Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 853: CHƯƠNG 853: ÁC MỘNG!

Thấy Trương Lộ Tuyết đang ngồi trong phòng khách nhà mình, Diệp Lăng Phi cảm thấy vô cùng đau đầu, không hiểu cô ta định làm gì.

Diệp Lăng Phi quay về phòng ngủ, thấy Bạch Tình Đình đang ngắm bức tranh Chu Hồng Sâm tặng hắn. Khi hắn bước vào, Bạch Tình Đình dời mắt khỏi bức tranh, nhìn sang hắn, trong mắt ánh lên ý cười.

"Bà xã! Sao em lại nhìn anh như vậy? Anh thấy ánh mắt em lạ lắm!"

"Anh ngốc thật hay giả vờ đấy?"

Bạch Tình Đình vừa nói vừa chỉ tay vào bức tranh, hỏi:

"Trong lòng anh lẽ nào không hiểu ý của chú Chu sao?"

"Tình Đình! Anh không rõ!"

Dù đã biết tỏng là chuyện gì, hắn vẫn giả vờ ngây ngô:

"Bác Chu tặng anh bức tranh, chẳng lẽ cũng có vấn đề à?"

"Vậy anh xem trên bức tranh viết gì đi? Bác Chu viết ‘gỗ đã thành thuyền’, lẽ nào anh vẫn không hiểu?"

"Aida! Anh hiểu rồi!"

Diệp Lăng Phi cố làm ra vẻ vừa bừng tỉnh, ôm chầm lấy Tình Đình, hôn lên má cô nói:

"Cảm ơn bà xã đại nhân!"

Bạch Tình Đình đẩy Diệp Lăng Phi ra:

"Chuyện của Hân Mính cứ gác lại đã! Bây giờ em dẫn anh đi gặp một người!"

Lúc này, Diệp Lăng Phi đã biết người dưới lầu là ai nhưng hắn không muốn dính dáng gì cả. Hắn cũng không hỏi nhiều, chỉ đáp:

"Được!"

Rồi hắn đi theo Tình Đình rời khỏi phòng ngủ, xuống dưới lầu. Bạch Tình Đình dẫn Diệp Lăng Phi tới phòng khách. Trương Lộ Tuyết đã đợi ở đó rất lâu.

Diệp Lăng Phi nghĩ nát óc vẫn không ra, bèn nói:

"Đến giờ anh vẫn không hiểu, không biết ai có thể giải thích cho anh nghe được không!"

Trương Lộ Tuyết nhìn Bạch Tình Đình rồi cười nói:

"Diệp Lăng Phi, vậy để em giải thích cho anh nhé. Em vừa mới quyết định về Vọng Hải, không phải em muốn về đâu, chỉ là tập đoàn Tân Á xảy ra chút chuyện. Thân là cổ đông lớn của tập đoàn, em nghĩ anh có quyền được biết. Chẳng là dòng xe mới Displacement đang gặp sự cố về phanh, mặc dù trước mắt chỉ có một người khiếu nại về chất lượng, nhưng nghĩ cho sự phát triển lâu dài của tập đoàn Tân Á, em đã đưa ra chính sách thu hồi lại tất cả những chiếc xe đã bán ra, đồng thời yêu cầu các đại lý liên hệ với khách hàng, còn nhân viên trong tập đoàn phải tìm ra cách giải quyết vấn đề. Chiều nay em đã triệu tập cuộc họp, đưa ra phương án khẩn cấp. Vì tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ cũng là một trong những cổ đông của tập đoàn Tân Á nên em bắt buộc phải thông báo cho Tình Đình. Diệp Lăng Phi, câu trả lời này anh hài lòng chưa?"

Trương Lộ Tuyết nói xong liền nhìn Diệp Lăng Phi. Vừa nghe cô quay về vì chuyện công ty, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không phải vì mình là tốt rồi. Trương Lộ Tuyết sớm đã thấy phản ứng đó của Diệp Lăng Phi, miệng cô khẽ nhếch lên cười thầm. Diệp Lăng Phi thấy nụ cười ấy thì biết tâm ý của mình đã bị cô ta nhìn thấu, hắn vội nói:

"À! Đã là chuyện của tập đoàn Tân Á thì người ngoài như anh đây cũng chẳng giúp được gì. Em và Tình Đình cứ coi như không có anh, không cần để ý tới anh, hai người cứ nói chuyện tự nhiên!"

