Diệp Lăng Phi nghe những lời này của Nhiếp Quân xong, bật cười nói:
- Chỗ dựa của tôi chắc, thế nên quyền lực của tôi cũng lớn!
Diệp Lăng Phi nói xong, nhìn Bành Hiểu Lộ, ý muốn cô xác nhận lại sự thật này. Bành Hiểu Lộ tất nhiên hiểu cái quyền lực lớn mà Diệp Lăng Phi nói là gì. Sự thật là Bành Nguyên đã giao cho Diệp Lăng Phi quyền lực rất lớn.
Có điều, Bành Nguyên không phải là người bỗng nhiên giao quyền lực này cho Diệp Lăng Phi, đó hoàn toàn là do sự hiểu biết của ông về Diệp Lăng Phi mà hình thành. Phải biết rằng, ban đầu khi Bành Nguyên nhận ra năng lực của Diệp Lăng Phi, ngay cả một số trang thiết bị quân sự hiện nay đều là do Diệp Lăng Phi giúp đỡ nên Bành Nguyên mới có được những vũ khí tiên tiến nhất của nước ngoài, và đã qua cải tạo.
Những trang thiết bị vũ khí của đội đặc chủng “Lang Nha” cũng là những vũ khí tinh xảo nhất trong nước hiện nay, trong đó bao gồm cả những vũ khí đã qua cải tạo dành cho từng binh sĩ. Vũ khí “Tia chớp số một” dành cho cá nhân là vũ khí nội địa, tính năng của nó hoàn toàn có thể sánh ngang với châu Âu và Mỹ.
Đương nhiên, những chuyện thuộc cấp cơ mật này không thể cho những người như Nhiếp Quân biết được. Bành Hiểu Lộ cũng chỉ biết một nửa, ông cô cũng không nói quá nhiều về chuyện này với cô.
Bành Hiểu Lộ liếc Diệp Lăng Phi một cái, lạnh lùng nói:
- Anh có ý gì, anh nói chỗ dựa của anh vững, liên quan gì tới tôi?
Diệp Lăng Phi cố ý bĩu môi, ra vẻ khinh bỉ nói:
- Bành Hiểu Lộ à, thế là cô không đúng rồi, rõ ràng biết chỗ dựa của tôi là ai, sao cô không chịu nói chứ?
- Sao tôi biết được?
Bành Hiểu Lộ nói:
- Anh đừng có nói vớ vẩn, tôi không biết!
- Cô thật sự không biết?
Diệp Lăng Phi nhìn Bành Hiểu Lộ, lắc đầu, nói:
- Con gái nói dối không phải là thói quen tốt đâu, cẩn thận sau này không lấy được chồng đấy!
- Tôi lấy hay không lấy được chồng thì liên quan gì tới anh!
Bành Hiểu Lộ bước lên hai bước tiến về phía Diệp Lăng Phi, ưỡn ngực lên gần như chạm vào ngực hắn, khoảng cách giữa hai người gần tới mức Diệp Lăng Phi có thể ngửi được cả hơi thở của cô.
Bành Hiểu Lộ nói:
- Diệp Lăng Phi, anh lo cho tốt chuyện của anh đi, theo tôi thấy anh chẳng qua cũng chỉ là một tên háo sắc mà thôi. Không, mấy tên háo sắc còn tốt hơn anh, ít ra họ còn biết che giấu, còn anh thì hoàn toàn công khai. Tôi thật sự không hiểu, một cô gái tốt như Bạch Tình Đình sao lại gả cho anh chứ!
- Đó là vì tôi là người tốt!
Diệp Lăng Phi bỗng cười nói:
- Bành Hiểu Lộ, cô không thấy mình lo chuyện bao đồng quá sao, từ khi nào cô lại quan tâm tới chuyện riêng của tôi rồi? Ừm, hay là chúng ta nên tìm chút thời gian nói chuyện riêng nhỉ, nói không chừng sau khi hiểu tôi xong, cô lại đâm ra thích tôi cũng nên!
