Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 907: CHƯƠNG 907: CHẾ ĐỘ ĐA THÊ

Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến Chu Hồng Sâm hoàn toàn ngơ ngác. Ông nhìn Diệp Lăng Phi với vẻ mặt đầy bối rối, không hiểu tại sao anh lại hỏi mình có thích Ai Cập không.

Chu Hồng Sâm chưa từng ra nước ngoài. Ông không giống những quan chức khác thích dùng công quỹ để du lịch. Chu Hồng Sâm trước nay luôn cẩn trọng, mấy năm làm chính trị chưa từng để ai bắt được bất kỳ sơ hở nào. Ông cũng chỉ đi du lịch trong nước, ngay cả Ma Cao còn chưa từng đến, huống hồ là Ai Cập.

- Tiểu Diệp, nói sao nhỉ, không sợ cậu chê cười, chú ngay cả Hồng Kông còn chưa đi bao giờ. Mấy năm nay phần lớn thời gian của chú đều dồn hết vào công việc, rất ít khi đi du lịch!

Chu Hồng Sâm nói đến đây, giọng có chút tự giễu, ông cười:

- Trước đây chính phủ cũng có cơ hội đi nước ngoài khảo sát, nhưng chú chưa bao giờ có được cơ hội này!

- Chú Chu, nếu chú chưa từng đến Ai Cập thì chúng ta có thể đi. Cháu có quốc tịch Ai Cập. Chú Chu, Ai Cập là một quốc gia cho phép chế độ đa thê!

Diệp Lăng Phi nói đến đây, hắn bất giác liếm môi, trong lòng cũng cảm thấy căng thẳng. Dù là khi đối mặt với thủ tướng của một quốc gia, Diệp Lăng Phi cũng không căng thẳng như lúc này. Sau khi nói xong, hắn cứ nhìn chằm chằm vào Chu Hồng Sâm, muốn xem phản ứng của ông thế nào.

- Ai Cập là một quốc gia rất tuyệt. Tiểu Diệp, chú đã nghe danh Kim Tự Tháp từ lâu mà vẫn chưa có dịp đến. Xem ra chú cũng nên đi Ai Cập một chuyến xem sao!

Chu Hồng Sâm dường như không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Diệp Lăng Phi, ông cười:

- Nếu chú đi với tư cách cá nhân, chi phí có phải do cháu lo liệu không?

- Đương nhiên rồi, chú Chu, đương nhiên là cháu lo hết mọi chi phí!

Diệp Lăng Phi thầm mừng rỡ, vội nói:

- Chú Chu, cháu phải đi Ma Cao một chuyến, đợi khi trở về sẽ nói chuyện với chú, bàn bạc chuyện đi Ai Cập!

- Cháu đi Ma Cao? – Chu Hồng Sâm hỏi.

- Vâng, có chút việc riêng ạ! – Diệp Lăng Phi đáp.

- Việc riêng này có liên quan đến cha vợ của cháu!

- Ồ, chú hiểu rồi!

Chu Hồng Sâm liếc nhìn Chu Hân Mính một cái rồi chuyển ánh mắt sang Diệp Lăng Phi:

- Chú còn có việc, không ở lại nữa. Tiểu Diệp, đợi cháu từ Ma Cao về chúng ta nói chuyện tiếp!

Chu Hồng Sâm đứng dậy, Chu Hân Mính vội bước tới đỡ ông. Chu Hồng Sâm khoát tay, nhẹ nhàng nói:

- Hân Mính, con phải chú ý sức khỏe, tuyệt đối không được làm việc quá sức đấy!

Câu nói này của Chu Hồng Sâm ẩn chứa tình yêu thương sâu sắc của một người cha dành cho con gái. Ông bước nhanh ra ngoài, mãi đến khi ông rời khỏi văn phòng, Chu Hân Mính vẫn đứng bất động.

Diệp Lăng Phi bước đến bên cạnh, đưa tay ôm lấy eo cô, âu yếm hỏi:

- Hân Mính, đang nghĩ gì thế?

- Không… không có gì!

Chu Hân Mính cảm thấy mắt mình ươn ướt. Lúc nhìn bóng lưng cha rời đi, cô không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cảm giác chua xót. Từ trước đến nay, cô rất ít khi thấu hiểu được tâm trạng của cha mẹ. Giờ phút này, Chu Hân Mính mới cảm nhận được tình yêu thương sâu đậm mà cha dành cho mình.

