Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 908: CHƯƠNG 908: MỘT PHÁT SÚNG BẮN CHẾT

Đáng thương cho nỗi lòng người bố người mẹ trên thế gian, suy nghĩ của Chu Hồng Sâm và Bạch Cảnh Sùng về cơ bản không khác gì mấy, đều vì hạnh phúc của con gái mà không màng đến ảnh hưởng của bản thân. So với Chu Hồng Sâm, tình phụ tử của Bạch Cảnh Sùng càng cao thượng hơn một chút, ông hoàn toàn không suy nghĩ đến việc Diệp Lăng Phi có giúp đỡ được gì cho mình không.

Nước mắt của Bạch Tình Đình lưng tròng, Bạch Cảnh Sùng khẽ vỗ lên vai cô, nhẹ nhàng nói:

- Tình Đình, sống cho tốt vào, con là duy nhất của bố, bố hy vọng mỗi ngày con đều được vui vẻ. À, lúc nào đi Ai Cập, nhớ nói trước với bố, có một số thứ cần chuẩn bị, ví dụ như visa chẳng hạn!

Câu nói này của Bạch Cảnh Sùng khiến Bạch Tình Đình không nhịn được cười, cô đưa tay lau nước mắt, mỉm cười nói:

- Bố, bố yên tâm đi, con sẽ bảo anh ấy chuẩn bị hết tất cả, nếu không con sẽ không theo anh ấy đi tổ chức hôn lễ đâu. Con nhất định sẽ nghĩ cách quản chặt anh ấy, để anh ấy trở thành người con rể tốt nhất của bố!

- Tình Đình, con sống vui vẻ là tốt rồi! - Bạch Cảnh Sùng nói.

Lúc Bạch Tình Đình và Bạch Cảnh Sùng trở lại, Diệp Lăng Phi vẫn còn ngồi trên ghế trong hành lang ngoài phòng bệnh. Bạch Cảnh Sùng đi thẳng vào phòng, còn Bạch Tình Đình thì vỗ vai Diệp Lăng Phi, hờn dỗi nói:

- Xong rồi, đều tại tiểu tử anh gây ra chuyện, bố em giận lắm, anh nói xem giờ phải làm thế nào?

- Không phải chứ, bố vợ giận thật rồi sao?

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy liền tưởng thật, hắn đứng bật dậy, vẻ mặt có chút lo lắng, miệng lẩm bẩm:

- Vậy phải làm sao đây?

Bạch Tình Đình thấy bộ dạng lo lắng của Diệp Lăng Phi thì không nhịn được cười, nói:

- Ông xã, em chọc anh thôi!

Nghe được câu này của Bạch Tình Đình, trái tim đang đập loạn của Diệp Lăng Phi mới bình tĩnh lại. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi không ở lại bệnh viện quá lâu. Ngày mai Diệp Lăng Phi phải bay đi Thâm Quyến, sau đó từ Thâm Quyến đến Châu Hải, rồi từ đó vào Ma Cao. Kể từ lúc trở về Vọng Hải, Diệp Lăng Phi không có thời gian ở bên Bạch Tình Đình, nên hắn liền tận dụng khoảng thời gian này để cùng cô đi dạo phố, tiện thể xem một bộ phim.

………………………….

Ngày hôm sau, Diệp Lăng Phi, Dã Thú, Dã Lang và Angel đã có mặt tại sân bay. Bạch Tình Đình đích thân tiễn bốn người họ lên máy bay đến Thâm Quyến.

Nhóm của Diệp Lăng Phi bay từ sân bay Thâm Quyến đến Châu Hải, rồi từ cửa khẩu Củng Bắc tiến vào Ma Cao. Cả bốn người đều rõ Ma Cao như lòng bàn tay, trước đây họ đã từng đến đây nhiều lần, chỉ là sau khi xảy ra chuyện của Hắc Báo, họ mới không đến nữa.

Họ nhận phòng tại khách sạn Grand Lisboa ở Ma Cao, cả bốn người đều ở trong bốn căn phòng hạng sang. Sau một chặng đường dài không nghỉ, giờ là lúc họ cần nghỉ ngơi cho lại sức. Diệp Lăng Phi ném túi hành lý lên tấm thảm dệt thủ công, cởi quần áo rồi đi tắm nước nóng.

