Angel có một đôi mắt vô cùng tinh đời, vừa thấy ánh mắt lúc nãy của Bành Hiểu Lộ là biết ngay tối qua cô và Diệp Lăng Phi chắc chắn đã có những tiếp xúc thân mật. Có thể Bành Hiểu Lộ không để ý, nhưng Angel lại chú ý đến ánh mắt khi cô nhìn Diệp Lăng Phi, trong đó ẩn chứa một nét dịu dàng. Nét dịu dàng thoáng qua ấy chỉ xuất hiện khi trong lòng một cô gái có cảm tình đặc biệt với một người đàn ông mà thôi. Đương nhiên, đó không phải là tình yêu sâu đậm, chỉ là một cảm giác mơ hồ.
Còn ánh mắt Nhiếp Quân nhìn Diệp Lăng Phi lại hoàn toàn mang theo ý ghen tuông và căm hận, thế nên Angel mới tủm tỉm ghé tai Diệp Lăng Phi, trêu rằng anh đã có tình địch.
Diệp Lăng Phi đành bất đắc dĩ nói với Angel:
- Nha đầu này, đừng nói bậy nữa, tôi không có cách nào giải thích cả, tóm lại, chuyện này không giống như cô tưởng tượng đâu!
- Hừm, Satan, anh đừng giở trò đó với em, em đâu phải trẻ con lên ba mà không nhìn ra mọi chuyện chứ!
Angel bĩu môi, vẻ mặt rõ ràng có chút khinh thường. Diệp Lăng Phi cũng không định giải thích thêm, đành để cô ấy tự suy diễn vậy.
Bành Hiểu Lộ nghe thấy tiếng gọi của Nhiếp Quân từ phía sau liền dừng bước, Nhiếp Quân thở hổn hển chạy tới. Hắn vừa rửa mặt xong, trên mặt vẫn còn vương vài giọt nước, xem ra chỉ lau qua loa, thậm chí còn chưa dùng khăn mà đã vội vàng chạy đến.
- Hiểu Lộ, anh vừa tới phòng trị liệu không thấy em, đoán ngay là em đến đây!
Nhiếp Quân nói:
- Anh nghe nói em bị thương, có nặng lắm không?
Bành Hiểu Lộ lạnh nhạt đáp:
- Không sao, chỉ bị trật khớp thôi, nhưng giờ đã đỡ nhiều rồi. À, quản giáo Nhiếp, việc huấn luyện hôm nay phiền cả vào anh rồi, hôm nay em không thể tới sân tập được!
- Hiểu Lộ, không sao đâu, em yên tâm đi, anh đã nói với bọn Tiểu Lục rồi, việc huấn luyện hôm nay cứ để bọn anh phụ trách!
Nhiếp Quân vừa nói vừa liếc nhìn bóng lưng đang đi xa của Diệp Lăng Phi, rồi thu ánh mắt lại, nói:
- Hiểu Lộ, giữa chúng ta…
- Em muốn ăn cơm trước đã, có chuyện gì sau hãy nói!
Ý của Bành Hiểu Lộ là không muốn nói chuyện tiếp với Nhiếp Quân nữa. Nhiếp Quân cũng hết cách, chỉ đành gật đầu. Vừa bước vào nhà ăn, liền nghe thấy tiếng hát vang lên từ bên trong, không khí trong quân đội luôn như vậy, trước khi ăn cơm đều phải hát quân ca.
Bành Hiểu Lộ và nữ quân y kia ngồi riêng ở một bàn. Khẩu vị của Bành Hiểu Lộ không tốt lắm, cô chỉ ăn vài miếng rồi quay sang hỏi nữ quân y:
- Con gái bọn mình dùng loại sản phẩm dưỡng da nào thì tốt nhỉ?
Nữ quân y kia thoáng giật mình, ngay sau đó liền nói:
- Quản giáo Bành, chuyện này tôi không rõ lắm, tôi rất ít khi dùng sản phẩm dưỡng da!
- Ồ!
Bành Hiểu Lộ cũng không hỏi thêm nữa.
Diệp Lăng Phi không tham gia những bài huấn luyện cường độ cao cùng các thành viên Lang Nha, hắn hiện giờ chỉ thực hiện các bài tập phục hồi. Nhiếp Quân dẫn người tới trường bắn để huấn luyện bắn súng di động, lúc hắn đưa mắt nhìn về phía Diệp Lăng Phi, thấy anh chỉ đang tập vài động tác thể lực nhẹ nhàng ở khu xà đơn, hắn bĩu môi, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường.
Nhân lúc nghỉ giải lao, Nhiếp Quân một mình bước về phía Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi vừa hoàn thành xong bài tập hít xà, đang nghỉ ngơi, thấy Nhiếp Quân bước tới, anh liền đứng dậy, định rời đi.
- Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là rèn luyện thể lực? Thật khiến tôi thất vọng quá!
Nhiếp Quân tới trước xà đơn, hai tay nắm lấy thanh xà, nói:
- Tập như chơi vậy à, là một lính đặc chủng, nếu không hít được một hai trăm cái thì mất mặt lắm!
Diệp Lăng Phi dừng bước, nhìn Nhiếp Quân, cười nhạt nói:
- Chuyện này thì liên quan gì đến tôi, anh thấy quan chức nào cũng phải rèn luyện thể lực cả à!
Nhiếp Quân buông tay, bước về phía Diệp Lăng Phi, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười giễu cợt. Tới trước mặt Diệp Lăng Phi, Nhiếp Quân liền chế nhạo:
- Hay là anh sợ phải đấu với tôi, chỉ biết tìm phụ nữ để so tài thôi à? Anh cũng xứng là đàn ông sao? Nếu muốn đấu, cứ việc tới tìm tôi. Bất cứ lúc nào tôi cũng sẵn sàng, nhưng mong anh hãy tránh xa Hiểu Lộ một chút.
Diệp Lăng Phi nghe xong, liền cười nói:
- Quản giáo Nhiếp, câu này của anh tôi không hiểu lắm, cái gì gọi là tránh xa Hiểu Lộ? Anh không biết quan hệ giữa chúng tôi sao, hay để tôi giải thích rõ cho anh nhé?
- Tôi không có hứng thú nghe!
Nhiếp Quân nói:
- Tôi không có hứng thú với loại đàn ông suốt ngày làm mấy việc vô vị như anh. Nếu muốn tôi nể phục, hãy chứng tỏ bản lĩnh thật của mình đi, đừng có suốt ngày lượn lờ bên phụ nữ như thế!
- Bản lĩnh thật?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bản lĩnh thật của tôi chính là làm thế nào để tống cổ đám lính của anh đi, đó chính là bản lĩnh thật của tôi, anh sẽ nhanh được thấy thôi!
- Đó là lính của tôi, tôi mới là quản giáo của họ!
Nhiếp Quân nói:
- Anh dựa vào đâu mà đuổi họ đi chứ?
- Dựa vào quyền lực của tôi lớn hơn anh!
Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:
- Nói thẳng ra, tôi không thích ở đây. Nơi này trong mắt tôi chẳng ra cái thá gì cả, nhưng tôi lại phải đồng ý cho người khác tới đây huấn luyện giúp đám phế vật đó. Thế nên, việc tôi có thể làm chính là tống cổ đám phế vật đó đi, như vậy tôi có thể quay về rồi. Giờ anh hiểu chưa? Nếu anh không muốn tôi gọi họ là đám phế vật, thì lấy bản lĩnh của anh ra đây. Chứ đừng có ở đây nói chuyện đàn bà với tôi, vô nghĩa lắm!
- Tên khốn nạn, mày vừa nói gì hả? Có giỏi thì nói lại lần nữa xem!
Nhiếp Quân trợn trừng mắt, một tay túm lấy cổ áo Diệp Lăng Phi, quát lớn:
- Mày nói lại lần nữa tao xem nào!
Giọng của Nhiếp Quân rất lớn, hắn đã bị Diệp Lăng Phi chọc giận hoàn toàn. Tiếng quát này của hắn đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Mấy người Dã Lang, Dã Thú cũng thấy Nhiếp Quân đang túm áo Diệp Lăng Phi. Dã Thú lập tức nổi giận đùng đùng, quát lớn:
- Thằng chó đẻ, mẹ kiếp, mày chán sống rồi hả, ngay cả đại ca của tao mày cũng dám động vào!
Tiếng quát này của Dã Thú rất lớn, vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nghe thấy. Mấy người Dã Lang thấy thủ lĩnh của mình bị kẻ khác ức hiếp, liền như ong vỡ tổ, toàn bộ lao qua. Còn những binh sĩ đang tập luyện kia, thấy có chuyện xảy ra bên này cũng chạy tới.
Dã Thú lao đến đầu tiên, thấy tay Nhiếp Quân vẫn đang túm cổ áo Diệp Lăng Phi không buông, hắn giơ chân, đạp thẳng vào bụng Nhiếp Quân. Lực của Dã Thú rất lớn, chỉ nghe một tiếng gió rít lên. Nhiếp Quân nghe thấy tiếng gió, cảm thấy không ổn, tuy không muốn nhưng vẫn phải buông tay.
