Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 861: CHƯƠNG 861: TIN ĐỒN KHẮP NƠI

Gió đêm dường như không có ý định ngớt đi, Diệp Lăng Phi chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, cõng Bành Hiểu Lộ bước đi trên con đường núi. Trong đầu Diệp Lăng Phi đã định hình được phương hướng, chỉ là không biết phải mất bao lâu mới về được đến doanh trại. Trong núi, điện thoại hoàn toàn không có tín hiệu, dù Diệp Lăng Phi có mang theo cũng vô dụng.

Bành Hiểu Lộ nằm trên lưng Diệp Lăng Phi đã ngủ thiếp đi. Diệp Lăng Phi thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn cô, thấy đôi môi Bành Hiểu Lộ mím chặt, chiếc mũi nhỏ lạnh đến ửng hồng. Trong lòng Diệp Lăng Phi dâng lên một cảm giác khó tả. Hắn chỉ cảm thấy chuyện tối nay vốn dĩ là một sự cố vớ vẩn, đáng lẽ không nên xảy ra.

Hai chân Diệp Lăng Phi đau nhức, lúc lăn từ trên núi xuống, chân hắn chắc chắn đã bị thương, có lẽ đã rách da nên mới có cảm giác nóng rát. Chỉ là lúc này, Diệp Lăng Phi không thể dừng lại để kiểm tra vết thương.

Cả người có chút lạnh, dù trán đẫm mồ hôi, nhưng những giọt mồ hôi ấy vừa rịn ra đã bị gió thổi khô ngay lập tức. Cảm giác đó càng thêm khó chịu. Hắn gắng hết sức mới trèo lên được một sườn núi, đưa mắt nhìn xuống, chỉ thấy phía trước xuất hiện ánh đèn sáng trưng, đó chính là doanh trại.

Diệp Lăng Phi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đã nhìn thấy doanh trại. Hắn thầm tính, chắc chỉ mất khoảng hơn 20 phút nữa là về tới nơi. Vừa thấy nhẹ nhõm trong lòng, Diệp Lăng Phi liền cảm thấy hai chân đau rã rời, hắn hắt xì một tiếng, cảm nhận một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Phen này gay rồi, Diệp Lăng Phi lại liên tục hắt xì thêm vài tiếng nữa, kết quả là đánh thức cả Bành Hiểu Lộ đang ngủ trên lưng mình.

Bành Hiểu Lộ vội vàng hỏi:

- Anh bị cảm rồi à?

- Không sao!

Diệp Lăng Phi nói:

- Hiểu Lộ, chúng ta tìm chỗ nào ngồi xuống nghỉ một lát đã. Cô thấy khu vực sáng đèn đằng kia không, tôi nghĩ chúng ta phải đi hơn 20 phút nữa mới về tới doanh trại được.

Bành Hiểu Lộ cũng cảm nhận được sự mệt mỏi của Diệp Lăng Phi, cô không biết mình đã ngủ trên lưng hắn bao lâu rồi. Thấy doanh trại đã ở gần, cô cũng yên tâm hơn.

Diệp Lăng Phi đặt Bành Hiểu Lộ xuống, rồi ngồi phịch xuống bên cạnh cô. Bành Hiểu Lộ cởi chiếc áo mà Diệp Lăng Phi đưa cho mình lúc nãy, khoác lên người hắn.

- Cô không lạnh sao?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tôi chỉ nghe thấy có người hắt xì mấy cái liền thôi!

Bành Hiểu Lộ vừa nói vừa cười, khẽ nhếch môi, nói hóm hỉnh:

- Diệp Lăng Phi, anh từng nói với tôi, nếu anh mà xảy ra chuyện gì, đám thuộc hạ của anh sẽ không tha cho tôi đâu. Thế nên, tôi không dám để anh bị cảm!

