơm thì lại không thể cùng Bạch Tình Đình ăn tối, hắn vội vàng rút điện thoại gọi cho vợ, kể lại chuyện phải tới nhà Chu Hân Mính.
- Ông xã, anh chú ý một chút! Đừng làm hỏng chuyện đó!
Bạch Tình Đình dặn đi dặn lại:
- Bác Chu dù sao cũng là bí thư tỉnh ủy của Vọng Hải, anh phải suy nghĩ nhiều mặt vào!
- Ừm bà xã, anh hiểu! À đúng rồi! Tối nay em phải ăn cơm một mình, anh phải ăn xong ở nhà Chu Hân Mính mới về được. Nếu mọi việc thuận lợi, nói không chừng anh phải ở lại đó nói chuyện với ông ấy, cụ thể anh cũng chưa biết thế nào!
- Ông xã! Em biết rồi! Bây giờ anh chỉ cần lo chuyện của Hân Mính là được rồi, em thì anh đừng lo! Tối nay em cũng có chút việc. Ừm ông xã, nói không chừng tối nay anh về em sẽ cho anh một tin vui!
- Tin vui? Tin vui gì?
- Đợi anh về thì sẽ biết! Tóm lại bây giờ em không nói với anh được!
- Được thôi! Vậy tối nay chúng ta gặp!
Diệp Lăng Phi nói tới đây lại nghĩ tới chuyện mấy cổ đông ở tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, bèn vội hỏi:
- Bà xã! Suýt nữa thì quên mất! Chuyện mấy cổ đông đó em giải quyết thế nào rồi?
- Ông xã! Anh nói chuyện đó à? Cơ bản thì giải quyết xong hết rồi. Đại bộ phận cổ đông đều giải quyết xong, còn lại thì sáng mai làm nốt!
- Ừm bà xã! Ý anh là sớm giải quyết xong, sau đó tập đoàn chúng ta sẽ đưa ra hàng loạt kế hoạch mới! Bà xã, anh nghĩ bây giờ em có thể chuẩn bị được rồi!
- Ông xã, chuyện này anh không phải lo!
Khi Chu Hân Mính tới, Diệp Lăng Phi đã đợi ở đó gần 20 phút. Chu Hân Mính vừa tới liền xin lỗi:
- Ngại quá! Em tới muộn rồi! Không ngờ trước lúc đi lại có việc!
- Hân Mính! Em nói gì vậy? Từ khi nào em lại khách sáo với anh như vậy? Hân Mính, bây giờ chúng ta mua gì?
- Chúng ta vào trong trước đã!
Chu Hân Mính không nói rõ sẽ mua gì cho Chu Hồng Sâm, nhưng nhìn phản ứng của cô thì biết trong lòng cô đã có chủ ý, chỉ là không nói cho Diệp Lăng Phi mà thôi.
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính bước vào trung tâm thương mại. Mặc dù Hân Mính không nói nhưng trong lòng hắn biết cô định làm gì. Chu Hồng Sâm là bí thư thành ủy, việc tặng quà rất cầu kỳ, nếu tặng những thứ phổ thông thì bình thường quá, thà không tặng còn hơn. Dù sao Chu Hân Mính cũng biết, mỗi dịp lễ Tết, bạn bè gia đình tới nhà cô mang quà tới, bố mẹ cô trước giờ toàn để chất đống, đợi sau lễ mới xử lý một lượt.
Chu Hân Mính lần này không muốn quà của Diệp Lăng Phi chỉ đẹp hình thức mà thực chất lại qua loa. Cô muốn mua cho bố một ít trà thượng hạng. Cô biết bố mình thích nhất là uống trà, thế là cô dẫn Diệp Lăng Phi tới đây, muốn hắn mua trà thượng hạng, tiện thể mua thêm một bộ pha trà cao cấp nữa.
Lần này chắc tiêu hết hơn 1000 nhân dân tệ, Hân Mính rất ít khi mua loại này, thật không ngờ mua ít trà và bộ pha trà lại đắt như vậy. Cô do dự nói:
- Anh Diệp! Hay là chúng ta mua lá trà thôi! Nhà em có bộ pha trà rồi, không cần thiết nữa đâu!
Diệp Lăng Phi nhận ra Chu Hân Mính thấy tiêu nhiều tiền quá nên đang tiếc. Hắn nghĩ thầm rồi nói:
- Hân Mính! Thế này thì đáng gì chứ! Nếu có thể để bố em đồng ý chuyện chúng mình, anh sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền hơn! Anh chỉ sợ bố em không nhận quà của anh thôi. Hân Mính, em nói xem, như vậy có được coi là hối lộ không?