Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 909: CHƯƠNG 909: BỌN TRẦN TAM

Diệp Lăng Phi vốn định răn đe Angel, nhưng cuối cùng vẫn không làm vậy. Chuyện này cũng không thể trách Angel, người của Lang Nha đã trải qua quá nhiều cái chết, tất cả đều trở nên chai sạn rồi. Thậm chí họ còn đem cái chết ra làm trò đùa. Nếu nói đây là khinh thường người đã khuất, chi bằng nói là họ đang khinh thường chính cái chết. Theo họ, cái chết chỉ là bắt đầu một cuộc sống mới.

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, hắn đưa tay vỗ vỗ lên mông Angel, nói:

- Angel, đừng nói nữa. Chẳng phải em muốn ra ngoài sao, cẩn thận một chút, tốt nhất là để Dã Lang đi cùng!

Angel nhìn bộ dạng này của Diệp Lăng Phi, trong lòng cũng biết anh đang buồn nên không làm phiền nữa. Sau khi tặng cho Diệp Lăng Phi một nụ hôn, cô đứng dậy bước đến chiếc giường đôi.

Angel cởi hết quần áo rồi vứt lên giường. Cô cầm nội y lên, xỏ vào chân trước, vừa mặc xong quần lót thì Dã Thú xồng xộc xông vào.

- Lão đại…!

Dã Thú vừa xông vào đã thấy Angel chỉ mặc độc nhất chiếc quần lót. Hắn sững sờ, liếm liếm môi rồi cười hắc hắc:

- Lão đại, hai người cứ giải quyết việc riêng trước đi, lát nữa em quay lại!

Tuy Angel chỉ mặc độc chiếc quần lót nhưng sau khi nghe câu nói này của Dã Thú, cô bĩu môi hừ lạnh:

- Satan bất lực rồi, anh nghĩ chúng tôi làm gì được nhau chứ? Tôi chỉ ở đây tắm thôi. Dã Thú, hay anh cũng tắm một cái đi?

- Tôi thì khỏi cần! - Dã Thú nhếch mép cười. - Angel, thật ra lão đại không phải bất lực, mà là cô không có sức hấp dẫn về phương diện đó. Tôi thấy cô chỉ thích hợp tìm mấy cô gái chơi bời thôi, đàn ông anh minh thần võ như lão đại sẽ không thích kiểu phụ nữ như cô đâu.

Angel cầm áo ngực mặc vào, cô bĩu môi liếc Dã Lang một cái:

- Satan không thích tôi, vậy còn anh thì sao, anh có thích không?

Ánh mắt của Dã Thú lại lướt qua người Angel, hắn liếm môi cười hắc hắc:

- Tôi á? Đúng là có hứng thú với cô thật, nhưng chỉ hứng thú ở chỗ muốn biết rốt cuộc cô làm chuyện đó với phụ nữ thế nào thôi, chẳng lẽ dùng tay à?

Nghe xong, Angel đưa tay túm lấy cái gối trên đầu giường ném thẳng vào đầu Dã Thú, hờn dỗi nói:

- Dã Thú, đồ khốn nhà anh, sớm muộn gì cũng chết trên bụng đàn bà!

Cái gối bay thẳng đến chỗ Dã Thú, hắn túm lấy rồi phủi phủi nhẹ:

- Đây là chuyện của tôi, không liên quan đến cô!

- Được rồi, hai người đừng ồn ào nữa! - Cuối cùng Diệp Lăng Phi cũng không thể nghe tiếp được nữa. - Dã Thú, cậu ra ngoài trước đi, đợi Angel mặc xong quần áo rồi hãy vào!

- Vâng!

Dã Thú ôm cái gối đi ra ngoài, nhưng vừa ra tới cửa hắn mới nhớ ra tay mình đang cầm gối, liền quay ngược trở vào đặt lên người Diệp Lăng Phi, nói:

- Lão đại, em luôn thắc mắc rốt cuộc Angel dùng cái gì để "làm chuyện đó" với phụ nữ trên giường!

