Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 892: CHƯƠNG 892: CHA TÌM NÓ CÓ VIỆC GẤP

Diệp Lăng Phi cũng chỉ nói đùa mà thôi. Thành phố Vọng Hải vừa trải qua một trận tuyết lớn, mặt đường khá trơn trượt. Bạch Tình Đình sắp xếp cho ba người họ hàng ở lại đây chủ yếu là vì không muốn lái xe ra ngoài tìm khách sạn. Với thời tiết thế này, tốt nhất là nên ở yên trong nhà.

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình đi vào biệt thự. Vừa đi được vài bước, Trương Vân đã đứng ở cửa đón sẵn. Sắc mặt Trương Vân hồng hào hơn nhiều so với trước khi Diệp Lăng Phi đi, thân hình cô cũng có vẻ đầy đặn hơn, vừa nhìn đã biết khoảng thời gian này cô sống rất thoải mái. Ăn ngon ngủ tốt, tự nhiên sẽ có da có thịt hơn hẳn. Trương Vân tuy là người giúp việc trong nhà Diệp Lăng Phi, nhưng cả hắn và Bạch Tình Đình đều không coi cô là người giúp việc. Tìm được những người chủ tốt như vậy, Trương Vân tự nhiên là ngày càng phúc hậu.

Thấy Diệp Lăng Phi đi tới, Trương Vân vội vàng nói:

- Diệp tiên sinh, ngài về rồi!

Vừa nói, cô vừa xách hành lý giúp Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cười với Trương Vân:

- Trương Vân, cô không cần khách sáo với tôi như vậy, cứ đi làm việc của mình đi, để tôi tự mang lên gác là được!

Diệp Lăng Phi cởi áo khoác cầm trên tay, ánh mắt đảo qua phòng khách, thấy ba người đang ngồi ở đó. Một ông lão khoảng trên 70 tuổi, tóc đã hoa râm, tay cầm một cây gậy chống. Nhìn khí thế của ông ta, hẳn là người có vai vế, đã quen được kẻ khác tôn kính nên đôi lúc không giấu được vẻ ngạo mạn. Ngồi bên trái ông lão là một thiếu phụ trạc 30 tuổi, tóc uốn lọn, mặt trang điểm rất đậm, môi tô son đỏ thẫm, mắt kẻ viền. Thân hình của thiếu phụ cực kỳ đầy đặn quyến rũ, bộ ngực cao vút không hề thua kém Trần Ngọc Đình.

Người thiếu phụ diễm lệ này sở hữu một đôi mắt biết cười khiến người ta hồn xiêu phách lạc. Tuy cô ta chỉ liếc nhẹ Diệp Lăng Phi một cái nhưng cũng khiến hắn cảm thấy sau lưng gai gai, dường như ả ta đang cố ý dùng ánh mắt câu hồn để quyến rũ hắn vậy. Diệp Lăng Phi không thích kiểu ánh mắt mê hồn này, hắn hơi khó chịu với nó. Nếu nhắc đến ánh mắt hớp hồn, thiếu phụ này còn kém xa Angel. Angel biết rõ Diệp Lăng Phi rất phản cảm với loại ánh mắt này nên trước mặt hắn mới không dám nhìn bằng ánh mắt đó.

Bên trái thiếu phụ là một bé trai khoảng 5, 6 tuổi. Thằng bé trời sinh đã có đôi mắt gian xảo, lúc nhìn người khác, con ngươi cứ đảo lia lịa. Không phải đứa trẻ nào cũng đáng yêu, có một số đứa trẻ vừa nhìn đã thấy ghét. Khó mà nói rõ được là ghét ở điểm nào, chỉ đơn giản là cảm thấy không ưa nổi thằng bé mà thôi. Diệp Lăng Phi vừa nhìn đã không thích cậu bé này, thậm chí còn thấy nó hơi đáng ghét.

Người thiếu phụ kia thấy Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi thân mật đi vào, lập tức đoán đó là chồng của Bạch Tình Đình. Cô ta vội vàng đứng dậy khỏi ghế salon, vừa định nói gì đó thì nghe Bạch Tình Đình lên tiếng:

- Thím, thím cứ ngồi đi, không cần đứng lên đâu!

Người thiếu phụ liền ngồi xuống. Bạch Tình Đình nói với Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, đây là mấy người họ hàng mà em hay nói đó!

- À, ra vậy!

Diệp Lăng Phi gật đầu, nói với ba người trong phòng khách:

- Tôi vừa mới về, phải đi tắm đã, lát nữa tôi xuống nói chuyện với mấy vị sau. Tình Đình, em lên gác với anh một lát!

