Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 854: CHƯƠNG 854: BAY TỚI VÙNG TÂY BẮC

Cùng với việc giải quyết xong các cổ đông, tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ chính thức khởi động dự án núi Long Sơn. Trong hai ngày ở lại, Diệp Lăng Phi cũng không có nhiều thời gian dành cho Bạch Tình Đình. Sau khi xử lý sơ bộ mọi việc ở Vọng Hải, Diệp Lăng Phi cùng Dã Lang, Dã Thú và Angel đáp máy bay tới Bắc Kinh để gặp mặt vị lão già.

Ý của vị lão già rất rõ ràng, ông cần Diệp Lăng Phi hỗ trợ huấn luyện một lứa bộ đội đặc biệt.

Diệp Lăng Phi hỏi:

— Nếu có người chết thì sao?

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, lão già hỏi lại:

— Lúc cậu tham gia trường học tử vong, có từng nghĩ mình sẽ chết không?

Diệp Lăng Phi không trả lời, đây là một câu hỏi rất khó. Ban đầu, Diệp Lăng Phi chỉ muốn sống sót, hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống sót rời khỏi ngôi trường tử thần đó, càng không ngờ ngôi trường từng rèn luyện hắn ngày đó giờ đã nằm trong tay hắn. Những chuyện này trước đây hắn chưa từng nghĩ tới. Hắn nhìn lão già, mỉm cười nói:

— Trường Tử Vong có tỷ lệ tử vong hơn 50%, nhưng những người sống sót đều là tinh anh. Tôi sẽ không áp dụng phương pháp hà khắc đó để huấn luyện những người này theo kết quả ông yêu cầu, nhưng tôi cũng không dám chắc sẽ không có ai chết!

— Yên tâm đi! Bên đó đã chuẩn bị xong hết rồi! Cậu không cần lo lắng. Cái tôi cần là kết quả, không phải quá trình!

Diệp Lăng Phi gật đầu:

— Lão già! Đợi tôi quen với tình hình ở đó rồi sẽ nói chuyện với ông sau!

Lão già mỉm cười:

— Không cần đâu! Cậu cứ tìm Sở Hoa, cô ấy đã sắp xếp xong cả rồi. Tôi đã nói rồi, tôi ở đây đợi tin tốt của cậu!

Trên một sân bay quân dụng ở Tây Bắc, hai chiếc xe việt dã dừng ngay tại đường băng. Bành Hiểu Lộ đeo kính đen, nhìn bốn người bọn Diệp Lăng Phi vừa bước xuống máy bay. Tháng 11, thời tiết ở vùng Tây Bắc rộng lớn này khác hẳn Vọng Hải, không khí vô cùng khô hanh. Dù chưa vào đông nhưng gió ở đây lạnh như dao cắt vào da thịt.

Diệp Lăng Phi vừa xuống máy bay đã lạnh run người. Hắn sống an nhàn sung sướng quá lâu rồi, có chút không quen với thời tiết khắc nghiệt nơi đây. Diệp Lăng Phi bịt tai nói:

— Thời tiết ở đây kinh khủng thật, làm tôi nhớ lại những đêm ở sa mạc châu Phi, nhưng ít ra ở đó vẫn là khí hậu nhiệt đới!

Dã Thú cười đáp:

— Lão đại, em lại thích Siberia hơn, ở đó có những vò rượu nồng và cả những cô gái Nga nóng bỏng như lửa.

Angel lườm Dã Thú:

— Tôi biết ngay tên khốn nhà anh sang Nga chẳng làm được chuyện gì tốt đẹp mà!

— Angel, cô đừng nói bừa, mỗi lần tôi sang Nga đều là làm nhiệm vụ chính đáng, chỉ nói đùa chút thôi. Nếu cô không tin thì hỏi đại ca xem, anh ấy có thể chứng minh sự trong sạch của tôi!

Angel lại lườm Diệp Lăng Phi, lạnh lùng nói:

— Anh ta? Em thấy anh ta cũng chẳng trong sạch gì, đừng thấy một Satan của hiện tại mà quên đi cái tên Satan trong quá khứ, em vẫn nhớ rõ chuyện của anh ta ngày xưa!

Diệp Lăng Phi cười đáp:

— Được rồi! Mỗi người nói ít một câu đi, sau này chúng ta còn khối thời gian tán gẫu, bây giờ về trại trước đã!

Diệp Lăng Phi đã thấy Bành Hiểu Lộ đeo kính đen, hắn xách hành lý bước tới trước mặt cô, nhìn chiếc xe dã chiến rồi cười nói:

— Cô nàng này được đấy! Chiếc xe việt dã này mô phỏng theo chiếc Hummer của Mỹ, Bành Hiểu Lộ, tôi hỏi cô, xe này tên là gì?

— Sao anh lắm lời thế! Mau lên xe đi!

Bành Hiểu Lộ mở cửa trước rồi lên xe. Diệp Lăng Phi vốn đã lường trước thái độ này của Bành Hiểu Lộ. Hắn ném hành lý ra sau, mở cửa xe ngồi vào ghế phụ. Dã Lang, Dã Thú và Angel ngồi ở hàng ghế sau. Bành Hiểu Lộ không hề bỏ kính đen xuống, nhìn ra sau hỏi:

— Có bốn người thôi à?

— Sao nào? Chẳng lẽ bốn người chúng tôi vẫn còn thiếu?

— Không có gì! Tiện miệng hỏi thôi! Tôi sợ có người chưa tới, bị bỏ lại đây sẽ bị gián điệp bắt mất. Đến lúc đó tôi lại phải lái xe tới đón thì phiền phức lắm!

Bành Hiểu Lộ vừa nói vừa khởi động xe. Diệp Lăng Phi nghe tiếng động cơ thì cười nói:

— Động cơ không phải hàng Mỹ, xem ra chiếc xe này khác xa chiếc Hummer quân dụng của quân đội Mỹ. Bành Hiểu Lộ, có cần tôi kiếm giúp cô mấy chiếc Hummer của Mỹ không?

— Miễn đi! Đừng nghĩ cái gì của Mỹ cũng tốt! Nói cho anh biết, tính năng của chiếc xe việt dã này không kém gì xe Hummer của Mỹ đâu! Nhưng giá cả thì lại thấp hơn rất nhiều, tôi thích lái loại xe này, quen rồi!

— Nói cũng đúng! Phải ủng hộ hàng nội địa!

— Tôi hỏi anh có còn là người Trung Quốc không? Anh bỏ cả quốc tịch Trung Quốc rồi mà còn nói ủng hộ hàng Trung Quốc!

Bành Hiểu Lộ lái xe rời sân bay, đi trên một con đường mới sửa nhưng không bằng phẳng.

Nghe Bành Hiểu Lộ nói vậy, Diệp Lăng Phi không những không giận mà còn cười:

— Câu này nói hay lắm! Tôi cũng từng tự hỏi mình, tôi còn là người Trung Quốc không? Bành Hiểu Lộ, cô đoán xem cuối cùng tôi có kết quả thế nào?

Thấy Bành Hiểu Lộ không nói gì, hắn nói tiếp:

— Cuối cùng tôi nhận ra xương cốt da thịt của tôi vẫn là người Trung Quốc, trong người tôi chảy dòng máu của người Trung Quốc. Đây là điều không thể thay đổi, và cũng là lý do vì sao tôi giúp ông nội cô. Chẳng lẽ cô nghĩ tôi muốn ông nội cô trả tiền cho tôi sao? Nếu cô thật sự nghĩ vậy, tôi chỉ có thể tiếc nuối nói rằng, cô sai rồi!

Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, lạnh lùng nói:

— Tôi không quan tâm chuyện đó, tôi chỉ quan tâm lời anh nói có lợi hại như lời ông nội tôi kể không. Trong những ngày anh chưa tới, đám người của anh ở trại để lại cho tôi ấn tượng là một lũ vô kỷ luật. Tôi thật không thể tin nổi anh có thể huấn luyện họ thành lính đặc công, ngay cả làm đối thủ của chúng tôi các anh cũng không xứng!

Câu nói này của Bành Hiểu Lộ chọc giận Angel. Angel phẫn nộ nói:

— Cô nói cái gì? Nếu không phục, chúng ta có thể thử sức ngay!

— Angel! Có gì đáng tức giận đâu! — Diệp Lăng Phi cười ha hả. — Người ta thích nói thế nào thì cứ để họ nói! Đừng quên, nhiệm vụ của chúng ta đến đây là để đào tạo người khác, chứ không phải để người ta dạy dỗ mình. Cứ giữ cục tức đó lại đi, sớm muộn gì cũng có lúc dùng đến!

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Angel mới thôi không nói nữa. Bành Hiểu Lộ quay sang Diệp Lăng Phi:

— Anh thật sự cho rằng mấy người các anh có thể dạy dỗ chúng tôi sao?

— Bành Hiểu Lộ! Cô vẫn chưa hiểu rốt cuộc ông nội cô muốn gì, có cần tôi giải thích cho cô không?

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa lấy một điếu thuốc ra, châm lửa ngay trước mặt Bành Hiểu Lộ rồi phả một làn khói ra ngoài cửa sổ. Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi với ánh mắt căm ghét nhưng không nổi giận. Cô quan tâm đến câu nói của hắn hơn, muốn biết rốt cuộc hắn định nói gì.

— Anh nói đi! Tôi muốn xem anh sẽ nói thế nào, làm sao giải thích được chuyện mấy người của anh cả về thể chất lẫn tố chất đều không bằng người của tôi. Tôi hy vọng anh sẽ cho tôi một lý do đáng tin, đừng có nói suông với tôi, như vậy chẳng có ý nghĩa gì cả!

Diệp Lăng Phi tay kẹp điếu thuốc, mắt hướng ra vùng đất đồng không mông quạnh bên ngoài, bỗng hỏi:

— Bành Hiểu Lộ! Cô nói trước cho tôi biết, chúng ta cần bao lâu nữa mới tới khu trại?

— Gần một tiếng nữa!

— Xem ra chúng ta có khối thời gian, vậy tôi sẽ từ từ giải thích cho cô hiểu!

Diệp Lăng Phi lại rít một hơi thuốc. Bành Hiểu Lộ nhìn dáng vẻ đủng đỉnh của hắn thì có chút ngứa mắt, bèn thúc giục:

— Anh có phải đàn ông không thế? Sao nói chuyện cứ như con gái vậy? Anh không thể nói một lèo được à? Yên tâm, tôi không ngốc, tôi nghe hiểu được những gì anh nói!

— Nếu cô nghe hiểu được thì chắc cũng phải hiểu ông nội cô cần một đội ngũ như thế nào. Chẳng phải trước đây tôi đã nói với cô rồi sao? Lần này đến đây, tôi đã qua Bắc Kinh gặp ông nội cô. Cô có biết ông nói thế nào không?

Bành Hiểu Lộ giật mình hỏi:

— Ông tôi nói gì?

— Ông nội cô chỉ cần kết quả, không cần quá trình! Chẳng lẽ như vậy mà cô vẫn không hiểu sao? Nếu chỉ là huấn luyện đơn thuần, tôi tin quân đội đã đào tạo ra không biết bao nhiêu lính đặc nhiệm. Bởi vì tôi biết rõ nhất, bên quân sự có ngọa hổ tàng long, nếu chỉ dựa vào cách đào tạo đơn thuần thì tôi luôn cho rằng các người là số một thế giới. Nhưng thực tế thì quân đội Mỹ mạnh hơn một chút. Cô thấy đấy, quân đội Mỹ có mặt trên khắp thế giới. Chiến tranh Vùng Vịnh, chiến tranh Afghanistan, chiến tranh Iraq... đâu đâu cũng có lính Mỹ. Quân đội Mỹ đi xâm lược, đi giết người, còn các cô chỉ biết diễn tập, đó chính là sự khác biệt. Ông nội cô không cần một đội quân chỉ biết tập luyện, ông ấy hy vọng có những người có thể tham gia chiến tranh thực sự, đó chính là kết quả!

— Nói thì dễ. Tôi hỏi anh, chẳng lẽ anh cũng muốn chúng tôi phải đi đánh trận? Đây không phải chuyện đùa đấy chứ? — Bành Hiểu Lộ lạnh lùng nói. — Tôi biết ngay anh sẽ toàn nói những lời sáo rỗng. Chẳng lẽ những điều này cũng cần anh dạy chúng tôi sao? Tôi sớm đã biết những đạo lý này. Đó cũng là lý do chúng tôi cần tham gia tập luyện, để càng gần với chiến tranh thật!

Diệp Lăng Phi cười, lắc đầu. Hắn lại rít một hơi thuốc, sau đó kẹp điếu thuốc vào ngón trỏ và ném ra ngoài xe. Sau khi nhả hết khói trong miệng, hắn cười nói:

— Bành Hiểu Lộ, tôi đã nói là cần từ từ giải thích, cô lại không chịu nghe, cứ cho rằng những gì mình nghĩ là đúng. Tôi lấy cho cô một ví dụ: khi đối mặt với kẻ địch, cô sẽ chọn tấn công vào đâu, mục tiêu quan trọng nhất là gì?

Bành Hiểu Lộ không hiểu ý Diệp Lăng Phi, cô hỏi lại:

— Ý anh là gì?

— Không có gì, cô chỉ cần trả lời câu hỏi của tôi. Khi đối mặt với kẻ địch, cô sẽ tấn công vào đâu?

Diệp Lăng Phi hỏi lại lần nữa.

— Cái đó cũng phải hỏi sao? Đầu tiên tôi sẽ tấn công vào những chỗ sơ hở và điểm yếu của kẻ địch, ví dụ như đùi non, ngực, mắt. Mục đích cuối cùng của tôi đương nhiên là khống chế đối phương! — Bành Hiểu Lộ đáp. — Anh hỏi câu như vậy không thấy buồn cười sao?

Diệp Lăng Phi cười:

— Câu hỏi này hoàn toàn chẳng có gì đáng cười!

Vừa nói, hắn vừa quay xuống hỏi Angel:

— Angel? Còn cô thì sao?

— Lấy mạng của kẻ địch!

Angel chỉ trả lời ngắn gọn như vậy.

Diệp Lăng Phi quay lại phía Bành Hiểu Lộ, nói:

— Bành Hiểu Lộ! Bây giờ thì cô hiểu chưa?

— Tôi không giống các người! Tôi không tàn nhẫn như các người, còn muốn giết người. Chúng tôi là để bảo vệ tổ quốc, chứ không phải để giết người!

— Đánh trận mà không có người chết sao? — Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.

Bành Hiểu Lộ không trả lời, cô đột nhiên bẻ lái, chiếc xe việt dã lại đi trên con đường gập ghềnh. Bành Hiểu Lộ không nói một lời, chỉ tập trung lái xe. Diệp Lăng Phi nhìn nét mặt của cô, hắn cười nói:

— Sao thế? Bị tôi nói trúng tim đen, không cam tâm phải không?

Bành Hiểu Lộ phanh gấp, chiếc xe dừng lại đột ngột. Bành Hiểu Lộ nói với Diệp Lăng Phi:

— Anh xuống xe với tôi!

— Được!

Bành Hiểu Lộ và Diệp Lăng Phi cùng xuống xe. Bành Hiểu Lộ đá một viên sỏi dưới chân, đi vài bước rồi đứng lại. Diệp Lăng Phi đến sau lưng cô, gió lạnh thổi tung mái tóc hắn. Diệp Lăng Phi nói:

— Tự nhiên xuống xe làm gì, bên ngoài gió to thế này, hỏng hết cả kiểu tóc của tôi!

Bành Hiểu Lộ quay người lại, đối mặt với Diệp Lăng Phi, mắt cô nhìn thẳng vào mắt hắn:

— Tôi biết vì sao ông nội tôi lại muốn những tên quỷ khát máu như các anh tới huấn luyện đội của tôi. Tôi sớm đã rõ điều đó, nhưng tôi hoàn toàn không cho rằng các anh thích hợp để dạy chúng tôi. Anh biết không? Hiện nay trong trại có hơn 500 người, đều được chọn từ những đơn vị xuất sắc nhất. Anh có hiểu cảm giác của tôi không? Tôi hy vọng tất cả binh sĩ đều có thể được giữ lại trong đơn vị đặc nhiệm “Lang Nha” này, và tôi tin họ có năng lực đó. Họ là những chiến binh giỏi nhất tôi từng gặp, tôi không muốn thấy họ rời đi!

Diệp Lăng Phi nhìn Bành Hiểu Lộ, lạnh lùng nói:

— Cô nói với tôi những điều này để làm gì? Cô muốn tôi giúp cô sao?

— Tôi không muốn anh giúp gì cả, chỉ muốn nói với anh, đừng dùng cái cách mà anh từng được huấn luyện để huấn luyện những người này. Cách huấn luyện của các người quá tàn nhẫn, tôi đã từng thấy rất nhiều học viên chết vì kiểu huấn luyện đó. Trong ấn tượng của tôi, cách huấn luyện đó chẳng khác gì ác quỷ. Tôi không thể tin được tỷ lệ tử vong hơn 50%. Ông nội tôi muốn những con người ưu tú nhất. Ông nói với tôi cái ông cần là kết quả chứ không phải quá trình, nhưng kết quả này không phải đo bằng số người chết. Họ đều đang sống khỏe mạnh, chẳng lẽ anh muốn tận mắt chứng kiến những sinh mạng đó từ từ rời khỏi cuộc đời này sao? Bọn họ đều mang theo hoài bão và hy vọng lớn lao mà đến đây. Tôi không muốn thấy họ chết như vậy, thậm chí là chết ngay tại đây. Chuyện như vậy tôi không cho phép xảy ra!

— Tôi có nói là tôi đến đây để gây ra đau khổ cho họ sao?

Cuối cùng Diệp Lăng Phi cũng bật cười. Hắn nhìn Bành Hiểu Lộ, nói:

— Tôi đến đây là để huấn luyện họ. Tất nhiên, không phải là dạy cả hơn 500 người này, tôi và người của tôi cũng không có sự kiên nhẫn đó. Chúng tôi sẽ là đối tượng để người của cô tập luyện, nghĩa là người của cô phải đối mặt với những thử thách của chúng tôi. Bước đầu tiên chính là loại bỏ những người không đủ tư cách. Lính đặc nhiệm phải là những người ưu tú nhất, quan trọng là chất lượng chứ không phải số lượng. Về điểm này, cô hoàn toàn có thể yên tâm, trong quá trình loại bỏ sẽ không có ai chết, trừ khi số mệnh của họ quá ngắn ngủi. Còn những người trụ lại sau khi bước vào vòng thứ hai, chúng tôi sẽ làm hết sức mình để đưa họ vào một chiến trường thật, được mô phỏng như thật. Kế hoạch này sẽ được bảo mật, cụ thể phải sau này mới tiến hành được. Bây giờ tôi chỉ muốn nói với cô rằng, tôi đến đây không phải để giết người, mà là để huấn luyện người!

Nghe Diệp Lăng Phi nói câu này, Bành Hiểu Lộ mới thở phào nhẹ nhõm. Cô nhìn hắn, hỏi:

— Những gì anh nói là thật sao?

Diệp Lăng Phi cười đáp:

— Sao phải hỏi vậy? Tôi có cần phải lừa cô không? Hơn nữa đây lại là địa bàn của cô, nếu tôi lừa cô, đến lúc đó cô bắn tôi một phát, tôi ở đây thật chẳng dám làm bừa!

— Tôi chỉ là giáo quan ở đây, không phụ trách quản lý! Ở đây có đại đội trưởng, tên anh ấy là Bạch Dương. Anh có việc gì cứ tìm Bạch đội trưởng, anh ấy là do ông tôi đặc biệt cử tới!

— Ừm. Hiểu rồi! Chính là có người chống lưng, thời buổi này có người chống lưng cũng tốt, làm gì cũng thuận tiện! Bành Hiểu Lộ, mọi chuyện đã nói rõ ràng rồi. Có thể quay lại xe được chưa?

Bành Hiểu Lộ vừa gật đầu, đang định bước đi thì nghe tiếng Diệp Lăng Phi hỏi:

— Này Bành Hiểu Lộ! Tôi quên mất một chuyện, tại sao đột nhiên cô lại lo lắng chuyện chúng tôi tới đây? Tôi nhớ trước đây cô đâu có quan tâm mấy việc này. Cô còn nói mấy người chúng tôi không bằng binh sĩ của cô mà.

Bành Hiểu Lộ dừng bước, cô cắn môi, nói nhỏ:

— Vừa nãy tôi hoảng quá, người của anh ghê gớm quá!

Bành Hiểu Lộ không giải thích nhiều, vội vàng bước về xe. Diệp Lăng Phi cười, thì ra cô gái Bành Hiểu Lộ này không phải loại không có não như hắn tưởng. Ít ra cô ta cũng nhận ra những người trong tổ chức “Lang Nha” rất đáng gờm. Xem ra, cô ta lo lắng người của Diệp Lăng Phi sẽ loại hết những chiến binh mà cô ta vất vả lắm mới chọn ra được, thậm chí còn có người phải chết tại đây.

Diệp Lăng Phi cũng lên xe. Sau khi đóng cửa, hắn nói với Bành Hiểu Lộ:

— Này! Bành Hiểu Lộ! Tôi suýt quên một việc! Lần trước ở trên tỉnh tôi làm cô bị thương, mãi không có cơ hội xin lỗi. Khó khăn lắm hôm nay mới có dịp, mong cô tha lỗi cho tôi!

Diệp Lăng Phi không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới, chút ấn tượng tốt của Bành Hiểu Lộ đối với hắn ban nãy đều tan biến. Bành Hiểu Lộ hận thù lườm Diệp Lăng Phi:

— Đừng quên những gì chúng ta đã nói, tôi sẽ làm cho anh phải thua một cách tâm phục khẩu phục

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!