Nhiếp Quân tối nay nghe câu này là lần thứ hai rồi, khóe môi hắn khẽ giật, rồi lập tức cười nói:
- Đại đội trưởng Bạch, tôi cũng chẳng có ý gì cả, chỉ là vừa rồi tôi muốn tìm sĩ quan Bành bàn chút chuyện, lại phát hiện trong ký túc xá của cô ấy có người!
- Ký túc xá của sĩ quan Bành có người thì có gì không đúng? Chẳng lẽ không cho phép ký túc xá của người ta có người hay sao? Đó là chuyện riêng tư của Hiểu Lộ, chúng ta không ai quản được!
Bạch Dương tỏ vẻ mặc kệ, sau khi xếp gọn chăn thì quay người lại nói với Nhiếp Quân:
- Tôi nói này, sĩ quan Nhiếp, cậu có thời gian thì đừng quan tâm đến mấy chuyện này nữa, hãy tham gia tập luyện nhiều hơn đi. Cậu không thể cứ mãi thế này được, chẳng lẽ cậu thật sự định quay về bộ đội cũ?
- Đại đội trưởng Bạch, anh hiểu nhầm ý của tôi rồi!
Nhiếp Quân vội vàng giải thích:
- Ý tôi là, lúc nãy tôi đi tìm sĩ quan Bành thì thấy gã họ Diệp cũng ở trong ký túc xá của cô ấy. Hơn nữa, gã tiểu tử đó còn động tay động chân với sĩ quan Bành. Chuyện này tôi không thể nói bậy được, đại đội trưởng Bạch à, anh không biết đâu, trước đây tôi và sĩ quan Bành có đến nhà gã họ Diệp đó, hắn đã có vợ rồi. Tôi lo sĩ quan Bành bị tên khốn đó lừa gạt!
Bạch Dương vừa nghe, mày khẽ nhíu lại:
- Sĩ quan Nhiếp, chuyện này không thể nói lung tung được. Cậu không phải không biết tình hình hiện tại, tôi nghĩ chắc Hiểu Lộ và Diệp tiên sinh đang bàn chuyện công việc thôi!
- Ừm, cũng có khả năng này!
Nhiếp Quân nói.
- Đại đội trưởng Bạch, tôi cũng chỉ nhắc anh một tiếng, chuyện này tôi sẽ không nói lung tung đâu. Có điều, tôi vẫn rất lo lắng cho sĩ quan Bành!
- Ừm, tôi biết rồi!
Bạch Dương nói, vẻ mặt không đổi.
- Sĩ quan Nhiếp, tôi thấy cũng không còn sớm nữa, cậu về trước đi. Việc này cậu cũng đừng nói với ai cả, biết chưa?
- Vâng, tôi biết rồi!
Nhiếp Quân đáp.
Nhiếp Quân rời khỏi ký túc xá của Bạch Dương, nhưng hắn không đi ngay mà đứng ở gần đó. Không lâu sau, hắn liền nhìn thấy Bạch Dương từ trong ký túc xá đi ra, thẳng hướng đến ký túc xá của Bành Hiểu Lộ. Khóe miệng Nhiếp Quân nhếch lên một nụ cười nhạt, lúc này hắn mới quay người về phòng mình.
Sau khi nghe những lời của Nhiếp Quân, bề ngoài Bạch Dương không hề thay đổi sắc mặt nhưng trong lòng lại bắt đầu đắn đo. Giữa Bành Hiểu Lộ và Diệp Lăng Phi nếu thật sự có chuyện gì thì đây đúng là một chuyện rất phiền phức. Dù sao Bành Hiểu Lộ cũng là thuộc hạ của mình, nếu như gây ra chuyện gì không hay ho thì đại đội trưởng hắn đây biết ăn nói thế nào với bố của cô ấy chứ?
Đợi Nhiếp Quân vừa đi khỏi, Bạch Dương đã không thể ngồi yên được nữa. Hắn vội vàng rời khỏi phòng, muốn đến ký túc xá của Bành Hiểu Lộ xem cho rõ. Lúc hắn sắp đến nơi thì nhìn thấy cửa phòng Bành Hiểu Lộ mở ra, Diệp Lăng Phi từ trong bước ra. Bạch Dương dừng bước, lúc này hắn đã hoàn toàn tin lời Nhiếp Quân nói.
Bạch Dương không động đậy, đứng nguyên tại chỗ suy nghĩ một hồi lâu rồi quay người trở về ký túc xá của mình. Trở về phòng rồi mà Bạch Dương vẫn không tài nào chợp mắt được. Việc này nên giải quyết thế nào đây?
Bạch Dương cảm thấy chuyện này như cục than hồng phỏng tay, muốn ném cũng không ném được. Cả đêm chẳng thể nào ngủ ngon giấc, sáng sớm hôm sau Bạch Dương đã thức dậy. Trong lòng hắn cứ luẩn quẩn chuyện này, vô thức đi đến sân huấn luyện. Từ xa, hắn nhìn thấy Bành Hiểu Lộ mặc quân phục, hai tay khoanh trước ngực đang quan sát các binh sĩ luyện tập.
