Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ cùng đi tìm Bạch Dương. Hôm nay tâm trạng của Bạch Dương rất tệ, nhìn thấy nhiều binh sĩ như vậy sẽ rời đi, trong lòng anh cảm thấy chua xót, chỉ là không biểu hiện ra ngoài. Nghe Diệp Lăng Phi nói định tổ chức một cuộc tranh tài vào ngày mai để thư giãn, Bạch Dương lập tức giơ cả hai tay ủng hộ.
- Ở chỗ tôi có bóng đá, hơn nữa không phải chỉ có một quả!
Bạch Dương lấy ra hai quả bóng, đặt trước mặt Diệp Lăng Phi, miệng nói:
- Lần đầu tiên tới đây, tôi đã định tổ chức một trận đấu bóng đá, vì vậy đã đặc biệt chuẩn bị hai quả này!
Diệp Lăng Phi cầm một quả bóng lên, nói:
- Bạch đội trưởng, anh xem ngày mai chúng ta sẽ tổ chức hoạt động này thế nào?
- Rất đơn giản! Để tất cả những người thích bóng đá đều được tham gia, lát nữa ăn cơm xong, tôi sẽ dẫn vài người ra sân huấn luyện dọn dẹp một chút, sau đó dựng hai khung thành!
Bạch Dương hào hứng nói:
- Từ trước tới nay tôi luôn muốn tổ chức một trận bóng đá, nhưng mãi mà chẳng có thời gian. Tôi nghĩ ngày mai là thích hợp nhất!
Nói đến đây, Bạch Dương có vẻ không đợi được nữa, bèn nói:
- Hay là không cần đợi ăn cơm xong đâu, bây giờ tôi dẫn người đi dọn dẹp ngay đây!
- Bạch đội trưởng, anh đừng vội thế! Ba chúng ta lên kế hoạch trước đã, trận đấu ngày mai sẽ diễn ra thế nào, sau đó tôi còn muốn tổ chức cuộc thi kéo co nữa, anh thấy sao?
- Ừm, Diệp tiên sinh, tôi nghe anh. Anh muốn sao thì cứ làm vậy! - Bạch Dương nói.
Trước bữa ăn, Bạch Dương, Bành Hiểu Lộ và Diệp Lăng Phi đã cùng nhau thương lượng một lúc. Trong lúc ăn, ba người lại bàn bạc kế hoạch cụ thể. Khi bữa ăn gần kết thúc, Bạch Dương đứng trước tất cả mọi người tuyên bố về cuộc thi ngày mai.
Phòng ăn này trước đây vốn rất nhộn nhịp với hàng trăm người cùng dùng bữa. Bây giờ đột nhiên nhiều người rời đi, nơi này bỗng trở nên trống trải lạ thường. Đặc biệt là những binh sĩ còn lại cũng đang chìm trong không khí trầm lắng, ai nấy đều ủ rũ. Nghe Bạch Dương tuyên bố về trận đấu ngày mai, những binh sĩ này mới lấy lại được chút tinh thần, ai cũng muốn tham gia.
Những việc còn lại đều do Bạch Dương xử lý, dù sao cũng không có quá nhiều việc. Khó khăn một chút là chuẩn bị cầu môn, đặt tên, chia đội... Những chuyện này Diệp Lăng Phi không hề nhúng tay vào. Ăn cơm xong, hắn không về phòng mà đi thẳng đến phòng làm việc.
Diệp Lăng Phi tới phòng làm việc để gọi điện cho Bạch Tình Đình. Dục vọng bị Bành Hiểu Lộ khơi dậy vẫn chưa tan, giờ phút này hắn lại muốn được nghe giọng của Bạch Tình Đình.
- A lô!
- Xin hỏi cô có phải Bạch tiểu thư không?
Diệp Lăng Phi cố tình đè giọng xuống để Bạch Tình Đình không nhận ra mình.
- Anh là ai? - Bạch Tình Đình đề cao cảnh giác, hỏi - Sao anh biết số điện thoại của tôi?
- Cái này cô không cần biết, trong tay tôi có bí mật của cô. Nếu tôi đưa những thứ này cho chồng cô, không biết anh ta sẽ nghĩ thế nào nhỉ? Sao nào, năm triệu nhân dân tệ, tôi sẽ trả lại những bức ảnh trong tay tôi cho cô!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cười thầm, hắn đang tưởng tượng không biết Bạch Tình Đình khi nhận được cuộc gọi tống tiền thế này sẽ phản ứng ra sao, sẽ mắng cho hắn một trận hay lập tức báo cảnh sát.
