Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính sau khi mua sắm trong trung tâm thương mại thì lái xe về. Diệp Lăng Phi nói:
- Hân Mính à! Em đừng nói nữa, tim anh vẫn còn lo lắm đây này. Anh không biết tối nay bố em có cầm chai rượu đánh anh không nữa. Chuyện này chúng ta phải thống nhất trước, tối nay đến nhà em ăn cơm tuyệt đối không uống rượu!
- Anh lại nghĩ linh tinh gì thế! Bố em không đánh anh đâu, yên tâm đi! Bây giờ em gọi điện cho bố xem khi nào ông về nhà.
Chu Hân Mính rút điện thoại gọi cho Chu Hồng Sâm. Cô và bố chỉ nói vài câu rồi cúp máy, tâm trạng có vẻ rất tốt, trên mặt hiện lên nụ cười rạng rỡ.
- Hân Mính! Em cười gì vậy?
- Không có gì! Đợi lát nữa anh đến thì sẽ biết!
- Lại còn mờ ám nữa! Cố tình giấu anh à? Như vậy là không được, giữa chúng ta mà cũng có bí mật sao?
- Anh đừng hỏi nữa! Đã bảo anh đến thì sẽ biết mà!
Chu Hân Mính không trả lời, Diệp Lăng Phi cũng hết cách, chỉ đành lái xe tiếp mà không hỏi nữa. Xe chạy tới dưới lầu nhà Hân Mính, cô mở cửa xuống xe trước. Diệp Lăng Phi cũng xuống xe, hắn xách túi quà đứng trước mặt Hân Mính, nói:
- Hân Mính! Chẳng hiểu sao nữa! Cứ đến nhà em là anh lại thấy run! Hay là do anh sợ bố em đánh thật!
- Anh biết sợ từ khi nào vậy!
Hân Mính ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, tỏ ra thân mật nói:
- Em biết anh là người trời không sợ, đất không sợ, sao thế, bây giờ biết sợ rồi à? Sớm biết có ngày hôm nay thì trước đây đừng làm như vậy, bây giờ anh có hối hận cũng muộn rồi!
- Ai nói anh hối hận! Anh chưa bao giờ hối hận, kể cả nếu có cho anh thêm một cơ hội, anh vẫn sẽ làm như vậy. À! Không, anh sẽ ở trên chứ không để ai đó tay chân vụng về ở trên suýt nữa tự làm mình bị thương.
Diệp Lăng Phi đang nhắc lại lần đầu tiên hai người phát sinh quan hệ. Lúc đó, hắn vẫn còn nằm trên giường bệnh, nửa đêm Chu Hân Mính lẻn vào chủ động hiến thân. Kết quả, vì là lần đầu tiên nên Chu Hân Mính chẳng có kinh nghiệm gì cả, suýt chút nữa đã tự làm mình bị thương.
Nghe Diệp Lăng Phi nhắc lại chuyện cũ, mặt cô đỏ bừng lên. Đó là chuyện cô cho là ngốc nghếch nhất mình từng làm. Nhưng cũng chính vì chuyện đó mà cô mới có được mối quan hệ như bây giờ với Diệp Lăng Phi. Nếu không có đêm hôm đó, có lẽ bây giờ hai người vẫn chỉ là người dưng.
Chu Hân Mính ngại ngùng nói:
- Đừng nhắc chuyện đó nữa! Mất mặt chết đi được! Diệp Lăng Phi, em cảnh cáo anh, nếu anh còn nhắc lại, có tin em còng tay anh lại không?
- Bây giờ em vẫn mang còng tay sao? Chẳng lẽ làm đồn phó rồi thì lúc nào cũng mang theo còng tay bên mình à?
- Em biết em nói không lại anh! Anh giữ chút sức lực mà nói chuyện với bố em đi!