Cuối cùng thì Angel cũng đã mặc xong quần áo. Cô bước đến trước mặt Diệp Lăng Phi, rút một điếu thuốc trên bàn, châm lửa rồi nói:

- Satan, lúc nãy em quên mất một chuyện.

- Chuyện gì? - Diệp Lăng Phi hỏi.

Angel ghé sát môi vào tai Diệp Lăng Phi, thấp giọng nói:

- Lúc nãy trong bồn tắm, chỗ đó của em bị anh húc đau quá, em cứ nghĩ mãi, không biết nếu anh với em làm thật thì cảm giác sẽ thế nào nhỉ!

Nói xong, Angel nhìn phản ứng dở khóc dở cười của Diệp Lăng Phi rồi cười lớn, xấc xược bước ra ngoài.

Angel vừa rời khỏi, Dã Thú từ bên ngoài bước vào. Cái miệng của tên này vẫn cứ oang oang:

- Angel chết tiệt, dám nói tôi bất lực, cô cứ đợi đấy, sớm muộn gì tôi cũng cho cô ta thấy!

Diệp Lăng Phi không cần hỏi cũng có thể đoán ra từ giọng điệu bực dọc của Dã Thú rằng vừa rồi Angel nhất định đã nói gì đó khiến hắn nổi giận. Diệp Lăng Phi nhíu mày:

- Dã Thú, cậu có gì đáng phải hơn thua với Angel chứ? Con bé này vẫn luôn như vậy, không phải cậu không biết. Thôi, coi như nó còn nhỏ thì nhường nó đi!

Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền nhe răng:

- Lão đại, em cũng chỉ trách móc vậy thôi, chứ anh thấy em có bắt nạt cô ta bao giờ chưa? Lần nào cũng là cô ta bắt nạt em.

Nói xong, Dã Thú đến ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi:

- Lão đại, anh còn nhớ chuyện cô ta cướp biệt thự của em chứ? Chính là Angel đã cướp đồ của em, em có nói tiếng nào đâu. Em là loại người hơn thua với cô ta sao? Em chỉ phàn nàn chút thôi mà!

- Được rồi, đừng nhắc chuyện này nữa! - Diệp Lăng Phi khoát tay. - Cậu tìm anh có chuyện gì không?

- Lão đại, anh còn nhớ lúc chúng ta ở Ma Cao năm đó đã từng cứu một thằng nhóc không? - Dã Thú hỏi.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Anh không nhớ!

- Lão đại, thằng nhóc đó tên Trần Tam, bị một đám người đánh cho thừa sống thiếu chết, may là chúng ta đã cứu hắn! - Dã Thú nói.

Diệp Lăng Phi quả thật không nhớ có người như vậy. Thấy Diệp Lăng Phi có vẻ không nhớ, Dã Thú liền nói thẳng luôn:

- Lão đại, em có chút liên lạc với thằng nhóc này. Lúc đó em thấy nó có nghĩa khí, coi trọng bạn bè nên đã ngầm giúp đỡ, cho nó khoảng một trăm nghìn đô la Mỹ, sau đó cũng không liên lạc nữa. Mãi năm ngoái, lúc ở Anh Quốc, nó có gọi điện cho em, ý là muốn trả lại số tiền một trăm nghìn đô đó. Chút tiền mọn này em chẳng để vào mắt, cũng mặc kệ nó. Lúc nãy ở trong phòng, em nghĩ chúng ta đến Ma Cao giải quyết công việc, chắc chắn phải tìm người bản địa ở đây để tiện hành động hơn, thế là em nghĩ đến thằng này. Không ngờ lại liên lạc được thật, nó sẽ qua đây ngay!