Bạch Dương bước nhanh về phía Bành Hiểu Lộ. Mãi đến khi hắn đến gần sau lưng, Bành Hiểu Lộ mới phát hiện ra.
- Đại đội trưởng!
Bành Hiểu Lộ chào.
Bạch Dương quan tâm hỏi:
- Hiểu Lộ, vết thương của em thế nào rồi?
- Không sao rồi ạ, em tính vài ngày nữa là có thể tham gia huấn luyện rồi!
Bành Hiểu Lộ nói.
- Ừm, vậy thì tốt!
Bạch Dương nói, ánh mắt lướt qua những binh sĩ đang luyện tập, làm ra vẻ vô tình nói:
- Hiểu Lộ, không thể không nói Diệp tiên sinh đúng là có bản lĩnh. Em xem khí thế của những người này bây giờ đi, ai nấy cũng tràn đầy sức sống. Tuy mấy hôm nay vẫn có người bị loại nhưng những người trụ lại được đều là tinh anh cả, em nói có phải không?
- Vâng, Diệp Lăng Phi quả thật cũng có vài chiêu!
Bành Hiểu Lộ vốn không biết suy nghĩ của Bạch Dương, cô nói:
- Có lúc không phục không được!
- Ừm, Hiểu Lộ, anh lại quên mất một chuyện!
Bạch Dương quay người lại nói với Bành Hiểu Lộ:
- Hai hôm trước thủ trưởng Bành có gọi điện cho anh hỏi thăm tình hình của em. Anh vốn định nói chuyện của em cho ông ấy biết, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nói. Hiểu Lộ à, em thấy đó, thủ trưởng Bành rất quan tâm đến em. Nghĩ cũng đúng, điều kiện ở đây quả thật quá tệ, đâu có tốt như ở Bắc Kinh. Dựa vào lý lịch của em thì hoàn toàn có thể vào biên chế ở Bắc Kinh rồi, tại sao em lại còn ở đây? Nếu là anh thì anh đã sớm về Bắc Kinh rồi!
- Em thích cuộc sống ở bên ngoài!
Bành Hiểu Lộ nói.
- Ở bên ngoài em cảm thấy rất thoải mái. Nếu trở về Bắc Kinh thì cả ngày chỉ có thể ngồi ở văn phòng, rất vô vị!
- Haiz, anh già rồi, thật không hiểu cách nghĩ của lớp thanh niên các em!
Bạch Dương cười nói.
- Hiểu Lộ, cách nghĩ của các em thật khác với những người lớn hơn chục tuổi như bọn anh. Hồi còn trẻ, trong quân đội bọn anh chưa từng được tiếp xúc với nữ binh. Tại sao ư? Chẳng phải là sợ người khác đàm tiếu hay sao. Vợ anh bây giờ cũng là do có một lần anh bị ốm, người ta đến chăm sóc mới quen biết, hơn nữa còn là cô ấy chủ động theo đuổi anh nữa, ha ha. Hiểu Lộ, anh cũng chẳng sợ em chê cười, con người anh chính là sợ người khác nói ra nói vào sau lưng!
Bạch Dương cố gắng nói một cách uyển chuyển, không muốn khiến Bành Hiểu Lộ nhận ra điều gì, nhưng với sự thông minh của cô, sao lại không nghe ra ý tứ của Bạch Dương được chứ. Nụ cười trên mặt Bành Hiểu Lộ biến mất, cô hỏi:
- Đại đội trưởng, có phải có người đã nói gì về em trước mặt anh không?
- Không có, không có, xem em nói kìa!
Bạch Dương vội vàng phủ nhận.
- Anh chỉ là nhìn thấy em thì nhớ lại chuyện lúc còn trẻ thôi, em đừng có nghĩ lung tung!
Bành Hiểu Lộ nào tin những cái cớ này của Bạch Dương. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng lạnh lùng nói:
- Đại đội trưởng, em hy vọng có chuyện gì thì anh hãy nói thẳng với em, giữa chúng ta không cần phải chơi trò úp mở đâu, em cũng chẳng thích mấy trò đó. Từ lúc em vào quân đội đã không sợ người khác đàm tiếu sau lưng, bây giờ càng không sợ. Em thấy những gì anh vừa nói, nhất định là do có người nào đó đã nói gì về em với anh rồi!
Bạch Dương lộ rõ vẻ lúng túng, hắn không muốn kích động Bành Hiểu Lộ, phải biết rằng hắn không thể đắc tội với cô được. Nhưng Bành Hiểu Lộ đã nói đến nước này, Bạch Dương có muốn giải thích cũng vô ích, đành khẽ thở dài một hơi nói:
- Hiểu Lộ, thực ra việc này cũng là do anh vô tình thấy được. Tối qua lúc anh đi tuần, vô ý nhìn thấy Diệp tiên sinh từ trong phòng em đi ra. Anh biết, nhất định là em đang bàn chuyện huấn luyện với Diệp tiên sinh, anh chỉ lo có người hiểu nhầm, như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt!