Câu này của Diệp Lăng Phi mang ý trêu chọc, còn chưa đợi Bành Hiểu Lộ đáp lời, Nhiếp Quân đã tức điên lên. Nhiếp Quân luôn cho rằng hắn có cơ hội rất lớn để kết hôn với Bành Hiểu Lộ. Hắn là quản giáo của cô, giờ lại cùng nhau làm quản giáo của đội đặc chủng “Lang Nha”. Những người trong quân đội đều biết, Bành Hiểu Lộ thuộc tầng lớp cấp cao, người thường cô chẳng thèm để mắt tới. Bành Hiểu Lộ cũng qua lại khá gần gũi với Nhiếp Quân, thường xuyên trò chuyện với hắn. Nhiếp Quân đương nhiên cho rằng Bành Hiểu Lộ có tình cảm đặc biệt với mình. Để có thể phát triển cao hơn nữa, Nhiếp Quân đã làm thủ tục ly hôn với người vợ ở quê, còn lý do ly hôn thì căn bản không cần phải nghĩ, chỉ cần tùy tiện tìm một cái cớ là được.
Tóm lại, theo Nhiếp Quân thấy, hắn đã trở thành người độc thân. Tuy là đàn ông đã qua một đời vợ, nhưng Nhiếp Quân nghĩ chỉ cần hắn biểu hiện tốt, Bành Hiểu Lộ chắc chắn sẽ không để ý. Điều quan trọng hơn cả là Nhiếp Quân nghĩ Bành Hiểu Lộ thích kiểu người có khí phách hiên ngang, mà hắn lại hoàn toàn khớp với điểm này.
Giờ đây, Nhiếp Quân nghe thấy Diệp Lăng Phi nói với Bành Hiểu Lộ bằng giọng điệu cợt nhả, còn chưa đợi Bành Hiểu Lộ phản ứng, hắn đã quát lớn:
- Anh nói vớ vẩn gì thế hả? Anh đừng quên đây là nơi nào! Anh có tin chỉ một cú đấm của tôi là đầu anh bay luôn không? Đừng có ở đây gây chuyện!
Bành Hiểu Lộ khẽ cau mày, cô bực bội nói:
- Trưởng quan Nhiếp, đây là chuyện giữa em và anh ta, anh đừng can dự vào!
Nhiếp Quân giật mình, có chút không hiểu. Hắn không rõ ràng mình đang nói đỡ cho Bành Hiểu Lộ, sao cô lại có vẻ không vui như vậy. Nhiếp Quân đâu có hiểu được tâm ý của Bành Hiểu Lộ. Cô là một cô gái vốn hiếu thắng, từ sau lần bị Diệp Lăng Phi đả kích lòng tự tôn, Bành Hiểu Lộ luôn tìm cách báo thù, chỉ tiếc là mãi không tìm được cơ hội. Lần trước, cô gọi Nhiếp Quân tới thành phố Vọng Hải, mục đích chủ yếu là để cô mạnh dạn hơn, cô lo một mình không đối phó được với Diệp Lăng Phi, trong lòng nghĩ nếu có Nhiếp Quân giúp, nói không chừng có thể làm cho hắn mất mặt.
Đáng tiếc, khí thế đáng sợ lúc đó của Diệp Lăng Phi suýt chút nữa đã đè bẹp Bành Hiểu Lộ. Dưới sự uy nghiêm của hắn, ngay cả Nhiếp Quân cũng phải chọn cách thoái lui. Bành Hiểu Lộ lúc đó thấy hiếu kỳ về con người Diệp Lăng Phi, cô rất muốn biết rốt cục trong hoàn cảnh nào mà hắn lại có được khí thế như vậy.
Trong những lần tiếp xúc với Diệp Lăng Phi, Bành Hiểu Lộ mới phát hiện ra một bộ mặt khác của hắn. Cô cứ cho rằng dạng đàn ông ngang ngược như Diệp Lăng Phi chắc chắn sẽ không có người phụ nữ nào thích, vì loại đàn ông này luôn tự cho mình là đúng. Song trên thực tế lại không phải vậy, khí chất và tướng mạo của Bạch Tình Đình đã khiến Bành Hiểu Lộ rung động.