Sau khi nghe xong, Diệp Lăng Phi chẳng có biểu hiện vui vẻ gì. Hắn rút hai điếu thuốc từ trong bao ra, ném một điếu cho Dã Thú. "Phập!" Diệp Lăng Phi châm lửa, vừa hút thuốc vừa ra chiều suy nghĩ. Dã Thú không rõ sao đột nhiên Diệp Lăng Phi lại im lặng, sau khi hắn hút một hơi, hai ngón tay phải kẹp điếu thuốc hỏi:

- Lão đại, anh sao thế? Không muốn gặp thằng nhóc này à?

- Dã Thú, cậu cho rằng người này đáng tin không? - Diệp Lăng Phi hỏi.

- Chắc là đáng tin!

Lúc Dã Thú nói câu này có chút không chắc chắn. Thật ra đã nhiều năm không gặp người đàn ông tên Trần Tam này, hắn không dám khẳng định Trần Tam có thay đổi gì không, có còn giống gã liều mạng năm đó không. Xã hội này thay đổi quá nhanh, rất nhiều người cũng đã thay đổi theo, hoàn toàn không còn giống như quá khứ.

Điều mà Diệp Lăng Phi lo chính là Trần Tam cũng đã thay đổi. Hắn không phải là người dễ dàng tin tưởng người khác, đặc biệt là loại người lăn lộn trong xã hội như Trần Tam lại càng không đáng tin.

Diệp Lăng Phi đứng lên tắt ti vi, miệng ngậm điếu thuốc. Sau khi đi một vòng trong phòng, hắn dừng lại rồi quay qua nói:

- Dã Thú, thế này đi, chúng ta cứ gặp Trần Tam trước, tình hình cụ thể đến lúc đó hãy nói.

- Ừm! - Dã Thú nhếch mép. - Lão đại, em với anh nghĩ giống nhau, em cũng nghĩ vậy đó.

- Nếu đã vậy, cậu gọi cả Dã Lang qua đây, chúng ta gặp Trần Tam trong phòng!

Trần Tam là một thanh niên khoảng chừng hai bảy, hai tám tuổi, trên mặt có một vết sẹo rất sâu, phải cố ý lấy tóc che đi.

Hắn dẫn theo hai thanh niên đến trước cửa phòng của Diệp Lăng Phi. Vừa đến nơi, Trần Tam liền khoát tay với hai người bên cạnh, dặn dò:

- Hai đứa đứng ở ngoài đợi, nhớ, không được bước vào trong!

Sau khi dặn dò xong, Trần Tam mới gõ nhẹ cửa phòng. Dã Thú đã đợi sẵn từ lâu, hắn lao đến mở cửa.

Vừa nhìn thấy Dã Thú, Trần Tam đột nhiên ôm chầm lấy hắn, hai hàng lệ chảy dài. Dã Thú không thể ngờ Trần Tam lại giở trò này, hắn nhìn hai thanh niên đứng ở cửa hỏi:

- Người của cậu à?

- Vâng, là thuộc hạ của em! - Trần Tam ngẩng đầu lên, đưa tay chùi nước mắt. - Đại ca, nếu năm đó không có anh thì Trần Tam em sớm đã bị người ta đập chết rồi. Em vẫn chưa có cơ hội báo đáp các anh, lần này cuối cùng cũng gặp được, nhất định em sẽ báo đáp ơn cứu mạng của đại ca năm xưa!

Dã Thú đưa tay vỗ vai Trần Tam, nhếch môi nói:

- Chuyện qua rồi thì đừng nhắc lại nữa, đều qua cả rồi. Ồ, cậu nhớ kỹ, đừng nhắc chuyện quá khứ trước mặt lão đại của anh, từ sau buổi tối hôm đó, mấy người bọn anh cũng không đến Ma Cao lần nào nữa!

- Em hiểu rồi! - Trần Tam liên tục gật đầu. - Đại ca yên tâm, em tính cả rồi!

- Vậy thì tốt. Nào, anh dẫn cậu đi gặp lão đại, anh tin cậu còn nhớ anh ấy!

