Bạch Cảnh Sùng chưa từng thấy Bạch Tình Đình tức giận đến vậy. Nhìn con gái rảo bước lên lầu, trong lòng ông thầm nghĩ, chết rồi. Ông chỉ lo Diệp Lăng Phi sẽ không nhúng tay vào vấn đề này. Tối qua, Bạch Cảnh Sùng cũng đã thấy thái độ miễn cưỡng của Diệp Lăng Phi về chuyện này.
Giờ đây, nhìn thái độ của Bạch Tình Đình, Bạch Cảnh Sùng biết tối qua Diệp Lăng Phi nhất định đã nói chuyện với cô, hẳn là Bạch Tình Đình cũng biết nguyên nhân vì sao Diệp Lăng Phi không muốn giúp. Vừa nãy, nghe Bạch Tình Đình nói Diệp Lăng Phi không muốn quay lại Ma Cao, Bạch Cảnh Sùng liền giật mình, đoán ra lý do chính mà Diệp Lăng Phi không muốn giúp.
Ông cảm thấy chuyện này trở nên rắc rối rồi. Liếc nhìn ông Bạch một cái, Bạch Cảnh Sùng không thể không nói đỡ cho Bạch Tình Đình vài câu. Đứa bé này quả thật có phần quá đáng, sao lại có đứa trẻ không biết điều như vậy chứ? Nhìn hành vi của nó là biết ở nhà được nuông chiều đến mức nào rồi.
- Chú Bạch, cháu thấy chuyện này không dễ xử lý rồi. Tối qua cháu đã nói với chú, giờ con gái và con rể cháu nắm quyền quản lý tập đoàn, cháu cũng không có nhiều tiền lắm. Nếu con gái cháu đã nói như vậy, vợ chồng nó không nhúng tay vào chuyện này, e rằng lần này cháu không giúp được rồi, cháu không có khả năng xoay xở được một trăm triệu!
Bạch Cảnh Sùng vừa dứt lời, ông Bạch và cô thiếu phụ kia liền ngẩn người. Sắc mặt cô thiếu phụ lập tức sa sầm. Cô ta vội ôm chặt đứa bé đang ngọ nguậy trong lòng, không cho nó nghịch ngợm nữa. Ông Bạch lúc nãy còn mắng Diệp Lăng Phi không ra gì, giờ cũng có phần lúng túng. Ông ta đứng dậy, nắm lấy tay Bạch Cảnh Sùng, run rẩy nói:
- Cảnh Sùng, cháu nói gì vậy? Cháu không thể không giúp lão Tam được, sao cháu có thể khoanh tay đứng nhìn chứ? Nghĩ lại năm đó, nếu không có ta…!
Nghe ông Bạch lại muốn nhắc chuyện quá khứ, trong lòng Bạch Cảnh Sùng dấy lên chút khó chịu. Trước đây, bố ông quả thật có nói gia đình ông Bạch có ơn, và dặn dò phải chăm lo cho họ. Những năm gần đây, ông cũng đã giúp đỡ gia đình ông Bạch không ít.
- Chú Bạch, không phải cháu không lo, mà là bây giờ cháu không có khả năng!
Bạch Cảnh Sùng nói:
- Vừa nãy cháu cũng đã nói rõ, người có thể giúp chuyện này là con gái và con rể cháu. Nhưng chuyện đã thành ra thế này, con gái cháu nói không lo, chú bảo cháu phải làm sao? Tính tình con gái cháu rất quyết đoán, một khi nó đã quyết định thì cháu cũng hết cách.
Bạch Cảnh Sùng nói xong, ông Bạch nắm chặt tay ông, giọng đầy cầu khẩn:
- Cảnh Sùng, lần này cháu nhất định phải nghĩ cách giúp chú. Chú biết, con dâu chú không nên nói những lời đó, đây hoàn toàn là lỗi của nó. Nhưng coi như cháu nể mặt chú lần này, nghĩ cách đi. Hay là… để chú quỳ xuống trước mặt cháu, coi như chú cầu xin cháu vậy!
Ông Bạch vừa nói vừa định quỳ xuống. Bạch Cảnh Sùng tuy trong lòng không vui, nhưng thấy ông ta định quỳ, liền vội vàng giữ lấy tay ông, nói:
- Chú Bạch, chú đừng như vậy. Để cháu lên nói với con gái, khuyên nó một chút!
