Câu nói đó của Dã Thú lập tức nhắc nhở Diệp Lăng Phi, khiến hắn nghĩ ngay đến kẻ đứng sau chuyện này – Mễ Tuyết, người từng xuất hiện ở Vọng Hải.
Diệp Lăng Phi nhớ rất rõ về Mễ Tuyết, vì cô gái này mang lại một cảm giác rất khác biệt. Giống như Angel đã nói, cô ta rất phong tình, đàn ông dễ dàng bị ả mê hoặc.
Kể từ sau cái chết của Dương Tử, Mễ Tuyết cũng biến mất không dấu vết, không ai biết cô ta ở đâu. Thậm chí Diệp Lăng Phi gần như đã quên mất Vọng Hải từng có một người con gái như vậy. Hắn đã nghĩ rằng Mễ Tuyết rất có thể đã chết, nhưng hôm nay, khi nhìn thấy bóng dáng một cô gái rất giống Mễ Tuyết ở Ma Cao, lòng hắn lại dấy lên nghi ngờ. Dù sao thì hắn cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy thi thể của Mễ Tuyết.
Diệp Lăng Phi rất muốn xác nhận xem cô gái đó có phải là Mễ Tuyết hay không. Nếu đúng là cô ta, hắn còn một vài chuyện muốn điều tra thông qua Mễ Tuyết. Chỉ đáng tiếc, khi Diệp Lăng Phi kịp phản ứng thì chiếc xe đã chạy mất dạng, bây giờ dù có đuổi theo cũng không kịp nữa.
- Satan, anh đang nhìn gì vậy?
Angel thấy phản ứng của Diệp Lăng Phi rất kỳ lạ. Diệp Lăng Phi quay sang phía cô, cười nói:
- Không có gì, chỉ nhìn bừa thôi. Được rồi, chúng ta đến nghĩa trang Thánh Vị Cơ thôi!
Nghĩa trang Thánh Vị Cơ nằm ở đường Tây Phần, Ma Cao. Nơi đây tọa lạc ngay trung tâm thành phố, được bao quanh bởi những tòa nhà cao tầng, với chiều dài 150 mét và chiều rộng 100 mét.
Ban đầu, Hắc Báo muốn được an nghỉ tại Ma Cao sau khi chết. Diệp Lăng Phi đã đồng ý và chọn nghĩa trang Thánh Vị Cơ này. Nguyên nhân chủ yếu là vì nó nằm ở trung tâm thành phố, Diệp Lăng Phi hy vọng rằng dù đã qua đời, Hắc Báo vẫn có thể ngắm nhìn một Ma Cao phồn hoa, tấp nập.
Bước vào nghĩa trang, có thể thấy rất nhiều cây thánh giá, bồn hoa, và di ảnh của người đã khuất... Bên trong còn có một nhà nguyện nhỏ. Nơi này mở cửa cho khách tham quan, nên lúc Diệp Lăng Phi và những người khác bước vào, họ còn thấy nhiều du khách đang chụp ảnh. Vừa vào đây, Diệp Lăng Phi đã cảm thấy một áp lực vô hình. Hắn là người không tin vào thần thánh, dù không tin vào những thuyết về linh hồn và ma quỷ, nhưng không hiểu sao hắn luôn cảm thấy Hắc Báo đang ở rất gần, dõi theo mình.
Diệp Lăng Phi thở dài một tiếng. Angel đi phía sau nghe thấy, liền đưa tay nắm lấy tay hắn, nói:
- Satan, lẽ nào anh quên những gì anh từng nói với em sao?
- Anh nói nhiều quá, không biết em đang nhắc đến câu nào?
- Đó là câu "chết chính là sống lại"!
Angel nói một mạch:
- Là anh đã nói với em, và em luôn ghi nhớ trong lòng. Cái chết đối với chúng ta chỉ là một khoảnh khắc. Cũng giống như anh hy vọng sau khi chết sẽ không bị ai nhắc đến nữa, em và những người khác cũng vậy, đều mong sau khi chết sẽ không bị ai quấy rầy, để chúng em được thanh thản nhắm mắt!
Câu nói này của Angel khiến cả Dã Thú và Dã Lang đều đồng tình. Dã Thú bước lên phía trước Diệp Lăng Phi, tay vẫn cầm bó hoa vừa mua ở tiệm ngoài cổng, nói:
- Lão đại, hôm nay cô nàng Angel này cuối cùng cũng nói được một câu ra hồn. Mấy năm nay, anh em chúng ta ai cũng biết làm nghề này rủi ro rất lớn, nếu gặp phải bọn xã hội đen, có khi chúng nó đào cả xương cốt của chúng ta lên ấy chứ. Nhưng đã dấn thân vào con đường này, chúng ta sớm đã xem nhẹ chuyện sống chết rồi. Nghĩ mà xem, đợi thêm vài chục năm nữa, chúng ta chẳng phải cũng chết hay sao? Chỉ là chết sớm một chút hay chết muộn một chút mà thôi. Hắc Báo ra đi sớm, nhưng thằng nhóc đó cũng hưởng thụ đủ rồi. Lão đại xem, nếu không gia nhập Lang Nha thì nó vẫn chỉ là một thằng nhà nghèo. Đây là số mệnh của tất cả chúng ta, chúng ta đã nếm trải đủ cả rồi, chẳng có gì phải hối tiếc. Lão đại, nếu một ngày nào đó em chết, anh cũng không cần phải đích thân lo liệu, chỉ cần gọi điện cho nhà tang lễ, hỏa táng là xong. Mặc kệ họ vứt tro cốt của em đi đâu, em cũng chẳng quan tâm. Bây giờ em chỉ quan tâm được sống cùng lão đại và các anh em, chỉ cần chúng ta ở bên nhau đã là mãn nguyện lắm rồi, hơi đâu mà lo kết cục ngày mai thế nào!
Dã Lang cũng nói:
- Satan, sống chết có số cả, chúng ta chỉ biết hôm nay, không cần biết ngày mai!
- Tôi cũng hy vọng mình có thể làm được, nhưng trong lòng luôn cảm thấy day dứt. Mấy năm nay, tôi cứ luôn nghĩ nếu lúc đầu tôi không đến Ma Cao, thì đã không xung đột với băng đảng ở đây, và Hắc Báo cũng sẽ không chết!
Angel ôm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:
- Thôi nào, Satan! Chúng ta đến đây để thăm thằng khốn Hắc Báo mà. Đi thôi! Đừng đau buồn như vậy nữa. Thăm Hắc Báo xong, chúng ta sẽ đi tìm chỗ nào đó ăn cơm. Đến Ma Cao, nhất định phải ăn hết đồ ăn vặt ở đây!
Dã Thú đặt bó hoa tươi trước mộ Hắc Báo, tiện tay châm một điếu thuốc cũng đặt lên đó.
- Hắc Báo, thằng nhóc mày bây giờ sướng nhé, anh em tao thì bận tối mắt tối mũi. Lão đại dự định sẽ tập hợp lại anh em, đợi bên Vọng Hải xây dựng xong sẽ sắp xếp cho mày một phòng đấy...!
Dã Thú cứ lẩm bẩm không ngớt, còn Diệp Lăng Phi không nói gì, chỉ im lặng hút thuốc, chìm trong những ký ức xưa.
Rời khỏi chỗ Hắc Báo, Diệp Lăng Phi không nói một lời nào. Bữa trưa hắn cũng ăn rất ít, dường như vẫn còn chìm đắm trong quá khứ.
- Muốn đi chơi không? - Angel hỏi.
Diệp Lăng Phi nhìn Angel, suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Cũng được! Đi chơi cũng tốt!
- Vậy chúng ta đến sòng bạc đi! Ở Ma Cao, ngành công nghiệp sòng bạc rất nổi tiếng! - Angel đề nghị. - Ăn cơm xong, chúng ta tìm một sòng bạc, chơi cho thỏa thích!
Diệp Lăng Phi đang định trả lời thì điện thoại của Dã Thú reo lên. Dã Thú vừa nhìn vào điện thoại, liền hạ giọng nói:
- Điện thoại của Trần Tam!
- Ừm. Đi nghe đi!
Diệp Lăng Phi ra hiệu cho Dã Thú đi nghe điện thoại. Dã Thú đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi.
Nhà hàng này nổi tiếng nhất với món trứng chua cay. Danh tiếng đồn xa, rất nhiều du khách đến Ma Cao đều ghé nhà hàng này để thử. Thực ra, sau khi ăn xong mới biết trứng chua cay ở đây cũng không khác gì so với bên ngoài. Ít nhất thì Diệp Lăng Phi không thấy nó ngon đến mức đặc biệt.
Không lâu sau, Dã Thú từ ngoài bước vào. Hắn không ngồi về chỗ của mình mà ghé sát tai Diệp Lăng Phi, thì thầm:
- Lão đại, bên Trần Tam báo tin, thằng nhóc đó bị bắt rồi, đang bị giam ở chỗ hắn!
Diệp Lăng Phi nghe xong sắc mặt không đổi, gật đầu ra hiệu cho Dã Thú tiếp tục ăn cơm. Sau khi thanh toán và rời khỏi nhà hàng, Diệp Lăng Phi châm một điếu thuốc, nói với Dã Thú đang đứng bên cạnh:
- Gọi điện cho Trần Tam, bây giờ chúng ta sẽ đến gặp thằng nhóc đó!
- Vâng! - Dã Thú đáp.
Theo lời mô tả của Trần Tam, Diệp Lăng Phi và ba người kia cùng nhau đến một con hẻm nhỏ ẩm ướt và tối tăm. Những con hẻm kiểu này có thể thấy ở khắp nơi tại Ma Cao. Ma Cao không giống như tưởng tượng của nhiều người là một thành phố lớn hiện đại. Bên trong thành phố, có thể thấy rất nhiều những tòa nhà cũ kỹ. Một thanh niên khoảng hơn 20 tuổi đã đứng sẵn trong hẻm đợi Diệp Lăng Phi. Anh ta dẫn bốn người họ rẽ trái ngoặt phải một hồi, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa sắt dày. Người thanh niên dùng tay gõ cửa, một ô cửa nhỏ trên cánh cửa sắt mở ra, khuôn mặt một người đàn ông ló ra. Sau khi xem xét tình hình bên ngoài, người đó mới mở cửa.
Vừa vào trong đã thấy 7, 8 gã thanh niên đang nằm hoặc ngồi trong phòng khách xem tivi màn hình lớn. Trên tivi đang chiếu một cuộc thi sắc đẹp. Ma Cao cũng tổ chức thi hoa hậu, dù không nổi tiếng bằng cuộc thi ở Hồng Kông nhưng con gái Ma Cao cũng cực kỳ cuốn hút. Đặc biệt là các hộp đêm, luôn trả giá cao để được các người đẹp đi cùng.
Mấy gã thanh niên đang bàn tán sôi nổi, cả căn phòng nồng nặc khói thuốc. Khi Diệp Lăng Phi và ba người kia xuất hiện, ánh mắt của chúng đều đổ dồn về phía Angel. Những gã này hễ thấy phụ nữ là mắt sáng lên, nhất là những cô gái cao ráo, xinh đẹp. Angel vừa cao vừa xinh, lại có nét hoang dã, đúng kiểu mà bọn háo sắc này yêu thích.
Cánh cửa phòng trong cùng mở ra, Trần Tam bước ra ngoài.
- Mẹ kiếp! Lũ khốn này chúng mày không muốn sống nữa à? Nhìn cái gì mà nhìn! Mau ra ngoài làm việc cho tao!
Trần Tam mắng:
- Mau đi thu mấy khoản nợ đến hạn đi, đừng có cả ngày chỉ biết ngồi ỳ ở đây!
Bị Trần Tam mắng như vậy, 7, 8 gã thanh niên vội đứng dậy, không ai dám nhìn Angel nữa, ngoan ngoãn đi ra ngoài. Trần Tam quay sang, lịch sự nói:
- Mấy tên thủ hạ này của tôi thật là! Mong anh đừng trách!
Diệp Lăng Phi cười, nói:
- Không sao! Bây giờ tôi chỉ muốn gặp người đó! Hắn ta đâu rồi?
Trần Tam vội dẫn Diệp Lăng Phi đến trước một căn phòng bị khóa, tự tay hắn mở khóa rồi đẩy cửa ra. Đây là một căn phòng trống, ở góc phòng, một người đàn ông mặt đầy thương tích đang nằm co quắp trên sàn. Người này khoảng 27, 28 tuổi, tóc cắt ngắn.
Vừa thấy có người bước vào, người đàn ông vội nói:
- Các người nhận nhầm người rồi! Tôi thật sự không phải người các ông muốn tìm, tôi nghĩ giữa chúng ta chắc chắn có hiểu lầm...!
- Câm mồm! - Trần Tam ngắt lời, rồi nói với Diệp Lăng Phi: - Nó nhất định không thừa nhận nó là Hoắc Chấn, nhưng chúng tôi tìm thấy chứng minh thư của nó, đúng là người anh muốn tìm!
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói với Trần Tam:
- Loại người này luôn như vậy, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Bây giờ hỏi gì nó cũng chưa chắc đã nói thật. Đánh cho tôi. Cứ đánh, miễn là không chết là được. 10 phút sau gọi tôi!
Diệp Lăng Phi nói xong, quay người bước ra khỏi phòng.
- Tôi không phải Hoắc Chấn!
Người đàn ông nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền sợ hãi kêu lên, nhưng chẳng ai quan tâm anh ta nói gì.