Dã Thú nói xong liền dẫn Trần Tam vào phòng. Sao Trần Tam có thể quên được Diệp Lăng Phi chứ, bộ dạng khiến người ta khiếp sợ của Diệp Lăng Phi lúc đó đến bây giờ vẫn còn in đậm trong óc hắn. Trần Tam luôn mong muốn trở thành một nhân vật hô mưa gọi gió như Diệp Lăng Phi, chỉ đáng tiếc mấy năm lăn lộn này cũng chỉ là một tiểu nhân vật có được vài thuộc hạ mà thôi.

Trần Tam đến trước mặt Diệp Lăng Phi. Vừa nhìn cách ăn mặc của Trần Tam, Diệp Lăng Phi cũng biết mấy năm nay hắn lăn lộn cũng khá ổn. Dân anh chị và mấy tên đầu sỏ nhỏ có hai loại khí chất khác nhau. Mấy thằng ranh con trông có vẻ khí thế ngút trời, dọa người, thực ra lại không đáng sợ nhất. Loại đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển chính là loại làm bia đỡ đạn cho người khác. Ngược lại, những kẻ ung dung thản nhiên mới khiến người ta phải dè chừng. Phép tắc sinh tồn cho chúng ta biết, thà đắc tội với quân tử chứ không được đắc tội với tiểu nhân. Đòn trước mặt dễ tránh, đòn sau lưng khó phòng.

Trần Tam chính là loại người mang lại cảm giác thận trọng. Ánh mắt hắn sắc bén, khí chất nội liễm, nhìn bề ngoài không giống một nhân vật hung tàn, nhưng nếu thật sự đắc tội hắn thì hắn ra tay tuyệt đối không dung tình.

Chỉ là lúc đối mặt với Diệp Lăng Phi, sự sắc bén trong ánh mắt hắn đã biến mất, thay vào đó là sự cảm kích. Diệp Lăng Phi cũng không nói gì ngay mà quan sát Trần Tam một lúc lâu rồi mới nhẹ nhàng lên tiếng:

- Trần Tam phải không?

- A, anh vẫn còn nhớ em sao? - Trần Tam vui như mở hội. Xem ra hắn vốn không yêu cầu quá cao rằng Diệp Lăng Phi có thể nhớ tên mình, một nhân vật nhỏ bé như hắn ở Ma Cao này túm một cái là ra cả đống.

Diệp Lăng Phi ra hiệu vào chỗ ngồi bên cạnh:

- Cậu ngồi xuống trước đi!

Trần Tam có chút chần chừ, Dã Thú kéo hắn lại:

- Cậu còn khách khí với chúng tôi làm gì nữa, mau ngồi xuống đi!

Trần Tam vừa mới ngồi xuống, Diệp Lăng Phi đã nhìn ra cửa nói với Dã Thú:

- Dã Thú, đóng cửa lại!

Dã Thú nhếch môi ngại ngùng:

- Lão đại, em quên mất!

Nói xong hắn bước nhanh ra đóng cửa phòng lại. Diệp Lăng Phi làm việc rất cẩn thận, cho dù hai người bên ngoài là thuộc hạ của Trần Tam, hắn cũng không muốn để họ biết được cuộc nói chuyện giữa hắn và Trần Tam.

- Trần Tam, hút thuốc không? - Diệp Lăng Phi rút một điếu thuốc đưa cho Trần Tam, rồi cầm bật lửa tự tay châm cho hắn.

Trần Tam vội vàng nói:

- Để em tự làm được rồi!

Diệp Lăng Phi cười cười:

- Sao thế, còn khách khí với tôi à? Hay cho rằng tôi không xứng châm thuốc cho cậu?

- Không phải, không phải, là em không dám để anh châm thuốc cho em! - Trần Tam nói liền một hơi. - Trần Tam em có được ngày hôm nay đều nhờ ngày đó anh cứu mạng, nếu không em đã bị chém chết ngoài đường từ lâu rồi. Đại ơn cứu mạng này em vẫn chưa có cơ hội báo đáp, sao em dám để anh phải châm thuốc cho em chứ?

"Phập!"

Diệp Lăng Phi bật lửa lên, hắn đặt tay giữa bàn, không hề đưa đến miệng Trần Tam. Trần Tam vội ngậm điếu thuốc, nhổm mông lên, dí điếu thuốc vào ngọn lửa hút một hơi.

Diệp Lăng Phi vứt cái bật lửa lên bàn, hắn không hút thuốc mà nhìn Trần Tam hút xong một hơi mới nói:

- Trần Tam, không biết Dã Thú đã nói với cậu chưa, lần này chúng tôi đến Ma Cao vì chuyện gì?

- Em biết một chút ít! - Trần Tam nói xong liếc nhìn Dã Thú, ý muốn hỏi có nên nói toàn bộ chuyện trong điện thoại ra không.

Dã Thú nhìn Trần Tam một cái, nhếch môi:

- Trần Tam, cậu còn do dự gì chứ? Anh nói với cậu thế nào thì cậu cứ nói vậy ra đi. Cậu xem bọn anh là người thế nào hả? Giống mấy bang hội xã hội đen của các cậu sao? Có gì mà không dám nói, chúng ta đều là huynh đệ, huynh đệ thì có gì cứ nói thẳng!

Trần Tam lúc này mới nói:

- Em biết các anh đến đây là tìm một người đàn ông tên Hoắc Chấn, còn những chuyện khác em không biết gì cả!

- Vậy tôi nói rõ cho cậu biết. Chúng tôi đến đây tìm một người đàn ông tên Hoắc Chấn, hắn là người nội địa, hình như có bạn bè ở Ma Cao này. Khoảng mấy hôm trước, hắn cùng một người đàn ông chừng hơn bốn mươi tuổi đến Ma Cao. Tôi nghi ngờ Hoắc Chấn đã cấu kết với băng đảng nào đó ở chốn này của các cậu, khiến cho người bạn đó của tôi thua một trăm triệu! - Diệp Lăng Phi nói. - Bây giờ bọn họ đòi tiền tôi, tiền này tôi đã mang đến. Tôi muốn biết việc này là do ai làm. Trần Tam, cậu có biết băng đảng nào làm chuyện này không?

Trần Tam lăn lộn trong giới giang hồ, tình báo đương nhiên biết nhiều hơn người thường. Hắn vốn tưởng bọn Diệp Lăng Phi đến Ma Cao chỉ để tìm người, nhưng bây giờ mới biết rõ ngọn ngành. Trần Tam thầm nghĩ: "Mẹ kiếp, không biết thằng khốn nào mù mắt rồi, dám đụng vào bọn họ, tao thấy có tiền cũng không có mạng mà lấy!"

Trần Tam đã từng nhìn thấy thủ đoạn của bọn Diệp Lăng Phi, sau này khi hắn lăn lộn lên tầng lớp lãnh đạo của băng đảng mới thực sự hiểu Lang Nha rốt cuộc là tổ chức như thế nào. Có thể nói, đa số các băng đảng ở Ma Cao đều mong được quen biết với người của Lang Nha, như vậy mới có thể nhận được những vũ khí đạn dược tối tân nhất từ họ, có thể xưng vương ở Ma Cao này. Chỉ là mọi người đều biết Lang Nha không làm ăn với bất kỳ băng đảng nào của Trung Quốc, đương nhiên bao gồm cả Ma Cao và Hồng Kông.

Trần Tam đang cố tìm hiểu sự lợi hại của bọn Diệp Lăng Phi, giờ nghe Diệp Lăng Phi nói dùng một trăm triệu chuộc người, hắn biết đây không phải là thực sự muốn chuộc người, mà là định xem ai gan to như vậy, nói không chừng sẽ dẫn đến họa diệt môn như chơi. Trần Tam không thể đắc tội được, vội vàng nói:

- Em không biết chuyện này. Có điều theo em biết thì đại đa số các băng đảng ở Ma Cao đều sẽ không làm như vậy, đặc biệt là những băng đảng bản địa như tụi em, chủ yếu chỉ kinh doanh sòng bài với công ty chứng khoán. Hơn nữa, mấy băng đảng bản địa như tụi em cũng sẽ không để cho khách đến sòng bạc chơi thua đến một trăm triệu. Điều này rõ ràng là có người cố ý làm vậy, theo em thấy rất có khả năng người này đã bị ép thua!