Có được câu này của Bạch Cảnh Sùng, ông Bạch mới không quỳ nữa. Bạch Cảnh Sùng cũng không nói gì thêm, ông đành phải lên lầu nói chuyện với con gái. Ông bước tới trước phòng ngủ của Bạch Tình Đình, gõ cửa:
- Tình Đình, bố đây, con có ở trong không?
Bạch Cảnh Sùng đợi một lúc không thấy tiếng trả lời. Ông liền thử vặn tay nắm cửa, đẩy vào. Thấy con gái yêu đang nằm trên giường, khẽ nức nở.
Bạch Cảnh Sùng chậm rãi bước tới, đặt tay phải lên vai Bạch Tình Đình, khẽ thở dài một tiếng rồi mới nói:
- Tình Đình, bố biết lúc nãy con rất tức giận. Thật ra, bố cũng có chút bực mình. Nếu trong lòng con có gì muốn nói, cứ nói với bố. Là bố chỉ biết quan tâm đến chuyện báo ân mà không để ý đến cảm xúc của con. Tình Đình, bố xin lỗi!
Bạch Tình Đình bỗng ngồi bật dậy, đôi mắt đỏ hoe, đưa tay gạt nước mắt, nức nở:
- Bố, con rất tức giận! Cô ta dựa vào đâu mà nói chồng con như vậy chứ? Bố không biết chồng con vì chuyện này mà khó xử thế nào đâu. Ma Cao là nơi đau lòng của anh ấy, anh ấy không muốn đến đó. Tối qua lòng anh ấy đã nặng trĩu tâm sự, sáng nay lại thấy đứa trẻ kia gây chuyện, đừng nói là chồng con, ngay cả con cũng thấy bực bội. Chồng con chỉ vì tâm trạng không tốt mà nói nó vài câu cũng là bình thường, vậy mà cô ta còn nói chồng con như thế. Nếu cô ta đã có bản lĩnh như vậy thì tự đi mà lo, bọn con không lo nữa!
- Tình Đình, bố biết chuyện này làm Tiểu Diệp khó xử, nhưng coi như giúp bố đi!
Bạch Cảnh Sùng nói:
- Bố cũng rất khó xử. Dù sao năm đó ông Bạch cũng có ơn với gia đình chúng ta. Bố hy vọng có thể thông qua việc cứu cậu ba lần này để trả hết ân tình của ông ấy!
Bạch Tình Đình ngồi lặng, không nói gì. Bạch Cảnh Sùng đứng trước mặt cô, đợi câu trả lời của con gái. Hồi lâu sau, tiếng cửa phòng mở ra, Diệp Lăng Phi chỉ mặc một chiếc quần lót bước vào. Hắn tay cầm khăn, vừa lau đầu vừa đi vào. Không để ý rõ mọi chuyện trong phòng, hắn lẩm bẩm:
- Tình Đình, anh vẫn thích tắm cùng em hơn!
Vừa dứt lời, hắn mới nhận ra bố vợ đang đứng ngay trước mặt Bạch Tình Đình. Còn Bạch Tình Đình thì đang ngồi bên giường, cúi đầu gạt nước mắt, rõ ràng là vừa mới khóc.
Diệp Lăng Phi không ngờ bố vợ lại ở trong phòng lúc này, trên người hắn lại chỉ có độc chiếc quần lót, trông có chút ngượng ngùng. May mà Bạch Cảnh Sùng lúc này chỉ muốn nghe câu trả lời của con gái, không có tâm trạng để ý đến bộ dạng của Diệp Lăng Phi hay nghe thấy câu nói vừa rồi của hắn.
Bạch Tình Đình nghe thấy tiếng Diệp Lăng Phi, liền ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ửng, khuôn mặt xinh đẹp vẫn còn vương hai hàng lệ, trông vô cùng tủi thân.
- Ông xã, chúng… chúng ta không lo chuyện đó nữa!
Bạch Tình Đình lí nhí:
- Cô ta quá đáng lắm, còn dám nói xấu sau lưng anh. Em nói rồi, chúng ta không lo nữa!
- Anh còn tưởng chuyện gì, thì ra là chuyện này!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tình Đình, có gì mà phải tức giận chứ. À, Tình Đình, tìm giúp anh bộ quần áo đi!
Bạch Cảnh Sùng thấy mình không tiện ở lại, liền cười nói:
- Hai đứa nói chuyện trước đi, bố xuống nhà đã. Tình Đình, lần này coi như bố xin con.
Bạch Tình Đình không đáp lời. Bạch Cảnh Sùng chỉ thở dài, bước ra khỏi phòng. Mãi cho tới khi ông rời khỏi, Diệp Lăng Phi mới đến bên giường, ôm lấy vai Bạch Tình Đình:
- Bà xã, rốt cuộc là chuyện gì thế? Chẳng lẽ vì cô ta nói xấu anh mà em giận cả bố à?