Bành Hiểu Lộ luôn ở trong quân đội, rất ít khi để ý tới những chuyện bên ngoài. Cô thậm chí còn không ngờ một người phụ nữ lại có thể tạo ra sức hút như vậy, ngay cả người như cô cũng bị Bạch Tình Đình thu hút. Nhất là trong những ngày sống ở nhà Bạch Tình Đình, Bành Hiểu Lộ cảm nhận được không khí ấm áp mà trước giờ cô chưa từng thấy. Thì ra cuộc sống trên thế giới này rất phong phú đa dạng. Có rất nhiều điều mà Bành Hiểu Lộ chưa được trải nghiệm. Trước mặt Bạch Tình Đình, tuy Bành Hiểu Lộ tỏ ra không hề hứng thú với mấy chuyện dung mạo, dưỡng da mà Bạch Tình Đình nói, song thật ra trong lòng cô lại thầm thừa nhận. Thế nên, trước khi trở về quân đội, cô còn lén lút mua loại sản phẩm chống nắng mà Bạch Tình Đình giới thiệu.
Điều khiến Bành Hiểu Lộ càng giật mình hơn cả chính là những vũ khí mà Diệp Lăng Phi cho cô xem. Trong đó phần lớn là vũ khí quân sự mà cô cho rằng chỉ có ở nước ngoài, trong nước không thể có, vì những năm gần đây, các nước tư bản thuộc EU và Mỹ luôn cấm vận vũ khí đối với Trung Quốc. Trung Quốc muốn có được những vũ khí tinh xảo của phương Tây là một chuyện vô cùng khó.
Từ sớm, trong quá trình tham gia thành lập đội đặc chủng “Lang Nha”, Bành Hiểu Lộ đã nghe bố cô nói rằng đội sẽ được trang bị các vũ khí đơn binh tối tân nhất của Trung Quốc. Bành Hiểu Lộ lúc đó rất khó hiểu, những vũ khí đơn binh giống như vũ khí chiến đấu của lính Mỹ đó ở đâu mà có. Điểm này cô cũng cần bố cô giải đáp, Bành Sở Hoa đã nói cho cô biết một số việc, nhưng cụ thể thế nào ngay cả ông cũng không rõ, chỉ có Bành Nguyên và Diệp Lăng Phi mới biết rõ. Sau đó, Bành Hiểu Lộ lại biết rằng Diệp Lăng Phi là một tay buôn vũ khí.
Bao nhiêu chuyện lần lượt được hé lộ, khiến Bành Hiểu Lộ càng thấy hiếu kỳ hơn về con người Diệp Lăng Phi. Không biết bắt nguồn từ suy nghĩ nào, cô luôn thích khiêu khích hắn. Nếu Bành Hiểu Lộ thấy Diệp Lăng Phi tức giận vì mình, cô lại cảm thấy vô cùng sung sướng.
Chuyện đấu khẩu này có vẻ hơi giống với những màn cãi vã giữa Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình. Chỉ là Bành Hiểu Lộ không rõ, một cô gái mạnh mẽ như Bạch Tình Đình, sau khi đấu khẩu với Diệp Lăng Phi xong, lại chịu thua. Miệng lưỡi của Diệp Lăng Phi không phải người thường có thể bì được, người bình thường chỉ có nước tránh xa ba thước.
Bành Hiểu Lộ thấy Diệp Lăng Phi khiêu khích cô, cô vốn định nhân cơ hội mắng cho hắn một trận, không ngờ lại thấy Nhiếp Quân lao vào. Nhất là những lời Nhiếp Quân nói, càng khiến Bành Hiểu Lộ thấy tức giận. Cô cảm thấy những lời này của Nhiếp Quân cứ như thể cô là bạn gái của hắn vậy. Bành Hiểu Lộ không hề thích cảm giác này.
Bành Hiểu Lộ nói Nhiếp Quân xong, liền đưa mắt nhìn vào mặt Diệp Lăng Phi, nói với giọng đầy khinh miệt:
- Diệp Lăng Phi à, sao mặt anh dày thế? Anh nói tôi sẽ thích anh sao? Anh cũng không xem lại mình xem, anh dựa vào điểm gì mà để tôi thích chứ? Đối tượng tôi thích nhất định không đơn giản rồi. Một: nhất định phải là quân nhân. Hai: nhất định phải là người chưa kết hôn. Ba: ít nhất cũng phải đánh thắng tôi. Bốn: nhất định phải đẹp trai...