Chu Hân Mính bỗng nhiên dạn dĩ hẳn lên, dám ôm cổ Diệp Lăng Phi ngay trước cửa nhà, đúng là chuyện trước đây không thể tưởng tượng nổi. Diệp Lăng Phi nghĩ đến vẻ mặt vui vẻ vừa rồi của cô thì thầm đoán rằng bố cô đã biết chuyện của hai người. Nếu không, có cho Hân Mính thêm mười lá gan cũng chưa chắc đã dám làm vậy. Hành động này sẽ bị rất nhiều người nhìn thấy và nhanh chóng truyền đến tai Chu Hồng Sâm. Nếu không được bố mẹ cho phép, Chu Hân Mính có to gan đến mấy cũng không dám thân mật với Diệp Lăng Phi như thế.
Trên thực tế, khi mẹ Chu Hân Mính mở cửa, phản ứng của bà sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi và con gái thân mật cũng đủ để Diệp Lăng Phi đoán ra. Hân Mính đã kể chuyện của Diệp Lăng Phi cho cả nhà nghe. Rốt cuộc thái độ của Chu Hồng Sâm là như thế nào, thì phải đợi gặp mặt mới biết được.
- Về rồi à! Mau vào nhà đi! – Mẹ Chu Hân Mính vội nói.
Chu Hân Mính cởi giày, đi dép trong nhà rồi hỏi:
- Mẹ! Bố con đâu ạ?
- Bố con ở trong phòng sách đó!
Mẹ Hân Mính lấy một đôi dép lê đặt dưới chân Diệp Lăng Phi, nói:
- Cậu Diệp! Mau vào đây!
Diệp Lăng Phi tay xách đồ, hắn nhìn Hân Mính thì thấy cô đi tới, nhận lấy đồ đạc từ tay hắn rồi nói:
- Mẹ, mẹ đừng bận rộn nữa! Đây là trà và bộ ấm trà anh ấy mua tặng bố mẹ đấy ạ!
- Đến nhà còn mua quà làm gì! Đều là người một nhà cả mà!
Mẹ Hân Mính nói xong câu đó khiến Diệp Lăng Phi giật mình, hắn nhìn Hân Mính như muốn hỏi có phải mình nghe nhầm không. Ánh mắt Hân Mính ánh lên ý cười, nhìn dáng vẻ thì có vẻ cô đã biết trước mọi chuyện sẽ như thế này.
- À! Hân Mính! Mẹ quên mất! Bố con vừa nãy có dặn, nếu hai đứa về thì bảo cậu Diệp vào phòng sách, hình như có chuyện gì cần gặp cậu ấy đó!
- Mẹ! Con biết rồi!
Hân Mính dắt tay Diệp Lăng Phi đi về phía phòng sách, cô cầm trà và bộ ấm trà đưa cho hắn, nói nhỏ:
- Anh không cần em phải dạy chứ! Bố em nói gì anh cũng không được cãi lại, dù sao thì con gái cưng của ông cũng đã mang thai con của anh rồi, hứa với em đi!
- Ừm. Anh biết rồi! Hân Mính, em yên tâm đi, anh biết phải làm thế nào!
Chu Hân Mính hôn Diệp Lăng Phi một cái, sau đó thúc giục:
- Mau vào đi anh!
Diệp Lăng Phi gõ cửa phòng, nghe thấy tiếng Chu Hồng Sâm vọng ra, hắn mới cầm đồ đi vào. Vừa bước vào phòng, hắn thấy Chu Hồng Sâm đang đeo kính ngồi ở bàn làm việc, trên tay cầm một quyển sách dày. Sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi, Chu Hồng Sâm liền đặt quyển sách xuống.
- Tiểu Diệp, mau tới xem chữ tôi vừa viết thế nào?
Chu Hồng Sâm gọi Diệp Lăng Phi lại. Diệp Lăng Phi xách đồ đi tới bên bàn, đặt lên bàn rồi nói:
- Đây là chút trà thượng hạng và bộ ấm trà... Thư ký Chu... bác xem qua ạ?
Diệp Lăng Phi không hiểu tại sao, chỉ biết ngay lúc đó hắn cảm thấy rất căng thẳng. Từ trước đến giờ hắn chưa từng có cảm giác này, ngay cả khi đứng trước một vị lãnh đạo cấp cao của quốc gia, Diệp Lăng Phi cũng không căng thẳng như vậy. Nhưng bây giờ hắn lại vô cùng hồi hộp, thậm chí nói năng cũng lộn xộn.
Chu Hồng Sâm nhìn Diệp Lăng Phi, vẻ mặt ông vẫn lạnh lùng và không hề để ý tới những món quà đó, thản nhiên nói:
- Tiểu Diệp! Cậu tới nhà tôi còn phải mua quà sao? Tôi thấy có vẻ như là con bé Hân Mính ép cậu mua thì phải, thảo nào hôm nay nó chạy tới phòng làm việc của tôi, lân la mãi cũng chỉ để hỏi xem tôi thích gì.
- Thư ký Chu, bác xem, những thứ này cháu đều mua rồi, bác nhận cho ạ!
Chu Hồng Sâm cười nói:
- Được! Những thứ này tôi nhận!
Ông mở hộp quà ra, nhìn thấy bộ ấm trà tinh xảo thì lên tiếng khen ngợi. Chu Hồng Sâm nhẹ nhàng đặt chúng xuống rồi nói:
- Tiểu Diệp! Như vậy tôi có được coi là nhận hối lộ không?
- Không... chúng ta là người một nhà, tặng quà không coi là đưa hối lộ!
Diệp Lăng Phi ấp úng một hồi mới nói được câu đó. Hắn nói vậy là có chút mạo hiểm, lo lắng câu nói vừa rồi sẽ làm Chu Hồng Sâm không hài lòng. Nhưng khi hắn nói xong, Chu Hồng Sâm không những không bất mãn mà ngược lại còn cười nói:
- Nói cũng đúng, vậy tôi nhận những thứ này. Lát nữa ăn cơm xong, chúng ta thưởng thức trà này xem thế nào.
- Vâng ạ!
Diệp Lăng Phi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, không còn căng thẳng như trước nữa. Chu Hồng Sâm đặt một bức thư pháp lên bàn, Diệp Lăng Phi chỉ nhìn thấy bốn chữ: Mộc đã thành thuyền.
- Tiểu Diệp, cậu xem chữ này tôi viết thế nào?
- Rất đẹp ạ. Thư ký Chu, bác viết chữ rất đẹp, cháu thấy chẳng kém gì mấy nhà thư pháp nổi tiếng.
- Tiểu Diệp, từ lúc nào cậu cũng học được cách nịnh hót vậy, đây không giống với phong cách trước đây của cậu! Cậu cũng đừng gọi tôi là bí thư hay thư ký Chu gì nữa. Cứ gọi tôi là bác Chu, chúng ta cũng thân quen mà. Tôi có được ngày hôm nay cũng là nhờ cậu. Vậy tôi tặng cậu bốn chữ này, có một số chuyện tôi cũng không nói nhiều nữa, đợi ăn cơm xong, cậu mang bức thư pháp này về đi!
- Dạ!
Diệp Lăng Phi nhận lời, nhưng hắn vẫn không hiểu ý đồ của Chu Hồng Sâm là gì.
Hắn nghĩ Chu Hồng Sâm gọi mình vào phòng riêng là muốn nói chuyện về Chu Hân Mính, nhưng không ngờ ông chỉ tặng mình một bức thư pháp.
Diệp Lăng Phi không nghĩ nhiều nữa, lúc này nghĩ nhiều cũng vô ích. Nhìn dáng vẻ của Chu Hồng Sâm, dường như ông không muốn nói chuyện của Chu Hân Mính trong phòng, mà chỉ trò chuyện phiếm với hắn. Trong đó bao gồm cả chuyện khai thác Long Sơn, Chu Hồng Sâm không nói hết nhưng Diệp Lăng Phi đều nghe hiểu.
