Lần này Diệp Lăng Phi đến vốn không mang theo vũ khí, nếu vận chuyển từ bên Lang Nha sang thì sẽ mất khá nhiều thời gian. Diệp Lăng Phi quyết định mua vũ khí ở Ma Cao, chợ đen ở đây tuy chẳng bán được món hàng nào xịn sò nhưng ít nhất cũng có thể dùng tạm.
Ngược lại, không nhất định sẽ dùng đến chúng, nhưng không có vũ khí trong người luôn khiến người ta cảm thấy bất an.
Có người bản địa thì mọi việc cũng dễ dàng hơn. Dã Lang và Dã Thú đi khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì mang về bốn khẩu súng ngắn. Bốn khẩu súng này đều là hàng nhái, bất luận là tính năng hay vẻ bề ngoài đều trông có phần kém chất lượng. Dã Thú nói với Diệp Lăng Phi, đây là vũ khí lấy từ chỗ Trần Tam, nếu ra chợ đen mua thì ít nhất cũng phải mất một ngày vì còn phải liên hệ với người bán. Dã Thú ghét phiền phức nên đã lấy luôn bốn khẩu từ chỗ Trần Tam.
Diệp Lăng Phi giữ một khẩu, ba khẩu còn lại giao cho Dã Thú, bảo cậu ta khi nào gặp Angel thì đưa cho cô một khẩu. Sau khi xử lý xong mọi việc cũng đã gần mười hai giờ đêm, Diệp Lăng Phi không có ý định đi ngủ mà đến đứng trước cửa sổ, lại bất giác nhớ đến Hắc Báo.
Chuyện quá khứ không thể dễ dàng quên đi như vậy. Nếu không có Hắc Báo đỡ phát súng đó thay cho hắn, Diệp Lăng Phi cũng không biết mình còn có thể sống sót trên đời này hay không.
.....................................
Ngày hôm sau, Diệp Lăng Phi thức dậy từ rất sớm. Hắn định hôm nay sẽ đi viếng mộ Hắc Báo, mấy năm nay hắn chưa hề quay lại Ma Cao thăm cậu ấy, chủ yếu là vì Diệp Lăng Phi không muốn đặt chân đến nơi này nữa.
Diệp Lăng Phi vừa ra khỏi phòng thì thấy Dã Thú đang đứng trước cửa phòng Angel gào lên:
- Angel, cô mau dậy đi, lão tử không rảnh đợi cô đâu, mau dậy mở cửa cho lão tử!
Giọng của Dã Thú rất lớn, khiến Diệp Lăng Phi ù cả tai. Diệp Lăng Phi hỏi Dã Thú:
- Cậu làm gì thế?
Dã Thú thấy Diệp Lăng Phi vội nói:
- Lão đại, tối qua em tìm bà cô Angel này, kết quả là cô ta không có trong phòng. Em nghĩ thôi để sáng mai gọi cô ấy dậy, giao thứ này cho cô ta theo lời lão đại dặn!
- Có ai như cậu không, Dã Thú? Đây là Ma Cao, cậu chú ý một chút, đừng gây ảnh hưởng đến người khác!
Câu nói này của Diệp Lăng Phi không sai, bọn họ đang ở trong khách sạn Grand Lisboa, một khách sạn sang trọng bậc nhất Ma Cao, rất nhiều người đến đây chơi đều ở trong khách sạn này. Những người đến đây ai cũng đều là người có máu mặt, Dã Thú la lối như vậy khó tránh ảnh hưởng đến người khác.
Diệp Lăng Phi muốn hành sự kín đáo, không muốn quá khoa trương. Hắn bảo Dã Thú đi chuẩn bị trước, đợi lát nữa đi viếng mộ Hắc Báo.
Dã Thú vừa rời đi, Diệp Lăng Phi đến đứng trước cửa phòng Angel gõ cửa. Đột nhiên cánh cửa mở ra, Diệp Lăng Phi còn chưa kịp nhìn rõ thì một vật màu trắng bay vút ra. Diệp Lăng Phi theo bản năng né đi thì nghe một tiếng “rắc”, vật đó cắm thẳng vào bức tường đối diện rồi vỡ tan.
Thì ra đó là một cái ly nước. Ngay sau đó, hắn nhìn thấy Angel trên người chỉ mặc nội y đang trừng mắt nhìn mình, gằn giọng hỏi:
- Tên... tên khốn Dã Thú đâu rồi?
- Angel, nguy hiểm quá đấy, cũng may anh né nhanh, nếu không thì đầu anh giờ nở hoa rồi!
Diệp Lăng Phi không ngừng lắc đầu. Nhân viên phục vụ của khách sạn vội chạy lại, Diệp Lăng Phi rút ra một tờ tiền Hồng Kông đưa cho nhân viên phục vụ đó nói:
- Dọn sạch chỗ này đi, còn về việc bồi thường cho khách sạn, chúng tôi sẽ tính riêng!
Cho nhân viên phục vụ ít tiền boa cũng là chuyện bình thường. Sau khi Diệp Lăng Phi đưa tiền xong liền bước vào phòng Angel, hắn nhìn thấy trong phòng có hai thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi đang trần truồng nằm trên giường. Sau khi thấy Diệp Lăng Phi bước vào, hai cô gái vội lấy chăn che người lại.
- Cầm tiền rồi cút khỏi đây!
Angel từ trong ví rút ra mấy tờ một ngàn đô la Hồng Kông ném vào người hai thiếu nữ. Hai cô gái vừa thấy tiền vội vàng nhặt lên, cũng chẳng bận tâm Diệp Lăng Phi đang ở trong phòng, mặc vội quần áo vào rồi hấp tấp chạy ra ngoài.
Angel cởi đồ ngay trước mặt Diệp Lăng Phi rồi bước vào phòng tắm.
- Satan, có cần vào tắm chung không?
Giọng của Angel từ trong phòng tắm vọng ra.
- Sáng anh tắm rồi, anh không có sở thích đặc biệt là phải tắm hai lần!
Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế sô pha hút thuốc, nói:
- Angel, từ lúc nào em cũng có sở thích tìm gái làng chơi rồi!
- Ai nói họ là gái làng chơi? Họ đều là nữ phục vụ trong sòng bạc. Tối qua em thắng không ít ở sòng bạc nên nổi hứng dẫn hai cô về. Sao thế, Satan, không phải anh cũng thích hai cô nữ phục vụ đó chứ? Hay để em gọi họ lại cho anh thoải mái?
- Thôi đi, anh không có hứng thú với loại con gái này!
Diệp Lăng Phi bĩu môi nói:
- Em cũng chú ý một chút, tình hình ở Ma Cao hơi loạn, đừng gây chuyện. Mấy nữ phục vụ trong sòng bạc em nên ít đụng vào thì hơn. Ngoài đường chẳng phải có rất nhiều phụ nữ sao, đủ để hấp dẫn em rồi!
- Sợ gì chứ, có anh ở đây, em có gì phải sợ!
Angel nói.
- Dù sao em gây chuyện thì anh cũng sẽ đến dọn dẹp giúp em thôi. Còn về lý do em tìm mấy cô nữ phục vụ đó, em nói anh nghe này Satan, việc này cũng không thể trách em được. Tối qua ở sòng bạc chẳng có người phụ nữ nào khiến em hứng thú cả, chỉ có một cô gái còn có chút quyến rũ, nhưng đáng tiếc là người ta đã có bạn trai đi cùng rồi!
Sau khi Diệp Lăng Phi nghe xong liền cười nói:
- Angel, xem ra em rất hài lòng với cô gái đó, hiếm khi anh nghe em nói những lời như vậy!
- Satan, đó là do anh chưa gặp cô gái đó thôi. Em đoán cô ta khoảng hai bảy, hai tám tuổi, chưa đến ba mươi, đúng là trời sinh cốt cách hồ ly tinh, ngay cả em nhìn thấy cũng phải động lòng. Cô gái đó quả thật vừa phong tình vừa lẳng lơ, chỉ là người đàn ông bên cạnh cô ta hơi xấu một chút, trên mặt còn có vết sẹo, em vừa nhìn đã thấy buồn nôn rồi.
- Thật sao?
Diệp Lăng Phi nói.
- Cũng có thể người đàn ông đó rất có thế lực, cho nên tối qua em không đụng đến cô gái đó là đúng. Nếu em gây chuyện, anh không rảnh mà lo cho em đâu, tự em đi mà xử lý!
- Satan, em tin anh sẽ không làm thế đâu!
Angel tự tin nói.
- Em biết anh sẽ không nỡ nhìn em bị thương!
Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, Angel này đã nhìn thấu tim gan hắn rồi. Diệp Lăng Phi dập điếu thuốc, đổi tư thế, hai tay đặt trên đầu gối nói với Angel:
- Tối qua Dã Thú và Dã Lang mang về bốn khẩu súng ngắn. Anh xem qua rồi, đều là hàng chế thôi, chỉ tàm tạm, bắn vỡ cửa sổ thì được. Có điều lần này chúng ta đến Ma Cao không mang theo súng, nếu điều vũ khí từ tổng bộ sang thì ít nhất cũng phải mất năm, sáu ngày. Cứ dùng tạm cái này vậy, anh có bảo Dã Thú giữ lại cho em một khẩu!
- Em không cần thứ đồ chơi đó, nặng quá!
Angel chỉ tắm qua loa, cô cầm khăn tắm lau khắp người rồi từ trong phòng tắm bước ra, nói:
- Ở đây có gì phải sợ chứ, cho dù không có vũ khí em cũng lấy được mạng của bọn chúng!
- Thôi vậy, anh không ép em!
Diệp Lăng Phi nhìn Angel khỏa thân bước ra, hắn đứng dậy nói:
- Em mau mặc quần áo vào, Dã Lang và Dã Thú đã đợi ở nhà ăn rồi. Sau khi chúng ta ăn xong còn đến viếng mộ Hắc Báo. Mấy năm nay cũng không đến thăm cậu ấy, không biết cậu ấy ở dưới âm phủ có trách anh không nữa!
- Em thấy anh ta đầu thai từ lâu rồi!
Angel tiện tay vứt khăn tắm xuống đất, quay lưng về phía Diệp Lăng Phi nói:
- Chẳng phải chúng ta có câu, chết chẳng qua là bắt đầu một cuộc sống mới đó sao. Nếu ngày nào đó em cũng chết, Satan, anh cũng đừng xây mộ gì cho em cả, cứ thiêu em đi, tro cốt rải ra biển. Đến lúc đó có thể em sẽ không vướng bận gì mà đi đầu thai!
- Phì, nha đầu này, chỉ biết nói bậy!
Diệp Lăng Phi không vui nói:
- Em nghe rõ cho anh, sống cho tốt vào, đừng có động một chút là nhắc đến chuyện chết chóc!
Sau khi nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, Angel nũng nịu cười với hắn:
- Satan, em biết anh quan tâm em mà. Anh yên tâm đi, em sẽ không dễ dàng chết đâu, em còn muốn sống bên cạnh anh nữa!
- Mau mặc quần áo vào, anh đợi em ở nhà ăn!
Diệp Lăng Phi nhìn thấy vòng ba nảy nở của Angel, cảm giác trong lòng có chút nóng lên, không dám ở trong phòng quá lâu nên vội vàng rời đi.
Lúc Angel đến nhà ăn thì ba người Diệp Lăng Phi đã ăn xong, đang ngồi đợi cô. Thực lòng mà nói, đồ ăn ở đây không thể gọi là ngon được, cộng thêm việc Diệp Lăng Phi đã quen với bữa sáng do Trương Vân nấu ở nhà, ăn mấy món Tây này vẫn không quen lắm.
Khẩu vị của Angel lại rất tốt, cô ăn một mạch hết bốn cái bánh trứng và một bát cháo trứng muối. Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, đã gần chín giờ rưỡi.
- Đi thôi, chúng ta đi viếng mộ!
Diệp Lăng Phi giục mọi người.
Bốn người đi ra cổng khách sạn Grand Lisboa. Lúc đang đứng đợi taxi, Angel đột nhiên chỉ tay vào một người phụ nữ vừa bước lên chiếc Camry màu bạc, nói:
- Satan, chính là người phụ nữ đó!
Diệp Lăng Phi nhìn theo hướng tay Angel chỉ, hắn chỉ thấy được bóng lưng của người phụ nữ. Ngay sau đó, cô ta đóng cửa xe lại, chiếc Camry màu bạc lập tức lăn bánh rời khỏi khách sạn Grand Lisboa.
- Satan, anh thấy chưa, chính là người phụ nữ lúc nãy em nói đó, em không nói sai chứ!
Angel tưởng Diệp Lăng Phi đã nhìn rõ dung mạo của người phụ nữ, nhưng hắn chỉ thấy được bóng lưng của cô ta. Dù vậy, bóng dáng này lại cho Diệp Lăng Phi một cảm giác quen thuộc, hình như đã gặp ở đâu đó, chỉ là nhất thời không nhớ ra.
Angel thấy Diệp Lăng Phi không nói gì mà chỉ mải nhìn chiếc xe, cô đưa tay vỗ vai hắn:
- Satan, sao thế, bị hớp hồn rồi à!
Diệp Lăng Phi thu ánh mắt lại, nói:
- Không phải, anh chỉ cảm thấy bóng dáng của người phụ nữ này rất quen, nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã gặp ở đâu!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời thì nghe Dã Thú lẩm bẩm:
- Mẹ kiếp, em cũng thấy bóng dáng này quen quen, hình như em cũng gặp ở đâu rồi!
Câu nói này của Dã Thú đã nhắc nhở Diệp Lăng Phi. Hắn lần nữa nhìn về phía chiếc Camry đang rẽ đi rồi dần khuất bóng, thầm nghĩ:
- Không phải chứ, chẳng lẽ là cô ta?
✣ Thiên Lôi Trúc . com ✣ Dịch AI cộng đồng