Diệp Lăng Phi vốn chỉ muốn trêu Bành Hiểu Lộ chứ không hề có ý để cô giặt đồ giúp mình, nhưng không ngờ Bành Hiểu Lộ lại tưởng thật, quả thực đã giặt quần áo cho hắn.
Từ lời nhắc nhở của Angel, Diệp Lăng Phi đã nhận ra rất có thể Bành Hiểu Lộ đã thích mình.
Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói với Angel:
- Cô nhóc này đừng có ở đây nói linh tinh nữa, có thể người ta thấy anh lười giặt quần áo nên không ưa, mới ra tay giúp thôi! Hơn nữa, nếu là em thì em có giặt giúp anh không?
Angel bĩu môi, nói:
- Satan! Anh thôi đi, anh có bảo em giặt giúp đâu, nếu cần thì em giặt luôn cả quần sịp cho anh nhé!
- Không cần đâu! Quần sịp thì anh tự giặt được rồi!
Diệp Lăng Phi xua tay, quay người đi về phía ký túc xá của Bành Hiểu Lộ.
Còn chưa đến cửa ký túc xá, Diệp Lăng Phi đã thấy bên cạnh phơi đầy quần áo mới giặt. Đúng lúc này, Bành Hiểu Lộ cũng bê ra một chậu đồ vừa giặt xong. Cô lấy từ trong chậu ra một chiếc váy dài rồi phơi lên sào.
Diệp Lăng Phi lại gần, Bành Hiểu Lộ vừa phơi xong quần áo, đang cúi người bê chậu nước đi hắt. Nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, Bành Hiểu Lộ tay cầm chậu, quay người lại. Sau khi thấy Diệp Lăng Phi, cô lạnh lùng nói:
- Vào phòng tôi ngồi một lát, tôi còn một bộ đồ chưa giặt xong!
- Hiểu Lộ, để tôi, không cần phiền phức vậy đâu!
Diệp Lăng Phi nói:
- Tối hôm đó tôi chỉ nói đùa thôi, chứ không hề có ý bảo cô giặt quần áo giúp. Hiểu Lộ, tôi nghĩ bộ đồ còn lại cô đừng giặt nữa, để tôi tự giặt!
Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, không nói gì, cầm chậu đi ra phía sau. Diệp Lăng Phi vội vàng đuổi theo, Bành Hiểu Lộ vừa thấy Diệp Lăng Phi chạy lại thì xấu hổ nói:
- Anh làm gì vậy? Bộ đồ còn lại là nội y của tôi, không cần anh giúp, anh vào phòng ngồi đợi là được rồi!
Diệp Lăng Phi nghe vậy thì ngượng ngùng nói:
- À! Vậy được! Vậy tôi vào phòng ngồi đợi cô!
Diệp Lăng Phi bước vào phòng Bành Hiểu Lộ, thấy bên trong được sắp xếp rất ngăn nắp, gọn gàng, đặc biệt là chiếc giường sạch không một hạt bụi, khiến hắn bất giác ngồi xuống.
Diệp Lăng Phi ngồi chưa được bao lâu thì Bành Hiểu Lộ đã cầm chậu quay lại. Cô đặt chậu dựng vào một góc tường, dùng khăn sạch lau khô nước còn dính trong chậu rồi nói:
- Nếu anh không vội thì chiều mai đến lấy quần áo nhé, lúc đó chắc gần khô hết rồi. Hôm nay tôi giặt hơi muộn, nếu giặt từ sáng thì giờ này chắc cũng khô rồi!
Bành Hiểu Lộ vừa nói vừa tiến lại phía bàn, có vẻ như muốn rót nước. Diệp Lăng Phi cũng ngồi cạnh bàn, tay Bành Hiểu Lộ vô tình chạm phải tay hắn. Diệp Lăng Phi chợt cảm nhận được một luồng hơi lạnh truyền đến từ tay cô. Hắn liền nắm chặt lấy bàn tay Bành Hiểu Lộ, bao trọn đôi tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay to lớn của mình.