- Hì hì, tôi chỉ đùa thôi!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời lại hắt xì thêm một tiếng nữa. Bành Hiểu Lộ có chút lo lắng, không đùa nữa, chủ động giúp Diệp Lăng Phi mặc áo vào. Hai tay cô giúp hắn cài từng chiếc cúc, nói:

- Đôi lúc tôi cũng rất ghét cái thói dối trá của đàn ông các anh, rõ ràng bị cảm rồi còn cố tỏ ra anh hùng!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tôi đâu có làm anh hùng, đây gọi là lấy công chuộc tội. Chuyện tối nay là do tôi gây ra, nếu cô có mệnh hệ gì, tôi không biết phải ăn nói với ông của cô thế nào nữa!

Diệp Lăng Phi nói đến đây, bỗng thấy đèn ở doanh trại vụt tắt. Hắn khẽ thở dài:

- Xem ra đã chín rưỡi. Hiểu Lộ, có lẽ chúng ta phải ở ngoài hơn bốn tiếng đồng hồ rồi...

- Tôi biết!

Bành Hiểu Lộ dường như không để tâm đến việc đèn doanh trại đã tắt. Cô giúp Diệp Lăng Phi cài xong chiếc cúc áo cuối cùng rồi mới đưa mắt nhìn về phía doanh trại, nói:

- Chúng ta lén về, sẽ không ai biết chuyện tối nay đâu!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Bành Hiểu Lộ, cô nghĩ đơn giản quá nhỉ. Không ai biết ư? Chúng ta về đến nơi, việc đầu tiên chắc chắn là phải đến chỗ quân y kiểm tra, dù quân y có ngủ rồi cũng phải gọi dậy.

Bành Hiểu Lộ gật đầu lia lịa:

- Cũng đúng, tôi thấy cả người toàn vết thương, khó chịu chết đi được!

Diệp Lăng Phi hít một hơi thật sâu, cảm thấy khá hơn nhiều, lúc này mới đứng dậy, nói với Bành Hiểu Lộ:

- Đi nào, để tôi cõng cô một mạch về doanh trại!

- Không cần đâu, tôi tự đi được!

Bành Hiểu Lộ nói xong liền định đứng dậy, không ngờ vừa cử động đã thấy chân đau điếng, kêu lên một tiếng “ai da”. Dù vậy, Bành Hiểu Lộ vẫn cố gắng đứng lên, cô cắn chặt răng, miễn cưỡng đứng vững.

Diệp Lăng Phi đoán được Bành Hiểu Lộ đang nghĩ gì. Lúc này đã gần tới doanh trại, nếu bị ai nhìn thấy hắn cõng cô, chắc chắn sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt. Chỉ là với vết thương hiện tại, Bành Hiểu Lộ không thể tự mình đi được. Diệp Lăng Phi cũng chẳng quan tâm cô có đồng ý hay không, lại cõng Bành Hiểu Lộ lên lưng.

- Để tôi tự đi!

Bành Hiểu Lộ kiên quyết.

- Đi cái gì mà đi, sau này chân không đi được nữa thì tôi xem cô còn cứng đầu được không!

Diệp Lăng Phi gắt:

- Đây không phải lúc để cô hờn dỗi đâu!

Bành Hiểu Lộ nghe vậy, chỉ đành ngoan ngoãn trèo lên lưng Diệp Lăng Phi, để hắn đỡ mông mình rồi cõng đi. Diệp Lăng Phi cõng Bành Hiểu Lộ một mạch về doanh trại, bên trong đã tối om. Hắn cõng thẳng cô đến phòng quân y. Ở đây thường có mấy vị quân y túc trực, thiết bị trị liệu cũng đầy đủ, đề phòng trường hợp binh sĩ bị thương trong lúc tập luyện, nếu phải lái xe đưa tới khu doanh trại lớn hơn sẽ mất rất nhiều thời gian, có thể khiến vết thương trở nên nghiêm trọng hơn.

Lúc Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ quay về, không hề kinh động đến bất kỳ ai. Nhưng khi họ gọi quân y, lại kinh động đến đại đội trưởng Bạch Dương đang đi tuần tra đêm. Đại đội trưởng Bạch Dương tối nào cũng đi tuần tra, vừa tuần tra đến đây thì nhìn thấy Diệp Lăng Phi cõng Bành Hiểu Lộ bước vào phòng trị liệu.

