Diệp Lăng Phi và Angel trở về khách sạn Grand Lisboa. Angel không về phòng mình mà đi thẳng vào phòng của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cởi áo khoác, trên người chỉ còn lại chiếc áo sơ mi. Anh ngồi xuống ghế sô pha, tay trái xoa mặt, tay phải gõ nhẹ lên mặt bàn. Những chuyện xảy ra tối nay khiến anh cảm thấy mọi việc không hề đơn giản. Dường như bên trong còn ẩn chứa nhiều uẩn khúc, nhưng nhất thời chưa thể nghĩ thông suốt.
Angel lấy một chai rượu vang đỏ từ giá rượu rồi rót ra hai ly. Vừa rót, cô vừa nói:
- Satan, anh có cảm thấy bị ai đó theo dõi không? Lúc ở sòng bạc, em cứ có cảm giác mình bị nhìn chằm chằm, dường như có kẻ nào đó đang không ngừng giám sát chúng ta!
Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn cũng có cảm giác tương tự. Bên trong sòng bạc có vô số camera. Dựa vào tình hình lúc đó, cảm giác của Diệp Lăng Phi đúng là bị camera theo dõi, hơn nữa còn có người luôn quan sát hắn.
Angel cầm hai ly rượu đến bên cạnh Diệp Lăng Phi. Lần này, cô không ngồi vào lòng anh như thường lệ mà ngồi xuống kế bên, đặt ly rượu vang lên bàn rồi đẩy về phía anh. Angel nhấp một ngụm rượu, nâng ly lên và nói:
- Satan, rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy? Nói em nghe được không?
- Chẳng nghĩ gì cả, chỉ cảm thấy hơi kỳ quái thôi!
Diệp Lăng Phi cầm ly rượu, lưng tựa vào ghế sô pha, nói:
- Angel, em có thấy người đàn bà trong sòng bạc đó rất cổ quái không?
- Người đàn bà nào? Chẳng lẽ là cô Mễ Tuyết mà anh nhắc tới?
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Không phải cô ta, anh đang nói đến cô gái suýt ngã vào người anh trong sòng bạc ấy. Ngay lúc đó anh đã biết cô ta cố tình làm vậy, mục đích chính là để thử anh!
- Thử anh?
Angel giật mình, cô nhìn Diệp Lăng Phi, không hiểu hỏi lại:
- Tại sao phải thử anh?
- Chuyện này anh cũng không rõ, anh nghi ngờ có người sai cô ta làm vậy!
Diệp Lăng Phi nhíu mày, trong lòng càng lúc càng cảm thấy khó hiểu.
- Lẽ nào là Kim Quảng?
- Sao có thể chứ, tên Kim Quảng đó làm sao biết chúng ta đến tìm hắn. Nếu hắn biết mục đích của chúng ta là tìm hắn, tại sao hắn không xuất hiện? Mọi chuyện chẳng phải rất khó giải thích sao!
Angel nói.
Những gì Angel nói giống hệt suy nghĩ của Diệp Lăng Phi. Có một số chuyện không thể nghĩ thông một cách đơn giản được. Diệp Lăng Phi càng nghĩ càng đau đầu. Vì vậy, hắn quyết định không nghĩ nữa, đợi Dã Thú và Dã Lang trở về rồi tính tiếp.
Diệp Lăng Phi uống cạn ly rượu vang trong một hơi, rồi quay sang nói với Angel:
- Bây giờ anh cần đi tắm! Em về phòng được chưa?
Angel cười:
- Em vốn không định đi, nhưng em biết chắc chắn anh sẽ không cho em tắm chung đâu, nên em nghĩ mình đi thì tốt hơn!
Angel uống nốt ly rượu, đặt ly xuống bàn rồi bước ra khỏi phòng. Diệp Lăng Phi đóng cửa lại, lần này chắc chắn đã khóa chặt. Nếu hắn không mở, Angel sẽ không thể vào được. Hắn cởi hết quần áo, cầm điện thoại đi vào nhà tắm.
Ba ngày nữa là Tết Nguyên Đán. Diệp Lăng Phi vốn định đón Tết ở Vọng Hải, nhưng xem ra bây giờ không thể được nữa. Chuyện này đã vượt ngoài sức tưởng tượng của hắn, trong thời gian ngắn không thể kết thúc nhanh được. Diệp Lăng Phi gọi điện cho Bạch Tình Đình. Cô tỏ ra không vui, hỏi ra mới biết Bạch Tình Đình vừa cãi nhau với Hân Mính, còn Trương Lộ Tuyết thì đang đi ăn ở ngoài.
