Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 891: CHƯƠNG 891: NHẬN MỘT NGƯỜI MẸ NUÔI

Trên mặt đất tuyết đóng rất dày, vừa đạp chân xuống đã không còn bị lún nữa. Diệp Lăng Phi ôm eo Chu Hân Mính, miệng không ngừng nhắc nhở:

- Hân Mính, cẩn thận một chút, chú ý dưới chân đó!

Bị Diệp Lăng Phi cằn nhằn như vậy, Chu Hân Mính thật sự không chịu nổi nữa. Vốn dĩ cô rất nhớ nhung Diệp Lăng Phi, vừa gặp mặt, giọng điệu của cô cực kì dịu dàng, nhưng lúc này cô lại bộc lộ cá tính thật của mình, gắt giọng:

- Anh làm cái gì vậy, em cũng không phải trẻ con, sao lại không biết tự chăm sóc mình chứ!

Angel nghe Chu Hân Mính oán trách Diệp Lăng Phi, lập tức cười nói:

- Satan, em cũng thấy anh đúng là giống hệt mấy bà mẹ, anh còn chưa già lắm mà sao đã dài dòng như vậy, chờ đến khi anh già rồi, chẳng phải sẽ lải nhải đến chết người sao!

Diệp Lăng Phi trợn mắt nhìn Angel, nói:

- Đây là anh lo lắng cho con của mình, người mẹ nuôi như em lại không lo lắng cho con trai nuôi của mình à?

- Mẹ nuôi?

Angel sửng sốt, lập tức nói:

- Em đã đồng ý đâu, hơn nữa, làm sao anh đảm bảo đó nhất định là con trai, lỡ như là một bé gái thì sao?

- Sinh con gái thì cũng là con gái nuôi của em, cái chức mẹ nuôi của em đã được đóng đinh rồi, Angel, mau mau chuẩn bị tiền mừng đi nhé. À, chờ khi nào con anh ra đời, em phải chuẩn bị xe nôi với những thứ khác cho nó nữa!

Diệp Lăng Phi đúng là vô liêm sỉ hết mức, hắn vừa nói ra câu này, ngay cả Chu Hân Mính cũng thấy không thể nghe nổi nữa, cô đưa tay véo mạnh một cái vào hông Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi vội vàng quay lại, cười nói:

- Hân Mính, anh không nói nữa, chúng ta mau lên xe thôi!

Angel oán hận nói:

- Satan, anh quá đáng lắm rồi đấy, chút tiền ấy mà anh cũng không chịu bỏ ra, còn bắt em trả. Anh giữ tiền để làm gì chứ, đúng là một con quỷ keo kiệt!

Diệp Lăng Phi không để ý đến Angel, đi tới trước xe, mở cửa để Chu Hân Mính ngồi ở ghế phụ, còn mình thì tự lái. Lúc đến Chu Hân Mính đã lái xe rồi, lúc về đương nhiên Diệp Lăng Phi sẽ không để cô lái thêm lần nữa. Sau khi lên xe, hắn vẫn còn trách Bạch Tình Đình không nên để Chu Hân Mính tới đón mình, cùng lắm thì gọi điện thoại, để mình bắt taxi về nhà, chứ nếu trên đường xảy ra chuyện gì thì biết làm sao. Diệp Lăng Phi lúc nào cũng lo lắng cho sự an toàn của Chu Hân Mính, trông cứ như chỉ ước cô nằm lì trên giường cả ngày mới yên tâm vậy! Angel ngồi ở ghế sau, để hành lý sang bên cạnh, cô lấy điện thoại di động ra gọi cho Alice, báo rằng mình đã về thành phố Vọng Hải.

Tuyết trên đường còn chưa được dọn dẹp hết, bị xe cộ nén chặt xuống, trông đặc biệt trơn trượt. Bộ phận quản lý giao thông đã điều động xe rải muối lên đường nhằm tăng độ bám cho mặt đường. Dù vậy, nguy cơ tai nạn giao thông do trượt bánh xe vẫn rất cao. Lúc Diệp Lăng Phi lái xe qua một con dốc nhỏ thì thấy một chiếc xe hơi đang trượt, dừng lại ngay trước mũi một chiếc xe tải. Lúc này, phanh xe gần như vô dụng, chỉ cần hơi sơ sẩy là dễ dàng xảy ra tai nạn.

Trên đường đi Diệp Lăng Phi cũng không dám nói gì, hắn lo lắng nếu mình phân tâm thì sẽ gây ra tai nạn. Cũng may lượng xe lưu thông trên đường không nhiều lắm, nếu số lượng xe nhiều hơn một chút, chắc chắn cả con đường sẽ kẹt cứng. Dù ít xe nhưng giao thông vẫn có vẻ hỗn loạn, thường xuyên nhìn thấy có chiếc xe nào đó dừng ngay giữa đường.