Cảm giác lành lạnh từ tay Bành Hiểu Lộ truyền đến khiến Diệp Lăng Phi nhận ra tay cô sao mà buốt giá đến vậy. Hắn đoán ngay ra cô chắc chắn đã dùng nước lạnh để giặt đồ, nên tay mới đông cứng thế này. Vừa nghĩ đến việc Bành Hiểu Lộ vì giặt quần áo cho mình mà đôi tay trở nên lạnh ngắt, hắn bỗng thấy xót xa, nắm chặt đôi tay cô, không buông ra.
- Bỏ tay tôi ra! Tôi muốn uống nước!
Bành Hiểu Lộ nói khẽ.
Diệp Lăng Phi không lập tức buông ra mà thuận tay kéo cô ngồi vào lòng mình. Hắn đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, Bành Hiểu Lộ cứ thế ngồi ngay trên đùi hắn.
Hai tay Diệp Lăng Phi ôm lấy eo Bành Hiểu Lộ, nói:
- Cô cứ ngồi đi, chắc vừa nãy mệt rồi, tôi rót nước cho cô!
- Không cần! Tự tôi lấy được!
Ngồi trong lòng Diệp Lăng Phi, Bành Hiểu Lộ cảm thấy tim đập thình thịch. Cô muốn đứng dậy, nhưng một suy nghĩ khác trong đầu lại níu cô lại. Trong lúc Bành Hiểu Lộ đang do dự, Diệp Lăng Phi đã rót xong một cốc nước, tay trái cầm cốc đưa cho cô, nói:
- Đây! Cô uống đi!
- Cảm ơn!
Bành Hiểu Lộ buột miệng cảm ơn, quên mất ý định đứng dậy rời khỏi lòng Diệp Lăng Phi. Tay trái cô cầm cốc nước, uống một ngụm, tay phải vẫn bị Diệp Lăng Phi nắm chặt. Cô cảm thấy bàn tay mình bỗng trở nên thật ấm áp. Cảm giác ấm áp đó khiến toàn thân cô cũng ấm lên. Khoảnh khắc này thật tuyệt diệu, cô chưa từng nghĩ trái tim mình sẽ có lúc đập mạnh như bây giờ.
Bành Hiểu Lộ chỉ uống một ngụm nhỏ rồi đặt cốc nước lên bàn. Bàn tay kia chưa kịp rút về đã lại bị tay Diệp Lăng Phi nắm lấy. Lập tức, cả hai bàn tay lạnh giá của cô đều nằm gọn trong lòng bàn tay to lớn của Diệp Lăng Phi, hơi ấm từ tay hắn dường như truyền thẳng vào tim cô.
- Hiểu Lộ, đừng nói với tôi là cô dùng nước lạnh giặt quần áo đấy nhé!
Diệp Lăng Phi ôm eo Bành Hiểu Lộ, hai tay siết chặt tay cô, môi hắn kề sát má cô. Hắn ngửi thấy rõ mùi hương hoa lan thoang thoảng từ cơ thể Bành Hiểu Lộ. Ánh mắt cô nhìn hắn đắm đuối, vẻ đẹp của Bành Hiểu Lộ trong nháy mắt đã làm Diệp Lăng Phi xao động.
- Tôi quen rồi!
Bành Hiểu Lộ cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi nữa. Ánh mắt cô lướt xuống cặp đùi của mình. Ngay lúc đó, không chỉ đôi tay cảm nhận được hơi ấm từ hắn, mà vùng mông cô cũng thấy nóng ran. Bành Hiểu Lộ nghĩ đây có lẽ chỉ là cảm giác do cô quá hồi hộp. Trước đây cô chưa từng thân mật với người con trai nào như vậy, cảm giác này vừa khiến cô có chút sợ hãi lại vừa hưng phấn kỳ lạ. Bành Hiểu Lộ vô thức khẽ nhúc nhích, không động thì thôi, vừa cử động, cô liền cảm nhận được một vật gì đó cứng rắn đang cấn vào mông mình.