Chu Hân Mính quay người đi đến bàn làm việc, rút một tờ khăn giấy từ chiếc hộp trên góc bàn để lau khóe mắt, rồi lập tức mỉm cười:

- Diệp Lăng Phi, giờ thì anh hài lòng rồi chứ!

- Hân Mính, anh vẫn luôn rất hài lòng! – Diệp Lăng Phi cười với cô. – Vì anh đã có được em!

- Được rồi, đừng làm loạn ở đây nữa, mau về đi!

- Hân Mính, tối nay có về không? – Diệp Lăng Phi hỏi.

Chu Hân Mính lắc đầu:

- Em phải về nhà, vài ngày nữa có lẽ em sẽ xin nghỉ phép dài hạn!

Nói rồi, cô nhìn xuống cái bụng đã hơi nhô lên của mình:

- Bộ dạng này của em cũng không thể tiếp tục đi làm được nữa rồi!

- Ừm, anh đã nói với em từ sớm là nên ở nhà dưỡng thai!

Diệp Lăng Phi nói xong liền đi tới trước mặt Chu Hân Mính, tay hắn đặt lên bụng cô:

- Chúng ta sẽ nhanh chóng kết hôn thôi, tin anh!

Sau khi rời khỏi chỗ Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi đến bệnh viện tìm Bạch Cảnh Sùng. Hắn nhận ra việc này không thể kéo dài thêm nữa. Bụng của Chu Hân Mính đã lộ rõ, nếu không giải quyết kịp thời sẽ chỉ mang đến cho cô áp lực ngày càng lớn. Diệp Lăng Phi không muốn cô phải chịu tổn thương vì mình.

So với Chu Hồng Sâm, phản ứng của Bạch Cảnh Sùng chắc chắn sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều. Diệp Lăng Phi đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu phản ứng của Bạch Cảnh Sùng quá dữ dội, hắn không loại trừ khả năng sử dụng biện pháp khác. Dù không muốn sự việc đi đến nước đó, nhưng hắn cũng không còn cách nào khác.

Bạch lão gia vẫn luôn ở trong bệnh viện, Bạch Cảnh Sùng cũng túc trực bên cạnh. Bạch Tình Đình hôm nay đã đến tập đoàn, sắp đến Tết Nguyên đán, tập đoàn quốc tế Thế Kỷ có nhiều việc cuối năm cần xử lý, ví dụ như đại hội tổng kết.

Còn về người phụ nữ kia, Diệp Lăng Phi đã cho người theo dõi. Hắn không phải là người dễ dàng tin vào những kẻ có lý lịch không trong sạch. Tuy người phụ nữ đó có vẻ sẽ hợp tác, nhưng loại người này ai biết được lúc nào sẽ trở mặt. Dù Diệp Lăng Phi có nắm trong tay bằng chứng của cô ta, nhưng lỡ như cô ta nổi điên lên thì phải làm sao?

Lúc Diệp Lăng Phi đến phòng bệnh, Bạch lão gia đang trò chuyện với Bạch Cảnh Sùng. Bạch lão gia đang thở dài thườn thượt, còn Bạch Cảnh Sùng ngồi bên giường bệnh khuyên nhủ ông.

Diệp Lăng Phi vừa bước vào, Bạch Cảnh Sùng nhìn thấy anh liền khẽ cười:

- Tiểu Diệp, con đến đúng lúc lắm, vừa rồi bố còn nhắc đến con đấy!

- Nhắc đến con chuyện gì ạ? – Diệp Lăng Phi thắc mắc.

- Bố nói ông có một người con rể rất tốt, có thể khiến ông nghỉ hưu sớm! – Bạch Cảnh Sùng nói.

Diệp Lăng Phi cười:

- Nhạc phụ đại nhân, đây là chuyện con nên làm mà. Ừm, Bạch lão gia thế nào rồi ạ?

- Bác sĩ nói sức khỏe không sao cả, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt! – Bạch Cảnh Sùng đáp.

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch lão gia một cái rồi lại quay sang Bạch Cảnh Sùng:

- Nhạc phụ, con có chút chuyện muốn nói với bố!

- Được! – Bạch Cảnh Sùng đáp.

Hai người từ phòng bệnh đi thẳng ra hành lang, nơi có một sân thượng nhỏ nhô ra. Trên sàn vương vãi vài mẩu thuốc lá, có lẽ là của người nhà bệnh nhân không thể hút thuốc trong phòng nên ra đây.

Trước đó Diệp Lăng Phi chưa từng nói chuyện này với Bạch Cảnh Sùng, lúc này hắn mới kể lại toàn bộ sự việc. Nghe xong, Bạch Cảnh Sùng nhíu mày. Sự việc quả thực đã vượt ngoài dự liệu của ông. Theo lời Diệp Lăng Phi, chuyện này rất phức tạp, đặc biệt là gã đàn ông tên Hoắc Chấn đã lừa Bạch Thúy Bách đến Ma Cao, rõ ràng là đã có kế hoạch từ trước.

- Tiểu Diệp, con định thế nào? – Bạch Cảnh Sùng hỏi.

- Con cho rằng nên đến Ma Cao. Chỉ có đến đó mới tìm được tên khốn kia, từ miệng hắn mới có thể biết được chân tướng sự việc! – Diệp Lăng Phi nói.

- Nhạc phụ, con đã nghĩ rồi, tên Hoắc Chấn đó rất có thể có quan hệ với bang hội xã hội đen ở đó, lấy cờ bạc làm cái cớ để bắt cóc Bạch Thúy Bách. Việc duy nhất chúng ta có thể làm là tìm ra hắn, mà muốn tìm hắn thì phải thông qua người phụ nữ kia. Con định ngày mai sẽ khởi hành đi Ma Cao, thông qua cô ta để tìm Hoắc Chấn!

- Làm vậy rất nguy hiểm! – Bạch Cảnh Sùng lo lắng. – Tình hình ở Ma Cao không giống như ở thành phố Vọng Hải, nếu con qua đó thật sự quá nguy hiểm. Tiểu Diệp, chẳng lẽ không có cách giải quyết nào tốt hơn sao?

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Nhạc phụ, con cho rằng lúc này chỉ có cách này thôi, không còn cách nào khác cả!

- Cho dù con có đến Ma Cao, làm sao con có thể tìm được Hoắc Chấn? Con có chắc là hắn sẽ xuất hiện không? – Bạch Cảnh Sùng hỏi.

- Cái này thì dễ, tìm Hoắc Chấn không khó đâu!

-o0o-

Diệp Lăng Phi nói với vẻ vô cùng tự tin.

- Ma Cao vốn không lớn, hơn nữa từ miệng người phụ nữ kia con đã biết được nơi ở của Hoắc Chấn. Chỉ cần con qua đó là có thể tìm được tên khốn đó. Nhạc phụ đại nhân, bố có thể yên tâm!

- Tiểu Diệp, lần này thật sự phải cảm ơn con!

Bạch Cảnh Sùng đưa tay vỗ mạnh lên vai Diệp Lăng Phi:

- Nếu không có con, bố không biết làm sao để giúp chú Bạch đây!

- Nhạc phụ, đừng nói vậy, đây đều là việc con nên làm.

Diệp Lăng Phi nói xong bất giác liếm môi. Giờ hắn mới phải nói đến chuyện quan trọng nhất. Hắn không biết Bạch Cảnh Sùng sẽ có phản ứng gì sau khi nghe xong, nhưng hắn bắt buộc phải nói.

- Nhạc phụ, bố… bố biết Hân Mính chứ!

Diệp Lăng Phi lại liếm môi. Bạch Cảnh Sùng thấy anh cứ liếm môi mãi, đoán rằng anh sắp nói đến một vấn đề rất phức tạp, ông gật đầu:

- Sao bố lại không biết được, Hân Mính là con gái của bí thư Chu, cũng là bạn thân của Tình Đình mà!

Lúc nói, Diệp Lăng Phi cố ý lùi lại một bước nhỏ, để đề phòng lỡ như Bạch Cảnh Sùng quá kích động mà tát cho hắn một cái. Diệp Lăng Phi lại liếm môi:

- Nhạc phụ, bố cũng biết Hân Mính luôn ở trong biệt thự, cô ấy là bạn thân của Bạch Tình Đình. Cháu… cháu có quốc tịch Ai Cập… Con… con muốn dẫn… dẫn Tình Đình và Hân Mính đi… đi Ai Cập… Nhạc phụ, bố… bố… bố hiểu ý con không?

Bạch Cảnh Sùng lắc đầu:

- Sao bố hiểu ý con được, bố còn chẳng biết con định nói gì nữa. Bố biết Tình Đình và Hân Mính là bạn thân, cũng biết Hân Mính ở cùng tụi con. Còn chuyện tụi con muốn đi Ai Cập, bố không phản đối, đó là chuyện của bọn trẻ. Có điều, bố không hiểu rốt cuộc con muốn nói gì với bố.

- Nhạc phụ, vấn đề này nói ra rất phức tạp, cũng rất khó giải thích. Con chỉ muốn nói Ai Cập là một quốc gia có chế độ hôn nhân khác với Trung Quốc, mà con lại có quốc tịch Ai Cập. Không biết nhạc phụ đã hiểu ý con chưa?