- Không phải!
Bạch Tình Đình nói:
- Ông xã, em chỉ cảm thấy ấm ức. Cứ như thể nhà họ Bạch chúng ta nợ nần gì họ vậy. Nhìn thái độ của họ xem, đó có giống kiểu đang cầu xin chúng ta giúp đỡ không? Em tức chết đi được!
- Tình Đình, có gì phải tức chứ!
Diệp Lăng Phi ôm lấy Bạch Tình Đình, khẽ cười:
- Chuyện này anh sẽ giúp, nhưng anh muốn họ biết rằng muốn anh ra tay thì phải biết điều hơn! Thôi, đừng buồn nữa. Anh qua xem Hân Mính dậy chưa, lát nữa anh sẽ xuống nhà nói chuyện với họ!
Bạch Tình Đình gật đầu, giúp Diệp Lăng Phi lấy quần áo sạch. Diệp Lăng Phi mặc đồ xong, bước ra khỏi phòng ngủ, đi thẳng đến phòng của Chu Hân Mính.
Chu Hân Mính đã dậy từ rất sớm. Lúc Diệp Lăng Phi vào, cô đã đánh răng rửa mặt xong, đang ngồi dựa vào đầu giường xem một cuốn sách về trẻ em. Thấy Diệp Lăng Phi bước vào, Chu Hân Mính liền đặt sách xuống.
- Hân Mính, em dậy sớm thế?
Diệp Lăng Phi ngồi xuống mép giường, đưa tay đặt lên bụng Chu Hân Mính, dịu dàng nói:
- Hân Mính, em có muốn ăn gì không, anh đi mua cho em nhé!
- Em không!
Chu Hân Mính trả lời.
- Thật không muốn ăn gì sao? Nghe nói người mang thai thường thích ăn đồ chua. Hân Mính, em thật sự không muốn ăn gì à?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Chu Hân Mính gật đầu:
- Vâng, em không muốn ăn lắm!
Nói xong, cô bỗng hạ giọng hỏi:
- Có phải bác Bạch đến không ạ?
- Ừ, bố vợ anh tối qua đến, anh nói chuyện với ông ấy đến tận nửa đêm!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, khẽ thở dài:
- Bố vợ anh lần này làm anh hơi khó xử. Vốn dĩ anh không muốn giúp, nhưng vì ba chúng ta, anh vẫn nên giúp. Có điều, anh cũng cần phải miễn cưỡng đôi chút!
- Diệp Lăng Phi, em không cần danh phận gì cả, bây giờ em cảm thấy mình rất hạnh phúc rồi!
Chu Hân Mính gối đầu lên vai Diệp Lăng Phi, tay phải sờ lên khuôn mặt hắn, nói:
- Có thể dựa vào lòng anh thế này đã khiến em mãn nguyện lắm rồi. Anh không cần phải gượng ép mình, nếu thật sự không muốn làm thì đừng làm, không cần phải nghĩ cho em!
- Em nói vớ vẩn gì thế, sao lại không nghĩ cho em? Chúng ta bây giờ là một, không ai có thể tách rời ai cả!
Diệp Lăng Phi dịu dàng nói:
- Hân Mính, em phải biết, trong lòng anh, em là một trong những người phụ nữ quan trọng nhất đời anh. Anh sẽ không buông tay, sẽ không để em phải cúi mặt khi đi bên cạnh anh.
Chu Hân Mính nhắm mắt, lẩm bẩm:
- Bây giờ em cảm thấy rất hạnh phúc, thật đấy!
- Được rồi, người phụ nữ hạnh phúc của anh, hôm nay em muốn làm gì, có cần anh đi dạo cùng em không?
Diệp Lăng Phi nói.
Chu Hân Mính mở mắt ra:
- Hôm nay em muốn về nhà, em muốn đi dạo cùng mẹ!
- Ừ, được thôi. Hân Mính, vậy tối nay gặp lại nhé!
Diệp Lăng Phi nói xong, thơm lên môi Chu Hân Mính một cái, rồi thì thầm:
- Anh phải nhịn hai tháng rồi đấy!
