Trong lúc Diệp Lăng Phi và đám người Dã Thú đang thả lỏng trong hồ nước nóng ở khách sạn Grand Lisboa, thì tại phòng khách của một biệt thự ven biển Ma Cao, Kim Quảng đang trò chuyện với một người đàn ông da trắng khoảng ngoài 40 tuổi. Người đàn ông này vóc dáng khôi ngô, tóc vàng, mặc một bộ tây trang phẳng phiu bên trong là sơ mi trắng. Đôi mắt hắn sáng ngời có thần, tay cầm ly rượu vang đỏ, ngồi trên ghế salon. Người này là Davis, vừa đến Ma Cao trưa nay. Ngay khi vừa đặt chân đến, Davis đã được Kim Quảng đón về biệt thự riêng của mình.
Mary đứng sau lưng Kim Quảng, cô mặc một chiếc xường xám màu trắng hồng, bộ trang phục bó sát tôn lên từng đường nét trên cơ thể. Từ lúc bước vào, ánh mắt của Davis không ngừng liếc về phía Mary, khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu. Mary là người Trung Quốc chính gốc, năm đó nhập cư trái phép đến Ma Cao rồi đi theo Kim Quảng. Trong thâm tâm, cô không thể chấp nhận một người đàn ông da trắng đầy lông lá, quan trọng nhất là Mary còn nghe nói “chỗ đó” của đàn ông phương Tây đặc biệt lớn, khiến cô sợ hãi. Cũng may Mary biết Kim Quảng sẽ không bao giờ đẩy mình cho người đàn ông khác. Trong lòng Kim Quảng, cô không giống những cô gái trong sòng bạc, chỉ cần ông ta tùy tiện nói một câu là có thể phải đi tiếp đủ loại đàn ông.
Dù vậy, Mary vẫn có chút khó chịu. Trong lúc Kim Quảng đang trò chuyện với Davis, Mary ghé sát vào tai ông ta, thì thầm:
- Ông chủ, Madoff tiên sinh đang ở khách sạn. Hôm qua ngài đã hẹn hôm nay sẽ gặp mặt ông ấy vào thời gian thích hợp, có cần tôi đi thông báo hủy cuộc gặp hôm nay không ạ?
Kim Quảng nghe vậy, khẽ gật đầu. Khi Mary định rời đi, ông ta gọi cô lại, thấp giọng hỏi:
- Madoff tiên sinh có đề cập khi nào thì Hawking tiên sinh có thể đến Ma Cao không?
- Madoff tiên sinh không nói gì về chuyện đó, nhưng tôi nhớ rõ một tuần trước Hawking tiên sinh đã từng nói, chỉ cần con mồi mắc câu, ông ta sẽ lập tức đến Ma Cao. Ông chủ, có cần tôi hỏi Madoff tiên sinh một chút không ạ?
- Cái này là đương nhiên rồi!
Kim Quảng nói:
- Nếu tôi đoán không sai, con mồi sẽ nhanh chóng sa bẫy thôi!
- Ông chủ, tôi hiểu rồi!
Mary gật đầu rồi mới rời đi.
Ánh mắt Davis dán chặt vào vòng ba đong đưa của Mary, mãi đến khi cô khuất khỏi phòng khách, hắn mới dời mắt đi, quay sang nhìn Kim Quảng, cười nói:
- Kim tiên sinh, xin hỏi vị tiểu thư kia xưng hô thế nào?
Kim Quảng cười cười, đáp:
- Mary, trợ thủ của tôi, đương nhiên cũng là tình nhân của tôi. Davis tiên sinh, không lẽ ông có hứng thú với Mary đấy chứ?
Ý tứ trong lời nói của Kim Quảng vô cùng rõ ràng, Mary là tình nhân của ông ta, dù Davis có hứng thú, ông ta cũng sẽ không dâng cô cho hắn. Davis sao có thể không hiểu, hắn cười nói:
- Kim tiên sinh, quả thật Mary tiểu thư khiến tôi rất thích thú, nhưng nếu cô ấy là tình nhân của ông thì sao tôi dám đoạt chứ!
Kim Quảng lấy xì gà ra, đưa cho Davis, nói:
- Nào, ông hút thử xì gà Cuba chính gốc đi!