Diệp Lăng Phi nằm trong bồn tắm mát xa, miệng ngậm một quả nho, tay cầm điện thoại gọi cho Bạch Tình Đình. Dù vừa đặt chân đến Ma Cao, tâm trạng Diệp Lăng Phi đã nặng nề hơn nhiều, nhưng hắn không muốn để Bạch Tình Đình cảm nhận được chút bi thương nào trong lòng mình. Hắn cố gắng nói với giọng vui vẻ nhất có thể:

- Bà xã, anh đến Ma Cao rồi. Thật hối hận vì đã không đưa em theo, nếu em ở đây thì tốt biết mấy, hai chúng ta có thể ân ái trong phòng tắm rồi. À, bà xã, anh thấy phòng tắm nhà mình chắc phải sửa lại thôi, hơi nhỏ một chút. Anh định khi về sẽ sửa sang lại nhà chúng ta, em thấy thế nào?

Bạch Tình Đình cười nói:

- Ông xã, vậy em đợi anh về. Có điều anh có thể bàn với Hân Mính xem cô ấy thích trang trí thế nào. Chúng ta có thể sửa sang lại nhà, vật liệu dùng để trang trí biệt thự lúc đầu vốn không phải loại tốt nhất!

- Không phải chứ, bà xã đại nhân, đó là biệt thự cao cấp đấy. Chẳng lẽ tập đoàn quốc tế Thế Kỷ của em lúc xây dựng cũng học theo các công ty khác mà ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu à?

Biệt thự Nam Sơn chính là khu biệt thự cao cấp do tập đoàn quốc tế Thế Kỷ phát triển, tổng cộng có ba giai đoạn, biệt thự mà Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ở là giai đoạn hai, ngoài ra còn có giai đoạn ba. Trong kế hoạch của tập đoàn còn có giai đoạn bốn, nhưng sau đó xảy ra nhiều chuyện liên tiếp khiến họ từ bỏ việc phát triển giai đoạn này.

Bạch Tình Đình đang nằm trên giường, cô mặc chiếc váy ngủ hai dây, đôi chân trắng như tuyết lộ ra dưới lớp váy. Một tay cô cầm điện thoại, tay kia thì cứ lật qua lật lại ngắm nghía. Đa số con gái lúc rảnh rỗi đều thích ngắm đôi tay ngọc ngà của mình, xem có chỗ nào cần chăm sóc không, Bạch Tình Đình cũng không ngoại lệ.

- Ông xã, chuyện đó không thể trách tập đoàn chúng em được. Anh nhớ lúc chúng ta đến khu Nam Sơn là lúc giai đoạn một đang bán rất chạy, còn giai đoạn hai này thì trong dự toán công trình có giảm chi phí một chút. Theo chúng em thấy thì người mua biệt thự Nam Sơn chẳng phải đều là người có tiền sao, cho dù chúng ta có trang trí tốt đến mấy thì mấy người có tiền đó vẫn thích bới móc này nọ. Thay vì vậy, chi bằng chúng ta đợi họ mua rồi tự sửa sang lại. Đương nhiên, vật liệu chúng ta chọn cũng không phải là kém, nếu không em đã sớm sửa lại theo ý mình rồi. Em cứ tưởng ông xã không có yêu cầu cao về phương diện này, nên mới không để tâm!

Sau khi nghe Bạch Tình Đình nói, Diệp Lăng Phi cảm khái:

- Xem ra mấy năm nay tiền của người giàu rất dễ kiếm, làm sơ sài một chút là xong. Nếu em không nói thì anh cũng không biết thật đấy.

- Ha ha, ông xã, đó là vì anh vốn không quan tâm đến những chuyện này. Em thấy đột nhiên anh muốn sửa nhà chắc là có liên quan đến đứa con trong bụng Hân Mính, nếu không sao anh lại muốn sửa nhà chứ?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Bà xã, em hiểu lầm rồi, anh chỉ là lúc ở khách sạn Grand Lisboa đột nhiên nảy ra suy nghĩ này thôi.

- Ồ, em còn tưởng anh nghĩ đến con của Chu Hân Mính chứ! - Bạch Tình Đình nói đến đây, đột nhiên hờn dỗi - Ông xã, em cũng muốn sinh cho anh một đứa con!

- Vậy thì tốt quá, anh đã nghĩ vậy từ lâu rồi! - Diệp Lăng Phi nói rồi đột nhiên cười xấu xa - Bà xã, bây giờ em có nhớ anh không?

- Nhớ! - Bạch Tình Đình thành thật trả lời.

- Anh cũng nhớ em…!

Lúc Diệp Lăng Phi đang nói những lời ngọt ngào với Bạch Tình Đình thì nghe thấy tiếng bước chân trong phòng. Hắn sững người, vội vàng nói:

- Bà xã, bên anh có chút chuyện, em ngủ sớm nhé, đợi có thời gian anh sẽ gọi lại cho em!