Bạch Tình Đình ngồi cạnh Diệp Lăng Phi, nghe hắn nói vậy bèn lên tiếng:

"Ông xã! Còn bàn bạc gì nữa! Em cũng không rành, nhưng em thấy biện pháp của Lộ Tuyết rất thỏa đáng, em ủng hộ. Tối nay em và cô ấy đi ăn tối, lúc ăn cơm bọn em không hề nói gì tới chuyện công việc, mà là nói chuyện của anh đó ông xã!"

"Nói chuyện của anh?"

Diệp Lăng Phi giật mình:

"Anh có gì đáng để nhắc tới đâu!"

Bạch Tình Đình lườm hắn một cái, ánh mắt như muốn nhắc nhở hắn đừng quên chuyện Lộ Tuyết đã mất đi đứa con của hai người. Trong lòng Diệp Lăng Phi sao lại không biết, chỉ là với tình thế này, hắn không biết phải giải quyết từ đâu. Đối với hắn, hoàn cảnh này giống như một mớ bòng bong, căn bản chẳng thể gỡ rối. Hắn chỉ còn cách giả vờ hồ đồ, đi bước nào hay bước đó.

Bạch Tình Đình hoàn toàn không hiểu những toan tính trong đầu Diệp Lăng Phi, cô cứ ngỡ hắn thật sự quên chuyện của Lộ Tuyết nên nhắc nhở:

"Ông xã! Chuyện tốt anh làm chẳng nhẽ anh quên rồi sao?"

Diệp Lăng Phi không nói gì, ngược lại Trương Lộ Tuyết đã lên tiếng trước:

"Tình Đình! Cậu đừng làm khó anh ấy nữa. Tối nay tớ với cậu đã nói rất rõ ràng rồi, lần này tớ về chỉ để giải quyết chuyện của tập đoàn Tân Á, sau đó tớ sẽ trở về Mỹ xin Thẻ Xanh. Nếu thuận lợi, tớ sẽ chuyển tới Mỹ ở thêm một năm nữa, bố mẹ tớ cũng ủng hộ quyết định này!"

"Lộ Tuyết! Cậu nghe tớ nói! Chuyện này không phải không có cách giải quyết, chỉ là Diệp Lăng Phi anh ấy giải quyết như thế nào mà thôi!"

Bạch Tình Đình vừa nói vừa nhìn Diệp Lăng Phi:

"Ông xã! Anh định giải quyết chuyện này thế nào đây?"

"Giải quyết thế nào?"

Đầu Diệp Lăng Phi như muốn nổ tung, hắn ấp úng:

"Anh… anh làm sao mà biết được!"

Bạch Tình Đình nhìn dáng vẻ khó xử của Diệp Lăng Phi, bèn thở dài:

"Được rồi! Em biết chuyện này rất phức tạp. Thế này đi, chúng ta không nói chuyện này nữa. Ông xã, hai ngày nữa anh phải rời Vọng Hải rồi, đợi anh quay lại rồi tính tiếp. Trong thời gian này em cũng sẽ suy nghĩ kỹ một chút!"

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, hắn thực sự không hiểu rốt cuộc cô định làm gì. Bạch Tình Đình không để Lộ Tuyết đi mà sắp xếp cho cô ở lại biệt thự.

Tắm rửa xong, Bạch Tình Đình thay váy ngủ rồi bước lên giường, nơi Diệp Lăng Phi đang xem tivi. Cô vừa lên giường liền cầm điều khiển giảm âm thanh xuống nhỏ nhất, rồi quay người lại nói:

"Ông xã! Em hỏi anh một chuyện! Anh phải trả lời em thật lòng!"

"Chuyện gì mà thần bí thế?"

"Không! Ông xã, anh hứa trước đi! Em hỏi anh chuyện gì anh cũng phải thành thật trả lời em!"

Thấy Bạch Tình Đình kiên quyết, Diệp Lăng Phi đành gật đầu:

"Được thôi! Anh hứa là được chứ gì! Bà xã, bây giờ em nói được rồi đó. Rốt cuộc là chuyện gì?"

"Ông xã! Trong lòng anh rốt cuộc có thích Lộ Tuyết hay không?"