Davis nhận lấy một điếu xì gà to sụ đưa lên miệng. Kim Quảng cũng lấy một điếu, dùng diêm đặc chế châm lửa. Ông ta rít một hơi, sau đó lấy điếu xì gà ra, tay phải cầm xì gà, cười nói với Davis:
- Nếu ông muốn tìm một cô gái thì không vấn đề gì, trong sòng bạc của tôi có rất nhiều. Nếu Davis tiên sinh thích thì cứ thoải mái lựa chọn!
- Ba người được không?
Davis hỏi.
Kim Quảng thoáng giật mình, thật không ngờ Davis lại là một người mạnh mẽ như vậy, một đêm muốn đến ba cô. Tuy nhiên, Kim Quảng cũng không quan tâm đối phương muốn mấy người, đó là chuyện của Davis. Ông ta đưa xì gà lên miệng rít một hơi, cười nói:
- Thật không ngờ Davis tiên sinh lại là một người đàn ông mạnh mẽ như vậy, đừng nói là ba, nếu Davis tiên sinh chịu được, mười người cũng không thành vấn đề!
Trên mặt Davis lộ ra vẻ vui mừng, vừa định nói gì đó thì lại nghe Kim Quảng nói tiếp:
- Nhưng trước khi chơi đùa, chúng ta có thể nói về chuyện chính đã được không? Tôi tin rằng lần này Davis tiên sinh đến Ma Cao không phải chỉ để tìm đàn bà làm mấy chuyện đó chứ?
Davis nghe Kim Quảng nhắc tới chuyện chính, ánh mắt háo sắc vừa rồi lập tức biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn âm trầm khiến Kim Quảng cảm thấy có chút khó chịu. Davis ngậm điếu xì gà, cười lạnh một tiếng, nói:
- Kim tiên sinh, chuyện hợp tác giữa chúng ta không có vấn đề gì, tổng bộ đã đồng ý kế hoạch hợp tác với ngài rồi. Cho đến bây giờ, chúng tôi rất không hài lòng với năng lực của Chu Hùng. Tôi vốn muốn cho hắn thêm chút thời gian, nhưng hắn lại phạm phải một sai lầm nghiêm trọng như vậy, bị Cảnh sát Hồng Kông theo dõi. Đây là chuyện không thể tha thứ, lần này tôi đến chính là để xử lý việc này!
Davis chẳng hề nghĩ tới phụ nữ. Có thể đảm nhiệm chức vị quan trọng trong một tổ chức xuyên quốc gia, năng lực của Davis quả thực không cần hoài nghi. Với loại người như Davis, họ thích dùng vẻ ngoài háo sắc để che giấu sự lạnh lùng và tỉ mỉ của mình, khiến đối thủ buông lỏng cảnh giác. Một khi có cơ hội, họ sẽ lập tức nắm bắt để giáng cho đối thủ một đòn chí mạng. Trong đa số các tổ chức, với những người bị cảnh sát theo dõi như Chu Hùng, nhiều nơi sẽ giúp hắn mai danh ẩn tích, chỉ cần không bị bắt là được. Nhưng Davis lại chọn cách xử lý trực tiếp nhất, hắn muốn khiến Chu Hùng biến mất khỏi thế gian này. Dù Davis không nói ra, Kim Quảng cũng đã cảm nhận được sát khí của hắn. Kim Quảng liếm môi, cố gắng hết sức để giữ giọng mình bình tĩnh. Đối mặt với một nhân vật cường thế như Davis, áp lực tâm lý là cực lớn. Kim Quảng cảm thấy hơi căng thẳng, hắn không thích cảm giác này, hy vọng có thể dùng vài thủ đoạn nhỏ để thay đổi bầu không khí đang nghiêng hẳn về một phía này.
- Davis tiên sinh, ông không cần lo lắng chuyện Cảnh sát Hồng Kông, tôi đã giải quyết xong rồi!
Kim Quảng nói.
- Bây giờ ông cứ yên tâm xử lý chuyện của Chu Hùng là được, tôi không muốn vì sai lầm của quý tổ chức mà đẩy tôi vào tình thế nguy hiểm!
- Kim tiên sinh, điều này thì ông có thể yên tâm, mục đích chính của tôi lần này đến đây là để xử lý Chu Hùng!
Davis nói.