Diệp Lăng Phi cúp máy, định đứng lên khỏi bồn tắm thì thấy Angel bước vào. Cô đã cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc váy ngắn, chân mang tất đùi, phía trên là chiếc áo sơ mi cổ chữ V màu trắng, từ cổ áo có thể nhìn rõ khe ngực sâu của cô.

Diệp Lăng Phi nhìn thấy Angel, hắn vẫn nằm yên trong bồn tắm, đưa tay lấy một quả nho trên đĩa trái cây bên cạnh cho vào miệng. Phòng tắm của phòng cao cấp còn chuẩn bị cả trái cây, khách có thể vừa tắm vừa thưởng thức hương vị ngon ngọt. Có điều so với trái cây trong nước, hương vị trái cây ở Ma Cao có phần dở hơn một chút. Trái cây ở Ma Cao đa số được nhập khẩu từ ba mươi hai quốc gia hoặc khu vực như Trung Quốc đại lục, Mỹ, Thái Lan, Philippines… nên không thể tươi ngon như trái cây ở thành phố Vọng Hải mà Diệp Lăng Phi thường ăn, hương vị đương nhiên cũng kém hơn.

- Sao em vào được đây? - Diệp Lăng Phi hỏi.

- Cửa phòng anh mở mà, em cứ thế đi vào thôi! - Angel đưa tay phải vào bồn tắm, khuấy nhẹ làn nước rồi nói - Satan, sao anh cũng thích rắc cánh hoa trong bồn tắm vậy, không giống với cá tính của anh chút nào!

- Là họ chuẩn bị sẵn, anh không thể lãng phí được, lãng phí là một hành vi rất không tốt! - Diệp Lăng Phi cầm một cánh hoa lên mũi ngửi, rồi lại ném nó xuống bồn tắm - Anh vốn không thích mùi hương này!

- Không thích còn bỏ vào! - Angel khẽ cười một tiếng rồi đứng dậy, không nói lời nào mà đi thẳng ra khỏi phòng tắm.

-o0o-

Diệp Lăng Phi cảm thấy khó hiểu trước phản ứng của Angel. Sao cô lại đột nhiên bỏ đi? Ít nhất cô cũng phải kì kèo ở đây một lúc lâu mới chịu rời khỏi chứ. Nhưng lúc này Angel lại đột ngột bỏ đi, Diệp Lăng Phi nghĩ có lẽ đây là Ma Cao, cô có thể ra ngoài “săn mồi” cho vui. Dân chơi ở Ma Cao vô cùng nhiều, sức hấp dẫn của Angel đối với đám dân chơi này còn hơn cả mấy cô gái da trắng.

Angel rời đi ngược lại đã giảm bớt rất nhiều chuyện, Diệp Lăng Phi cũng không quan tâm cô đi đâu, hắn nằm trong bồn tắm, nhắm mắt lại nghĩ về cái đêm của nhiều năm về trước. Chính vào đêm hôm đó, vì có xung đột với xã hội đen ở Ma Cao, Hắc Báo trong lúc bảo vệ Diệp Lăng Phi đã bị một viên đạn sượt trúng. Dù sau đó người của Lang Nha đã giết sạch băng nhóm đó, nhưng chuyện của Hắc Báo vẫn luôn canh cánh trong lòng Diệp Lăng Phi.

Tiếng bước chân lại một lần nữa vang lên bên tai, Diệp Lăng Phi mở mắt ra, ngạc nhiên phát hiện Angel toàn thân lõa thể, tay cầm hai ly rượu vang đã rót đầy bước vào phòng tắm.

- Nhìn gì thế, chưa thấy mỹ nữ bao giờ à?

Angel không hề có cảm giác bất thường khi mình khỏa thân. Cô đặt hai ly rượu vang lên bệ đá cẩm thạch gần bồn tắm, nhấc chân bước vào. Diệp Lăng Phi vừa thấy vậy vội vàng ngồi thẳng dậy. Sau khi cả hai chân Angel đều đã ở trong bồn, cô quay người lại, đặt mông ngồi lên hạ thân của Diệp Lăng Phi. Hắn vội vàng dang hai chân ra, để Angel ngồi vào giữa.

Cô tựa lưng vào người Diệp Lăng Phi, cầm lấy hai ly rượu vang, đưa một ly cho hắn.

- Lúc nãy em phát hiện tủ rượu ngoài phòng có chai vang từ trang viên Love của Pháp năm 1998, không ngờ khách sạn Grand Lisboa lại chu đáo đến thế!

Angel dường như không hề để ý đến vẻ kinh ngạc của Diệp Lăng Phi, cô tựa tấm lưng mềm mại vào ngực hắn, hé đôi môi đỏ thắm khẽ nhấp một ngụm rượu, lập tức khen ngợi:

- Quả nhiên rất tuyệt!