Một tiếng gõ cửa vang lên, làm gián đoạn cuộc nói chuyện của hai người. Cửa phòng mở ra, Hân Mính bước vào.
- Bố! Cơm chín rồi! Có thể ăn được rồi ạ!
- Ừm, cơm chín rồi à! Nhanh vậy! Bố cảm giác như vừa mới nói chuyện với Tiểu Diệp được một lát!
Chu Hồng Sâm đứng dậy, nói với Diệp Lăng Phi:
- Tiểu Diệp! Chúng ta đi ăn cơm trước đã, đợi ăn xong chúng ta lại thưởng thức trà mới mua xem sao.
- Vâng!
Chu Hồng Sâm bước ra khỏi phòng, Diệp Lăng Phi theo sau. Vừa ra khỏi cửa, hắn đã bị Hân Mính đứng chặn lại. Chu Hân Mính nói nhỏ:
- Bố em nói gì với anh?
- Chẳng nói gì cả! Bố em chỉ nói chuyện phiếm với anh, còn tặng anh một bức thư pháp, vẫn còn để trên bàn kìa. Hân Mính, đợi một chút, ai nói dối em chứ, anh còn phải mang về đó!
- Một bức thư pháp!
Chu Hân Mính giật mình, cô bước vào phòng xem bức tranh, miệng nở một nụ cười rồi nói nhỏ:
- Diệp Lăng Phi, đồ ngốc này! Ngay cả cái này anh cũng không hiểu!
Nhưng Diệp Lăng Phi không nghe thấy lời của Hân Mính, vì lúc đó hắn đã vào phòng ăn. Chu Hân Mính cũng đi ngay vào, thấy mẹ cô đã bày hết thức ăn lên bàn. Bốn người ngồi quanh bàn tròn, Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi và Chu Hồng Sâm rồi cười thầm. Mẹ Hân Mính thấy vậy thì vội nói:
- Nào! Chúng ta đừng đợi nữa! Mau ăn thôi!
- Vâng!
Diệp Lăng Phi cầm đũa lên nhưng chưa kịp gắp thức ăn, Chu Hân Mính đã gắp thức ăn vào bát cho hắn.
Nhìn bề ngoài, bữa cơm rất thân mật, bố mẹ Hân Mính vừa nói vừa cười, nhưng Diệp Lăng Phi vẫn cảm thấy Chu Hồng Sâm có vẻ gượng ép. Dù vậy, Chu Hồng Sâm vẫn tỏ ra rất hòa nhã, không để Diệp Lăng Phi nhận ra ông không hài lòng với hắn. Suốt bữa ăn, ông cũng không hề nhắc đến chuyện của hắn và Hân Mính.
Càng như vậy, Diệp Lăng Phi càng cảm thấy bất an. Lẽ nào ông vẫn chưa biết quan hệ giữa mình và Hân Mính? Không đúng, không thể nào, vậy thì là sao?
Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong đầu hắn, mãi cho đến khi chuẩn bị ra về, câu đố ấy vẫn chưa được giải đáp mà lại càng lớn thêm. Chu Hân Mính thay mặt bố mẹ tiễn Diệp Lăng Phi ra cửa. Khi hắn lên xe, hắn thở dài nói:
- Hân Mính! Rốt cuộc chuyện này là sao? Anh hồ đồ mất rồi. Lần này anh tới không phải để nói chuyện của chúng ta với bố mẹ em sao? Tại sao cả tối nay bố mẹ em đều không nhắc tới, anh thấy cứ kỳ quái thế nào ấy!
Chu Hân Mính cười ha hả:
- Diệp Lăng Phi! Bình thường anh thông minh lắm cơ mà, sao bây giờ lại ngốc thế. Ý của bố mẹ em không phải đã quá rõ rồi sao, lẽ nào cần em phải nói thẳng với anh?
- Ý của bố mẹ em rõ sao? Cả buổi tối chẳng nhắc gì đến chuyện chúng ta, sao có thể nói là rõ ràng được chứ. Anh vẫn thấy chuyện tối nay rất lạ, lúc ở bàn ăn bố em nhìn chúng ta còn thở dài, anh thấy có gì đó không ổn!