- Hiểu Lộ, trời lạnh thế này mà cô còn dùng nước lạnh giặt quần áo, cô nói xem có ngốc không!
Diệp Lăng Phi nói:
- Xem bàn tay nhỏ của cô lạnh cóng cả rồi, giống như chân giò heo đông lạnh vậy, cho vào đun một lúc là ăn được đấy!
- Anh thật đáng ghét! Nói bậy bạ gì thế, tay ai giống chân giò chứ!
Nghe Diệp Lăng Phi ví tay mình như chân giò đông lạnh, Bành Hiểu Lộ bất giác làm nũng. Nhưng vừa nói ra câu này, cô bỗng thấy hối hận. Khuôn mặt lập tức đỏ ửng.
Phàm là con gái, ai cũng có chút bản lĩnh làm nũng, chỉ là mẫu người như Bành Hiểu Lộ thì không dễ dàng thể hiện ra mà thôi. Sống trong quân đội đã lâu, tính cách cô trở nên quyết đoán. Bề ngoài có vẻ rất kiên cường, nhưng bên trong vẫn ẩn chứa sự mềm yếu của con gái, cũng có lúc muốn được nũng nịu nhưng cô không biểu hiện ra.
Vốn dĩ Bành Hiểu Lộ sẽ không bao giờ làm nũng với Diệp Lăng Phi, nhưng vì được hắn nắm tay, cảm giác ấm áp đó đã khiến cô không kìm được. Chỉ là ngay sau đó, cô nhận ra mình không nên tỏ ra nhõng nhẽo như vậy, người đàn ông đang ôm cô đã là người có gia đình, giữa hai người không thể có kết quả gì.
Bành Hiểu Lộ bỗng thay đổi thái độ, muốn giữ khoảng cách với Diệp Lăng Phi. Nhưng không hiểu sao cô không thể cứng rắn được, chỉ có thể khẽ cựa quậy mông để ra hiệu rằng cô không muốn tiếp tục như vậy. Nhưng Bành Hiểu Lộ càng làm thế, chẳng khác nào đang dùng chính mông mình để kích thích thứ kia của Diệp Lăng Phi. Vốn dĩ không có chuyện gì, nay lại thành ra sắp có chuyện. Bành Hiểu Lộ cảm thấy thứ đó cấn vào mông ngày càng khó chịu, nhưng lạ thay, cô lại không hề muốn đứng lên.
Đừng nói Bành Hiểu Lộ thấy mình mâu thuẫn, ngay cả Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy như vậy. Hắn nghĩ nếu cứ tiếp tục thế này, ngọn lửa dục vọng trong người sẽ bị Bành Hiểu Lộ đốt cho bùng cháy dữ dội. Vốn đã không thể tìm cô để giải quyết, tìm Angel thì hắn lại càng không dám. Mặc dù dạo này Diệp Lăng Phi không tìm Angel thân mật nhưng tối nào cô cũng đến dụ dỗ, hại hắn cứ đến tối là phải đóng chặt cửa phòng, không dám mở cho Angel.
Lúc này, hắn cảm thấy ngọn lửa dục vọng trong người đã bị Bành Hiểu Lộ khơi dậy, đùa giỡn một chút thì được chứ nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì không hay chút nào.
Diệp Lăng Phi vội vàng nói:
- Hiểu Lộ, tôi đề nghị cô nên giảm cân đi, nặng quá, đùi tôi sắp bị cô đè gãy rồi đấy! Hay là cô qua giường ngồi đi!
Bành Hiểu Lộ cũng cảm thấy khó xử, sớm đã muốn đứng dậy nhưng không có dũng khí. Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô liền đứng dậy, đi về phía giường và ngồi xuống.
Nhưng Bành Hiểu Lộ vẫn liếc trộm chỗ đó của Diệp Lăng Phi, phát hiện nó đang dựng đứng. Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng lên, vội quay đi không nhìn hắn nữa.
Bầu không khí có chút ngượng ngùng, Diệp Lăng Phi bèn uống nốt nửa cốc nước mà Bành Hiểu Lộ vừa uống dở. Hắn cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh, nói:
- Hiểu Lộ, ngày mai cô định làm gì?