Gần đây Vọng Hải có một nhà hàng Pháp mới mở, đúng ngày khai trương, Bạch Tình Đình đã rủ Hân Mính và Trương Lộ Tuyết cùng đi ăn. Trong thời gian Diệp Lăng Phi không ở Vọng Hải, quan hệ giữa Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết ngày càng thân thiết, chỉ trong hai tháng ngắn ngủi mà đã như bạn thân lâu năm. Có chuyện vui như vậy, sao có thể không rủ bạn tốt đi cùng được!
- Bà xã à, thế này không công bằng chút nào! Ông xã của em đang phải liều mạng ở Ma Cao, còn các em thì lại thảnh thơi ở nhà ăn món Pháp, tán gẫu vui vẻ!
Diệp Lăng Phi làm ra vẻ oan ức:
- Chẳng lẽ em không lo cho anh sao? Em không sợ anh ở Ma Cao xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn à?
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì vội vàng đáp:
- Ông xã! Anh đừng nói bậy, ngày nào em cũng lo cho anh hết. Ông xã, anh mau về đi, em nhớ anh lắm!
Câu này của Bạch Tình Đình vừa dứt, đầu dây bên kia liền vọng lại tiếng cô:
- Lộ Tuyết, cậu làm gì đấy? Tớ đang bàn chuyện chính sự với ông xã, sao thế? Chẳng lẽ cậu muốn nghe chuyện riêng tư của vợ chồng người ta à? Được thôi, dọn đến nhà tớ ở luôn đi, tớ cho cậu nghe chuyện tình cảm lãng mạn của bọn tớ mỗi ngày!
Diệp Lăng Phi có thể nghe thấy tiếng của Trương Lộ Tuyết:
- Tớ không thèm!
- Bà xã! Em đang làm gì vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Không có gì, là Lộ Tuyết ghen tị với em thôi! Ông xã, anh có muốn nhà chúng ta thêm một đại mỹ nhân nữa không?
- Không dám đâu!
Diệp Lăng Phi thành thật đáp:
- Anh có hai em là đủ rồi, ai mà dám mơ có thêm người đẹp nữa!
- Ông xã, em nói thật đấy!
Bạch Tình Đình không giống đang nói đùa, cô tỏ ra rất nghiêm túc:
- Hay là anh cưới thêm Lộ Tuyết đi, sau này em làm vợ cả, cô ấy làm vợ lẽ, việc gì cũng phải nghe theo em!
Không đợi Diệp Lăng Phi trả lời, Trương Lộ Tuyết đã vội giật lấy điện thoại:
- Diệp Lăng Phi, em nói cho anh biết, anh có mơ cũng đừng hòng!
- Anh mơ cái gì chứ!
Diệp Lăng Phi cười hỏi.
- A..., ý em là anh đừng có nghĩ linh tinh là được rồi. Bây giờ em mới phát hiện ra con gái độc thân thật tuyệt vời, em không giống một số người gả đi rồi thì chỉ biết có chồng, đến chết cũng chỉ biết một người đàn ông. Em còn cả một hàng dài đang xếp hàng chờ đợi kia kìa. Giữa cả khu rừng đó, em cứ từ từ mà tìm, biết đâu lại vớ được một cây cổ thụ ngàn năm quý giá!
- Ừm. Nói cũng đúng! Tìm được một cây cổ thụ nghìn năm thì em cũng thành yêu tinh bà bà rồi, cái tên đó cũng hay đấy chứ!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Trương Lộ Tuyết, anh nghĩ em hợp nhất là vào vườn thú mà tìm. Không chừng em còn tìm thấy con vật nghìn năm, có khi may mắn tìm được con vạn năm. Như vậy thì em mãn nguyện rồi, người ta không gọi em là bà cô rùa thì cũng gọi là bà cô tám!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, đã nghe thấy tiếng Trương Lộ Tuyết hầm hầm tức giận ở đầu dây bên kia:
- Diệp Lăng Phi, anh nghe cho rõ đây, đừng có về Vọng Hải nữa! Nếu anh quay lại, em sẽ cho anh biết hậu quả của việc đắc tội với em!
Diệp Lăng Phi chỉ cười. Hắn biết Trương Lộ Tuyết chỉ dọa suông thôi chứ không đời nào tìm hắn đánh nhau thật. Vả lại, cô có đánh cũng không thắng, mắng cũng chẳng lại. Diệp Lăng Phi không để những lời của Trương Lộ Tuyết vào lòng.