- Đúng là anh ngốc thật mà. Bố em thở dài là chuyện đương nhiên. Anh quên bức thư pháp bố tặng anh rồi sao?
- Anh tất nhiên không quên! Chỉ là anh không hiểu, tại sao bố em lại tặng anh thứ đó!
- Diệp Lăng Phi ơi là Diệp Lăng Phi, anh ngốc thật hay giả vờ ngốc vậy? Anh quên trên đó viết gì rồi à?
- Viết cái gì? À! Bốn chữ, ván đã đóng thuyền!
Khi Diệp Lăng Phi nói đến đó, mắt hắn bỗng sáng lên:
- A! Anh hiểu rồi! Thì ra bố em muốn thể hiện ý của ông qua bức tranh này. Nhưng mà tại sao không nói thẳng với anh, có cần phải thần bí như vậy không?
- Diệp Lăng Phi, anh bảo em phải nghĩ về anh thế nào đây. Anh cần thể diện thì bố mẹ em cũng vậy, anh còn mong họ sẽ thế nào nữa. Bố em đường đường là thư ký tỉnh ủy đó!
- He he! Em nói cũng đúng! Hân Mính, chúng ta đừng nói chuyện ở đây nữa, mau vào nhà thôi, Tình Đình nói tối nay sẽ cho anh một bất ngờ!
Chu Hân Mính gật đầu, cô khóc. Lúc đó cô mới biết bố mẹ yêu thương mình đến nhường nào, dù cô có mắc sai lầm gì thì họ vẫn luôn bao dung, tha thứ. Với thân phận bí thư tỉnh ủy, Chu Hồng Sâm hôm qua khi biết chuyện đã lập tức viết bốn chữ: Mộc đã thành thuyền.
Đây thật sự là sự cố gắng lớn nhất của Chu Hồng Sâm rồi, ông đã tự thuyết phục bản thân phải bình tĩnh giải quyết vấn đề. Ông cũng hiểu thế lực của Diệp Lăng Phi quá lớn, có những việc ông cũng lực bất tòng tâm.
Có thể nói, ông luôn ở trong một tâm trạng mâu thuẫn. Ông biết chuyện của con gái và Diệp Lăng Phi là do vợ mình kể. Việc đầu tiên ông muốn làm là bắt Hân Mính rời khỏi Diệp Lăng Phi. Nhưng khi bình tĩnh suy xét lại, ông thấy sự việc không đơn giản như mình nghĩ.
Từ chuyện Chu Hân Mính mang thai, có thể biết nó yêu Diệp Lăng Phi đến mức nào. Chu Hồng Sâm quá yêu thương đứa con gái này, ông không muốn nhìn con mình phải chịu khổ. Mặt khác, ông còn mang ơn Diệp Lăng Phi, nếu không có sự giúp đỡ của hắn, có lẽ giờ này ông đang ở trong tù rồi, làm sao có được ngày hôm nay.
Chu Hồng Sâm nghĩ nếu không phải vì mối quan hệ thân thiết trước đây giữa Hân Mính và Diệp Lăng Phi, có lẽ hắn cũng chẳng giúp mình. Ông không biết thế lực của hắn lớn đến vậy, mãi sau này mới biết, khi ông bị điều tra ở Bắc Kinh đã phải chịu áp lực rất lớn, nếu không tỉnh ủy đã không thi hành án nhanh như vậy. Có thể nói, lần này ông bình an vô sự đều là nhờ vào các mối quan hệ của Diệp Lăng Phi.
Từ khi biết chuyện của con gái, ông chỉ còn biết tôn trọng quyết định của nó. Dù sao con gái cũng đã lớn, người làm cha như ông không thể quản cô cả đời. Cuối cùng, Chu Hồng Sâm cùng vợ thương lượng và quyết định sẽ tôn trọng sự lựa chọn của Chu Hân Mính.