Bành Hiểu Lộ một hơi nói hết bảy điều kiện. Bảy điều kiện này vừa nói xong, trong lòng Nhiếp Quân liền thầm tính toán. Hắn là quân nhân, phù hợp. Hắn đã từng kết hôn, không phù hợp. Nếu hắn đánh với Bành Hiểu Lộ có lẽ sẽ thắng, chỉ là không dám đánh, điều này tạm thời cần suy xét. Điều kiện thứ tư...
Diệp Lăng Phi thì không nghĩ nhiều như Nhiếp Quân. Hắn nghe xong bảy điều kiện của Bành Hiểu Lộ, toét miệng cười nói:
- Bành Hiểu Lộ, bảy điều kiện của cô không cần phải nói với tôi làm gì, vì tôi cũng không hy vọng cô thích tôi. Đúng như cô vừa nói, tôi đã có vợ rồi, hơn nữa lại còn là một người vợ xinh đẹp. Bành Hiểu Lộ, cô nói xem tôi có một người vợ đẹp như vậy, sao lại có ý đồ với cô làm gì chứ?
- Hừm, điều này thì không chắc!
Bành Hiểu Lộ hắng giọng lạnh lùng nói:
- Anh đừng nghĩ tôi không biết, có nữ cảnh sát đó cũng có quan hệ khá mờ ám với anh!
- Ồ, cô nói Hân Mính à, đó cũng là vợ của tôi!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Sao nào, có vấn đề gì sao? Chẳng phải cô đã thấy rồi sao, chúng tôi sống rất hòa hợp. Bành Hiểu Lộ, theo cá nhân tôi thấy, cô nên nhanh chóng lấy chồng đi. Giờ cô còn chưa tới ba mươi, nếu tôi đoán không sai, cô nhất định là nội tiết tố mất cân đối, nếu không, con gái gì mà hỏa khí nặng như vậy!
- Anh mới là kẻ nội tiết tố mất cân đối ấy!
Bành Hiểu Lộ vội vàng phản bác:
- Tôi rất tốt!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Xem ra tôi đoán đúng rồi, cô nhất định là nội tiết tố mất cân đối. Nội tiết tố không tốt, tự nhiên sẽ dẫn tới tính tình cũng xấu, tôi thấy cô tốt nhất nên đi điều trị đi!
- Đó là chuyện của tôi, không cần anh lo!
Bành Hiểu Lộ nói:
- Anh nên nhớ cho rõ, tôi không phải là đứa con gái dễ động vào đâu. Nếu anh định gây chuyện với tôi ở đây, anh có tin tôi sẽ bắn nát anh không? Tới lúc đó, tôi sẽ nói rằng đó là tai nạn, anh chết vì súng cướp cò!
Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, cười nói:
- Bành Hiểu Lộ, tôi hỏi cô một chuyện nhé!
- Nói!
Bành Hiểu Lộ đáp.
- Cô biết tổ chức vũ khí Lang Nha của chúng tôi chứ?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Đương nhiên là biết, tôi biết quá rõ về tai tiếng của tổ chức vũ khí Lang Nha các anh, mấy tên quái vật các anh đã gây ra vô số đổ máu!
Bành Hiểu Lộ nhìn thẳng vào Diệp Lăng Phi nói:
- Nếu không có mấy người, thế giới cũng bớt đi bao nhiêu chiến tranh, dân chúng cũng không phải lo lắng sống trong cuộc chiến. Các người mới chính là những kẻ chủ mưu thật sự đứng sau mọi việc!
- Điều này chúng ta không cần phải thảo luận lằng nhằng, đó là vấn đề toàn cầu rồi.