Nhiếp Quân buông tay, cả người lùi về phía sau, vừa vặn tránh được một đòn của Dã Thú. Dã Thú thấy cú đá của mình bị hụt, hắn liền khom người, định lao tới dạy cho tên khốn Nhiếp Quân một bài học, nhưng không ngờ vừa mới cử động, đã bị Diệp Lăng Phi nắm lấy cánh tay, cười nói:
- Dã Thú, có gì mà phải tức giận chứ!
- Đại ca, thằng khốn này dám động đến anh lần nữa! Người của Lang Nha chúng ta trước giờ chưa ai dám động vào, nếu hôm nay không dạy cho nó một bài học, sau này chẳng phải ai cũng dám trèo lên đầu chúng ta ngồi sao!
Dã Thú vừa dứt lời, mấy người Tiêm Đao, Lão Hổ vừa lao tới cũng quát lớn:
- Satan, thằng chó này! Lang Nha chúng ta trước giờ chưa hề sợ mấy trò này, cùng lắm thì rời khỏi đây, quay về là xong!
Nhiếp Quân thấy mấy tên quái vật này nổi giận, trong lòng có chút khiếp sợ. Tuy Nhiếp Quân tự tin một mình hắn có thể đánh bại Diệp Lăng Phi, nhưng đối mặt với mấy tên quái vật này, trong lòng hắn cũng có chút sợ hãi. Nhưng khi thấy binh sĩ của mình cũng đang vây tới, số lượng đông hơn gấp đôi bọn họ, trong lòng hắn cũng đã có tính toán, hắn lạnh lùng nói:
- Các người đừng tưởng ở nước ngoài làm mưa làm gió thế nào thì có thể ở đây ngang ngược như vậy. Đây là đất Trung Quốc, chúng tao là quân nhân, chẳng có gì phải sợ cả!
Nhiếp Quân cố tình khơi mào mâu thuẫn giữa binh sĩ của mình và nhóm Lang Nha. Vốn dĩ những binh sĩ này đều bị người của Lang Nha đè ép tới không thở nổi, nhất là việc nhóm Lang Nha động một chút lại tỏ vẻ khinh thường họ. Phải biết rằng, những binh sĩ tập trung huấn luyện ở đây đều là lính giỏi của các đơn vị khác, ai có thể nuốt trôi cục tức này chứ. Nhiếp Quân vừa dứt lời, quả nhiên những binh sĩ phía sau cũng hùa theo, cơn tức dồn nén mấy ngày nay của họ cũng bùng phát, lớn tiếng hưởng ứng.
Diệp Lăng Phi nhìn tình thế này, cười lạnh. Hắn liếc Nhiếp Quân một cái, rồi lạnh lùng nói:
- Một quân nhân như ngươi mà lại giở cái trò này, muốn kích động binh sĩ của mình để tạo khí thế à? Ừm, cũng có ý đấy. Con người tao không sợ nhất chính là cái này. Nhiếp Quân, mày biết Lang Nha bọn tao tại sao lại lớn mạnh không? Đó là vì bọn tao đoàn kết như một người. Vừa nãy tao không muốn so đo với mày, chỉ là không muốn làm lớn chuyện, nhưng nếu mày đã muốn gây sự, vậy thì chúng ta làm một trận cho ra trò!
Diệp Lăng Phi nói tới đây, quát lớn:
- Lũ phế vật các ngươi nghe rõ đây, bọn mày trước giờ không phục đúng không, nghĩ rằng bọn tao không xứng huấn luyện bọn mày? Được, giờ tao cho bọn mày cơ hội, chỉ cần bọn mày có thể đánh bại bọn tao, tao lập tức đưa người của Lang Nha rời khỏi đây!
Diệp Lăng Phi nói xong, sắc mặt biến đổi, một luồng sát khí từ từ bao trùm lấy hắn, hắn ra lệnh:
- Hạ sát thủ, ở đây là chiến trường, không được để kẻ địch có bất kỳ cơ hội nào!
Câu này của Diệp Lăng Phi nói không lớn lắm, nhưng lời của hắn lại như sấm nổ giữa trời quang. Người của Lang Nha ban đầu giật mình, nhưng khi thấy sát khí hiện lên trên mặt Diệp Lăng Phi, tất cả như mãnh thú thức tỉnh, gầm lên rồi lao tới.
Diệp Lăng Phi trước khi tới đây đã hỏi Lão già rằng nếu xảy ra án mạng thì phải làm sao. Lúc đó Lão già không trả lời cụ thể, nhưng đó cũng là một cách ngầm cho phép. Diệp Lăng Phi sớm đã nghĩ đến hoàn cảnh ngày hôm nay, trong lòng hắn luôn cho rằng, chỉ có cách huấn luyện như ở trại huấn luyện Tử Vong mới có thể tạo ra được lính đặc chủng tinh nhuệ.