Mãi mới lái xe về được đến cổng khu biệt thự Nam Sơn, Diệp Lăng Phi mới thở phào một hơi. Vừa nãy đi trên đường, lòng hắn luôn lo lắng, điều hắn lo nhất là một khi xảy ra tai nạn sẽ dễ làm Chu Hân Mính bị thương. Thấy xe đi đến trước cửa biệt thự của mình, Angel đẩy cửa xe, mang hành lý xuống trước.

- Tiểu nha đầu, đi đứng cẩn thận một chút, đường trơn lắm đấy!

Diệp Lăng Phi hạ cửa kính xe xuống, nhắc nhở Angel. Angel khoát tay với hắn, nói:

- Anh yên tâm đi, em không sao đâu!

Diệp Lăng Phi nâng cửa kính xe lên, quay người lại cười nói với Chu Hân Mính ngồi ở ghế phụ:

- Tiểu nha đầu đúng là tiểu nha đầu, luôn cho rằng mình rất có bản lĩnh, khụ, anh đang nghĩ gì thế này!

- Anh lo lắng cho cô ấy! - Chu Hân Mính thản nhiên nói. - Trong lòng anh rất lo lắng cho cô ấy, chỉ là anh không muốn thể hiện ra ngoài mà thôi!

- Được rồi, được rồi, không nói chuyện này nữa!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa bóp còi, cửa tự động của biệt thự mở ra. Hắn trực tiếp lái xe tới trước gara, thấy bên trong đã có hai chiếc xe đang đỗ, một chiếc là của hắn, từ ngày rời khỏi thành phố Vọng Hải, chiếc xe này vẫn nằm trong gara. Bạch Tình Đình có xe riêng, không cần lái xe của Diệp Lăng Phi, còn Chu Hân Mính thì từ khi mang thai, tần suất lái xe của cô cũng ít hẳn đi. Bây giờ Chu Hân Mính đã là phó cục trưởng, tất nhiên có xe đưa đón, vì thế nên cô cũng ít khi tự lái.

Lần này hoàn toàn là vì muốn đi đón Diệp Lăng Phi mà Chu Hân Mính mới đích thân lái xe. Diệp Lăng Phi thấy chiếc xe của Bạch Tình Đình đã đỗ ngay bên cạnh con Mercedes của mình liền nói với Chu Hân Mính:

- Hân Mính, xem ra Tình Đình đã về trước chúng ta rồi. Lúc nãy anh còn lo trên đường về cô ấy có gặp chuyện gì không, trời tuyết lớn thế này lái xe luôn là một việc khiến người ta phải lo lắng!

Chu Hân Mính còn chưa nói gì, bỗng thấy Bạch Tình Đình mặc một chiếc áo khoác len cashmere từ trong biệt thự đi ra. Hiển nhiên cô rất nóng lòng muốn gặp Diệp Lăng Phi, sau khi thấy xe của Chu Hân Mính trở về, cô không đợi hai người vào nhà mà vội vàng chạy ra đón.

- Tình Đình tới kìa!

Chu Hân Mính tháo dây an toàn, đẩy cửa xuống xe. Bởi vì trong gara đã hết chỗ, Diệp Lăng Phi chỉ có thể đỗ xe bên cạnh, sau đó tháo dây an toàn, bước xuống. Chân hắn vừa mới chạm đất, còn chưa kịp đóng cửa xe, Bạch Tình Đình đã nhào vào lòng hắn. Cô vội vàng áp đôi môi đỏ mọng của mình lên, mang theo hơi thở nồng nàn khát khao. Diệp Lăng Phi hai tay ôm lấy eo Bạch Tình Đình, môi hai người ghé sát vào nhau, đầu lưỡi quấn quýt, hôn nhau say đắm cho đến khi Bạch Tình Đình gần như không thở nổi, đôi môi mới chịu tách rời. Hai chân cô lơ lửng trên không, đôi giày da nhỏ dính đầy tuyết trắng. Được Diệp Lăng Phi ôm bổng, hai chân cô tự nhiên co lại, cố gắng áp sát cả người vào lòng hắn.

- Ông xã, em nhớ anh lắm, thực sự rất nhớ anh. Đêm qua em ngủ không yên, chỉ mong trời mau sáng để được nhìn thấy ông xã!

Bạch Tình Đình được Diệp Lăng Phi ôm lấy, môi cô chỉ cách môi hắn cùng lắm là một đầu ngón tay, hai người đều có thể nghe thấy hơi thở của đối phương. Câu nói của cô khiến cho Diệp Lăng Phi cảm thấy trong lòng ấm áp, sự bực tức vì trước đó cô không ra sân bay đón mình cũng tan thành mây khói. Diệp Lăng Phi lại hôn lên môi Bạch Tình Đình một cái, sau đó đặt cô xuống đất, nhẹ nhàng nói:

- Bà xã, anh cũng nhớ em, nhớ em đến chết mất, tối nay anh phải ôm bà xã ngủ một giấc thật ngon mới được!