Diệp Lăng Phi xua tay với Bành Hiểu Lộ, nói:
- Chúng ta đang nói tới vấn đề thực tế. Một khi cô đã biết tới tổ chức Lang Nha bọn tôi, chắc cô cũng nên biết nguyên tắc mà chúng tôi tôn thờ: chỉ cần bất cứ thành viên nào trong tổ chức bị bên ngoài tấn công, chúng tôi sẽ dốc toàn bộ lực lượng, không cần biết phải trả giá thế nào, đều phải khiến kẻ đó chịu sự trừng phạt đích đáng!
- Điều này thì liên quan gì tới tôi!
Bành Hiểu Lộ nói:
- Đó là vấn đề của các người, chẳng liên quan gì tới tôi cả!
- Sai, có liên quan rất lớn tới cô!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đưa tay phải ra, ám muội nâng cằm Bành Hiểu Lộ lên.
- Cô đã bao giờ nghĩ đến hậu quả nếu giết tôi chưa?
Bành Hiểu Lộ giật nảy mình, cô không ngờ Diệp Lăng Phi lại dám có hành động này với mình. Trong phút chốc cô không phản ứng kịp, đợi lúc cô bừng tỉnh thì Diệp Lăng Phi và Dã Lang đã rời đi.
- Khốn nạn!
Bành Hiểu Lộ tức giận mắng.
- Hiểu Lộ, tên khốn đó dám làm thế với em, để anh đi tính sổ với hắn!
Nhiếp Quân lúc nãy cũng sững sờ chết lặng. Hắn dường như cũng giống Bành Hiểu Lộ, giờ mới kịp phản ứng, không dám tin Diệp Lăng Phi lại dám làm thế. Đợi lúc Nhiếp Quân nhận ra, cơn tức giận không tên trào lên. Hắn vốn nghĩ rằng Bành Hiểu Lộ cũng sẽ nổi giận, như thế, hắn có thể dạy cho tên Diệp Lăng Phi một bài học. Không ngờ Bành Hiểu Lộ mắng Diệp Lăng Phi xong, liền hất đầu, nói:
- Đầu lĩnh của bọn quái vật cũng là một con quái vật, gây chuyện với hắn chỉ khiến mình bực mình, em không muốn gây chuyện với hắn nữa. Ừm, quay về tắm thôi, mệt chết mất, em phải nghỉ ngơi cho thoải mái, ngày mai phải thỏa sức trút giận mới được!
Bành Hiểu Lộ nói xong, bỗng nhiên quay người bước đi, bỏ lại Nhiếp Quân một mình ở đó. Nhiếp Quân cảm thấy máu không kịp lên não, không hiểu Bành Hiểu Lộ rốt cục làm sao nữa.
Tiếng chuông báo thức vang lên, doanh trại bừng sáng đèn. Đây là quy định của quân đội, nghe thấy hiệu lệnh, phải lập tức dậy, tập hợp trong thời gian ngắn nhất.
Tối qua Diệp Lăng Phi đã bảo Lão Hổ đi thông báo với các anh em trong Lang Nha phải giống như một binh sĩ, nghe thấy hiệu lệnh là phải lập tức dậy tập hợp. Những người trong tổ chức Lang Nha tới đây mấy ngày trước đã sớm quen với chuyện này, chỉ đáng tiếc rằng chính Diệp Lăng Phi lại không thích ứng được.
Hắn đã quen với cuộc sống ngủ nướng, thể chất cũng trở nên kém hơn. Tuy Diệp Lăng Phi thi thoảng có tới phòng gym tập với Dã Lang để rèn luyện thân thể, nhưng cũng không thể nào hồi phục được so với trạng thái trước đây. Sau khi nghe xong hiệu lệnh, Diệp Lăng Phi không những không dậy nổi mà còn bịt tai ngủ tiếp.
Angel đẩy cửa phòng Diệp Lăng Phi ra, thấy hắn nằm trên giường bịt tai ngủ. Cô đưa tay cầm lấy cốc nước, dội thẳng vào mặt hắn. Diệp Lăng Phi bị nước tạt vào mặt, ngồi bật dậy.
Thấy rõ là Angel làm, Diệp Lăng Phi quát:
- Angel, con nhóc chết tiệt này, cô điên rồi à, sao lại tạt nước vào mặt tôi!
- Dậy thôi, đây không phải là điều tối qua anh nói sao!