Bạch Tình Đình gật đầu, cùng Diệp Lăng Phi lên tầng hai. Diệp Lăng Phi xách hành lý vào phòng, Bạch Tình Đình theo sau, vừa vào đến nơi, cô liền khóa cửa lại. Diệp Lăng Phi đặt hành lý xuống, cởi áo khoác ra, nói:

- Bà xã, ba người họ hàng của em đúng là khiến anh bất ngờ thật, nhất là vừa rồi em lại gọi người phụ nữ kia là thím, trông không hợp với vai vế tuổi tác cho lắm!

Bạch Tình Đình cất áo khoác cho Diệp Lăng Phi, cô ngồi xổm xuống, mở vali của hắn ra, vừa lấy đồ vừa nói:

- Em cũng có muốn gọi thế đâu, chẳng hiểu sao em thấy khó chịu với người phụ nữ này lắm. Ông xã, em đã nói rồi, em không hề quen biết họ, nhưng cha em lại yêu cầu em phải xưng hô như vậy. Nhất là ông lão kia, cha em dặn đi dặn lại là phải tôn kính ông ấy, hình như năm đó cha em đã nhận ơn của nhà người ta. Ừm, em cũng không biết nữa, tóm lại là em phải gọi ông ấy là ông. Còn ông xã, anh cứ thoải mái đi, anh thích gọi thì gọi, không muốn thì thôi, em không ép anh đâu, em biết anh cũng không thích những người này mà!

Diệp Lăng Phi đang cởi cúc áo sơ mi, nghe Bạch Tình Đình nói vậy, hắn ngừng tay, cười nói:

- Bà xã, em nói gì thế, sao em biết anh không thích họ?

- Điều đó em nhìn ra được mà, không thì sao làm bà xã của anh được chứ!

Bạch Tình Đình xếp những bộ quần áo đã giặt sạch của Diệp Lăng Phi lại, ôm ra trước tủ. Cô không biết những bộ quần áo này đều do Bành Hiểu Lộ giặt giúp Diệp Lăng Phi. Trước khi hắn rời khỏi căn cứ quân sự, Bành Hiểu Lộ đã giặt giũ toàn bộ quần áo của hắn rồi xếp gọn gàng. Bạch Tình Đình còn tưởng là do Diệp Lăng Phi tự giặt, sau khi dọn dẹp xong xuôi, cô còn hỏi:

- Ông xã, ở bên đó có máy giặt à?

- Máy giặt ư?

Diệp Lăng Phi cởi áo sơ mi, để lộ thân trên cường tráng. Hai tháng nay ngày nào hắn cũng rèn luyện, cơ bắp toàn thân trở nên vô cùng săn chắc. Tuy thể chất không thể khôi phục đến trình độ như khi vừa mới đến thành phố Vọng Hải nhưng cũng đã rất cường tráng rồi. Hắn xoay người lại đối diện với Bạch Tình Đình, cười nói:

- Em hỏi vậy làm gì?

- Em nghĩ nếu ở đó không có máy giặt thì số quần áo này chắc chắn là do anh giặt tay rồi, em đang muốn khen ông xã giỏi giang đó!

Bạch Tình Đình cười cười đi về phía Diệp Lăng Phi. Hắn ôm lấy vòng eo thon của cô, ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp tuyệt thế, cười gian xảo nói:

- Bà xã, ở trên giường anh cũng giỏi giang lắm đấy, em có muốn khen thưởng anh không!

- Đừng mà anh, bên dưới còn có người đó, ông xã, anh đừng làm bậy!

Bạch Tình Đình vươn những ngón tay thon dài vuốt ve lồng ngực cường tráng của Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:

- Ông xã, không phải anh muốn đi tắm sao, sao còn chưa đi?

Vừa nói, Bạch Tình Đình vừa cố tình dí mũi vào ngực Diệp Lăng Phi hít hà mấy hơi. Cô cau mày, nói:

- Ông xã, trên người anh toàn mùi mồ hôi, mau đi tắm đi!

- Không phải chứ, tối qua anh tắm ở khách sạn rồi mà, hôm nay cũng đâu có vận động nhiều, sao lại có mùi mồ hôi được?

Diệp Lăng Phi tin là thật, lẩm bẩm trong miệng. Bạch Tình Đình bật cười, mặt như hoa đào, đôi môi kiều diễm hơi hé mở, cất tiếng cười trong trẻo như chuông bạc. Lúc này Diệp Lăng Phi mới biết mình bị vợ trêu, hắn không nhịn được dùng hai tay bóp mông cô một cái, giả vờ tức giận nói:

