Bạch Dương vừa nhìn thấy Bành Hiểu Lộ nổi giận, hắn không dám đỡ lời cho Nhiếp Quân nữa, lo rằng sẽ chuốc họa vào thân. Trên mặt Bành Hiểu Lộ phủ một lớp sương lạnh, cô cắn chặt môi, dường như muốn đi tìm Nhiếp Quân tính sổ.
Đúng lúc này, Diệp Lăng Phi dẫn theo Angel và Dã Lang đi về phía bên này. Từ xa, Diệp Lăng Phi đã nhìn thấy Bạch Dương và Bành Hiểu Lộ đang nói chuyện, và chỉ cần nhìn điệu bộ của họ, hắn cũng có thể nhận ra bầu không khí không được hòa hợp.
Khi Diệp Lăng Phi cùng Angel và Dã Lang bước tới, hắn thấy mặt Bành Hiểu Lộ lạnh như băng thì khẽ cười nói:
- Hai người đang làm gì đấy? Hiểu Lộ, cô có biết bộ dạng lúc cô giận rất khó coi không hả?
Bành Hiểu Lộ trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, hừ lạnh:
- Không liên quan đến anh, tôi thích thế!
Bạch Dương ngượng ngùng cười:
- Không có gì, không có gì, chúng tôi chỉ đang nói chút chuyện về luyện tập thôi!
- Chuyện luyện tập?
Diệp Lăng Phi ngạc nhiên, lập tức hỏi:
- Đại đội trưởng, anh sao thế? Chẳng lẽ anh bất mãn với phương thức sa thải trong huấn luyện của tôi?
- Không phải, là một số chuyện khác!
Bạch Dương không biết nên nói thế nào. Hắn đã sớm biết đây là chuyện rất nan giải, nhưng không ngờ lại khó khăn đến vậy.
Bành Hiểu Lộ liếc Diệp Lăng Phi một cái rồi quay người đi thẳng. Thấy cô tức giận đùng đùng bỏ đi, Bạch Dương cảm thấy sắp có chuyện không hay nên vội vàng đuổi theo.
- Satan, anh nói xem rốt cuộc Bành Hiểu Lộ muốn làm gì vậy?
Angel đến bên Diệp Lăng Phi, nhìn bóng lưng của Bành Hiểu Lộ, nghi hoặc hỏi:
- Chẳng lẽ là đi đánh nhau?
- Quả thật có khả năng này!
Diệp Lăng Phi nhớ lại chuyện của Nhiếp Quân tối qua, cảm giác rất có thể Bành Hiểu Lộ nổi giận là vì Nhiếp Quân. Chỉ là hắn không biết nguyên nhân cụ thể, bèn quay sang nói với Dã Lang:
- Dã Lang, cậu gọi thêm lão Hổ, đem theo vài người đi ra ngoài xem thử, tìm mấy địa điểm thích hợp cho luyện tập dã ngoại. Tốt nhất là lắp đặt sẵn vài chướng ngại vật, ngày mai chúng ta sẽ có một đợt huấn luyện dã ngoại!
- Vâng, em biết rồi!
Dã Lang đáp.
Diệp Lăng Phi bước nhanh theo hướng Bành Hiểu Lộ bỏ đi, Angel cũng vội vàng theo sau, thắc mắc hỏi:
- Satan, anh định làm gì?
- Đi xem náo nhiệt!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Chẳng lẽ em không thấy sắp có chuyện hay sao?
Angel không hiểu gì, nhưng cũng không hỏi tiếp mà đi theo Diệp Lăng Phi.
Bành Hiểu Lộ và Bạch Dương đi thẳng đến văn phòng sĩ quan, nhưng khi vào trong lại phát hiện Nhiếp Quân không có ở đó. Bành Hiểu Lộ quay người rời đi, lúc đến cửa, Bạch Dương nói:
- Hiểu Lộ, anh thấy hay là bỏ qua đi. Sĩ quan Nhiếp cũng chỉ vì tốt cho em thôi, không cần phải làm vậy đâu!
Bành Hiểu Lộ tức giận nói:
- Tốt cho em? Em muốn xem thế nào mới là tốt cho em! Nói năng bậy bạ, hắn xem mình là ai chứ?
Bành Hiểu Lộ đang tức giận mắng thì thấy Nhiếp Quân từ phía bên kia hành lang đi tới. Bên đó là nhà vệ sinh, hắn vừa ra đã thấy Bành Hiểu Lộ và Bạch Dương đứng trước cửa văn phòng. Tưởng rằng hai người tìm mình có chuyện vui, hắn còn vội vàng chạy đến. Bành Hiểu Lộ thấy Nhiếp Quân đi tới liền bước ra chặn đường. Bạch Dương thầm than trong lòng, trách Nhiếp Quân thật quá xui xẻo, sớm không ra, muộn không ra, lại đúng lúc này thò mặt ra.