Angel thấy Diệp Lăng Phi quát mình, không hề sợ hãi mà còn hắng giọng lạnh lùng nói:
- Satan, chính anh yêu cầu người khác làm, thế mà anh lại không dậy nổi, còn ra thể thống gì nữa!
- Ai nói anh không dậy chứ, anh chỉ là đợi em tới gọi thôi!
Diệp Lăng Phi nghĩ tới việc tối qua hắn dặn mọi người, ai cũng đã dậy rồi, thế mà hắn còn chưa dậy, quả thật chẳng ra gì. Song hắn không thể để Angel nói mà không cãi lại được, cá tính của Diệp Lăng Phi chính là, dù đã đuối lý cũng phải cố cãi lại vài câu. Angel cũng không nói nhiều với hắn, quay người bước ra khỏi phòng.
- Ở đâu ra cái kiểu báo thức sáng sớm thế này chứ, chẳng lẽ không đợi trời sáng hẳn mới báo được sao!
Diệp Lăng Phi lầm bầm xuống giường, hắn ngáp dài một cái rồi bước ra khỏi phòng đã nhìn thấy ở hành lang, mấy người trong Lang Nha tinh thần phơi phới bước ra, đang định xuống lầu. Diệp Lăng Phi lại ngáp cái nữa, gọi Lão Hổ đang định bước xuống cầu thang:
- Lão Hổ, mấy cậu đã rửa mặt chưa thế?
- Satan, đợi lát nữa quay về rồi rửa!
Lão Hổ nói:
- Đây chẳng phải là yêu cầu của anh sao, chúng ta nên cùng với người ở đây tập luyện!
- Tôi biết rồi!
Diệp Lăng Phi ngáp một cái rồi nói:
- Tôi chỉ cảm thấy chế độ ở đây không được tốt. Cậu nói xem, vừa sáng sớm đã chạy, chạy về mới được đánh răng rửa mặt, chẳng phải rất mất vệ sinh sao? Dậy sớm mà không vệ sinh, ngay cả mặt cũng không có thời gian để rửa!
Lão Hổ cười nói:
- Satan, đó là do cậu còn chưa thích ứng với cuộc sống ở đây thôi, chúng tôi sớm đã dậy, rửa mặt xong hết rồi. Xem ra, Satan cậu thật sự phải ở đây gắng tập luyện đi, thể chất của cậu không ổn rồi. Đợi hôm nay chúng ta tìm cơ hội so tài xem sao!
- So cái gì chứ, so ngáp à?
Diệp Lăng Phi lại ngáp một cái, trông bộ dạng còn chưa tỉnh ngủ. Lão Hổ nói:
- Satan, hay cậu quay về ngủ lát nữa đi. Hôm qua cậu mới tới, còn chưa thích ứng được, đợi cậu thích ứng đã. Mọi người giờ cũng đã quen với cuộc sống ở đây rồi, dù sao mà nói, ở đây sống rất tốt!
- Vớ vẩn, sao tôi lại có thể không ra được chứ!
Diệp Lăng Phi nói:
- Đây là những gì tôi nói, tôi nên ra. Có điều cũng phải nói lại, tham gia huấn luyện một thời gian ở đây thật sự cũng không tồi, ít ra cũng có thể khôi phục lại thể chất vốn có của tôi. Nghĩ lại năm đó, một tối bên Alice tới năm sáu lần, hôm sau cũng không hề hấn gì, giờ thật... A, không nói nữa, mau đi thôi!
Lão Hổ cười nói:
- Satan, không ngờ năm đó cậu lại oai hùng như vậy, tôi thật không biết đó. Để lát tôi nói với mọi người!
- Lão Hổ, cậu...!
Diệp Lăng Phi vừa gọi được tiếng Lão Hổ đã thấy gã chạy thẳng rồi. Diệp Lăng Phi lắc đầu, trong đầu lại nghĩ tới hình bóng Alice, không hiểu vì sao, trong lòng hắn cảm thấy rất rối bời. Có lẽ hắn không thể quên được những chuyện trước đây, những con người trước đây. Alice chính là người phụ nữ mà hắn không thể nào quên được.