Điện thoại bị Bạch Tình Đình giành lại, cô vui vẻ nói:
- Ông xã, anh nghe thấy không, em thấy anh mà về là khối chuyện vui đấy. Em và Trương Lộ Tuyết là bạn tốt, em không thể trọng sắc khinh bạn được, ai bảo anh bắt nạt Lộ Tuyết!
- Tình Đình, xem em kìa, câu nào cũng Lộ Tuyết, Lộ Tuyết, cứ như hai người là một vậy. Thôi được rồi, đó là chuyện của phụ nữ các em, anh chẳng thèm quan tâm!
Diệp Lăng Phi nói đến đây bèn hạ giọng:
- Tình Đình, em đoán xem bây giờ anh đang làm gì?
- Tắm!
Bạch Tình Đình đáp ngay không cần suy nghĩ.
- Bà xã! Sao em biết vậy?
Diệp Lăng Phi thấy kỳ lạ, bèn hỏi.
- Mỗi lần anh tắm đều nói chuyện với em như thế này. Ông xã, em còn đoán được câu tiếp theo anh định nói gì cơ. Nhưng em đang ăn cơm ở ngoài, nên mới không nói cho anh biết thôi!
Diệp Lăng Phi cười rồi cúp máy, xem ra lần sau nói chuyện với Bạch Tình Đình phải đổi giọng điệu mới được. Nếu không, hắn chưa kịp nói thì cô đã biết tỏng hắn định nói gì rồi. Sau khi nói chuyện với Bạch Tình Đình, tâm trạng hắn tốt lên nhiều. Đột nhiên nhớ ra mình chưa gọi lại cho Vu Đình Đình, cũng không biết cô nhóc này dạo này thế nào rồi. Diệp Lăng Phi gọi thử cho Vu Đình Đình thì không ai nghe máy. Gọi hai lần, mới có một cô gái bắt máy.
- A lô! Anh tìm ai?
- Đây không phải điện thoại của Vu Đình Đình sao?
Diệp Lăng Phi thấy lạ, bèn hỏi.
- À! Anh tìm Vu Đình Đình à? Cô ấy vừa xuống lầu gặp người yêu rồi. Đợi cậu ấy về, em sẽ bảo cậu ấy gọi lại cho anh!
- Người yêu?
Diệp Lăng Phi giật mình, không ngờ Vu Đình Đình đã có người yêu từ lúc nào. Hắn nhớ có lần Đường Hiểu Uyển từng nói với mình, Vu Đình Đình bị một người cùng quê làm phiền. Diệp Lăng Phi nghĩ lại, hay là cô bé mới quen bạn trai. Cũng phải thôi, Vu Đình Đình mới hơn 20 tuổi, ở trong trường có thể tiếp xúc với bao nhiêu nam sinh xuất sắc, nói không chừng đã tìm được ý trung nhân cho mình rồi.
- Thôi vậy! Tôi cũng không có chuyện gì!
Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây thì cũng không bận tâm nữa, thuận miệng nói một câu rồi tắt máy.
Tắm xong, Diệp Lăng Phi mặc đồ ngủ nằm trên giường. Dã Thú và Dã Lang vẫn chưa về. Diệp Lăng Phi lo lắng hai người họ xảy ra chuyện. Hắn nằm trên giường một lúc, rồi lật người, định gọi cho Dã Thú để hỏi thăm tình hình. Đúng lúc Diệp Lăng Phi định gọi điện thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
- Ai?
Diệp Lăng Phi hỏi. Lúc này, hắn không thể không cẩn thận, dù sao đây cũng là Ma Cao, không phải Vọng Hải.
- Lão đại! Là em!
Bên ngoài vọng lại tiếng Dã Thú. Nghe thấy giọng của Dã Thú, Diệp Lăng Phi mới bước tới mở cửa. Dã Thú đứng ngoài phòng, mồ hôi nhễ nhại, bước vào trong. Hắn được giao theo dõi Mễ Tuyết, mãi đến giờ mới quay lại.
- Lão đại, anh đoán xem cô ta sống ở đâu?
- Khách sạn Grand Lisboa!
Dã Thú nghe vậy thì há hốc mồm, kinh ngạc hỏi:
- Lão đại! Sao anh biết?
- Anh đoán thôi!