- Hiểu Lộ, em tìm anh có chuyện gì?
Nhiếp Quân thấy Bành Hiểu Lộ đi về phía mình, trên mặt còn nở nụ cười chào hỏi. Nhưng không ngờ, khi cô đến trước mặt, cô lại trừng mắt nhìn hắn, giận dữ nói:
- Nhiếp Quân, rốt cuộc anh bị sao thế hả, lại đi nói năng linh tinh? Tôi hỏi anh, con mắt nào của anh nhìn thấy tôi và Diệp Lăng Phi có quan hệ? Nếu anh không có bằng chứng, thì cứ đợi mà chịu xử phạt đi. Sau này anh đừng mơ được ở lại đây nữa, anh thích đến bộ đội nào thì đến, tóm lại sau này tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!
- Chuyện gì thế, Hiểu Lộ? Anh bị em làm cho hồ đồ mất rồi, chẳng biết em đang nói cái gì nữa!
Nhiếp Quân giả vờ ngơ ngác, trông như thể hắn thật sự không hiểu Bành Hiểu Lộ đang nói gì, nhưng thực tế trong lòng hắn biết rất rõ vì sao cô lại tìm mình. Chuyện mình đã làm, sao có thể không rõ được.
Lúc nói, Nhiếp Quân liếc nhìn Bạch Dương đứng sau Bành Hiểu Lộ, mong Bạch Dương có thể nói giúp mình vài lời, nhưng lúc này Bạch Dương chỉ có thể thở dài, không thể giúp được gì. Thực ra, cho dù có thể giúp, hắn cũng không muốn giúp Nhiếp Quân. Bạch Dương đang tức trong lòng, tức vì Nhiếp Quân đi nói bậy, bây giờ còn lôi cả hắn vào cuộc.
- Nhiếp Quân, anh đừng giả bộ nữa! Tối qua chẳng phải anh nhìn thấy tôi và Diệp Lăng Phi đang bàn chuyện đó sao, chẳng lẽ giờ anh không dám thừa nhận? Nếu anh còn là đàn ông thì thừa nhận đi, đừng để tôi phải xem thường anh!
Cơn tức này của Bành Hiểu Lộ vô cùng lớn, ngay cả Bạch Dương cũng cảm giác được dường như cô không chỉ nhằm vào chuyện này, mà bên trong còn có nguyên do khác.
Diệp Lăng Phi và Angel cũng đã xuất hiện ở hành lang. Sau khi nghe thấy giọng nói giận dữ của Bành Hiểu Lộ, Angel dùng tay nhéo nhẹ Diệp Lăng Phi, thì thầm:
- Satan, thấy chưa, cô gái này hung hãn thật đấy! Em không ngờ cô ta nổi nóng lên lại có khí thế như vậy!
- Em đừng nói bậy, ngoan ngoãn mà nghe đi!
Diệp Lăng Phi không cho Angel nói chuyện. Angel bĩu môi, nói nhỏ:
- Sao lại không cho em nói? Em còn lạ gì chuyện tối qua anh đến phòng Bành Hiểu Lộ, thảo nào em tìm anh không được. Xem ra sau này em phải dọn đến phòng anh ngủ để canh chừng anh mới được!
Diệp Lăng Phi trừng mắt, nói nhỏ:
- Em nói bậy gì thế hả? Nếu em dám đến phòng anh ngủ, xem anh có ném em ra ngoài không. Tiểu nha đầu, phản rồi, gan càng ngày càng to!
Angel lè lưỡi với Diệp Lăng Phi, làm bộ mặt bất mãn. Diệp Lăng Phi không thèm để ý đến cô, hắn nhìn Bành Hiểu Lộ, muốn xem rốt cuộc cô định làm gì.
Bành Hiểu Lộ tuôn một tràng, Nhiếp Quân cuối cùng cũng không kiềm chế được nữa. Dù sao hắn cũng là đàn ông, bị Bành Hiểu Lộ lớn tiếng mắng cho một trận trước mặt người khác, ai cũng cảm thấy mất mặt. Cộng thêm cục tức trong lòng, hắn đỏ mặt, lớn tiếng át cả giọng của Bành Hiểu Lộ:
- Sao anh không phải là đàn ông chứ? Chính vì là đàn ông nên anh mới thấy chướng mắt!