Diệp Lăng Phi bước xuống lầu, thấy Bạch Tình Đình đã ngồi trong phòng khách. Cô nghiêm mặt, rõ ràng vẫn còn không vui. Bạch Cảnh Sùng ngồi bên cạnh con gái, vẻ mặt có chút ngại ngùng. Ông Bạch cùng con dâu và cháu trai ngồi ở chiếc sofa đối diện, để trống chiếc ghế đơn vốn là chỗ của ông ta. So với vẻ kiêu ngạo của những lần gặp trước, lần này khuôn mặt ông Bạch đầy lo lắng, thỉnh thoảng lại ngước nhìn Bạch Cảnh Sùng, ánh mắt lạc lõng, dường như đặt tất cả hy vọng vào ông.
Diệp Lăng Phi không khách sáo, ngồi thẳng vào chiếc ghế sofa đơn đó. Trương Vân lúc này bước tới, nói:
- Diệp tiên sinh, bữa sáng đã chuẩn bị xong, có thể dùng bữa rồi ạ!
Cậu bé ngồi trong lòng cô thiếu phụ nghe đến ăn cơm liền gào lên. Diệp Lăng Phi cau mày, lạnh lùng nói với cô ta:
- Trông con cô cho kỹ vào. Nói với nó, nếu còn la hét nữa, tôi sẽ ném nó ra ngoài. Chẳng có giáo dục gì cả, ra cái thể thống gì nữa!
Cô thiếu phụ nghe xong, vội vàng bịt miệng con trai lại. Cậu bé trong lòng cũng bắt đầu biết sợ, đôi mắt hoảng hốt nhìn Diệp Lăng Phi.
- Trương Vân, cô vào trước đi, lát nữa hãy ăn!
Diệp Lăng Phi dặn.
Trương Vân cảm thấy giọng điệu của Diệp Lăng Phi khác hẳn mọi khi, cô vội vàng quay lại phòng ăn. Diệp Lăng Phi rút một điếu thuốc ra, châm lửa, tay phải kẹp điếu thuốc, quay sang ông Bạch nói:
- Ông Bạch, chúng ta nói thẳng cho nhanh nhé. Một trăm triệu đối với tôi không thành vấn đề, tôi có thể lấy ra. Nhưng tôi muốn nói cho ông biết, tôi chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với ông cả. Tất cả những việc nhà ông làm ở đây đều khiến tôi tức giận. Chuyện hôm nay ông cũng thấy rồi, mấy người đến đây là để cầu xin chúng tôi giúp đỡ, kết quả thế nào? Dám chọc cho vợ tôi phải khóc. Ông Bạch, ông cũng lớn tuổi rồi, ông nói xem, đây là kiểu gì?
Bạch Cảnh Sùng nghe giọng điệu của Diệp Lăng Phi, biết ngay mọi chuyện đã trở nên phức tạp hơn nhiều. Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh cũng không nói gì, xem ra trong lòng vẫn còn tức giận. Những lời này của Diệp Lăng Phi rõ ràng là để trút giận thay cho cô. Bạch Cảnh Sùng lo ông Bạch mất mặt, vội nói:
- Tiểu Diệp, cái này…!
Bạch Cảnh Sùng còn chưa nói xong, Diệp Lăng Phi đã cắt ngang:
- Bố, con hiểu bố muốn nói gì. Nếu họ không chọc giận Tình Đình, chuyện này cũng coi như xong. Con là con rể của bố, tự nhiên sẽ nghĩ cho bố, cái gì nên nhường con sẽ nhường, cũng như chuyện tối qua, con nhịn một chút là xong. Nhưng bây giờ họ chọc giận Tình Đình, bố không thấy Tình Đình đã khóc sao? Con không cần biết là ai, chỉ cần bắt nạt vợ con, con sẽ không để họ yên. Con vốn là một thằng mồ côi, bố mẹ đều mất cả, từ trước đến nay đều dựa vào chính mình. Nói con không tôn trọng người lớn cũng được, nói con không có gia giáo cũng được, con vốn là người như vậy. Ai chọc giận vợ con, kể cả ông già bảy, tám mươi tuổi đi nữa, con cũng phải cho ông ta biết hậu quả. Bây giờ con chỉ muốn biết ông Bạch định thế nào thôi, chuyện này sẽ giải quyết ra sao? Nếu ông ấy không làm con hài lòng, xin lỗi, con không những không giúp, mà ngược lại, con còn bỏ tiền ra mua mạng cháu trai của ông ta!
Bạch Cảnh Sùng nghe xong, sắc mặt bỗng chốc trắng bệch. Ông chưa bao giờ thấy bộ dạng này của Diệp Lăng Phi. Giọng điệu của hắn lúc này đâu còn giống người đàn ông hay cười đùa thường ngày, mà rõ ràng là một con quỷ không nể tình thân.