Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 862: CHƯƠNG 862: TÌNH ĐỊCH

Cả Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ đều nghỉ lại trong phòng trị liệu, có một nữ quân y đang trực ban. Tay phải của Bành Hiểu Lộ buông thõng bên mép giường, dịch truyền trong chiếc bình treo phía trên đang từ từ chảy vào huyết quản cô. Cô nằm nghiêng, má phải áp lên gối, hai đùi khép chặt, đôi mắt long lanh như nước mùa thu nhìn Diệp Lăng Phi.

- Này, anh ngủ chưa?

Bành Hiểu Lộ hỏi.

Diệp Lăng Phi lắc đầu, hắn cũng nằm nghiêng người qua, đáp:

- Chắc là sắp rồi, đầu tôi cứ ong ong. Lúc nãy ở ngoài thì lạnh cóng, giờ lại thấy toàn thân nóng rực, đầu đau như búa bổ, tôi nghĩ mình sốt rồi!

- Nghĩ cái gì nữa, nhìn bộ dạng của anh là biết sốt chắc rồi!

Bành Hiểu Lộ liếc nhìn cô nữ quân y ở đầu phòng, thấy cô nàng đang chống tay che mặt, ngồi trước bàn, trông như đã ngủ gật. Nhưng rồi, cô nàng chợt giật mình tỉnh giấc. Bành Hiểu Lộ bèn gọi cô nữ quân y qua khám cho Diệp Lăng Phi.

Thật ra, chẳng cần kiểm tra cũng biết Diệp Lăng Phi đã bị cảm nặng. Nữ quân y sợ truyền một bình không đủ, nên đợi Diệp Lăng Phi truyền xong bình đầu lại thay cho hắn một bình nữa.

So với Diệp Lăng Phi, Bành Hiểu Lộ chủ yếu chỉ cần hạ nhiệt. Đợi cô truyền xong bình dịch, nữ quân y liền rút kim ra khỏi tay Bành Hiểu Lộ, nói:

- Quản giáo Bành, cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe, nếu cần gì thì gọi tôi nhé!

Bành Hiểu Lộ đi lại bất tiện, nếu muốn đi vệ sinh thì cần có người dìu. Nữ quân y chính là có ý này. Bành Hiểu Lộ thừa hiểu, cô nói lời cảm ơn rồi lại quay sang nhìn Diệp Lăng Phi. Trong lòng Bành Hiểu Lộ vô cùng cảm kích hắn, hơn nữa sau khoảnh khắc thân mật trên núi, ánh mắt cô nhìn hắn giờ đây cũng đã khác xưa. Chỉ là Bành Hiểu Lộ không muốn nhắc lại chuyện đó, giờ nghĩ lại, mặt cô vẫn nóng ran.

Diệp Lăng Phi truyền xong một bình nước thuốc, cảm thấy dễ chịu hơn một chút, chỉ là cơ thể vẫn khá mỏi mệt. Hắn vốn định truyền xong bình này mới ngủ, không ngờ mí mắt cứ nặng dần rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Thấy bình dịch của Diệp Lăng Phi đã hết, Bành Hiểu Lộ lại gọi cô bác sĩ tới. Sau khi rút kim xong, Bành Hiểu Lộ bảo cô quân y đi nghỉ trước, có chuyện gì sẽ gọi sau.

Bành Hiểu Lộ không ngủ ngay mà cứ ngồi lặng lẽ ngắm Diệp Lăng Phi một hồi, mãi đến khi mi mắt nặng trĩu, không thể gắng gượng được nữa, cô mới ngủ thiếp đi.

Lúc cô tỉnh lại, trời vẫn chưa sáng hẳn, chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng hô khẩu hiệu vang dội của đội chạy bộ bên ngoài. Bành Hiểu Lộ nhìn sang chiếc giường đối diện, trống không, Diệp Lăng Phi đã biến mất. Cô không biết hắn đã rời đi từ lúc nào, cô ngủ say quá, không hề nghe thấy tiếng động gì.

Bành Hiểu Lộ vừa tỉnh, nữ quân y liền vội vàng chạy tới, ân cần hỏi:

- Quản giáo Bành, cô có cần giúp gì không?

- Không cần đâu!

Bành Hiểu Lộ vừa nói vừa ngồi dậy, hỏi:

- Diệp Lăng Phi đâu rồi?

- À, Diệp tiên sinh ấy ạ, anh ấy vừa ra ngoài, tôi đoán chắc là đi vệ sinh!

Nữ quân y khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, vừa cười lên, hai má liền lộ ra lúm đồng tiền nhỏ xinh. Cô cười nói:

- Tôi thấy Diệp tiên sinh vội vã chạy ra ngoài lắm!