- Được lắm, hai tháng không gặp mà em cũng học được cách trêu chọc ông xã rồi, xem ra anh không dạy dỗ em một trận thì không được!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa ôm eo Bạch Tình Đình, cúi đầu hôn cô. Bạch Tình Đình cũng không né tránh, hai người hôn nhau say đắm. Diệp Lăng Phi vừa hôn vừa ôm cô đi về phía giường. Tới bên giường, hắn nhẹ nhàng đẩy Bạch Tình Đình ngã xuống, môi hắn lướt từ môi cô dần dần xuống cổ. Bạch Tình Đình nhắm mắt lại, đôi môi anh đào hé mở, bật ra những tiếng thở dốc dồn dập. Bàn tay to lớn của Diệp Lăng Phi vừa đặt lên bộ ngực căng tròn của Bạch Tình Đình, điện thoại di động của cô bỗng đổ chuông. Bạch Tình Đình vừa nghe thấy tiếng chuông, vội vàng nói:

- Ông xã, là điện thoại của cha em!

Nghe nói là điện thoại của Bạch Cảnh Sùng, Diệp Lăng Phi vội vàng lật người rời khỏi Bạch Tình Đình, nằm ngửa trên giường, hậm hực rên một tiếng. Bạch Tình Đình cười nói:

- Ông xã, lát nữa em sẽ ở cùng anh!

Vừa nói, cô vừa rời giường, đi tới bàn cầm lấy điện thoại.

Bạch Tình Đình đã cài một kiểu chuông riêng cho số của Bạch Cảnh Sùng, chỉ cần nghe là biết ngay cha mình gọi đến. Còn nhạc chuông cho Diệp Lăng Phi lại là một bài khác, chính là ca khúc "Bà xã, bà xã, anh yêu em". Chỉ cần nghe thấy nhạc chuông này, cô sẽ biết ngay đó là điện thoại của ông xã. Bạch Tình Đình bắt máy, mắt nhìn về phía Diệp Lăng Phi đang nằm trên giường, gương mặt rạng rỡ nụ cười tươi, giọng điệu cũng cực kỳ vui vẻ.

- Cha, sao giờ này cha lại gọi điện thế ạ?

Những lời này của Bạch Tình Đình rõ ràng mang theo chút oán giận, chỉ là Bạch Cảnh Sùng ở đầu dây bên kia lại không nghe ra. Lúc này ông đang rất sốt ruột, gọi điện cho Bạch Tình Đình khi đang ở sân bay, sắp lên máy bay về nước.

- Tình Đình, con đã đi đón ông Bạch nhà mình chưa? - Bạch Cảnh Sùng hỏi.

- Dạ, cha yên tâm, con đón ông Bạch về rồi! - Bạch Tình Đình nói. - Hiện giờ họ đang ở nhà con đó!

- Ở chỗ của con à? - Bạch Cảnh Sùng hơi sửng sốt, nói: - Con không sắp xếp cho họ ở khách sạn sao?

- Cha, cha không biết thời tiết ở đây xấu lắm đâu. Hôm nay lúc con đón họ từ nhà ga về, quãng đường vốn chỉ 30 phút mà thành ra hơn 2 tiếng. Nếu con còn lái xe đi tìm khách sạn cho họ nữa thì không biết bao giờ mới về đến nhà! - Bạch Tình Đình nói với giọng hơi bực bội. - Cha à, họ tới ngày nào không tới lại đúng vào hôm nay. Chiều nay vốn con phải đi đón chồng con, tối qua bọn con đã hẹn rồi, kết quả là vì họ tới mà con không đi đón ông xã được. Cha à, không phải cha không biết con và chồng con đã hơn hai tháng không gặp nhau sao, con muốn ở cùng chồng con một lát. Cứ để ông Bạch nhà mình ở lại đây đi, dù sao nhà con cũng rộng rãi, còn tốt hơn khách sạn nhiều. Ngày mai cha về thì tới thẳng nhà con là được, như vậy tiện hơn!

- Tình Đình, con vừa nói gì, nói lại lần nữa xem nào! - Bạch Cảnh Sùng bỗng thốt lên.

Bạch Tình Đình hơi ngẩn ra, đáp:

- Con nói ngày mai cha về thì tới thẳng nhà con, như vậy rất tiện!

- Không phải câu này! - Bạch Cảnh Sùng có vẻ mừng rỡ, giọng hơi kích động, nói: - Con vừa nói hôm nay phải đi đón Tiểu Diệp, có phải hôm nay Tiểu Diệp về không?

Bạch Tình Đình thấy hơi kỳ lạ, không biết vì sao cha mình nghe chuyện này lại hưng phấn như vậy. Cô "vâng" một tiếng, nói:

- Anh ấy về rồi, đang ngồi ngay bên cạnh con này!

- Tốt quá rồi! - Bạch Cảnh Sùng không giấu được sự hưng phấn trong giọng nói, vội vàng bảo: - Tình Đình, con mau đưa điện thoại cho Tiểu Diệp đi, cha tìm nó có việc gấp

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!