- Tuy nhiên, tôi vẫn phải phiền ông một chút. Hiện giờ Chu Hùng đang ở khách sạn Grand Lisboa, nếu xử lý hắn ở đó không khỏi phiền phức, không biết Kim tiên sinh có thể giúp tôi một tay trong chuyện này không?
Sau khi ăn tối xong, Diệp Lăng Phi, Dã Lang, Dã Thú và Angel rời khỏi khách sạn Grand Lisboa, bốn người họ đi thẳng đến sòng bạc của Kim Quảng. Lần trước Diệp Lăng Phi đến để nắm tình hình, lần này là trực tiếp tìm Kim Quảng. Bốn người bước vào sòng bạc, không giống như lần trước, Mary không đứng ở cửa. Diệp Lăng Phi vừa vào liền gọi một tên bảo vệ tới, nói:
- Tôi muốn gặp ông chủ Kim Quảng của các cậu!
- Thưa tiên sinh, ông chủ chúng tôi không ở đây!
Tên bảo vệ đáp.
- Nhưng quản lý của sòng bạc chúng tôi đang ở đây, xin hỏi tiên sinh có thể tìm quản lý của chúng tôi được không?
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Quản lý của các cậu cũng được!
- Mời ngài chờ một lát!
Tên bảo vệ lập tức thông báo cho Mary đang ở phòng giám sát. Mary đã sớm thấy đám người Diệp Lăng Phi đi vào qua màn hình camera, sau khi nhận được tin tức, cô ta trả lời:
- Tôi xuống ngay!
- Sao bọn họ lại quay lại rồi?
Một người phụ nữ diễm lệ mặc quần da màu đen, áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác áo gi-lê da đen. Với trang phục này, nếu cầm thêm một cây roi da, cô ta trông hệt như các nữ vương trong phim AV.
- Maria, cô đi xuống với tôi!
Mary vừa nói vừa gọi điện thoại cho Kim Quảng. Chờ đầu dây bên kia bắt máy, cô nói:
- Ông chủ, những người đó lại tới rồi, phải làm sao bây giờ?
- Tôi đã sớm nghĩ bọn họ sẽ đến!
Giọng của Kim Quảng vang lên, hắn cười nói:
- Tới đúng lúc lắm, nếu không tôi cũng phải đi tìm họ. Mary, bên tôi có chuyện không về được, cô cứ xuống nói chuyện với họ trước, nhớ kỹ, nhất định phải khiến họ cảm thấy chúng ta rất thân thiện. Mary, tôi tin cô sẽ làm rất tốt!
- Ông chủ, tôi biết rồi!
Mary cúp máy rồi vẫy tay, nói với Maria:
- Đi thôi, chúng ta xuống xem những người đó!
Người phụ nữ diễm lệ kia hừ lạnh một tiếng, nói:
- Tôi càng muốn xem gã cao to kia, tôi rất có hứng thú với hắn ta!
Mary và Maria từ trên lầu đi xuống. Mary mặc một bộ xường xám, cô thấy mấy người Diệp Lăng Phi đang đứng gần cửa sòng bạc chờ mình. Mary nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp, cô đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Vị tiên sinh này, thật không ngờ lại gặp ngài, không biết ngài muốn gặp tôi có chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi nhìn những người đang đánh bạc một lát, cười nói:
- Tôi vốn muốn tìm ông chủ Kim Quảng của các cô, nhưng nghe bảo vệ nói ông chủ các cô đi vắng, đành phải tìm cô thôi!
- Ông chủ của tôi quả thực không ở sòng bạc, hôm nay ông ấy có chút việc riêng. Nhưng mà, vị tiên sinh này, nếu ngài có chuyện gì thì có thể nói với tôi, tôi sẽ chuyển lời của ngài đến ông chủ!
Mary nói đến đây, bỗng nhiên bật cười:
- Tôi thất lễ quá, còn chưa biết phải xưng hô với ngài thế nào?
- Tôi họ Diệp!
Diệp Lăng Phi đáp.
- À, là Diệp tiên sinh, ngài có thể gọi tôi là Mary, cô gái bên cạnh tôi đây tên là Maria!
Mary giới thiệu cô gái xinh đẹp kia.
Diệp Lăng Phi còn chưa nói gì, chợt nghe Dã Thú cười toe toét:
- Maria? Tên này thú vị thật, tôi chỉ biết Nhật Bản có Maria Takagi với Maria Ozawa, không biết cô Maria đây có làm cùng nghề với hai người đó không nhỉ?