Bành Hiểu Lộ nghe xong, không nhịn được cười khúc khích:

- Tối qua anh ta truyền tận hai bình nước cơ mà. Không đi vệ sinh mới lạ!

- Quản giáo Bành, cô cười lên trông xinh thật đấy!

Nghe nữ quân y nói vậy, Bành Hiểu Lộ liền thu lại nụ cười, hỏi:

- Chẳng lẽ trước đây tôi ít cười lắm sao?

- Tôi chưa thấy quản giáo Bành cười bao giờ. Tôi tới đây lâu như vậy rồi, chỉ toàn thấy quản giáo Bành mặt lạnh như tiền, trông đáng sợ lắm, tôi còn chẳng dám bắt chuyện với cô nữa!

Nữ quân y nói tiếp:

- Vừa rồi tôi thấy quản giáo Bành cười thật sự rất đẹp. Quản giáo Bành, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao cô ít cười rồi, nếu cô mà cứ cười thế này suốt, chắc mấy anh lính kia chẳng còn tâm trí nào mà tập luyện mất!

Bành Hiểu Lộ tuy miệng không nói gì nhưng trong lòng lại rất vui, con gái ai mà không thích được khen xinh. Đúng lúc này, Diệp Lăng Phi từ bên ngoài bước vào, vừa thấy Bành Hiểu Lộ, hắn liền cười nói:

- Cô tỉnh rồi à, tôi còn tưởng cô ngủ một mạch tới sáng chứ!

Bành Hiểu Lộ cố làm ra vẻ mặt lạnh lùng, đáp:

- Tôi không có thói quen ngủ nướng!

- Tôi phải về tắm rửa đây. Hiểu Lộ, có muốn ăn gì không, để tôi mang qua cho?

- Không cần, tôi tự lo được!

Bành Hiểu Lộ cố dùng thái độ dửng dưng như trước kia để nói chuyện với Diệp Lăng Phi, cô không muốn người khác biết chuyện tối qua. Nhưng Diệp Lăng Phi là ai chứ, nghe giọng điệu của cô là hắn biết ngay cô đang cố tình tạo khoảng cách. Diệp Lăng Phi chỉ cười thầm trong lòng, chuyện tối qua mà nói quên là quên được sao?

Diệp Lăng Phi cũng không nói nhiều, xoay người rời khỏi phòng trị liệu. Nhìn bóng lưng hắn khuất dần, Bành Hiểu Lộ khẽ cắn môi, vẻ mặt có chút không cam tâm. Cô bước xuống giường, chân trái tuy vẫn hơi sưng nhưng đã đỡ đau hơn tối qua nhiều. Nhờ nữ quân y dìu, cô cũng có thể bước ra ngoài.

Bên ngoài sân, mọi người đang tập luyện. Diệp Lăng Phi vốn định đi tắm, nhưng nghĩ lại trên người có vết thương nên quay thẳng về phòng. Angel, Thiên Sứ và Dã Lang đang chạy bộ, thấy Diệp Lăng Phi từ phòng trị liệu đi về, Angel liền nói với Thiên Sứ:

- Tôi về trước đây!

- Sao thế, không chạy nữa à?

Thiên Sứ hỏi:

- Lẽ nào có chuyện riêng gì?

Angel ghé vào tai Thiên Sứ thì thầm mấy câu. Thiên Sứ mím môi cười tủm tỉm, không nói gì thêm. Angel tách khỏi hàng, đi về phía khu nhà ở.

Khi cô đến trước phòng Diệp Lăng Phi, thấy cửa phòng đang mở. Diệp Lăng Phi chỉ mặc một chiếc quần lót, đang thay đồ. Angel cũng không gõ cửa mà cứ thế thong thả bước vào.

Nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, Diệp Lăng Phi quay lại, thấy Angel đang đứng đó. Hắn trách:

- Angel, sao cô lại lẻn vào phòng tôi như mèo thế, không biết làm vậy có thể dọa chết người à?

Ánh mắt Angel lướt một vòng khắp người Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Tối qua anh đi đâu? Sao trên người lại có vết thương thế này?

- Chuyện dài lắm!

Diệp Lăng Phi cầm lấy chiếc áo ba lỗ mặc vào, rồi ngồi xuống giường mặc thêm chiếc quần dài, đoạn nói với Angel:

- Tối qua tôi thi đấu với Bành Hiểu Lộ, kết quả là cả hai lăn xuống núi, nửa đêm mới về được đến đây. Sao nào, Angel, câu trả lời này có làm cô hài lòng không?

