Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 852: CHƯƠNG 852: TÍNH TOÁN CỦA TRƯƠNG LỘ TUYẾT!

Việc đầu tiên mẹ Chu Hân Mính làm là tiết lộ thái độ của Chu Hồng Sâm cho con gái. Biết được câu trả lời trong lòng, tâm trạng Chu Hân Mính đương nhiên rất tốt. Hôm nay cô theo bố về là để xem phản ứng của ông thế nào. Thái độ của Chu Hồng Sâm khiến Hân Mính càng thêm yên tâm, vì thế mới cả gan ôm cổ Diệp Lăng Phi ngay trước cửa nhà.

Bốn chữ mà Chu Hồng Sâm viết đã nói rõ tâm trạng của ông lúc đó, cho thấy ông không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận. Lúc này, Diệp Lăng Phi không thể không nghĩ đến chuyện kết hôn cùng lúc với Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính và những người khác. Ít nhất là bây giờ Chu Hồng Sâm đã ngầm chấp nhận rồi. Nhưng Bạch Cảnh Sùng vẫn chưa biết chuyện này, không biết ông ta sẽ phản ứng ra sao.

Dù sao thì chuyện này xem ra cũng đã đơn giản đi rất nhiều. So với cục diện hỗn loạn trước kia, ít nhất là từ hôm nay, trưởng bối hai bên sẽ có một khởi đầu mới.

Tâm trạng Diệp Lăng Phi giờ đây rất tốt, hắn bèn huýt sáo. Chu Hân Mính nói:

- Anh còn huýt sáo được à! Bên bố mẹ em tạm thời không có vấn đề gì, nhưng còn Bạch Tình Đình thì sao? Cô ấy sẽ phản ứng thế nào?

- Tình Đình à, em đừng lo! Anh đã nói với cô ấy rồi, cô ấy cũng đồng ý. Em thử nghĩ mà xem, sau này chúng ta cùng nằm trên một chiếc giường lớn, cả ba ngủ chung, viễn cảnh đó thôi đã khiến anh háo hức lắm rồi! Cứ nghĩ đến chuyện tốt đẹp đi!

- Mơ đi nhé! Em vẫn thích ngủ một mình, sau này nếu có con, em sẽ ngủ cùng con. Còn anh ấy à! Sang ngủ với Tình Đình đi! Nếu Tình Đình cũng không cho anh ngủ cùng thì chuẩn bị ra sô pha mà nằm nhé!

Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Mính nói xong thì phì cười:

- Cái này cũng chưa chắc đâu! Hân Mính, trên đời này không có gì là tuyệt đối cả!

Lúc Diệp Lăng Phi nói câu này, hắn cố ý nhìn Hân Mính, ánh mắt này khiến cô thấy không được tự nhiên cho lắm, dường như câu nói của hắn là nhằm vào cô vậy. Chu Hân Mính nghĩ lại, trước đây bản thân vô cùng ghét Diệp Lăng Phi, vậy mà không ngờ cuối cùng lại thành ra thế này. Cô không chỉ chung sống với hắn mà còn mang thai con của hắn.

- Anh đừng nói nữa! Anh mà còn nói nữa là em xuống xe đấy, anh tự về một mình đi!

- Đừng! Đừng mà! Hân Mính, anh chỉ đùa thôi! Anh không nói nữa. Bây giờ em đừng tức giận, không tốt cho cơ thể đâu!

Chu Hân Mính lạnh nhạt nói:

- Anh biết thì tốt, sau này tốt nhất đừng chọc tức em nữa!

- Không dám! Không dám!

Lúc Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính về đến biệt thự, trong nhà chỉ có một mình Trương Vân. Muộn như vậy mà Bạch Tình Đình vẫn chưa về. Trước đây cô chưa bao giờ về muộn thế này, Diệp Lăng Phi bắt đầu lo lắng. Hắn nhớ lại Bạch Tình Đình từng nói tối nay sẽ cho hắn một bất ngờ, tại sao bây giờ vẫn chưa về!

Diệp Lăng Phi vội vàng cầm điện thoại gọi cho Tình Đình. Tình Đình bắt máy, dường như cô đang lái xe.

- Bà xã! Em đang ở đâu vậy?

- Em đang trên đường về nhà. Ông xã, em đang lái xe, không nói chuyện với anh nữa, đợi em về rồi nói!

- Bà xã! Anh…!

Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong thì đã nghe thấy Bạch Tình Đình cúp máy. Hắn bỏ điện thoại xuống, lẩm bẩm:

- Làm cái trò gì vậy? Anh còn chưa nói hết đã dập máy rồi!

- Diệp Lăng Phi, rốt cuộc là chuyện gì, bây giờ Tình Đình đang ở đâu?

- Anh cũng không biết! Anh lo cho cô ấy nên mới gọi điện, kết quả cô ấy chỉ nói đang lái xe trên đường về rồi cúp máy luôn, cũng không nói rõ bao giờ mới về. Em nói xem, có chán không chứ!

Chu Hân Mính an ủi:

- Chắc là Tình Đình có việc gì đó thôi! Dù sao cô ấy cũng là bà chủ của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, công việc bận rộn, về muộn một chút cũng là bình thường. Diệp Lăng Phi, anh đừng nghĩ lung tung, Tình Đình không phải loại con gái tùy tiện đâu, cô ấy rất đoan chính!

Diệp Lăng Phi cười đáp:

- Tình Đình á? Em nghĩ đi đâu vậy? Anh chỉ lo cô ấy gặp chuyện gì thôi. Em nghĩ xem, một cô gái ngoan mà nửa đêm rồi chưa về nhà, ai mà không lo. Thật ra, anh chưa bao giờ nghĩ Tình Đình làm bậy bên ngoài, anh rất hiểu cô ấy, cô ấy không bao giờ làm như vậy!

- Vậy thì tốt rồi! Em nghĩ chúng ta nên thay quần áo trước rồi đợi Tình Đình về!

- Ừ!

Chu Hân Mính về phòng thay bộ quần áo đang mặc rồi đi về phía phòng tắm. Diệp Lăng Phi thấy Hân Mính bước vào đó thì cũng nảy ra ý đồ, hắn chạy tới gõ cửa.

- Ai?

- Anh đây! Hân Mính, anh muốn vào tắm!

- Không được!

Hân Mính quyết không mở cửa, cũng không cho Diệp Lăng Phi cơ hội thương lượng. Hắn không nản lòng, tiếp tục gõ cửa nói:

- Hân Mính, em xem, anh sắp phải rời Vọng Hải rồi! Em thật sự không nhớ anh sao!

- Anh có phải không quay lại đâu! Em sẽ nhớ anh, nhưng nhớ là một chuyện, để anh vào lại là chuyện khác. Bây giờ em đang mang thai, tuyệt đối không để con dê già nhà anh bước vào!

- Hân Mính à! Em nhầm rồi! Ai nói mang thai là không được làm “chuyện đó” chứ? Chắc chắn là em không biết rồi, để anh vào dạy cho em nhé!

- Em không nghe! Tóm lại là không cho anh vào!

Diệp Lăng Phi thấy Hân Mính nhất quyết không mở cửa, hắn bèn quay người bỏ đi. Chu Hân Mính ở trong phòng tắm cởi hết quần áo, nghe bên ngoài không còn động tĩnh gì bèn lẩm bẩm:

- Đồ ngốc! Chẳng lẽ không biết tự mở cửa vào à, ai nói em khóa cửa đâu!

Chu Hân Mính tỏ ra vô cùng thất vọng, cô bực bội mở vòi hoa sen, dòng nước ấm từ trên cao phun xuống.

Cô vừa để nước ấm thấm vào người thì nghe thấy tiếng động bên ngoài, ngay sau đó cửa phòng tắm bị mở ra. Diệp Lăng Phi cầm một chùm chìa khóa trên tay, nói:

- Hóa ra cửa không khóa, làm anh vất vả tìm chìa khóa. Biết sớm thì anh đã đẩy cửa vào luôn rồi!

Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi thì vội vàng lấy hai tay che ngực, hai đùi khép chặt lại. Thật ra đây chỉ là phản ứng bản năng của cô, là bản tính bẩm sinh của phụ nữ khi đối diện với một người đàn ông.

- Anh vào đây làm gì? Không phải anh đi rồi sao? Sao còn quay lại?

- Vừa nãy anh đi lấy chìa khóa.

Diệp Lăng Phi giơ chùm chìa khóa ra trước mặt Hân Mính, sau đó đóng cửa phòng tắm lại, nói:

- Hân Mính, chúng ta phải nhanh lên, Tình Đình không nói trước là sẽ về ngay đâu. Em cũng biết mà, bây giờ cô ấy vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận anh, mỗi lần anh với cô ấy đều chỉ được nửa đường rồi dừng lại. Nếu để cô ấy thấy chúng ta thế này, nhất định sẽ ghen đấy!

Diệp Lăng Phi nói rồi nhanh chóng cởi sạch quần áo, cũng không màng thân mình Hân Mính ướt sũng nước mà ôm chầm lấy cô. Chu Hân Mính bị ôm chặt, nói:

- Anh điên à? Sao lại ở đây, toàn là nước, lỡ ngã thì sao. Đồ ngốc này, có vội thì cũng đừng như thế chứ, đợi em tắm xong đã!

Mặc dù miệng nói vậy nhưng hai tay Chu Hân Mính lại ôm chặt lấy bờ vai rộng của Diệp Lăng Phi. Khi hắn bắt đầu hôn cô, cô khẽ rên lên.

Lúc Bạch Tình Đình quay về, hai người họ vẫn còn đang mây mưa trong phòng tắm. Hân Mính đã mệt lả, nhưng Diệp Lăng Phi vẫn chưa thỏa mãn. Cô đành cắn răng chịu đựng cách yêu mãnh liệt của hắn. Khi cả hai nghe thấy tiếng xe hơi, Diệp Lăng Phi vội vàng tăng tốc, rất nhanh đã tới đỉnh.

Mặt Chu Hân Mính đỏ bừng, vội đẩy Diệp Lăng Phi ra nói:

- Đều tại anh! Em đã nói rồi đừng ở đây, anh cứ không nghe. Giờ thì hay rồi, Tình Đình về rồi. Anh mau đi đi, đừng để cô ấy nhìn thấy.

Diệp Lăng Phi hôn lên đôi má ửng hồng của Hân Mính, nhẹ nhàng nói:

- Không sao! Sớm muộn gì hai em cũng là vợ hợp pháp của anh. Đến lúc đó, cả ba chúng ta sẽ ở bên nhau, nghĩ thôi đã thấy tuyệt vời rồi!

- Đồ dê già! Đừng có ở đây nằm mơ nữa. Mau đi đi! Em còn phải tắm! Đều do anh làm cả đấy! Mau đi đi!

Diệp Lăng Phi cười, mặc quần áo rồi đi ra khỏi phòng tắm. Chu Hân Mính bật vòi sen rửa sạch phần dưới của mình, mãi đến khi sạch sẽ cô mới thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ lại cảnh mây mưa vừa rồi, gương mặt vốn đã hồng của cô lại càng đỏ hơn, cô lẩm bẩm:

- Đồ đáng ghét! Nếu em và Tình Đình thật sự cùng gả cho anh, với cái tính của anh thì hoàn toàn có thể làm chuyện đó. Em thì không sao, chỉ sợ Tình Đình không chấp nhận nổi thôi!

Diệp Lăng Phi chạy về phòng, thay quần áo. Trên người hắn dính đầy nước, hắn vội vàng lau khô, không muốn Tình Đình biết. Hắn đang lau người thì cửa phòng ngủ bị mở ra, Bạch Tình Đình tay cầm túi xách bước vào. Nhìn thấy hắn không mặc quần áo gì, Tình Đình lạnh lùng nói:

- Sao vậy? Tắm à? Anh có biết tối nay em đưa ai về không? Em nói trước với anh, mấy tối nay anh phải ở bên em, không được chạy lung tung. Lần này anh đi những hai tháng, em phải tranh thủ mấy ngày này để cảm nhận hơi ấm của anh!

Diệp Lăng Phi ném khăn tắm sang một bên, khỏa thân tiến đến trước mặt Tình Đình, ôm lấy cô cười nói:

- Bà xã đại nhân! Em nói gì vậy? Anh chỉ đi tắm thôi mà, lẽ nào anh sạch sẽ cũng có vấn đề à?

- Không phải! Chỉ là em quá nhớ ông xã của em thôi!

- Bà xã! Anh biết! Hay là anh gọi điện cho ông già, nói anh không đi nữa nhé!

- Ông xã! Đừng! Đã nhận lời rồi thì nên đi. Em ở đây không sao, dù sao cũng chỉ có 2 tháng, em có thể cùng Hân Mính đi dạo phố. A! Ông xã, anh xem trí nhớ của em này. Em suýt quên dưới nhà còn có người đợi chúng ta. Anh mau mặc quần áo vào đi, em dẫn anh đi gặp một người!

- Gặp ai cơ? Sao mà bí mật thế, nói trước cho anh là nam hay nữ?

- Ông xã! Anh ghen à? Anh yên tâm, tối nay em không ở cùng người đàn ông nào cả. Cả đời này em chỉ có một người đàn ông là anh thôi, làm sao em ở bên người khác được. Ừm, đó là một cô gái, thậm chí còn rất đẹp!

- Rốt cuộc là ai? Thần bí quá đấy!

- Đừng lộn xộn nữa! Mau mặc quần áo vào, đợi anh xuống sẽ biết!

Bạch Tình Đình giục, Diệp Lăng Phi cũng hết cách, đành tìm quần áo mặc vào. Bạch Tình Đình ngồi bên giường nhìn hắn, cô hỏi:

- Ông xã! Chuyện hôn sự của anh sao rồi, chú Chu có đuổi thẳng cổ anh về không?

- Làm gì có! Hôm nay lúc anh sang, chú Chu chẳng nói gì cả. Chỉ nói với anh mấy câu chuyện phiếm, cuối cùng còn tặng anh một bức tranh ông ấy vẽ!

- Anh không nhắc đến chuyện của anh và Hân Mính à, vậy anh đến đó làm gì! Anh cũng thật là, đây là một cơ hội tốt, sao anh lại không biết nắm lấy chứ, anh nói xem sau này còn tìm đâu ra cơ hội tốt như vậy!

- Tình Đình! Không phải vậy đâu!

Diệp Lăng Phi mặc xong quần, nói:

- Hôm qua Hân Mính đã nói chuyện của hai đứa mình với mẹ cô ấy rồi. Hôm nay lúc anh và cô ấy cùng đi gặp bố mẹ cô ấy, cô ấy còn ôm cổ anh đi vào nhà nữa mà. Anh nghĩ bố mẹ cô ấy chắc chắn biết quan hệ giữa anh và cô ấy rồi!

Tình Đình nghe đến đây mới nhíu mày nói:

- Nếu vậy thật thì lạ quá. Tại sao bác Chu lại không nhắc đến chuyện này chứ? Ông xã, anh không đùa em chứ, bác Chu thật sự không hề nhắc đến chuyện này sao?

- Nhìn anh giống đang đùa lắm à, anh còn mang cả bức tranh bác Chu tặng về đây này, hay để anh lấy cho em xem.

- Được, để em xem bác ấy viết những gì!

Diệp Lăng Phi mặc xong áo sơ mi bèn nói với Tình Đình:

- Tình Đình, em đợi một chút. Bức tranh anh để ở phòng Hân Mính, bây giờ anh qua lấy cho em xem ngay!

Dứt lời, hắn đi ra khỏi phòng. Khi hắn đến phòng Hân Mính thì cô vẫn chưa quay lại. Diệp Lăng Phi cầm bức tranh về phòng ngủ. Vừa về hắn liền nói:

- Lúc anh tới đó, Hân Mính đang ở trong nhà tắm nên anh lấy trộm tới đây, đợi em xem xong anh lại mang trả về!

Diệp Lăng Phi cố ý nói vậy để Tình Đình không nghi ngờ chuyện hắn vừa tắm thực chất là mây mưa với Hân Mính. Diệp Lăng Phi không nói thì thôi, vừa nói ra, Bạch Tình Đình liền nhìn hắn chằm chằm:

- Em thấy trong lòng anh có điều gì đó mờ ám, tự nhiên lại nói chuyện Hân Mính đi tắm với em. Ông xã! Trong lúc em chưa về, anh đã làm gì hả?

- Anh?

Diệp Lăng Phi giật mình, thầm trách mình đúng là đồ ngốc, tự nhiên lại nhắc đến chuyện Hân Mính đi tắm làm gì, không nói thì có phải là xong rồi không? Nhưng đã lỡ nói, Diệp Lăng Phi chỉ có thể nghĩ cách khác. Hắn để bức tranh chữ lên bàn, cười xấu xa:

- Trong lúc bà xã chưa về, anh đang nghĩ xem lúc bà xã về, anh phải thương yêu bà xã như thế nào!

Diệp Lăng Phi nói đến đây, tay trái hắn liền sờ xuống phần dưới của Tình Đình, xoa xoa ngay giữa hai đùi cô. Bạch Tình Đình sợ kinh nguyệt dính vào tay hắn, vội nói:

- Ông xã! Đừng nghịch nữa, em đã nói là em đang bị mà!

Lúc này Diệp Lăng Phi mới rút tay ra, bàn tay dính đầy máu. Bạch Tình Đình vừa nhìn thấy thì trách:

- Anh xem anh kìa! Em đã nhắc là em đang bị, anh còn nghịch, mau đi rửa tay đi!

Diệp Lăng Phi chỉ chờ Tình Đình nói câu này. Cô vừa dứt lời, hắn liền vội vàng chạy đi rửa tay. Còn Tình Đình thì mở bức tranh chữ của Chu Hồng Sâm ra xem.

Diệp Lăng Phi rửa tay xong thì nhớ ra Tình Đình nói muốn hắn đi gặp một người. Hắn vô cùng tò mò, không về phòng mà chạy xuống cầu thang nhìn vào phòng khách. Chỉ thấy trên ghế sô pha có một cô gái rất quen thuộc đang ngồi ở đó, chính là Trương Lộ Tuyết.

Diệp Lăng Phi biết Trương Lộ Tuyết đã quay về, hắn biết tin này từ Trần Ngọc Đình. Trương Lộ Tuyết hoàn toàn không báo cho hắn. Diệp Lăng Phi không hiểu tại sao Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết lại ở cùng nhau, chắc chắn là Trương Lộ Tuyết đã nói cho Bạch Tình Đình. Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi chợt nghĩ:

- Nếu tối nay Tình Đình ở bên Trương Lộ Tuyết thì hai người này hẳn đã nói rất nhiều chuyện, nếu không thì không thể về muộn như vậy. Trương Lộ Tuyết này rốt cuộc muốn làm gì, tại sao lại nói với Tình Đình mà không nói với mình?

Diệp Lăng Phi lại nghĩ đến chuyện Trương Lộ Tuyết từng đi phá thai, trước đây cô ta cũng từng mang thai con của hắn. Bây giờ cô ta đột nhiên từ Mỹ trở về, việc đầu tiên là tìm Bạch Tình Đình. Hắn không biết rốt cuộc Trương Lộ Tuyết định làm gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!