Đầu óc Bạch Dương nổ tung, hắn nghĩ Bành Hiểu Lộ đã xảy ra chuyện. Bành Hiểu Lộ là ai chứ, nếu cô mà xảy ra chuyện gì, cái chức đại đội trưởng này của hắn cũng coi như xong. Đừng nói đến thăng chức, ngay cả việc có được ở lại trong quân đội nữa hay không cũng là cả một vấn đề. Lòng Bạch Dương hoảng loạn, vội vàng chạy qua.

Đợi lúc hắn chạy vào phòng trị liệu, Bành Hiểu Lộ và Diệp Lăng Phi mỗi người đã nằm trên một chiếc giường bệnh, đang được kiểm tra.

- Chuyện này là sao?

Bạch Dương thấy không chỉ Bành Hiểu Lộ mà ngay cả Diệp Lăng Phi cũng bị thương, trong lòng càng thêm hoảng hốt, vội nói:

- Chẳng lẽ có người phục kích?

- Anh nghĩ đây là đâu chứ, chẳng lẽ còn có người dám phục kích đội đặc nhiệm!

Diệp Lăng Phi vừa cởi áo, giữa giường của hắn và Bành Hiểu Lộ có một tấm rèm vải ngăn cách. Giường của Bành Hiểu Lộ được quây rèm kín, một nữ quân y đang kiểm tra cho cô. Còn bên Diệp Lăng Phi thì không có gì che chắn, hắn để trần người, nói với Bạch Dương:

- Không có gì đâu, chỉ là lăn từ trên núi xuống thôi, chắc bị thương chút ít!

Diệp Lăng Phi vừa nói tới đây liền cau mày, hiển nhiên là bác sĩ đã chạm vào vết thương của hắn. Bạch Dương không biết Bành Hiểu Lộ bị thương thế nào, giờ cô đang được kiểm tra, hắn không tiện vào, chỉ có thể xem vết thương của Diệp Lăng Phi. Bạch Dương bước qua, thấy trên người Diệp Lăng Phi có vô số vết sẹo, trong đó có một vài vết thương mới. Bạch Dương làm lính bao nhiêu năm, chưa từng thấy ai có nhiều sẹo như vậy, nhất là những vết sẹo ở những vị trí hiểm yếu.

Đối với quân nhân, vết sẹo chính là huân chương vẻ vang. Nếu một binh sĩ trên người nhẵn nhụi, không một vết thương, người đó rất dễ bị xem là “lính búp bê”, sẽ không nhận được sự tôn trọng từ đồng đội. Sẹo càng nhiều, càng chứng tỏ người lính đó từng trải, càng được người khác coi trọng. Bạch Dương nhìn những vết sẹo trên người Diệp Lăng Phi, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần kính nể. Xem ra, người lãnh đạo của tổ chức Lang Nha này không phải kẻ chỉ biết nói suông, đây là một người thực sự có bản lĩnh, từ những vết sẹo này có thể thấy người này đã phải đổ biết bao xương máu.

Bạch Dương thấy trên người Diệp Lăng Phi có mấy vết thương mới, có lẽ là do va đập, hắn liền vội vàng hỏi:

- Diệp tiên sinh, rốt cuộc đã có chuyện gì, sao anh lại bị lăn từ trên núi xuống? À, Hiểu Lộ thế nào rồi?

-o0o-

- Không biết!

Diệp Lăng Phi nói:

- Tôi thấy Bành Hiểu Lộ bị thương cũng không nhẹ, nhất là chân trái, có lẽ bị trật rồi. Chuyện lần này nói ra hơi dài, đại đội trưởng Bạch, hay anh đợi một lát, để bác sĩ xử lý xong vết thương cho tôi rồi chúng ta nói chuyện tiếp được không?

Bạch Dương nghe vậy liền vội nói:

- Được, được chứ. Diệp tiên sinh, tôi ra ngoài trước, lát nữa tôi lại vào!

Bạch Dương quay sang dặn dò người quân y đang kiểm tra cho Diệp Lăng Phi:

- Nhất định phải kiểm tra thật kỹ cho Diệp tiên sinh, nếu cậu mà sơ suất, tôi sẽ không tha cho cậu đâu!