Bạch Cảnh Sùng đột nhiên im lặng, một hồi lâu không nói gì. Bầu không khí trở nên có chút ngượng ngùng. Đúng lúc này, điện thoại của Diệp Lăng Phi vang lên. Hắn nghe máy, trong điện thoại vọng lại tiếng của Bạch Tình Đình:

- Ông xã, anh đang ở đâu?

- Anh đang ở bệnh viện! – Diệp Lăng Phi liếc nhìn Bạch Cảnh Sùng vẫn đang im lặng. – Anh đang ở cùng với bố!

- Ồ, ông xã, việc bên công ty em giải quyết xong rồi, giờ em đang muốn đến bệnh viện! – Bạch Tình Đình nói. – Lát nữa em tới, chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện!

Sau khi Diệp Lăng Phi cúp máy, anh nói với Bạch Cảnh Sùng:

- Nhạc phụ, là điện thoại của Tình Đình, lát nữa con bé sẽ đến!

- Ừm, bố biết rồi!

Bạch Cảnh Sùng dường như có chút không vui, ông thuận miệng đáp:

- Bố đi xem Bạch lão gia. Tiểu Diệp, đợi lúc nào Tình Đình đến, bố có chuyện muốn nói với nó!

Nói đến đây, Bạch Cảnh Sùng thở dài rồi im lặng, không nói hết câu định nói.

- Vâng!

Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn có thể thấy lòng Bạch Cảnh Sùng lúc này rất rối bời. Hẳn là ai gặp phải chuyện này tâm trạng cũng sẽ hỗn loạn như vậy.

Hơn hai mươi phút sau, Bạch Tình Đình lái xe đến bệnh viện. Cô mặc một bộ trang phục công sở màu sáng, bên ngoài khoác chiếc áo choàng màu trắng. Vừa vào bệnh viện, cô liền cởi áo khoác ra cầm trên tay. Từ xa đã thấy Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế nghỉ trong hành lang, Bạch Tình Đình bước nhanh đến trước mặt anh.

- Ông xã, sao anh không ở trong phòng bệnh?

Bạch Tình Đình đứng trước mặt Diệp Lăng Phi. Anh ngẩng lên, nháy mắt với cô rồi nói nhỏ:

- Lúc nãy anh đã đề cập chuyện ba chúng ta với bố rồi. Bố không có phản ứng gì cả, anh thấy tâm trạng ông ấy rất hoảng loạn. Tình Đình, em vào gặp bố đi, anh nghĩ ông ấy có vài lời muốn nói với em đó!

Bạch Tình Đình không vào ngay mà ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, cô nói nhỏ:

- Ông xã, anh đã nói với bố thế nào?

- Còn nói thế nào nữa, anh nói anh có quốc tịch Ai Cập, chế độ hôn nhân ở đó không giống Trung Quốc, tiện thể nhắc luôn anh muốn em và Hân Mính cùng đi Ai Cập, chỉ có vậy thôi! – Diệp Lăng Phi nói. – Lúc chiều anh vừa nói chuyện với bố của Hân Mính, ông ấy không phản đối gì cả. Anh thấy bên Hân Mính không có vấn đề gì lớn, bây giờ là bên nhạc phụ thôi!

- Bố em nghe xong có phản ứng gì? – Bạch Tình Đình hỏi dồn.

- Nhạc phụ không nói gì cả, chỉ nói đợi lúc em đến ông muốn nói chuyện riêng với em! – Diệp Lăng Phi đáp. – Anh thấy chắc là nhạc phụ muốn nghe ý kiến của em. Dù sao chuyện này cũng rất nan giải, ai gặp phải cũng sẽ đau đầu thôi!

- Ông xã, anh đừng lo lắng, con người bố em rất hiểu. Từ phản ứng của ông có thể thấy hiện giờ bố đang rất mâu thuẫn! – Bạch Tình Đình thở dài. – Dù gì chúng ta cũng là người Trung Quốc, ai cũng không thể chấp nhận chế độ đa thê. Bố có suy nghĩ này cũng là phản ứng bình thường. Ông xã, em đã nói rồi, chuyện này để em xử lý, em đi nói chuyện với bố đây!

- Ừm! – Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu.