Bành Hiểu Lộ không nói gì, ánh mắt cô nhìn chằm chằm Bạch Dương khiến hắn có chút không tự nhiên. Hắn cười gượng nói:
- Hiểu Lộ, em sao thế? Sao không nói gì mà cứ nhìn anh? Anh biết anh không nên nhiều chuyện, ha ha, được rồi, xem như anh chưa nói gì cả!
Bạch Dương nói xong định quay người đi thì lại nghe Bành Hiểu Lộ lạnh lùng nói:
- Đại đội trưởng Bạch, anh biết không, con người anh vốn không biết nói dối!
Câu nói này của Bành Hiểu Lộ vừa thốt ra, Bạch Dương liền dừng bước, quay người lại, biểu cảm cực kỳ không tự nhiên, cười nói:
- Hiểu Lộ, em nói gì thế, anh nói dối gì chứ?
- Đại đội trưởng Bạch, em nói anh vốn không biết nói dối!
Bành Hiểu Lộ nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương, nói:
- Lúc anh nói dối, mắt anh không dám nhìn em. Hơn nữa, sao nửa đêm anh lại đi tuần tra qua bên chỗ em chứ? Đại đội trưởng Bạch, em nghĩ anh không cần phải giấu giếm thay người khác đâu. Có phải là Nhiếp Quân đã đến chỗ anh nói chuyện của em không?
Bành Hiểu Lộ hỏi thẳng, ngược lại khiến cho Bạch Dương có chút chẳng biết làm thế nào. Bạch Dương tuy đã suy nghĩ rất kỹ về những vấn đề nan giải của chuyện này, nhưng không ngờ Bành Hiểu Lộ lại trực diện như thế. Hắn vội nói:
- Hiểu Lộ, em đừng nghĩ lung tung, cậu ấy có chuyện gì cũng sẽ không nói với anh đâu, thật đấy!
- Vậy tức là tối qua hắn đã tìm anh rồi!
Bành Hiểu Lộ không nhanh không chậm nói:
- Đại đội trưởng Bạch, tối qua Diệp Lăng Phi quả thật có ở ký túc xá của em, nhưng tụi em thực sự đang bàn chuyện huấn luyện. Theo em thấy, phương thức huấn luyện hiện nay của Diệp Lăng Phi quá nghiêm khắc, em lo những lính mũi nhọn sẽ vì thế mà rời đi hết. Chẳng phải anh muốn biết quan hệ giữa tụi em sao? Em có thể nói rõ, giữa tụi em không có bất cứ quan hệ gì. Nếu như đại đội trưởng Bạch không tin thì anh cứ đi nói với bố em, bảo ông ấy đích thân đến điều tra!
Bạch Dương thấy Bành Hiểu Lộ nổi nóng rồi, trong lòng thầm chửi Nhiếp Quân. Hắn thầm rủa tại sao tên khốn Nhiếp Quân này lại đi nói chuyện này với mình, nếu không nói thì hắn đã không biết, cũng không cần phải phiền não như vậy. Bây giờ thì hay rồi, đã chọc giận Bành Hiểu Lộ. Bạch Dương đâu dám báo cáo với Bành Sở Hoa, ngộ nhỡ giữa Bành Hiểu Lộ và Diệp Lăng Phi không có gì thì cái chức đại đội trưởng này của hắn xem như xong.
Bạch Dương vội vàng giải thích:
- Hiểu Lộ, em hiểu nhầm rồi. Tối qua Nhiếp Quân cũng nói với anh là cậu ấy không có ý gì khác, chỉ là muốn tán gẫu với anh thôi. Anh chỉ lo cho em, em cũng biết đấy, căn cứ của chúng ta rất nhỏ, có chuyện gì thì rất khó giấu được, anh chỉ sợ có người nói lung tung thì sẽ có ảnh hưởng không hay!
- Đại đội trưởng Bạch, em hiểu rồi!
Bành Hiểu Lộ hừ lạnh.
- Trước giờ em không sợ người khác đàm tiếu. Đại đội trưởng Bạch, anh có nhìn thấy Nhiếp Quân không, bây giờ em đi tìm hắn!
- A, cậu ấy, anh… anh thật sự không nhìn thấy!
Bạch Dương quýnh lên, Bành Hiểu Lộ thế này là định tìm Nhiếp Quân tính sổ đây mà. Hắn vội nói:
- Anh thấy chuyện này xem như thôi đi!
Bành Hiểu Lộ hừ lạnh một tiếng:
- Muốn bỏ qua à? Em thấy không đơn giản vậy đâu!
Cô nàng Bành Hiểu Lộ này mà nổi nóng lên là không ai dám đụng vào, chỉ sợ chuốc họa vào thân. Tính khí này của cô cũng là do ông nội cô rèn ra cả. Bành Nguyên là một quân nhân lão làng, ông thường dạy con cháu mình phải có khí phách của nhà binh.
Bạch Dương thầm kêu khổ, lúc này hắn không dám nói đỡ cho Nhiếp Quân nữa rồi.