Bạch Tình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nói câu này, cô "ai da" một tiếng, nói:

- Ông xã, suýt nữa thì em quên khuấy chuyện này. Em vừa đi đón ba người họ hàng của cha em, bọn họ đều là người bên Thông Dương. Nguyên quán của cha em là ở Thông Dương, hồi bé em đã từng đến đó một lần, từ đó về sau không đến lần nào nữa. Lần này, có ba người họ hàng từ quê của cha em đến, em cũng không quá quen với họ, chỉ là cha em lại rất quan tâm đến ba người này nên mới bảo em đi đón!

Bạch Tình Đình đây là muốn giải thích với Diệp Lăng Phi. Thật ra cũng không thể trách vì sao cô lại không nhận ra ba người bà con này. Năm đó Bạch Cảnh Sùng vì tham gia quân ngũ mà rời khỏi quê cũ Thông Dương, sau này định cư tại thành phố Vọng Hải. Bạch Cảnh Sùng có một người anh cả đã sớm qua đời, còn lại một cô em gái cũng theo ông đến thành phố Vọng Hải, sau đó cũng định cư ở đây. Những năm gần đây cô đều sống tại thành phố Vọng Hải, số lần về thăm quê cũng rất ít. Có một số thân thích tại Bạch gia được Bạch Cảnh Sùng chiếu cố, cũng dọn đến định cư tại thành phố Vọng Hải, nhưng ở quê nhà vẫn còn một số người bà con.

Từ nhỏ Bạch Tình Đình chỉ về thăm quê đúng một lần, sau đó không quay về nữa. Lúc về quê tuổi vẫn còn nhỏ, tuy lúc đó Bạch Cảnh Sùng đã dẫn cô đi bái kiến các trưởng bối, nhưng bao năm qua, cô đã sớm không còn ấn tượng gì với họ nữa. Những năm gần đây, Bạch Cảnh Sùng đã chiếu cố không ít người thân ở quê. Lần này, vì Bạch Cảnh Sùng còn đang ở Mỹ, không thể trở về kịp nên mới để Bạch Tình Đình đi đón người thân. Về phần câu chuyện cụ thể thế nào, Bạch Cảnh Sùng còn chưa nói, chỉ bảo với Bạch Tình Đình rằng ông sẽ mau chóng trở về, ý là để cô trước hết thu xếp cho ba người bà con này.

Sau khi Bạch Tình Đình kể lại chuyện này một lượt cho Diệp Lăng Phi nghe, hắn hỏi:

- Em không hỏi họ vì sao lại muốn tới thành phố Vọng Hải à?

Bạch Tình Đình lắc đầu, nói:

- Em còn chưa kịp hỏi, em cũng chỉ vừa mới về đến nhà. Ông xã, đường hôm nay tắc quá, chỗ nào cũng có tai nạn giao thông. Vốn em nghĩ chỉ cần nửa giờ là có thể về đến nhà, nhưng không ngờ thời gian thực tế lại là hơn hai giờ!

Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình, tay kia đóng cửa xe lại. Lúc này, Chu Hân Mính đã đi vào trong biệt thự. Vừa nãy thấy Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi hôn nhau thắm thiết, cô không nói tiếng nào, lẳng lặng quay về nhà.

- À, bà xã, anh thấy chuyện này không đơn giản, nếu không cha em cũng sẽ không sốt ruột quay về thành phố Vọng Hải như vậy!

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, đi về phía biệt thự, vừa đi vừa nói:

- Lát nữa em trò chuyện với mấy người bà con đó, hỏi xem họ có chuyện gì. Nếu chúng ta ở đây có thể giải quyết được thì không cần cha phải vất vả vội vã trở về nữa!

Bạch Tình Đình "vâng" một tiếng, nói:

- Ông xã, em biết rồi, để em đi hỏi họ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Nói đến đây, Bạch Tình Đình bỗng nhiên lại nghĩ tới một việc khác liền bảo:

- Ông xã, em có chuyện muốn hỏi ý kiến của anh một chút!

- Em nói đi! - Diệp Lăng Phi nói.

- Ông xã, em nghĩ sẽ để họ ở lại nhà của chúng ta! - Bạch Tình Đình nói. - Bởi vì em đột nhiên biết tin này, còn chưa kịp đặt khách sạn cho họ, em nghĩ để họ ở lại nhà chúng ta một đêm có được không?

Diệp Lăng Phi nghe xong, cười nói:

- Bà xã à, cái này thì có gì mà không được, cứ để họ ở lại nhà chúng ta cũng được. Nhưng mà anh phải nói trước, không được ở lại quá lâu, đừng có ở lại đây cả năm trời là được

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!