Diệp Lăng Phi cũng cho là vậy, hắn gật đầu xem như đồng tình với lời của Trần Tam, rồi hỏi tiếp:

- Theo như cậu thấy thì băng đảng nào có gan lớn dám làm như vậy?

- Cái này rất khó nói. Mấy năm nay có nhiều thành phần xã hội đen từ Hồng Kông, Đài Loan đến. Bọn chúng bị cảnh sát địa phương truy bắt nên mới chạy sang Ma Cao. Thủ đoạn của những người này độc ác hơn các băng đảng bản địa. Đặc biệt mấy tên Đài Loan đó còn có quan hệ với xã hội đen Nhật Bản. Trong tình huống thông thường, tụi em sẽ không gây xung đột với bọn chúng, nhưng nếu bị ép đến đường cùng thì mới xảy ra xung đột. Mấy tên Đài Loan này rất hung dữ, chỉ cần là việc kiếm ra tiền thì chúng đều làm cả. Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng một số băng đảng bản địa vì một trăm triệu mà làm ra chuyện này, dù sao đó cũng là một trăm triệu, không phải là con số nhỏ!

Thực ra một trăm triệu không phải là con số nhỏ, rất nhiều người sẽ vì nó mà không ngại xông pha nguy hiểm. Diệp Lăng Phi nhìn Trần Tam một cái rồi đứng lên nói:

- Trần Tam, lúc nãy cậu nói rất đúng, xem ra giải quyết việc này không hề đơn giản. Tôi hy vọng cậu có thể giúp tôi tìm ra người đàn ông tên Hoắc Chấn đó, tôi muốn gặp hắn. Cậu cần bao nhiêu có thể thương lượng!

- Em không cần tiền! Anh có thể tìm em đã là xem trọng em rồi, sao em lại đòi tiền nữa chứ! - Trần Tam vội dập tàn thuốc vào gạt tàn, đứng lên nói. - Có điều việc này cũng có chút khó khăn, em chỉ biết một cái tên, không dễ tìm đâu!

- Ừm, tôi hiểu ý cậu! - Diệp Lăng Phi nói. - Cái này cậu yên tâm, tôi có thể cho cậu biết chỗ ở và số điện thoại của hắn. Có điều tôi hy vọng cậu hành sự cẩn thận, người này rất xảo quyệt, đừng để hắn chạy mất!

- Có những thứ này thì dễ hơn nhiều rồi. Ma Cao không lớn, em bảo đảm hắn chạy không thoát đâu! - Trần Tam vỗ ngực nói. - Muộn nhất trong vòng hai ngày, em sẽ báo tin về cho anh!

- Ừm, vậy được, tôi cảm ơn cậu trước! - Diệp Lăng Phi nói xong quay qua Dã Thú. - Dã Thú, cậu nói chuyện với Trần Tam đi, xem có thể tìm vũ khí ở đâu không. Xem ra chúng ta cần phải chuẩn bị ít vũ khí phòng thân rồi!

Dã Thú gật đầu đáp:

- Lão đại, em biết rồi, giờ em đi làm liền!

Dã Thú và Trần Tam vừa rời khỏi, Diệp Lăng Phi lại khoát tay với Dã Lang:

- Dã Lang, cậu cũng qua đó đi!

Lúc này, Diệp Lăng Phi càng thêm cẩn thận gấp trăm lần, lo sẽ xảy ra chuyện.

⟡ Thiên Lôi Trúc — Nơi hội tụ dịch giả AI ⟡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!