- Rõ!

Bạch Dương lúc này mới bước ra, đứng đợi ngoài cửa phòng trị liệu. Hai binh sĩ đứng bên cạnh hắn, một người trong đó hỏi:

- Đại đội trưởng Bạch, rốt cuộc là chuyện gì thế? Sao tôi thấy quản giáo Bành của chúng ta lại bị người đó cõng vào?

Những binh sĩ bình thường không biết thân thế của Diệp Lăng Phi, thậm chí còn không biết tên hắn. Nhưng mọi người đều biết không nên dây vào người đàn ông này. Bạch Dương lườm tên lính đó, nói:

- Tiểu Vương, đừng nói linh tinh, chuyện này không được truyền ra ngoài. Cậu đừng đứng đây nữa, qua khu lính gác hỏi xem tình hình thế nào đi, nhanh lên!

- Rõ, tôi đi ngay!

Bạch Dương cứ đi đi lại lại ngoài cửa, rõ ràng là đang rất lo lắng.

- Đại đội trưởng, sao anh cứ đi tới đi lui thế, anh đi qua đi lại làm em chóng hết cả mặt!

Một người lính khác nói:

- Đại đội trưởng, anh ngồi xuống nghỉ một lát đi!

- Ngồi cái gì mà ngồi, lúc này bảo tôi ngồi sao được!

Bạch Dương nói:

- Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, sao tự dưng quản giáo Bành và Diệp Lăng Phi lại bị thương cơ chứ?

Bạch Dương đợi đến sốt ruột, Tiểu Vương được hắn phái đi lúc nãy cũng đã quay về, theo sau còn có cả Nhiếp Quân đang bước tới.

- Đại đội trưởng, em vừa hỏi qua rồi!

Tiểu Vương vừa về đã thở hổn hển nói:

- Quản giáo Bành tối nay ăn xong liền cùng người đó ra ngoài, hai người họ mới về lúc nãy!

- Cái gì mà người đó, lần sau nhớ cho kỹ, phải gọi là Diệp tiên sinh! Tôi nói cho cậu biết, người của chúng ta không ai được gây sự với anh ta!

Bạch Dương nói:

- Tiểu Vương, nhất là cậu, cậu phải huấn luyện cho cẩn thận. Có được vào đội đặc nhiệm hay không không phải do tôi quyết định, mà là do Diệp tiên sinh quyết định. Thôi, tôi biết rồi!

Bạch Dương nói tới đây, thấy Nhiếp Quân đang bước tới, hắn ngạc nhiên hỏi:

- Quản giáo Nhiếp sao cũng qua đây?

- Em mới gặp lúc nãy!

Tiểu Vương nói:

- Em lỡ nói thêm vài câu, thế là quản giáo Nhiếp liền qua đây!

- Chẳng phải tôi đã bảo đừng nói linh tinh sao, cậu không nghe à? Tiểu Vương, đừng nghĩ cậu là lính cũ ở đây thì có thể tùy tiện. Nếu cậu còn tái phạm, tôi sẽ trực tiếp đuổi cậu ra khỏi đội!

Bạch Dương vừa dứt lời thì Nhiếp Quân cũng đi tới. Thấy Bạch Dương, hắn liền vội vàng hỏi:

- Đại đội trưởng, em nghe nói quản giáo Bành gặp chuyện, giờ thế nào rồi ạ?

- Vẫn đang kiểm tra ở bên trong, cụ thể thế nào tôi cũng chưa rõ!

Bạch Dương nói.

Tối nay Nhiếp Quân ăn tối xong liền đi tìm Bành Hiểu Lộ, nhưng tìm mãi không thấy. Hắn cứ đứng trước cửa phòng cô đợi, đợi đến lúc tắt đèn vẫn không thấy Bành Hiểu Lộ về. Nhiếp Quân không rõ cô đi đâu, hắn chỉ muốn giải thích với cô một chút. Giờ không gặp được Bành Hiểu Lộ, Nhiếp Quân cũng không ngủ được, cứ thế đợi cô về. Kết quả lại gặp Tiểu Vương, nghe nói Bành Hiểu Lộ bị thương, đang ở phòng trị liệu, Nhiếp Quân liền vội vàng chạy qua.