Nhiếp Quân chỉ tay về phía Diệp Lăng Phi đang đứng sau lưng Bành Hiểu Lộ, lớn tiếng nói:
- Chính là tên khốn này! Hắn đã hủy hoại tất cả của anh! Nếu không phải hắn đến, anh đã là sĩ quan ở đây, những binh sĩ này đều do anh tuyển chọn. Anh vốn tưởng đây là một cơ hội, có thể tham gia vào bộ đội đặc chủng ưu tú nhất của tổ chức, như vậy anh sẽ không cần phải chạy khắp nơi nữa. Hiểu Lộ, em có biết anh mệt mỏi biết bao không? Anh không có bất cứ mối quan hệ nào, chỉ có thể dựa vào bản lĩnh của chính mình, huấn luyện xong ở chi bộ này lại phải chạy đến chi bộ khác. Nhưng em xem, quân hàm của anh vẫn mãi không thay đổi, là vì cái gì? Anh vốn tưởng lần này mình có cơ hội thăng tiến, nhưng lại bị hắn hủy diệt tất cả. Còn em nữa, trước khi hắn đến, em chưa bao giờ nói với anh như thế này. Hiểu Lộ, anh biết tình cảm em dành cho anh, và tình cảm của anh đối với em, em cũng hiểu rõ. Nhưng giữa chúng ta lại có sự xuất hiện của hắn, anh…!
Nhiếp Quân còn muốn nói tiếp thì đúng lúc này, Bành Hiểu Lộ giơ tay phải lên. Chỉ nghe một tiếng “chát”, cô tát mạnh vào mặt Nhiếp Quân, khiến hắn nhất thời không thốt nên lời. Nhiếp Quân ôm mặt, ngơ ngác nhìn Bành Hiểu Lộ, ánh mắt như muốn hỏi tại sao cô lại đánh hắn.
Bành Hiểu Lộ tức đến run cả môi, cô chỉ thẳng vào mũi Nhiếp Quân, phẫn nộ nói:
- Nhiếp Quân, anh nghe cho rõ đây! Tôi không quan tâm đến mấy cái tư tưởng thăng quan tiến chức của anh. Tôi chỉ quan tâm đến những lời anh vừa nói. Anh nói anh có tình cảm với tôi, còn nói giữa chúng ta có sự xuất hiện của hắn, những lời đó anh đã dám nói ra thì phải chịu trách nhiệm. Bây giờ tôi nói cho anh biết, trước giờ tôi chưa từng có tình cảm gì với anh cả. Nếu anh có ảo tưởng gì thì đó là chuyện của anh. Hôn nhân của tôi không phải do tôi quyết định được. Anh đã biết rõ thân phận của tôi thì cũng nên hiểu, nếu tôi muốn kết hôn, người đó cũng phải có bối cảnh trong quân đội. Vì thế, sau này anh đừng có ảo tưởng giữa chúng ta có thể có quan hệ gì nữa!
Bành Hiểu Lộ nói xong liền quay người bỏ chạy.
Lúc cô chạy qua người Diệp Lăng Phi, hắn vốn định gọi cô lại nhưng chưa kịp lên tiếng thì Bành Hiểu Lộ đã vụt qua. Diệp Lăng Phi suy nghĩ một chút rồi cũng quay người đuổi theo.
Sau khi nghe những lời từ chối thẳng thừng của Bành Hiểu Lộ, cả người Nhiếp Quân lập tức quỵ xuống, dựa vào tường, cảm giác toàn thân không còn chút sức lực nào. Những lời cuối cùng của Bành Hiểu Lộ giống như một nhát dao đâm vào tim hắn, làm tan nát giấc mơ mà hắn luôn theo đuổi.
Từ trước đến nay, Nhiếp Quân đều mơ mộng một ngày nào đó sẽ trở thành con rể của Bành Sở Hoa, như vậy hắn sẽ một bước lên mây. Nhưng Bành Hiểu Lộ đã vô tình bóp nát ảo tưởng của hắn. Điều quan trọng hơn là cô đã hủy đi tiền đồ trước mắt của hắn. Nhiếp Quân không dám tưởng tượng sau này mình sẽ phải làm thế nào.
Bạch Dương lộ ra ánh mắt khinh bỉ. Những lời Nhiếp Quân vừa nói không giống như lời một quân nhân nên nói. Hắn không có chút đồng tình nào với Nhiếp Quân, cũng quay người rời đi, bỏ lại một mình Nhiếp Quân ở đó.
- Mình phải làm thế nào đây? Mình phải làm thế nào đây?
Hai tay Nhiếp Quân ôm đầu, trong lòng rối bời. Lúc nãy, vì nhất thời bị kích động, hắn đã nói ra những lời như vậy, bây giờ hắn vô cùng hối hận. Nhưng làm sao để cứu vãn đây? Hắn vốn định đi giải thích với Bành Hiểu Lộ, nhưng lại cảm thấy nếu làm vậy chỉ càng khiến cô thêm khinh bỉ.
Nhiếp Quân muốn rời khỏi đây, nhưng giờ hắn đã đắc tội với Bành Hiểu Lộ, cho dù có rời đi thì còn có thể đến được bộ đội nào nữa chứ?
- Chẳng lẽ mình phải chuyển ngành sớm?
Suy nghĩ này lóe lên trong đầu Nhiếp Quân, mặt hắn càng thêm trắng bệch.
❀ Thiên Lôi Trúc ❀ Dịch AI hay