Angel ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, hắng giọng:

- Tôi thấy không đơn giản như vậy đâu. Tôi không tin tự dưng nửa đêm nửa hôm anh lại đi so tài với cô quản giáo đó. Mười phần là đi hẹn hò thì có. Nhưng mà phải công nhận, cô quản giáo đó đúng là rất cuốn hút, đặc biệt là vẻ sexy đó, đến tôi là con gái mà còn phải động lòng!

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Angel, khẽ lắc đầu:

- Angel, tôi thật không hiểu nổi trong đầu cô nghĩ gì nữa, mở miệng ra là toàn phụ nữ. Cô không thể có phản ứng bình thường đúng với giới tính của mình được sao?

Angel vòng hai tay qua ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, ghé môi hôn nhẹ lên miệng hắn một cái, giọng điệu lả lơi:

- Ai bảo người đàn ông tôi thích lại không thích tôi chứ. Tôi cô đơn, trống vắng, đương nhiên phải tìm phụ nữ rồi!

- Cô nhóc này, không thấy tôi đang bị thương à, còn định quyến rũ tôi nữa!

Diệp Lăng Phi hoàn toàn không để tâm đến sự trêu ghẹo của Angel, đưa tay đẩy cô ra.

- Muốn chơi cũng phải đợi tôi lành lặn đã chứ!

Angel bật cười ha hả, nụ cười toát lên vẻ hoang dã đặc trưng của cô:

- Satan, tôi cứ thích trêu anh đấy. Tôi biết thừa bây giờ anh đang gặp không ít phiền phức mà.

- Biết thì tốt!

Diệp Lăng Phi lúc này đã mặc xong quần áo, hắn đứng trước mặt Angel, hỏi:

- Sao nào, trông có ổn không?

- Để tôi xem nào!

Angel vừa nói vừa đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Diệp Lăng Phi, ngắm nghía một lúc rồi mới gật đầu.

- Thế này trông ổn hơn rồi!

- Đi thôi, phải đi ăn sáng đã, bụng đói meo rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

Diệp Lăng Phi và Angel ăn sáng xong thì mấy binh sĩ kia cũng vừa tập luyện xong và kéo vào nhà ăn. Trên đường về phòng, Diệp Lăng Phi hỏi:

- Angel, cuộc sống ở đây thế nào?

- Cũng tàm tạm!

Angel đáp một cách thờ ơ.

- Cô nhóc, đang nghĩ gì thế?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tôi đang nghĩ tối qua anh làm “cử nhân” hay làm “tiến sĩ”.

Angel vừa nói vừa quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, săm soi khuôn mặt hắn một lần nữa, ánh mắt nhìn chằm chằm khiến Diệp Lăng Phi thấy khó hiểu, hắn lầm bầm:

- Cử nhân với tiến sĩ cái gì chứ, nói vớ vẩn!

Angel cười hì hì:

- Satan à, anh đừng giả bộ nữa, anh không hiểu thật sao!

Nói đến đây, cô bỗng huých nhẹ vào người Diệp Lăng Phi, nói:

- Satan, tình nhân bí mật của anh tới kìa, có cần tôi tránh mặt không?

Diệp Lăng Phi ngước mắt lên, thấy Bành Hiểu Lộ đang được nữ quân y dìu, bước về phía nhà ăn. Bành Hiểu Lộ đi khá chậm, nhưng chân cô rõ ràng đã đỡ hơn tối qua rất nhiều, ít nhất cũng có thể tự đi lại được. Diệp Lăng Phi lườm Angel một cái, lạnh giọng:

- Cô đừng có nói linh tinh!

- Sao lại là linh tinh chứ, sự thật rành rành ra mà!

Angel nói:

- Anh đừng tưởng chỉ mình tôi biết nhé, cả cái Lang Nha này đều biết rồi. Sáng nay Lão Hổ còn nhắc chuyện này, ai cũng bảo Satan anh quá dũng mãnh, vừa tới đã cưa đổ cô nữ quản giáo ở đây. Bọn họ ở đây lâu như vậy, còn chưa được thấy cô ấy cười lần nào đâu đấy!

- Đúng là đáng sợ!

Diệp Lăng Phi lắc đầu, tỏ vẻ có chút bất đắc dĩ. Bành Hiểu Lộ đã đi tới trước mặt hắn, đôi mắt xinh đẹp của cô liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi lập tức thu lại, bước thẳng về phía nhà ăn.

- Hiểu Lộ!

Nhiếp Quân lúc này bỗng vội vàng chạy tới. Khi đi ngang qua Diệp Lăng Phi, Nhiếp Quân dừng lại, ném cho hắn một cái nhìn lạnh lẽo đầy thù địch. Toàn bộ quá trình này đều lọt vào mắt Angel, cô khẽ cười, nói nhỏ:

- Satan, xem ra, anh có tình địch rồi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!