- Chẳng có việc gì cả, định nghỉ ngơi thôi! Tuy nói hôm nay được nghỉ, nhưng tôi vẫn chẳng rảnh rỗi chút nào, cả ngày dành cho người ta rồi. Diệp Lăng Phi, tôi cảm thấy hôm nay thật sự quá đau lòng. Mặc dù tôi biết sẽ như thế này, nhưng khi ngày này đến thật, tôi lại vô cùng buồn. Lẽ nào anh không thể dùng phương pháp bớt tàn nhẫn hơn một chút sao, anh làm thế này quá tàn nhẫn, tôi không chịu nổi!
Lúc nói, Bành Hiểu Lộ hoàn toàn không nhìn vào mặt Diệp Lăng Phi. Hắn lại thở dài, nói:
- Tôi cũng đâu muốn như vậy, nhưng tôi không còn cách nào khác!
Diệp Lăng Phi lại rót một cốc nước, đứng lên, thứ kia của hắn vẫn còn cương cứng nhưng đã nhỏ đi nhiều so với lúc nãy. Hắn cầm cốc nước đến trước mặt Bành Hiểu Lộ, đưa cho cô rồi ngồi xuống bên cạnh.
Bành Hiểu Lộ cầm cốc nước, khẽ ngồi dịch ra một chút, tránh tiếp xúc quá thân mật với Diệp Lăng Phi.
- Ồ! Ngày mai tôi định tổ chức một cuộc thi đấu, Hiểu Lộ! Cô thấy thế nào?
- Thi đấu?
Bành Hiểu Lộ hơi ngạc nhiên, quay mặt lại nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Là cuộc thi lớn hả?
- Gì mà cuộc thi lớn! Tôi không biết cuộc thi lớn của cô là gì đâu.
- Đó là những cuộc thi thường được tổ chức trong quân đội, ví dụ như thi bắn súng, thi thể lực...
Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:
- Mấy cái đó tôi không tổ chức đâu! Mấy ngày nay các binh sĩ đã tập luyện không ngừng rồi, hiếm có dịp nghỉ ngơi thế này, tôi muốn tổ chức thi vượt sông, hoặc là đá bóng. Mà hình như cũng không có sân bóng, vậy thi vượt sông đi, hoặc có thể tổ chức thi chạy!
- Thi như vậy à!
Bành Hiểu Lộ dường như đã hiểu ý Diệp Lăng Phi, cô nghĩ một lúc rồi nói:
- Tôi nhớ khi đại đội trưởng Bạch tới đây, anh ấy cũng mang theo bóng đá, anh ấy thích đá bóng lắm, vốn muốn tổ chức thi đấu nhưng tiếc là mãi không có dịp. Không biết quả bóng đó có còn ở chỗ anh ấy không! Trước khi anh tới, tôi vẫn còn thấy nó trong văn phòng của anh ấy!
- Thật không?
Diệp Lăng Phi vừa nghe thấy, mặt liền rạng rỡ hẳn lên, nói:
- Thế thì tốt quá! Nếu có bóng, chúng ta có thể tổ chức thi đá bóng. Hiểu Lộ, bây giờ chúng ta đi tìm đại đội trưởng Bạch đi!
Nói rồi, Diệp Lăng Phi vội kéo tay Bành Hiểu Lộ đi. Bành Hiểu Lộ ngập ngừng nói:
- Tôi không muốn để người khác nhìn thấy, nếu để đội trưởng Bạch thấy như vậy càng không hay!
Diệp Lăng Phi buông tay, cười nói:
- Xin lỗi! Tôi không nghĩ đến chuyện này! Tôi hơi nóng vội rồi, không biết quả bóng đó còn ở chỗ đội trưởng Bạch không. Đi thôi, chúng ta mau đi tìm anh ta!
Bành Hiểu Lộ gật đầu. Cô bước xuống giường, mặt vẫn còn đỏ ửng, đợi Diệp Lăng Phi đi ra trước rồi mới đi theo sau.
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả