Ngay lúc đó, người phụ nữ vội nhìn sang hướng khác. Cô gái đó tầm hai lăm, hai sáu tuổi, để tóc ngắn, mặc một chiếc áo khoác màu trắng, bên dưới là một chiếc váy dài cùng màu. Vóc dáng cô không cao, cũng không thể nói là có một thân hình bốc lửa, nhưng lại toát ra một vẻ quyến rũ khó tả, nhất là gương mặt trắng trẻo, lạnh lùng, khiến người ta có cảm giác đây là một mỹ nhân khó gần.
Người đàn ông bên cạnh cô gái khoảng trên dưới ba mươi tuổi, mặt tròn, ngoại hình bình thường. Thấy Diệp Lăng Phi nhìn về phía mình, gã vội kéo cô gái, cả hai nhanh chóng hòa vào đám đông.
Diệp Lăng Phi thu ánh mắt lại, gọi Dã Lang đến bên cạnh, thì thầm:
- Dã Lang, theo dõi cặp nam nữ đó, xem họ là ai, mục đích theo dõi chúng ta là gì.
Dã Lang đã thấy người đàn ông kia, liền gật đầu rồi lặng lẽ bám theo. Chỉ còn lại Diệp Lăng Phi và Angel, Angel ôm cổ Diệp Lăng Phi nói:
- Xem ra ở đây phức tạp thật, chúng ta nên cẩn thận một chút vẫn hơn!
- Anh hiểu!
Diệp Lăng Phi nói nhỏ:
- Chúng ta rời khỏi đây trước đã, về xem Trần Tam có hẹn được Kim Quảng không. Nếu thật sự không được, đành phải nghĩ cách khác vậy!
Diệp Lăng Phi và Angel đi về phía cửa sòng bạc, nhưng vẫn có một ánh mắt đang ngầm theo dõi anh. Chỉ là Diệp Lăng Phi không biết rằng, có những chuyện đơn giản hơn nhiều so với tưởng tượng của anh. Diệp Lăng Phi cũng không phải thần tiên, không thể biết được mọi chuyện.
Trong phòng VIP của sòng bạc, người đàn ông lúc nãy theo dõi Diệp Lăng Phi qua tấm kính xanh đang ngồi trên chiếc ghế sofa da thật nhập từ Ý giữa đại sảnh, vắt chân chéo, tay kẹp một điếu xì gà.
Mary mở cửa phòng, dẫn gã đàn ông mặt đằng đằng sát khí đi vào.
- Ông chủ! Ngài Chu đã tới!
Mary kính cẩn nói.
Người đàn ông đưa tay chỉ vào chiếc ghế sofa đối diện:
- Ông chủ Chu, mời ngồi!
Thái độ của gã này có vẻ rất tùy tiện, hoàn toàn không coi gã đàn ông mặt sắt kia ra gì.
Gã đàn ông mặt sắt đó chính là Chu Hùng, đại diện của một tập đoàn buôn lậu lớn ở châu Á. Ban đầu, Chu Hùng đã đầu tư rất nhiều tiền bạc vào Vọng Hải, muốn biến nơi đây thành thị trường hàng đầu để nhập khẩu các sản phẩm châu Âu vào lục địa với giá rẻ. Chỉ đáng tiếc, kế hoạch này cuối cùng đã bị Diệp Lăng Phi phá hỏng, hơn nữa thủ hạ của Chu Hùng còn chết vô số.
Chu Hùng đã đích thân tới Vọng Hải, thanh trừng Dương Tử, nhưng lại không nỡ ra tay với Mễ Tuyết, để cô rời Vọng Hải trở về Hồng Kông. Lần này, Chu Hùng theo lệnh của tổ chức đến Ma Cao để bàn chuyện làm ăn với Kim Quảng, thái độ kiêu ngạo của đối phương khiến hắn cảm thấy khó chịu. Hắn không đổi sắc mặt, ngồi thẳng xuống ghế sofa bên cạnh Kim Quảng, cũng bắt chước gã vắt chéo hai chân. Dù vẻ mặt Chu Hùng không tỏ ra tức giận, nhưng hành động của hắn đã thể hiện sự bất mãn trong lòng.
Kim Quảng thấy vậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt. Hắn vẫy Mary lại, ghé vào tai cô nói nhỏ:
- Mary, cho người theo dõi người phụ nữ của gã đó trong sòng bạc, à, còn cả động tĩnh của hai tên cảnh sát Hồng Kông nữa, có gì báo cho tôi ngay!