- Vậy sao? Anh không thấy thế!

Angel khẽ quay mặt về phía Diệp Lăng Phi, mang theo chút hơi thở ngang bướng, cười nói:

- Em thì thấy cơ thể anh rất dễ chịu, rất thích hợp làm gối dựa. Ồ, anh làm em nhớ ra, em quả thực cảm thấy có chỗ không thoải mái. Có thể phiền anh đừng có đâm vào em được không, chỗ đó cứng quá làm em thấy rất khó chịu!

Mái tóc dài của Angel lướt nhẹ trên mặt khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy nhồn nhột. Hắn cũng chẳng phải thần thánh gì, hắn uống một ngụm rượu rồi đặt ly sang một bên, dịch người ra như muốn đứng lên. Nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi vừa động thì Angel cũng động theo, mông cô dịch ra sau, lấp kín chỗ hắn vừa mới dịch ra.

- Angel, chẳng phải em nói chật sao, anh nhường chỗ cho em, anh đứng lên là được mà!

Diệp Lăng Phi nhận thức được nếu cứ tiếp tục thế này với Angel, sớm muộn gì hắn cũng không kiềm chế nổi. Cơ thể gợi cảm, bốc lửa của Angel giống như một quả bom hẹn giờ, nếu không khống chế được, chỉ cần châm lửa là sẽ bùng nổ ngay lập tức.

Diệp Lăng Phi lúc này chỉ lo nghĩ làm thế nào để đưa Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đi Ai Cập tổ chức hôn lễ, vào thời khắc quan trọng này, hắn không muốn vì Angel mà phát sinh thêm rắc rối. Như vậy sẽ hỏng hết việc. Huống hồ, mối quan hệ giữa hắn và Angel vốn đang rất tốt, Diệp Lăng Phi không muốn hai người phá vỡ tầng quan hệ này, như vậy thì phiền phức to.

Angel cười nói:

- Được thôi, anh đứng lên đi, một mình em hưởng thụ bồn tắm của anh!

Diệp Lăng Phi tưởng thật, vừa nhấc người lên thì không ngờ Angel đột nhiên lật người lại, cả người cô đè lên người hắn. Hai tay cô ôm chặt vai Diệp Lăng Phi, đôi ngực căng tròn cọ xát vào ngực hắn, môi cô vội vã hôn lấy môi hắn.

Diệp Lăng Phi vốn đã bị Angel làm cho nổi lên chút dục hỏa, giờ lại bị cô ôm như vậy, dục hỏa của hắn cũng bùng lên. Chỉ là trong lòng Diệp Lăng Phi nghĩ đến Bạch Tình Đình, hắn cố kìm nén dục hỏa. Hắn dùng sức đẩy Angel ra, từ trong bồn tắm đứng bật dậy. Lúc bị Diệp Lăng Phi đẩy ra, trên mặt Angel hiện lên nét thất vọng não nề, nhưng sau khi nhìn thấy hạ thân của hắn, cô đột nhiên đắc ý cười lên, trông vô cùng vui vẻ. Diệp Lăng Phi đã ra khỏi bồn tắm, cầm lấy khăn tắm lau những giọt nước trên người.

Angel không động đậy mà nằm trong bồn tắm, đôi mắt đầy mê hoặc nhìn chằm chằm cơ thể cường tráng của Diệp Lăng Phi. Hắn ném chiếc khăn tắm đã lau xong vào bồn, nói với Angel:

- Tiểu nha đầu, em nghe cho rõ đây, cho em 30 phút tắm xong rồi lập tức rời khỏi phòng tắm của anh!

- Em không định đi, em định tối nay ở lại đây ngủ! - Angel cười nói - Em thích ở đây!

- Hậu quả tự em gánh chịu, nói không chừng anh sẽ trói em lại rồi ném về phòng đấy!

Angel nhìn theo Diệp Lăng Phi đi ra, cô đưa tay cầm ly rượu trong bồn tắm lên từ từ nhâm nhi, trên mặt nở nụ cười đắc ý. Angel đã hiểu thấu tâm lý của Diệp Lăng Phi. Hắn từ chối cô hoàn toàn là vì Bạch Tình Đình, chí ít từ phản ứng của hắn có thể thấy Diệp Lăng Phi vẫn có hứng thú rất mạnh mẽ đối với cô. Angel chỉ cần biết điểm này là đủ rồi.