Nhưng không ngờ, giọng Bạch Tình Đình ở đầu dây bên kia rõ ràng có chút căng thẳng, lí nhí:
- Anh là ai! Nói mau!
- Tôi chỉ muốn cô chuẩn bị tiền cho tôi thôi, chuyển vào tài khoản, tôi sẽ giao ảnh lại cho cô!
Diệp Lăng Phi suýt nữa thì bật cười thành tiếng, hắn cố nén lại, muốn trêu Bạch Tình Đình thêm một chút, bèn đổi giọng:
- Tôi tin là cô không muốn chồng cô biết chuyện này đâu nhỉ!
Đầu dây bên kia bỗng im lặng, một lúc sau Bạch Tình Đình mới nói:
- Được thôi, năm triệu phải không, trong tay tôi không có nhiều tiền như vậy. Anh cho tôi hai ngày, tôi sẽ chuẩn bị đủ năm triệu, cho tôi số tài khoản của anh, ba ngày nữa tôi sẽ gửi vào cho anh!
Sắc mặt Diệp Lăng Phi đột ngột thay đổi, hắn không ngờ Bạch Tình Đình lại nói như vậy. Đây là điện thoại bảo mật, đầu dây bên kia không thể nào biết được số bên này. Dù trước đây Diệp Lăng Phi từng gọi cho Bạch Tình Đình, nhưng cô không thể biết được số điện thoại này. Diệp Lăng Phi sững người, nhất thời không nói nên lời, liền nghe thấy Bạch Tình Đình ở đầu dây bên kia tỏ ra sốt sắng hỏi:
- Này! Anh còn nghe không! A lô!
- Tôi đang nghe! - Diệp Lăng Phi nói nhỏ hơn, nhưng giọng hắn đã trầm xuống.
Bạch Tình Đình ở đầu dây bên kia lại không hề nhận ra, cô dường như thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Ba ngày sau tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản cho anh, đến lúc đó anh phải giữ lời hứa, trả lại những bức ảnh anh đã chụp. Bây giờ cho tôi số tài khoản của anh đi!
- Tôi có chút việc, hôm khác sẽ nói cho cô!
Diệp Lăng Phi không nói thêm gì nữa, lập tức dập máy.
"Chuyện này là sao?"
Diệp Lăng Phi thầm nghĩ, lẽ nào trong thời gian mình đi vắng, Bạch Tình Đình đã làm chuyện gì có lỗi với mình? Diệp Lăng Phi bắt đầu hoảng loạn, mất hết vẻ điềm tĩnh thường ngày. Đột nhiên, hắn lao ra khỏi phòng làm việc, chạy tới trước phòng Bành Hiểu Lộ, dùng hết sức đập mạnh vào cửa. Bành Hiểu Lộ mở cửa, sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi, cô có chút ngạc nhiên. Thấy sắc mặt Diệp Lăng Phi vô cùng khó coi, đằng đằng sát khí như muốn giết người, Bành Hiểu Lộ cho rằng đã xảy ra chuyện gì, vội hỏi:
- Sao vậy?
- Ở đâu có máy bay, tôi phải về Vọng Hải ngay bây giờ!
- Về Vọng Hải? - Bành Hiểu Lộ giật mình - Bây giờ mấy giờ rồi mà anh...?
- Bành Hiểu Lộ, bây giờ cô nói cho tôi biết làm sao để về Vọng Hải. Tôi phải về đó ngay lập tức!
Diệp Lăng Phi cố nén cơn giận đang chực chờ bùng nổ. Bành Hiểu Lộ thấy Diệp Lăng Phi có gì đó không bình thường, trước đây cô chưa bao giờ thấy sắc mặt hắn khó coi đến thế. Cô nghĩ một lát rồi nói:
- Bây giờ có thể ra sân bay, dùng máy bay của quân đội bay về Vọng Hải. Nếu anh đi bây giờ, nhanh nhất cũng phải sáng mai mới tới nơi, hơn nữa máy bay quân dụng cần...!
- Tôi biết rồi! - Diệp Lăng Phi ngắt lời Bành Hiểu Lộ - Bây giờ cô lập tức liên hệ giúp tôi, tôi phải về Vọng Hải ngay!
Diệp Lăng Phi cũng không nói với ai câu nào, chỉ mang theo Dã Lang và Dã Thú. Hắn nhờ Bành Hiểu Lộ đưa ra sân bay quân đội. Trên đường đi, Diệp Lăng Phi không nói một lời, chỉ ngồi hút thuốc. Bành Hiểu Lộ mấy lần định hỏi rốt cuộc đã có chuyện gì, nhưng thấy bộ dạng của hắn lúc này, cô lại không dám mở lời.