Mary gật đầu rồi lui ra ngoài.
Mary vừa đi, Kim Quảng mới cười nói:
- Ông chủ Chu, ông đến muộn đấy. Tôi cứ nghĩ hôm qua ông sẽ tới, không ngờ hôm nay mới gặp. Hôm qua tôi đã chuẩn bị rất nhiều tiết mục đặc sắc để chào đón ông chủ Chu, nhưng hôm nay thì không có rồi. Thật đáng tiếc!
Chu Hùng nở một nụ cười giả tạo:
- Lần này tôi đến Ma Cao là để bàn chuyện kinh doanh, không phải để vui chơi, những tiết mục chào mừng này có thể miễn đi!
Kim Quảng hút xì gà nhưng không có ý mời Chu Hùng. Hắn ngậm điếu xì gà trong miệng, tay vẫn thong thả lau đôi giày da của mình. Đôi giày vốn đã được đánh bóng loáng, nhưng Kim Quảng vẫn cứ lau. Chu Hùng ngồi đối diện, thấy thái độ khinh người của Kim Quảng, cảm thấy khó chịu, nói:
- Ông chủ Kim, lần này tôi đến để bàn chuyện làm ăn với ông. Nếu ông không có thành ý, tôi nghĩ giữa chúng ta cũng chẳng có gì để nói nữa. Ở Ma Cao này có rất nhiều người muốn hợp tác với tôi, chứ không phải chỉ có mình ông đâu, ông chủ Kim!
Kim Quảng bỏ điếu xì gà ra khỏi miệng, cười nói:
- Ông chủ Chu, ông nói vậy là sao, làm sao tôi lại không có thành ý được chứ. Tôi đã phải lao tâm khổ tứ lắm mới liên lạc được với phía các ông. Tôi và tổ chức của các ông hợp tác là đôi bên cùng có lợi, tôi cũng tiếp đãi ông rất chu đáo, chỉ là vừa rồi tôi đang mải nghĩ một chuyện, nhất thời thất thần, mong ông chủ Chu đừng trách!
- Sao có thể thế được!
Nghe Kim Quảng nói vậy, Chu Hùng cố nén giận, cười nói:
- Nếu đã vậy, chúng ta tập trung vào việc chính đi. Trước khi đến đây, tôi đã biết ông chủ Kim có sự nghiệp lớn ở nội địa, quan hệ rộng khắp đại lục. Đây chính là điều chúng tôi cần. Chúng tôi muốn thông qua quan hệ của ông chủ Kim để mở ra một đường dây buôn lậu mới!
- Chuyện này dễ thôi! Không vấn đề gì!
Kim Quảng cười đáp:
- Mấy năm nay tôi làm ăn ở lục địa rất thuận lợi, quan hệ rộng, những mối quan hệ này đủ để tôi và tổ chức của các anh tha hồ kiếm tiền!
- Đã vậy thì tốt quá!
Chu Hùng hoàn toàn không biết Kim Quảng là kẻ nham hiểm, hắn cười đáp:
- Vậy chúng ta sẽ phối hợp như thế nào?
- Đơn giản thôi, chúng ta chia hoa hồng 50:50, không vấn đề gì chứ!
- Hoa hồng 50:50?
Chu Hùng nghe xong, bất mãn nói:
- Ông chủ Kim, ông không thấy thế là quá nhiều sao? Tại sao lại chia tỉ lệ 50:50? Cùng lắm ông cũng chỉ cung cấp cho chúng tôi các mối quan hệ. Thật ra, kể cả không có ông, chúng tôi cũng có thể tự tạo dựng quan hệ ở lục địa. Trước đây tôi đã thiết lập được một hệ thống ở Vọng Hải rồi!
- Nhưng chẳng phải đầu mối đó của các ông đã bị cảnh sát địa phương dẹp rồi sao!
Kim Quảng cười lạnh:
- Ông chẳng hiểu gì về đại lục cả. Ông nghĩ mấy tên lãnh đạo ở đó đáng tin cậy sao? Nếu không có sự bảo kê của tôi, sớm muộn gì tổ chức của ông ở đại lục cũng bị dập tắt thôi!
Chu Hùng không muốn nghe Kim Quảng nói vậy, lạnh lùng đáp:
- Cứ như lời ông nói, thì ông có bản lĩnh lớn quá nhỉ!
- Bản lĩnh cũng chẳng có mấy, chỉ là sòng bạc tôi mở ở đại lục không ai dám động tới. Làm việc phải dùng cái đầu này này, chứ không phải cứ nghĩ là làm!