Câu hỏi ngắn gọn và bất ngờ khiến Diệp Lăng Phi sững sờ, hắn nói:

"Bà xã! Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này? Có phải dạo này em thấy nhàm chán quá muốn trêu anh không?"

"Ông xã! Anh phải trả lời em thật lòng!"

Bạch Tình Đình nhìn hắn chằm chằm, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, không hề giống đang đùa. Câu này phải trả lời thế nào đây, Diệp Lăng Phi nhức đầu vô cùng. Hắn nghĩ mình đã hứa sẽ nói thật, vậy thì không thể nói dối được nữa. Nghĩ đến đây, hắn thở dài:

"Bà xã! Vậy anh nói thật lòng nhé! Tình cảm của anh đối với cô ấy nhiều nhất chỉ có thể là thích, không thể gọi là yêu. Anh và Trương Lộ Tuyết vốn không thể chung đường, chỉ là số phận trêu ngươi đã cho hai đứa bọn anh gặp nhau, để bây giờ có quá nhiều hiểu lầm thế này, thậm chí xảy ra cả chuyện không nên xảy ra. Mãi cho đến bây giờ, anh vẫn thấy trong lòng mình chỉ là thích cô ấy. Anh luôn cảm thấy có lỗi với cô ấy, nhất là lần này gặp lại, cảm giác tội lỗi ấy càng ngày càng lớn!"

Diệp Lăng Phi nói một hơi, xong liền nhìn thẳng vào mắt Tình Đình. Hắn không biết cô sẽ phản ứng ra sao, liệu có nổi giận khi nghe những lời thật lòng này không.

Thế nhưng, Bạch Tình Đình không những không tức giận mà ngược lại còn nói nhỏ nhẹ:

"Ông xã, anh thật lòng với em như vậy, em thật sự rất vui!"

Nói rồi, cô hôn lên má Diệp Lăng Phi. Hắn ngẩn ra, nhìn Bạch Tình Đình mà nhất thời không biết nói gì.

Bạch Tình Đình thấy bộ dạng đó của hắn thì phì cười:

"Ông xã, có phải anh thấy khó hiểu lắm đúng không? Tại sao em lại hỏi như vậy? Thật ra, đến em cũng không biết nữa. Tóm lại, em chỉ thích nghe anh nói thật!"

"Có lẽ, do trước đây anh lừa dối em nhiều quá!"

Diệp Lăng Phi than thở:

"Chuyện của Trương Lộ Tuyết anh luôn giấu em!"

Bạch Tình Đình cười mỉm lắc đầu:

"Ông xã, đừng nhắc chuyện cũ nữa, đều qua cả rồi! Bây giờ anh chỉ cần nghĩ làm sao để bù đắp cho Lộ Tuyết thôi. Hôm nay em và Lộ Tuyết ăn cơm có nhắc tới anh. Em có thể nhìn ra Lộ Tuyết không oán cũng không hận anh, quen anh cô ấy không hề hối hận. Ông xã, anh may mắn lắm đấy! Em và cô ấy đã nói về quá trình hai người quen và yêu nhau, đây là lần đầu tiên bọn em nói chuyện tâm đầu ý hợp như vậy. Ông xã, nói thế nào bây giờ nhỉ, em không muốn anh và cô ấy tiếp tục mối quan hệ này. Em đã từng nói, trừ Hân Mính ra, không cho phép bất kỳ người con gái nào khác chen vào cuộc sống của chúng ta, nhưng em cũng không muốn Trương Lộ Tuyết trở nên như bây giờ. Em có thể cảm nhận được tới tận bây giờ trong lòng cô ấy vẫn rất đau khổ. Sở dĩ cô ấy muốn về Mỹ cũng chỉ là muốn rời xa nơi này. Em không muốn Lộ Tuyết đau khổ như vậy. Em… haiz… tóm lại chính em cũng không biết mình muốn làm gì nữa!"

Diệp Lăng Phi cứ ngồi nghe Bạch Tình Đình nói, hắn có thể cảm nhận tâm trạng của cô lúc này vô cùng mâu thuẫn. Một mặt, cô hy vọng Trương Lộ Tuyết có thể thoát khỏi đau khổ, mặt khác, cô lại không muốn Trương Lộ Tuyết bước vào cuộc sống của hai người. Cảm giác mâu thuẫn này khiến lời nói của Bạch Tình Đình cũng trở nên rối rắm. Cuối cùng, ngay cả chính cô cũng không biết mình đã nói những gì.

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình vào lòng, nhẹ nhàng nói:

"Bà xã, anh hiểu cảm giác của em. Chuyện này tạm thời đừng nhắc tới nữa, đợi anh quay lại rồi nói có được không?"

Bạch Tình Đình gật đầu:

"Ông xã, em cũng có ý đó. Em muốn để Lộ Tuyết bình tĩnh lại, thời gian này em sẽ ở bên cô ấy nhiều hơn, cố gắng giúp đỡ cô ấy!"

"Ừm!"

Trương Lộ Tuyết đột nhiên quay về không chỉ khiến Diệp Lăng Phi đau đầu mà còn làm hắn cảm thấy tội lỗi hơn. Trước đây khi gặp cô, hắn chưa từng có cảm giác có lỗi nặng nề như bây giờ. Buổi tối, hắn nằm mơ thấy Trương Lộ Tuyết, đồng thời còn mơ thấy cả Bạch Tình Đình. Chỉ là Bạch Tình Đình trong mơ một mực đòi ly hôn với hắn, mặc cho hắn níu kéo thế nào, cô vẫn chọn rời xa.

"Tình Đình! Đừng đi!"

Diệp Lăng Phi hét lên rồi choàng tỉnh sau cơn ác mộng.

"Ông xã! Anh sao vậy?"

Bạch Tình Đình cũng bị tiếng hét của hắn đánh thức. Cô vội bật đèn, quay sang nhìn hắn thì thấy người hắn đã ướt đẫm mồ hôi.

"Ông xã! Sao anh lại toát nhiều mồ hôi thế này, có phải anh gặp ác mộng không?"

Bạch Tình Đình vừa giúp hắn lau mồ hôi vừa nhẹ nhàng hỏi.

Thấy Bạch Tình Đình vẫn nằm bên cạnh mình, Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm:

"Không có gì đâu em ạ! Chỉ là vừa nãy anh gặp ác mộng thôi!"

"Ừm!"

Bạch Tình Đình cũng không nghĩ nhiều, tắt đèn rồi nằm xuống.

"Tình Đình! Em ngủ được không?"

Diệp Lăng Phi xoay người, đưa tay vào trong váy ngủ của Tình Đình, nhẹ nhàng sờ vào nơi ấy của cô.

"Ông xã! Anh cứ sờ soạng thế này, em làm sao mà ngủ được!"

Bạch Tình Đình không có ý bảo Diệp Lăng Phi bỏ tay ra, ngược lại còn có vẻ rất thích, cô nhẹ nhàng hỏi:

"Ông xã! Anh làm sao vậy, không ngủ được à?"

"Anh hơi khó ngủ một chút! Bà xã, chúng ta ra ngoài xem mặt trời mọc đi!"

"Xem mặt trời mọc?"

Bạch Tình Đình ngạc nhiên, cô đưa tay lấy điện thoại xem giờ:

"Bây giờ mới có hơn 3 giờ, ra ngoài xem mặt trời mọc á?"

"Ừm! Bà xã! Từ lúc quen nhau cho tới khi thành vợ chồng, chúng ta chưa một lần nào cùng nhau ngắm bình minh, hôm nay chúng ta đi đi! Được không?"

"Ông xã! Anh làm sao vậy? Sao đột nhiên lại muốn đi xem mặt trời mọc?"

"Ngắm mặt trời mọc cũng cần lý do sao?"

Diệp Lăng Phi ngồi dậy, kéo Bạch Tình Đình lại gần:

"Bà xã! Bây giờ chúng ta lái xe tới đỉnh núi Nam Sơn ngắm bình minh!"

"Không phải chứ! Anh muốn đi thật à? Ông xã! Bây giờ trời vẫn chưa sáng, lái xe lên đỉnh núi Nam Sơn nguy hiểm lắm!"

"Tin anh đi! Tuyệt đối không có vấn đề gì!"

Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi thuyết phục đến không còn cách nào từ chối, đành phải đồng ý. Cô rửa qua mặt, mặc xong quần áo rồi xuống lầu. Trương Vân đã nghe thấy tiếng động, thấy hai người định ra ngoài, cô vừa định hỏi thì nghe Diệp Lăng Phi nói:

"Trương Vân, bọn tôi sẽ về ăn sáng muộn đó! Nhớ phần bữa sáng nhé!"

