Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 912: CHƯƠNG 912: THUA HƠN MỘT TRĂM TRIỆU

Diệp Lăng Phi đến phòng của Trần Tam, ngồi xuống chiếc ghế bành của gã. Angel tới bên cạnh, ngồi vào lòng hắn. Diệp Lăng Phi vòng tay ôm lấy eo Angel, châm một điếu thuốc, quẳng chiếc bật lửa lên bàn rồi hỏi Trần Tam vừa bước vào:

- Ngoài tên vừa nãy ra, còn ai nữa không?

- Còn một người đàn bà, nhưng cô ta chỉ là một kỹ nữ, tôi đã thả ra rồi!

Trần Tam đáp.

Diệp Lăng Phi không nói gì. Trần Tam đứng đối diện hắn, nói:

- Anh yên tâm, cô kỹ nữ đó là người Ma Cao bản địa, tôi đảm bảo cô ta không dám nói bậy gì đâu ạ!

- Tôi không lo chuyện đó!

Diệp Lăng Phi xua tay.

- Tôi đang nghĩ không biết tên nhóc đó có liên hệ với ai không. Vừa nãy nhìn bộ dạng của hắn là tôi biết hắn thuộc loại cứng đầu rồi. Vì vậy cứ ra tay nặng một chút, tốt nhất là đánh gãy một chân của hắn, cho hắn biết mùi lợi hại!

- Tôi hiểu! Tôi đi đánh gãy chân nó ngay đây!

Trần Tam vội vàng đồng ý rồi quay người đi. Không lâu sau, tiếng kêu thảm thiết của Hoắc Chấn vọng tới, ngay sau đó Trần Tam quay lại, báo cáo với Diệp Lăng Phi:

- Đã đánh gãy chân trái của nó rồi! Tên nhóc đó bây giờ cái gì cũng sẽ khai ra hết!

- Thế thì tốt!

Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc rồi đứng dậy. Angel cứ dính sát vào người hắn, từ người cô tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, át cả mùi thuốc lá nồng nặc trong phòng. Diệp Lăng Phi vỗ vào mông Angel một cái rồi nói:

- Đi, qua đó xem sao!

Mấy người họ đi đến một căn phòng khác thì thấy Hoắc Chấn đang ngã sõng soài trên đất. Một chậu nước lạnh bị hắt thẳng vào mặt hắn, nước văng tung tóe trên sàn. Sắc mặt Hoắc Chấn trắng bệch, hai tay ôm chặt chiếc đùi vừa bị đánh gãy, miệng rên la thảm thiết. Một thanh niên khác đứng bên cạnh, tay cầm một thanh gậy sắt to, quay sang hỏi Trần Tam:

- Đại ca, cái chân còn lại có giữ không?

Trần Tam không trả lời mà quay lại hỏi Diệp Lăng Phi:

- Anh nói xem nên làm thế nào?

Diệp Lăng Phi phả một làn khói thuốc vào mặt Hoắc Chấn, đưa tay vỗ vỗ lên khuôn mặt trắng bệch của gã, cười nói:

- Hoắc Chấn à Hoắc Chấn, mày nói xem, tội gì phải chịu khổ thế này chứ, nói sớm sự thật ra chẳng phải tốt hơn sao? Nhìn bộ dạng của mày bây giờ xem, người không ra người, quỷ không ra quỷ. Cái chân này đã gãy rồi, nếu mày vẫn tiếp tục cứng đầu thì cái chân còn lại cũng sẽ gãy nốt thôi. Vậy là sau này mày thành người tàn phế rồi đấy, thử nghĩ đến cảnh sau này phải ngồi xe lăn đi!

- Tôi xin các người, đừng đánh tôi nữa, tôi nói, tôi sẽ nói tất cả!

Hoắc Chấn sợ hãi cầu xin. Diệp Lăng Phi cười đáp:

- Như vậy mới phải chứ. Mày là Hoắc Chấn, đúng không?

- Phải…

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Kể rõ quá trình mày đến Ma Cao như thế nào. Nếu có nửa lời dối trá, mày đừng hòng nhìn thấy mặt trời ngày mai!

Câu nói của Diệp Lăng Phi khiến Hoắc Chấn sợ đến nỗi dù có cho hắn thêm mười lá gan cũng không dám nói dối. Nếu nói dối, đến mạng cũng không giữ nổi. Hoắc Chấn không dám giấu giếm, khai ra tất cả. Sau khi nghe xong, Diệp Lăng Phi xoay người bước ra ngoài. Trần Tam cũng đi theo, hỏi:

- Diệp tiên sinh! Anh nói xem nên làm sao?

- Tạm thời cứ giữ tên nhóc đó lại, sau này có thể còn dùng đến!

Diệp Lăng Phi nói tiếp:

- Vừa nãy thằng nhóc đó có nhắc đến một người tên Kim Quảng, hắn là người thế nào?

- Cái này...!

Trần Tam có chút do dự. Dã Thú đứng bên cạnh gắt:

- Ông chần chừ cái gì, có gì cứ nói thẳng ra!

- Kim Quảng là một kẻ không dễ chọc vào. Hắn là người Đài Loan, trước đây phạm tội ở bên đó rồi chạy sang đây!

Trần Tam giải thích:

- Vừa tới chưa đầy một năm, hắn đã nổi danh ở đây, mở một sòng bạc lớn, chỗ hắn quy tụ đủ loại người. Hắn không chỉ có liên hệ với các băng đảng bên Đài Loan, mà hầu hết tội phạm từ Đài Loan và Nhật Bản đều chạy đến chỗ hắn để ẩn náu. Dần dà, chúng tôi đều cố gắng hết sức để tránh xung đột với hắn. Mấy năm gần đây, Kim Quảng còn buôn bán thuốc phiện, vũ khí, nghe nói ở đại lục hắn cũng mở một sòng bạc ngầm. Cụ thể ở đâu thì chúng tôi không rõ lắm, chỉ biết quy mô của nó rất lớn. Nếu chuyện này thật sự do hắn làm thì... đúng là không nên đụng vào hắn.

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Tôi biết rồi. Cậu có thể hẹn gặp Kim Quảng được không, tôi muốn gặp hắn!

- Cái này khó lắm! Kim Quảng rất ít khi ở Ma Cao, tôi cũng không rõ khi nào hắn ở đây. Hay là để tôi tìm bạn bè hỏi xem có thể liên lạc với Kim Quảng được không!

Trần Tam nói:

- Nhưng tôi cũng không chắc là có thể hẹn gặp được hắn đâu!

- Như vậy là được rồi!

Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai Trần Tam:

- Vậy đành phiền anh một chuyến!

Rời khỏi chỗ Trần Tam, Diệp Lăng Phi đi thẳng về khách sạn. Vừa về tới nơi, hắn liền vào phòng đóng chặt cửa lại. Angel, Dã Lang và những người khác gõ cửa nhưng Diệp Lăng Phi đều không mở.

- Angel, cô đi hỏi lão đại xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Dã Lang lòng như lửa đốt, thúc giục Angel. Angel khoanh tay trước ngực, nhìn Dã Lang nói:

- Không phải anh không thấy, là do Satan không mở cửa, tôi biết làm thế nào bây giờ!

Dã Thú đi lại gần, không muốn thấy Angel và Dã Lang sốt sắng như vậy. Dã Lang nói:

- Để Satan yên tĩnh một chút!

- Có gì mà phải yên tĩnh!

Dã Thú bĩu môi:

- Mẹ nó, quan tâm làm gì! Đứa nào dám đụng đến chúng ta thì cứ giết quách nó đi!

Ba người đang bàn tán ngay trước cửa phòng thì Diệp Lăng Phi đột nhiên mở cửa. Hắn đang mặc một bộ âu phục màu xanh, chân đi đôi giày da màu đen, trông như sắp đi dự một bữa tiệc nào đó.

- Satan, anh định đi đâu vậy?

Angel thấy Diệp Lăng Phi mặc lễ phục thì vô cùng ngạc nhiên, không biết hắn định đi đâu, làm gì. Diệp Lăng Phi cười đáp:

- Không có gì! Chỉ là muốn đến sòng bạc chơi một chút, tới Ma Cao mà không vào sòng bạc thì chán lắm. Mấy người mau đi thay quần áo, chúng ta đến sòng bạc của Kim Quảng xem sao!

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, mấy người kia mới hiểu ra. Muốn đến sòng bạc, tất nhiên không thể ăn mặc tùy tiện, nếu không thì ngay cả cửa cũng không vào được. Sòng bạc cũng phân chia đẳng cấp, những sòng bạc cao cấp rất chú trọng đến trang phục của khách, nếu anh ăn mặc lôi thôi, bảo vệ sẽ không cho anh vào cửa, muốn vào ư, đừng có mơ.

Sở dĩ Diệp Lăng Phi đột nhiên muốn đến sòng bạc của Kim Quảng là vì hắn đã suy nghĩ rất lâu. Theo lời Trần Tam, Kim Quảng có quan hệ rộng lớn, những mối quan hệ đó giúp hắn kiếm tiền như nước, không cần phải dùng đến thủ đoạn để lừa một trăm triệu nhân dân tệ. Diệp Lăng Phi cảm thấy rất kỳ lạ, hắn muốn đi gặp Kim Quảng để xem gã là loại người thế nào.

Bốn người lái xe đến trước cửa sòng bạc của Kim Quảng. Nhìn bề ngoài, sòng bạc này không khác mấy so với các sòng bạc khác ở Ma Cao, cũng chẳng có gì nổi bật. Nhưng theo lời Trần Tam, đó chỉ là vẻ bề ngoài. Những sòng bạc hợp pháp khác ở Ma Cao không cung cấp dịch vụ mại dâm, nhưng những sòng bạc ngầm ở đây thì có.

Angel mặc váy bò ngắn và đi quần tất, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng. Vừa bước xuống xe, cô đã rất tự nhiên khoác tay Diệp Lăng Phi. Trong những trường hợp thế này, cần có phụ nữ đi cùng, những kẻ càng có tiền lại càng thích khoe khoang chân dài.

Dã Lang và Dã Thú đi theo sau Diệp Lăng Phi và Angel, trông như vệ sĩ của hắn. Bốn người đi vào trong sòng bạc, Angel cởi áo choàng ra giao cho nhân viên giữ đồ.

Bên trong sòng bạc được trang hoàng lộng lẫy xa hoa. Vừa bước vào, đã thấy hai bên cửa là hai hàng cô gái xinh đẹp mặc váy ngắn. Những cô gái này đều được chuẩn bị sẵn cho các đại gia lắm tiền nhiều của. Khi một đại gia cần phụ nữ, họ có thể tùy ý chọn một cô gái xinh đẹp cho mình. Nhìn những gã đàn ông trong sòng bạc, không ít kẻ đều có một cô nàng nóng bỏng ngồi bên cạnh.

- Thưa ngài, không biết tôi có thể giúp gì cho ngài?

Một cô gái ăn mặc sành điệu bước tới gần Diệp Lăng Phi. Cô ta tự giới thiệu mình tên Mary, là quản lý ở đây. Bất cứ nơi ăn chơi nào cũng cần có người phụ trách, chỉ là cách gọi ở mỗi nơi mỗi khác. Cô gái tên Mary này tuy không phải là một người đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng lại mang đến cho đàn ông cảm giác rất chuyên nghiệp, thảo nào Kim Quảng lại để cô ta làm quản lý ở đây.

- Tôi chỉ muốn đến đây chơi thôi, phiền cô đổi cho tôi ít chip!

Diệp Lăng Phi nói.

- Rất hân hạnh được phục vụ ngài!

Mary mỉm cười đáp.

Chẳng mấy chốc, chip đã được đổi xong. Diệp Lăng Phi cầm số chip này nhưng không vội chơi mà đảo mắt quan sát xung quanh. Dã Lang và Dã Thú đi ngay sau hắn. Mặc dù sòng bạc này không thiếu những cô gái đẹp, nhưng Dã Lang chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Mọi sự tập trung của anh ta đều dồn vào bốn phía xung quanh Diệp Lăng Phi. Dù sao đây cũng là sòng bạc của Kim Quảng, ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì.

- Mẹ nó! Lại thua rồi!

Một gã đàn ông chửi thề ầm ĩ, gắt gỏng với người phụ nữ bên cạnh rồi tức tối rời khỏi bàn bạc. Trông có vẻ hắn định đi đổi thêm chip, nhưng vừa đi tới quầy thì đã bị hai người chặn lại. Nghe đâu gã này đã thua hơn một vạn nhân dân tệ ở đây và giờ đã hết sạch tiền. Gã đã nợ tiền của sòng bạc, có lẽ gã nghĩ sẽ vay được thêm, nhưng đã bị từ chối khéo. Ngay sau đó, có một người đàn ông đưa cho gã một tờ chi phiếu, nói nhỏ vài câu gì đó, gã kia liền vội vàng rời khỏi sòng bạc.

Nhìn thấy cảnh đó, Diệp Lăng Phi nhíu mày. Xem ra quy tắc ở sòng bạc này cũng giống như những sòng bạc khác ở Ma Cao, đều có quy tắc ngầm là không để khách chơi đến mức khuynh gia bại sản. Nhưng tại sao Kim Quảng lại để cho Bạch Thúy Bách thua tới hơn một trăm triệu nhân dân tệ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!