Kim Quảng đưa tay chỉ vào đầu mình, nói:
- Ông nên hiểu rằng, kiếm tiền là phải dựa vào cái này!
Câu nói đó của Kim Quảng làm Chu Hùng tức điên lên. Hắn lập tức đứng dậy, lạnh lùng nói:
- Ông chủ Kim, tôi thấy ông không có thành ý hợp tác. Nếu đã vậy, tôi xin cáo từ!
Chu Hùng vừa định đi thì lại nghe thấy tiếng cười của Kim Quảng:
- Ông chủ Chu, ông không cần tức giận. Vừa nãy tôi chỉ đùa với ông thôi. Còn về việc hợp tác, tôi phải suy nghĩ kỹ đã. Như vậy đi, đợi tôi nghĩ xong sẽ gọi cho ông, lúc đó chúng ta lại nói chuyện tiếp!
Chu Hùng lạnh nhạt nói:
- Tôi cũng sẽ xem xét lại thành ý của ông chủ Kim, xem chúng ta có cần phải bàn bạc tiếp nữa hay không!
Kim Quảng cười, coi như đã trả lời Chu Hùng. Chu Hùng tức giận rời khỏi phòng, trên môi Kim Quảng luôn là một nụ cười nhếch mép. Chu Hùng đi khỏi không lâu, Mary liền bước vào, ngồi xuống bên cạnh Kim Quảng, nói:
- Hai tên cảnh sát Hồng Kông đã rời đi rồi!
- Ừm, tôi biết rồi!
Kim Quảng đưa tay ôm Mary vào lòng, hắn nhíu mày nói:
- Gọi điện cho ông Davis, tôi có chuyện muốn nói với ông ta!
- Vâng!
Mary lấy điện thoại, bấm số. Sau khi kết nối, cô đưa điện thoại cho Kim Quảng. Giọng điệu của hắn lần này hoàn toàn khác với lúc nói chuyện với Chu Hùng, tỏ ra vô cùng tôn kính:
- Ngài Davis, xin lỗi đã làm phiền ngài. Vừa rồi tôi đã tiếp xúc với Chu Hùng, người của tổ chức các ngài. Vốn dĩ, tôi định bàn chuyện làm ăn với ông ta, nhưng có vài việc xen vào nên cuộc nói chuyện bị gián đoạn... Không... không! Ngài hiểu lầm rồi. Tôi không hề có ý đó. Tôi nhất định sẽ tuân theo thỏa thuận trước đây giữa chúng ta để hợp tác với tổ chức của ngài. Nhưng mà, bên tôi có một vấn đề nhỏ... đúng... đúng thưa ngài Davis, đúng là như vậy. Tôi nghĩ Chu Hùng không phải là đối tượng thích hợp để tôi tiếp tục đàm phán, bởi vì ông ta đã bị cảnh sát Hồng Kông theo dõi. Theo tình báo nội bộ của chúng tôi, cảnh sát Hồng Kông đã nắm được tài liệu về ông ta. Nếu tôi và ông ta tiếp tục hợp tác thì quá nguy hiểm...!
Nói chuyện xong, Kim Quảng đưa điện thoại cho Mary, lưng hắn dựa vào ghế sofa.
- Ông chủ, sao vậy?
Mary nằm trong lòng Kim Quảng, giúp hắn lau chiếc nhẫn.
- Sự việc rất phức tạp!
Kim Quảng thở dài:
- Không thể tiếp xúc với Chu Hùng nữa, ngày mai Davis sẽ đích thân tới đây. Tới lúc đó, tôi và ông ta sẽ trực tiếp bàn bạc. À! Suýt nữa thì quên, lập tức cử người theo dõi gã cảnh sát họ Tôn kia, bảo hắn phối hợp với chúng ta, dàn dựng một vở kịch, thủ tiêu nữ cảnh sát kia đi! Tôi không muốn cô ta về Hồng Kông báo cáo chuyện tôi và Chu Hùng đã gặp nhau. Nhớ kỹ, hành động phải bí mật!
- Ông chủ, tôi rõ rồi. Tôi đi ngay bây giờ!
Mary nói rồi đứng lên. Cô vừa đi được vài bước, Kim Quảng đã gọi lại:
- Đừng quên nói với ông Hawkins, con mồi đã sập bẫy, chuẩn bị đi săn thôi!
Mary nhìn Kim Quảng, nói:
- Ông chủ, ông Madoff vừa nhìn thấy con mồi rồi