Bạch Tình Đình đặt chiếc áo khoác lên đùi Diệp Lăng Phi rồi đứng dậy bước vào phòng bệnh. Bạch Cảnh Sùng đã đợi cô từ lâu. Sau khi nghe những lời của Diệp Lăng Phi, ông cảm thấy rất hoang đường, nhất thời không thể chấp nhận được. Nhưng sau khi trở lại phòng bệnh, Bạch Cảnh Sùng cũng đã nghĩ thông suốt hơn.

Cục diện trước mắt chỉ có Diệp Lăng Phi mới có thể giải quyết. Nghĩ lại từ sau khi Diệp Lăng Phi kết hôn với Bạch Tình Đình, anh đã giúp Bạch gia rất nhiều. Bạch Cảnh Sùng lại tự thuyết phục mình, muốn chấp nhận sự thật này. Bây giờ, ông muốn nghe ý kiến của con gái. Suy nghĩ của Bạch Tình Đình mới là quan trọng nhất, ông không thể để con gái chịu uất ức, còn những việc khác thì tính sau.

Vừa thấy Bạch Tình Đình đến, Bạch Cảnh Sùng liền gọi cô ra ngoài, lại đến chỗ sân thượng lúc nãy. Ông kể lại những gì Diệp Lăng Phi đã nói cho cô nghe, sau đó nhìn con gái cưng của mình hỏi:

- Tình Đình, con muốn chấp nhận tất cả sao?

- Bố, có một số chuyện không phải con có thể quyết định được. Anh ấy và Hân Mính đã quen nhau trước con, nói cách khác là con đã cướp đi vị trí vốn thuộc về Hân Mính. Nhưng bố bảo con từ bỏ, con sẽ không làm được. Nếu con không quen anh ấy thì sẽ không có những chuyện như bây giờ. Nhưng nói những lời này còn có ý nghĩa gì nữa chứ. Giờ con đã là vợ anh ấy, hơn nữa còn là người vợ yêu anh ấy hết mực. Bố, việc mà lúc này con có thể làm chính là hy vọng ba người chúng con có thể sống hạnh phúc!

Lúc Bạch Tình Đình nói đến đây, vẻ mặt cũng hiện rõ sự khó xử. Đây là lời nói thật lòng của cô. Ban đầu, cô chấp nhận tất cả là do bị ép buộc, còn bây giờ Chu Hân Mính đã mang thai, ba người sống cùng nhau là kết cục tốt nhất có thể lựa chọn.

Sau khi nghe con gái nói, Bạch Cảnh Sùng khẽ thở dài:

- Hoặc có thể, sự kết hợp giữa con và tiểu Diệp vốn dĩ là một sai lầm. Lúc đầu bố chỉ tưởng nó là một trí thức bình thường, không ngờ sau lưng nó lại có nhiều bí mật như vậy. Tình Đình, con sẽ không trách bố lúc đầu đã bảo con và tiểu Diệp sống thử trước hôn nhân chứ!

- Bố, chẳng phải bố vừa nói đó sao, lúc đầu bố bảo con sống thử với anh ấy, vốn không phải là kết hôn thật sự. Chúng con kết hôn hoàn toàn là ý nguyện của cá nhân con. Anh ấy là một người đàn ông rất hấp dẫn. Là một người chồng, anh ấy đã mang lại cho con cảm giác an toàn. Có anh ấy ở bên, con không cần phải bận tâm chuyện gì cả, cho dù trong khoảng thời gian một mình con quản lý tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, con cũng không cảm thấy áp lực. Bố, đó là vì có anh ấy ở bên cạnh con. Còn một chuyện nữa mà bố vẫn chưa biết, việc này là con có lỗi với anh ấy. Bố đã biết Hân Mính có thai chưa? Đó là con của anh ấy. Còn con, con vẫn đang trong quá trình nỗ lực để có thể trở thành một cặp vợ chồng thực thụ với chồng mình. Chuyện này vốn dĩ rất nực cười!

Môi của Bạch Cảnh Sùng khẽ giật, ông thấp giọng hỏi:

- Bí thư Chu đã biết chưa?

- Bác Chu biết rồi ạ! – Bạch Tình Đình gật đầu. – Bác Chu cũng đã ngầm chấp nhận chuyện này. Bây giờ chỉ còn xem ý kiến của bố thôi. Con biết việc này sẽ khiến bố rất khó xử, dù gì bố cũng là…!

Bạch Tình Đình còn chưa nói xong, Bạch Cảnh Sùng đã ngắt lời:

- Tình Đình, con phải hiểu, trong lòng bố, con mới là quan trọng nhất. Tất cả những thứ khác đối với bố đều không có ý nghĩa gì cả. Bố chỉ mong sao con sống được vui vẻ hạnh phúc!

-o0o-

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!