Hai cái tên Dã Thú vừa nói đều là những ngôi sao phim AV nổi tiếng của Nhật Bản. Maria Takagi được xem là diễn viên năm sao, còn Maria Ozawa là một người con lai nổi tiếng những năm gần đây. Sống trong hoàn cảnh này, Maria sao có thể không biết hai người kia chứ. Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi, giơ tay lên, bộ móng tay dài ngoằng lọt vào mắt Angel. Angel buông tay đang khoác Diệp Lăng Phi ra, đi tới trước mặt Maria, vươn tay nắm lấy cánh tay cô ta, nói:
- Móng tay của cô dài như vậy làm sao nuôi được thế, trước kia tôi cũng muốn để móng tay dài nhưng không thể nào nuôi được. Cô có thể nói cho tôi bí quyết được không?
- Cái này...!
Maria vốn luôn tự hào về bộ móng tay của mình, bây giờ nghe Angel nói vậy, cô ta như tìm được tri kỷ, nói:
- Đơn giản thôi, tôi...!
Thấy Angel và Maria trò chuyện hợp ý về móng tay, Mary mỉm cười nói với Diệp Lăng Phi:
- Xem ra hai cô ấy trò chuyện rất hợp nhau!
- Có lẽ đây là tính cách chung của phụ nữ, rất dễ tìm được điểm tương đồng!
Diệp Lăng Phi không quan tâm Maria và Angel nói gì, hắn quan tâm hơn đến chuyện Bạch Thúy Bách có ở đây hay không. Diệp Lăng Phi nói với Mary:
- Tôi có chút chuyện muốn bàn với ông chủ của các cô. Ông chủ cô không ở đây, tôi đành nói chuyện với cô vậy, không biết ở đây có chỗ nào tiện nói chuyện không?
- Diệp tiên sinh, mời ngài đi theo tôi!
Mary đi trước dẫn đường, đưa đám người Diệp Lăng Phi lên tầng hai của sòng bạc. Cô mở cửa một căn phòng bên trái cầu thang, đứng cạnh cửa làm tư thế mời vào:
- Diệp tiên sinh, mời!
Diệp Lăng Phi bước vào, thấy căn phòng được trang trí nguy nga, vách tường lát gạch men sứ màu vàng sáng lấp lánh, có thể phản chiếu bóng người. Ghế salon đều là hàng nhập từ Ý, ngay cả bàn trà cũng được điêu khắc bằng đá cẩm thạch, mặt trên làm từ thủy tinh chịu lực đẹp như ngọc lưu ly. Tất cả được bài trí cực kì huy hoàng. Ở trong này có cảm giác như đang ở trong hoàng cung vậy. Diệp Lăng Phi đi tới, không chờ Mary mời, đặt mông ngồi xuống ghế salon, bật cười hai tiếng:
- Quả nhiên xa hoa, lẽ nào đây chính là cuộc sống xa hoa trụy lạc trong truyền thuyết!
- Đây chỉ là một phòng khách quý bình thường thôi. Sòng bạc chúng tôi còn có phòng VIP nữa, nếu Diệp tiên sinh có hứng thú, tôi có thể dẫn ngài đi tham quan một chút!
Mary giới thiệu.
- Không cần đâu!
Diệp Lăng Phi khoát tay. Angel đi tới ngồi xuống bên cạnh hắn. Diệp Lăng Phi khoác tay lên vai Angel, ra hiệu cho Dã Thú. Dã Thú và Dã Lang không vào trong mà đứng ở cửa. Maria vừa nói chuyện với Angel xong cũng không vào, đứng ở cửa nhìn Dã Thú. Mary mỉm cười, cô thừa hiểu Diệp Lăng Phi đang đề phòng mai phục nên mới để người đứng gác bên ngoài. Mary đi vào, lấy một chai rượu vang từ trong tủ, cầm thêm ba ly. Cô rót rượu, sau đó đưa hai ly cho Diệp Lăng Phi và Angel. Diệp Lăng Phi khoát tay, cười nói:
- Xin lỗi, tôi không uống rượu!
Mary thấy Angel cũng không có ý định uống, cô thu hai ly rượu về, đột nhiên cười nói:
- Diệp tiên sinh, không phải ngài lo rằng tôi sẽ hại ngài chứ?