Nhiếp Quân thấy Bạch Dương nói chính hắn cũng không rõ Bành Hiểu Lộ bị thương ra sao, trong lòng có chút lo lắng, định mở cửa bước vào thì bị Bạch Dương chặn lại. Bạch Dương nói:

- Cậu vào làm gì? Giờ quản giáo Bành và Diệp tiên sinh đang ở trong đó kiểm tra, cậu và tôi cứ ở ngoài này đợi, đợi kiểm tra xong rồi tính!

- Sao, anh nói tên khốn đó cũng ở trong đó à?

Nhiếp Quân vừa nghe thấy thế, một cơn tức giận vô cớ bùng lên. Hắn vừa hét lớn đã bị Bạch Dương vội vàng đưa tay bịt miệng lại, quát:

- Quản giáo Nhiếp, cậu làm gì vậy hả? Đã đến giờ tắt đèn đi ngủ, cậu không những không ngủ mà còn ở đây làm loạn. Hôm nay không phải phiên trực của cậu, tôi ra lệnh cho cậu lập tức quay về ngủ!

- Đại đội trưởng Bạch, em...!

Nhiếp Quân thấy sắc mặt Bạch Dương sa sầm lại, hắn vừa định giải thích đã bị Bạch Dương cắt ngang:

- Quản giáo Nhiếp, tôi lệnh cho cậu lập tức quay về phòng của mình!

Nhiếp Quân miễn cưỡng gật đầu. Hắn là quân nhân, khi đối mặt với cấp trên, dù trong lòng có không cam tâm đến đâu cũng phải phục tùng mệnh lệnh. Hơn nữa, Nhiếp Quân lại là một quân nhân vô cùng cẩn trọng, lúc này hắn không muốn bị người khác bắt được thóp, sợ bất kỳ một khuyết điểm nhỏ nào cũng sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ của mình. Tuy rằng trong lòng Nhiếp Quân rất muốn biết tại sao Bành Hiểu Lộ lại ở cùng Diệp Lăng Phi trong phòng trị liệu, nhưng đối mặt với Bạch Dương, hắn chỉ có thể phục tùng, quay người rời đi.

Đợi Nhiếp Quân đi rồi, Bạch Dương liền quay sang trừng mắt nhìn Tiểu Vương, quát:

- Đều tại cậu cả, sau này cậu giữ mồm giữ miệng cho tôi!

- Đại đội trưởng, em biết rồi!

Tiểu Vương nhỏ giọng nói:

- Chẳng phải tại em thấy quan hệ giữa quản giáo Bành với quản giáo Nhiếp rất tốt, mọi người đều nói hai người họ...!

- Câm mồm!

Bạch Dương nhỏ giọng mắng:

- Tiểu Vương, tôi thấy cậu không muốn làm lính nữa rồi, chỉ giỏi cái mồm mép. Những lời này cậu nói với tôi thì thôi, nếu cậu mà nói với quản giáo Bành, khiến cô ấy tức giận, lúc đó cậu cứ chờ giải ngũ đi là vừa. Cậu cũng không nghĩ xem, khó khăn lắm mới có cơ hội vào đội đặc nhiệm, vậy mà không biết trân trọng. Chẳng phải tôi đã nói với các cậu rồi sao, sau này các cậu rất có khả năng sẽ không phải xuất ngũ, hoàn thành nghĩa vụ xong chắc chắn sẽ được giữ lại trong quân đội. Cậu có biết ở lại trong quân đội khó thế nào không?

- Dạ, đại đội trưởng, em biết rồi, sau này em không dám nói bừa nữa ạ!

Tiểu Vương luôn miệng gật đầu.

Bạch Dương lại đợi hơn nửa tiếng nữa, cửa phòng trị liệu mới mở ra. Hắn thấy bên trong, tấm rèm ngăn ở giường của Bành Hiểu Lộ đã được kéo ra, giường của cô và Diệp Lăng Phi xếp gần nhau, cả hai đều đang truyền nước.

- Đại đội trưởng, đã xử lý xong rồi ạ!

Một nữ quân y mở cửa, đứng trước mặt Bạch Dương nói:

- Chân của quản giáo Bành bị trật khớp, có lẽ hai ngày tới sẽ không tiện đi lại, những vết thương khác chỉ là trầy xước và bầm tím, không nghiêm trọng lắm.

- Còn Diệp tiên sinh thì sao?

Bạch Dương hỏi.

- Vết thương của Diệp tiên sinh chủ yếu là trầy xước và bầm tím. So với quản giáo Bành, Diệp tiên sinh bị thương nặng hơn, cần phải nghỉ ngơi hai ngày liền!

Nữ quân y nói.

- May mà không bị thương tới xương khớp!

Bạch Dương nghe xong thở phào nhẹ nhõm. Hắn bước vào phòng, đến giữa giường của Bành Hiểu Lộ và Diệp Lăng Phi, nói:

- Dọa chết tôi rồi, không hiểu hai người đã xảy ra chuyện gì mà lại bị thương thế này?

Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, ra hiệu bằng mắt bảo hắn nói. Diệp Lăng Phi thấy cô để mình lên tiếng, hắn cũng không khách sáo, nói với Bạch Dương:

- Đại đội trưởng Bạch, cũng không có gì to tát, chỉ là quản giáo Bành muốn thi trèo núi với tôi, kết quả lúc chúng tôi trèo lên được nửa núi thì không cẩn thận bị lăn xuống, chuyện chỉ đơn giản thế thôi!

Bạch Dương nhìn Bành Hiểu Lộ, trong lòng thầm nghĩ: “Xem ra chuyện này không đơn giản như vậy, nửa đêm nửa hôm còn đi thi trèo núi, ai mà tin. Làm gì có chuyện nửa đêm đi thi đấu dã ngoại chứ, tôi thấy hai người có chuyện riêng không muốn nói ra mà thôi. Nghĩ cũng phải, mình chỉ là một đại đội trưởng quèn, à không, mới chỉ là quyền đại đội trưởng, hai người này lại không phải nhân vật tầm thường, đêm hôm đi ra ngoài cũng là chuyện bình thường, thôi thì cứ giả ngốc vậy!”

Bạch Dương nghĩ tới đây, cười nói:

- Ồ, thì ra là thế, lúc nãy dọa tôi một phen hú vía. Thôi được rồi, tôi không làm phiền hai người nghỉ ngơi nữa!

Bạch Dương nói xong liền quay sang dặn nữ quân y:

- Tối nay cô ở đây trực ban, ngày mai được nghỉ cả ngày cho thoải mái!

- Rõ!

Bạch Dương dặn dò xong, lại nói với Bành Hiểu Lộ:

- À, Hiểu Lộ, lúc nãy quản giáo Nhiếp có qua đây, cậu ta rất lo cho vết thương của cô. Vì lúc đó cô và Diệp tiên sinh đang kiểm tra nên tôi bảo cậu ta về nghỉ rồi, dù sao ngày mai cậu ta cũng phải phụ trách huấn luyện!

Bành Hiểu Lộ gật gật đầu, nói:

- Đại đội trưởng, em biết rồi, anh cũng về nghỉ sớm đi!

- Được!

Bạch Dương vừa định quay người đi, Bành Hiểu Lộ liền vội vàng gọi lại:

- À, đại đội trưởng, anh đừng nói gì với bố em nhé!

Bạch Dương cười nói:

- Ừm. Hiểu Lộ, cô yên tâm đi. Thôi, hai người nghỉ sớm đi, mai tôi lại qua!

Bạch Dương nói xong, rời khỏi phòng trị liệu. Hắn vừa đi vừa thầm nghĩ: “Chuyện này thật sự không cần báo cáo với thủ trưởng Bành sao?” Bạch Dương cảm thấy khó xử, nên báo cáo hay không, nhất thời khó mà quyết định được

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!