"Vâng ạ!"

Diệp Lăng Phi lái xe, Bạch Tình Đình ngồi ở ghế phụ. Trên đường tới núi Nam Sơn, cô vẫn tỏ ra rất ngạc nhiên, có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn đã bị Diệp Lăng Phi lôi đi ngắm mặt trời mọc.

Lúc này trời vẫn còn tối, chỉ có phía đông hửng lên một chút ánh sáng trắng. Diệp Lăng Phi bật đèn xe, lái một mạch lên đỉnh núi. Khi họ lên tới nơi, mặt trời vẫn chưa mọc.

Diệp Lăng Phi không xuống xe mà ngồi yên, hạ cửa sổ xuống, châm một điếu thuốc. Bạch Tình Đình vẫn còn buồn ngủ, cô nói:

"Ông xã! Khi nào mặt trời mới mọc vậy? Chúng ta xem sớm rồi về nhà sớm một chút, em buồn ngủ quá!"

Diệp Lăng Phi quay sang nhìn gương mặt kiều diễm của vợ, đột nhiên buột miệng hỏi:

"Bà xã! Nếu có một ngày em biết anh lừa dối em, em có tha thứ cho anh không?"

Bạch Tình Đình lúc đó vẫn còn mơ màng, cô chỉ muốn mau được về nhà ngủ. Nửa đêm nửa hôm mò lên núi thế này thật điên rồ. Cô mơ hồ đáp:

"Còn phải xem là chuyện gì nữa!"

"Chuyện ngoại tình thì sao?"

"Không tha thứ!"

Bạch Tình Đình nhắm mắt nói:

"Bởi vì anh là một tên dê già, em biết bên ngoài anh có người đàn bà khác. Nếu để em biết anh vì mấy người đó mà lừa gạt em, em tuyệt đối không tha thứ cho anh!"

Nghe xong, Diệp Lăng Phi lại nhìn về phía chân trời, nói:

"Bà xã! Anh yêu em!"

Bạch Tình Đình lúc này bỗng mở to mắt nhìn Diệp Lăng Phi:

"Ông xã! Rốt cuộc anh muốn nói với em điều gì? Có phải anh muốn thú nhận bên ngoài anh có người phụ nữ khác không?"

"Tình Đình! Anh chỉ cần mình em là đủ rồi!"

Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc dài rồi nói:

"Em biết không? Bây giờ em đã trở thành sinh mệnh của anh. Anh thấy sinh mạng của anh và em đã hòa làm một, anh không thể rời xa em được. Anh sợ có một ngày em sẽ rời xa anh!"

"Ông xã! Sao anh lại nói những lời như vậy?"

Bạch Tình Đình ngạc nhiên hỏi:

"Em thấy anh hôm nay lạ lắm! Tự nhiên đòi đi xem mặt trời mọc, bây giờ lại nói ra những lời kỳ quặc này. Ông xã, có phải anh có chuyện gì giấu em không?"

"Không có!"

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

"Tình Đình! Anh chỉ muốn nói với em rằng anh yêu em. Anh và em đã là một. Nếu có một ngày anh làm ra chuyện mà em không thể tha thứ, anh hy vọng chúng ta vẫn có thể ngồi đây ngắm bình minh. Không cần biết lúc đó anh ở đâu, em ở đâu, chúng ta cứ mỗi ngày đầu tháng đều tới đây xem mặt trời mọc, có được không?"

"Anh nói gì mà kỳ thế! Em chẳng hiểu gì cả. Được rồi, em đồng ý với anh!"

Diệp Lăng Phi cười, hôn lên má Tình Đình. Cô chỉ tay về phía đông:

"Ông xã! Anh mau xem! Đẹp quá!"

Diệp Lăng Phi đưa mắt nhìn về phía đông. Nơi đó, mặt trời đang từ từ nhô lên. Nhưng tâm trạng của hắn không đặt ở cảnh bình minh, hắn lại nghĩ về cơn ác mộng lúc nãy. Đối với Diệp Lăng Phi, hắn có quá nhiều bí mật không thể nói cho Bạch Tình Đình biết.

⚡ Thiên Lôi Trúc . com ⚡ Cộng đồng dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!