Diệp Lăng Phi quay người lại ghế sô pha ngồi xuống, đưa cho Dã Thú một điếu thuốc. Sau khi châm thuốc, anh nói:
- Đừng quên, hôm nay chúng ta gặp Mễ Tuyết lên xe từ đây. Lúc đó anh đã nghi ngờ cô ta ở đây rồi!
- Lão đại! Anh lại đoán đúng rồi! Con đàn bà đó và gã kia đúng là đang ở khách sạn Grand Lisboa, lại còn là phòng VIP nữa chứ!
Dã Thú rít một hơi dài, thở ra một làn khói lượn lờ rồi tan biến trong không trung. Diệp Lăng Phi không quan tâm Mễ Tuyết có ở đây hay không, hắn chỉ quan tâm cô ta đến đây làm gì. Diệp Lăng Phi không ngắt lời Dã Thú, sau khi rít vài hơi thuốc mới hỏi tiếp.
- Lão đại! Em theo dõi con ả đó từ lúc nó còn ở trong sòng bạc. Sau khi anh và Angel rời đi khoảng hơn 20 phút, tên đàn ông đi cùng con ả đó cũng xuống lầu. Em thấy hắn thở hồng hộc, trông như vừa bị ai chọc tức ở trên lầu vậy. Hai người họ rời khỏi sòng bạc, em mới về đây.
- Ồ! Thì ra là vậy!
Diệp Lăng Phi gật đầu, dập điếu thuốc vào gạt tàn, ngẩng đầu lên hỏi:
- Vậy cậu có thấy Dã Lang không?
- Em thấy rồi! Cậu ta đang theo dõi một cặp nam nữ.
Dã Thú nói:
- Lão đại, em thấy lạ lắm. Hình như cặp nam nữ đó cũng đang theo dõi Mễ Tuyết. Con ả Mễ Tuyết vừa đi khỏi, hai người đó cũng đi theo. Nhưng mà, em chỉ lo theo dõi con ả đó nên không để ý hai người kia có bám theo sau không. Em nghĩ chuyện này phải hỏi Dã Lang mới rõ!
- Ừm. Anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi nói với Dã Thú:
- Cậu cũng mệt rồi! Về tắm nước nóng rồi nghỉ ngơi đi!
- Lão đại! Vậy em đi trước, anh cũng ngủ sớm đi!
Dã Thú đứng dậy, bước tới cửa phòng. Vừa mở cửa ra, hắn liền thấy Angel mặc một bộ đồ ngủ gợi cảm đứng ngoài. Dã Thú cố tình hít hít mũi, buông lời châm chọc:
- Angel, cô xịt nước hoa thơm nức thế này, định đến mê hoặc lão đại à!
- Không liên quan đến anh!
Angel đẩy Dã Thú đang chắn ở cửa ra. Dã Thú bĩu môi:
- Sự thật rành rành, đừng tưởng tôi không nhìn ra. Tôi nghĩ cô đừng có mơ nữa...!
Nói rồi, Dã Thú bước ra khỏi phòng Diệp Lăng Phi.
Đôi chân thon dài, trắng nõn của Angel lộ ra dưới chiếc váy ngủ cực ngắn. Cô vừa tắm xong, trên người còn vương mùi nước hoa quyến rũ. Chiếc áo ngủ mỏng tang dán sát vào cơ thể, lờ mờ để lộ hai nụ hồng sẫm màu ẩn hiện bên dưới.
Diệp Lăng Phi thấy Angel như vậy, bèn đứng dậy, làm ra vẻ buồn ngủ lắm:
- Anh muốn đi ngủ rồi! Angel, em cũng ngủ sớm đi!
- Tại sao em vừa sang thì anh lại đòi ngủ!
Angel bước tới ghế sô pha, rút một điếu thuốc từ bao thuốc trên bàn rồi châm lửa. Cô nhả ra một làn khói, nói:
- Tối nay em không ngủ được, chỉ muốn nói chuyện với anh thôi. Anh đừng nghĩ lung tung, em không có ý quyến rũ anh đâu!
Diệp Lăng Phi vốn đã đi tới bên giường, nghe Angel nói vậy, hắn lại bước tới trước ghế sô pha, hỏi:
- Uống gì không?
- Có nước hoa quả không?
- Không có! Để anh gọi người mang lên!
Đúng lúc Diệp Lăng Phi định gọi điện thoại thì chuông reo. Angel cầm lên xem, thấy cuộc gọi đến là của Dã Lang, cô bèn ném điện thoại cho Diệp Lăng Phi:
- Là Dã Lang gọi