Diệp Lăng Phi trở ra phòng ngoài, thay đồ ngủ rồi đến trước tủ rượu, lấy ra chai vang mà lúc nãy Angel đã lấy, rót nửa ly rồi uống một ngụm. Lúc nãy trong phòng tắm thật quá nguy hiểm, nếu không phải hắn kịp thời nghĩ đến Bạch Tình Đình thì có lẽ Diệp Lăng Phi đã không khống chế nổi bản thân, không biết sẽ xảy ra chuyện gì với Angel nữa.

Diệp Lăng Phi lại rót thêm một ly, bưng ly rượu vang ngồi lên giường, kéo rèm cửa sổ nhìn ra ngoài. Diện tích của Ma Cao không lớn, nhớ năm đó sau khi bị thực dân Bồ Đào Nha chiếm đóng, mãi đến năm 1999 mới được trao trả, trong những năm này Ma Cao luôn tập trung vào các ngành kinh doanh mang lại lợi nhuận cao.

Ma Cao ban ngày giống như một thành phố nhỏ cũ kỹ, nhưng đến đêm lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác. Ánh đèn neon rực rỡ, đâu đâu cũng là tiệm cầm đồ, sòng bạc. Thật khó tưởng tượng một nơi ban ngày mang lại cảm giác cũ kỹ lại có thể biến thành một thành phố lớn hoa lệ về đêm.

Từ trong phòng tắm vọng lại tiếng nước tí tách, Angel vốn không có ý định rời đi, ngược lại còn nhàn nhã tắm. Nghe tiếng nước, trong lòng Diệp Lăng Phi hơi phiền muộn, hắn bật ti vi lên xem. Các chương trình ti vi ở Ma Cao không giống như ở Hồng Kông. Nếu bạn ở khách sạn tại Hồng Kông, bạn sẽ thấy ti vi chỉ bắt được hai ba kênh tiếng phổ thông. Nhưng ở Ma Cao lại khác, ít nhất ti vi trong phòng khách sạn Grand Lisboa này có thể bắt được vô số kênh tiếng phổ thông. Diệp Lăng Phi vốn không có hứng thú xem ti vi, ngay cả ở Vọng Hải hắn cũng chẳng mấy khi xem. Lúc này, vì bị tiếng ồn trong phòng tắm của Angel làm cho phiền muộn nên hắn mới bật lên xem cho đỡ chán.

Một ly rượu vang còn chưa uống hết thì Angel đã từ phòng tắm đi ra. Cô bé này không mặc quần áo gì cả, chỉ cầm một chiếc khăn tắm lau người. Làn da của cô, tuy không trắng mịn như của Bạch Tình Đình, lại toát lên một vẻ ngỗ ngược đầy lộng lẫy sau khi tắm. Dáng người Angel rất chuẩn, do luyện tập trong thời gian dài nên bắp đùi của cô trông rất săn chắc và đàn hồi. Vùng ngực thì cao vút.

Làn da của Angel có màu hơi nâu, điều này ngược lại càng làm tăng thêm vẻ gợi cảm yêu kiều của cô. Angel khỏa thân đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, sau khi cầm ly rượu còn dang dở của hắn lên uống cạn, cô đặt mông ngồi vào lòng hắn.

- Satan, lát nữa em phải ra ngoài tìm hai cô gái đi chơi, anh có hứng thú đi cùng không?

Angel đưa tay cầm lấy bao thuốc lá trên chiếc bàn vuông bên cạnh sô pha, rút ra hai điếu, một điếu nhét vào miệng Diệp Lăng Phi, điếu còn lại đặt vào miệng mình. Cô châm thuốc cho Diệp Lăng Phi trước rồi mới châm cho mình.

Tay phải Diệp Lăng Phi ôm lấy eo Angel, nói:

- Anh không có tâm trạng. Hắc Báo đã chết ở đây, anh vừa đến Ma Cao là nhớ đến cậu ấy. Angel, tối nay em ngủ sớm đi, ngày mai chúng ta đi thăm Hắc Báo!

- Satan, em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, cái chết của Hắc Báo không liên quan đến anh, việc gì anh cứ phải nhắc đến cậu ấy mãi thế! - Angel nhả một làn khói thuốc vào mặt Diệp Lăng Phi, nói - Nếu anh thật sự muốn trách thì chỉ có thể trách vận mệnh của Hắc Báo quá ngắn ngủi. Mấy người chúng ta đâu có ai trúng đạn, chỉ duy nhất hắn bị một phát súng bắn chết!

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, muốn răn đe Angel nhưng lại không biết phải làm thế nào. Hắn đã quá nuông chiều tiểu nha đầu này rồi.

☾ Thiên Lôi Trúc ☽ Truyện dịch bằng AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!