Mary hỏi thẳng, Diệp Lăng Phi cũng chẳng khách sáo đáp lại:
- Đây là thói quen của tôi. Ở một nơi xa lạ, tôi sẽ không uống bất cứ thứ gì có thể khiến mình gặp nguy hiểm, tôi sẽ không đặt cược tính mạng của mình!
- Ha ha. Diệp tiên sinh, ngài thật hài hước!
Câu trả lời của Diệp Lăng Phi khiến Mary hơi ngạc nhiên, cô không ngờ Diệp Lăng Phi lại trả lời thẳng thừng đến thế.
- Mary tiểu thư cũng là người hài hước mà!
Diệp Lăng Phi tay phải ôm vai Angel, tay trái thì mân mê điếu thuốc rồi kẹp lên môi. Sau đó, hắn mới nói:
- Mary tiểu thư, cô không ngại tôi hút thuốc chứ!
- Đương nhiên là không, đây là quyền của ngài. Trong sòng bạc của chúng tôi, khách hàng là thượng đế, chúng tôi sẽ thỏa mãn bất cứ yêu cầu nào của khách hàng!
- Kể cả việc để Mary tiểu thư trò chuyện với họ sao?
Diệp Lăng Phi hỏi một câu.
- Ha ha. Diệp tiên sinh, tôi phát hiện ngài rất thích đùa, đúng là một người đàn ông hài hước. Tôi tin rằng trò chuyện với ngài chắc chắn là một việc rất thú vị!
Gương mặt Mary vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, nhưng câu nói đùa của Diệp Lăng Phi thực sự khiến cô không vui. Buổi trưa bị Davis nhìn chòng chọc đã khiến Mary khó chịu trong lòng, giờ lại nghe câu nói này của Diệp Lăng Phi, lòng cô càng thêm bực bội, chỉ là không thể hiện ra mặt mà thôi. Diệp Lăng Phi là người thế nào chứ, chỉ cần liếc mắt là có thể đoán được người khác đang nghĩ gì. Thấy sắc mặt Mary vừa rồi hơi thay đổi, hắn đã đoán ngay là cô khó chịu vì câu nói của mình. Diệp Lăng Phi tay trái cầm điếu thuốc, gõ nhẹ hai cái vào gạt tàn trước mặt, nhìn về phía Mary, nói:
- Mary tiểu thư, tôi nghĩ cô không muốn nói chuyện với tôi. Đương nhiên, tôi cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây, để tôi nói thẳng mục đích của mình.
Mary nhìn Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Diệp tiên sinh, không biết tôi có thể giúp gì được cho ngài?
- Rất đơn giản, tôi có một người bạn tên là Bạch Thúy Bách, anh ta là người đại lục. Bảy tám hôm trước, anh ta cùng một người đàn ông tên Hoắc Chấn đến Ma Cao, nhưng tôi nghe nói bạn tôi vì thua 100 triệu ở một sòng bạc mà bị giữ lại ở Ma Cao. Lần này tôi đến Ma Cao là muốn đưa bạn tôi về, còn khoản nợ 100 triệu, tôi có thể trả, nhưng tôi muốn thấy người sống.
Mary cầm một điếu thuốc dành cho phụ nữ, loại thuốc lá này có tẩm hương liệu, chỉ cần hút là hương thơm sẽ lan tỏa. Mary rít một hơi rồi mới nói:
- Diệp tiên sinh, tôi không hiểu, chuyện này có liên quan gì đến chúng tôi, vì sao ngài lại tìm ông chủ của tôi?
- Tôi cũng muốn tự nhủ rằng chuyện này không liên quan gì đến ông chủ của cô, nhưng sự thật là bạn tôi đã bị ông chủ của cô giữ lại đấy!
Khí thế của Diệp Lăng Phi đột nhiên trở nên áp đảo. Hắn nhìn thẳng vào mắt Mary, hỏi:
- Mary tiểu thư, không biết cô có biết chuyện này không?
- Tôi không rõ lắm!
Ánh mắt của Mary không có gì khác thường, cô cầm điếu thuốc, dựa người vào ghế salon, đối diện với ánh mắt của Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp tiên sinh, tôi có thể nói rõ với anh, sòng bạc chúng tôi không làm loại chuyện này. Ông chủ của tôi lại càng không!
- Mary tiểu thư, thái độ của cô là muốn nói với tôi rằng chuyện này không liên quan gì đến các cô, đúng không?
Diệp Lăng Phi nhìn thẳng vào mắt Mary.
Thấy Diệp Lăng Phi dùng ánh mắt này nhìn mình, Mary nở nụ cười, muốn làm dịu đi bầu không khí căng thẳng.
- Diệp tiên sinh, ngài đừng kích động, xin hãy nghe tôi nói hết đã!
Mary vừa nói vừa cầm ly rượu vang lên nhấp một ngụm, sau khi đặt ly xuống bàn, cô mới nói tiếp:
- Diệp tiên sinh, tôi vừa nói rồi, sòng bạc chúng tôi không làm những chuyện như thế, và ông chủ của tôi cũng vậy. Diệp tiên sinh, nếu ngài thực sự khẳng định bạn của ngài thua 100 triệu trong sòng bạc của chúng tôi, vậy thì hãy để ông chủ của tôi tra xét! Chuyện này tôi không dám làm chủ, tôi chỉ có thể chuyển lời của ngài cho ông chủ của tôi mà thôi!
Diệp Lăng Phi nhìn Mary, nói:
- Mary tiểu thư, bạn tôi giờ sống chết chưa rõ, tôi rất sốt ruột, không biết khi nào cô có thể chuyển lời tới ông chủ của mình?
Mary suy nghĩ một lát, cô dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, nói:
- Diệp tiên sinh, thế này đi, bây giờ tôi sẽ gọi điện cho ông chủ ngay. Tôi tin ông chủ sẽ xử lý chuyện này, như vậy đã khiến ngài hài lòng chưa?
- Như vậy là tốt nhất!
Diệp Lăng Phi gật đầu.
Mary lấy điện thoại di động ra, bấm số của Kim Quảng ngay trước mặt Diệp Lăng Phi.
- Ông chủ, có một vị họ Diệp đến sòng bạc của chúng ta, ông ấy nói bạn mình thua 100 triệu ở đây và bị người của chúng ta giữ lại... Vâng... Ông chủ, tôi đã giải thích rồi, nhưng Diệp tiên sinh không chịu nghe... Dạ được, vậy xin ngài chờ một lát!
Mary đặt điện thoại xuống, đưa cho Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp tiên sinh, điện thoại của ông chủ tôi, ông ấy muốn nói chuyện trực tiếp với ngài!
Diệp Lăng Phi nhận lấy điện thoại, nghe thấy giọng một người đàn ông vang lên:
- Là Diệp tiên sinh phải không, xin chào, tôi là Kim Quảng, ông chủ của sòng bạc!
- Ông chủ Kim, tôi đã sớm nghe danh ông nhưng chưa có cơ hội gặp mặt. Tôi vốn tưởng hôm nay ông sẽ đến sòng bạc, không ngờ ông lại không có ở đây!
Diệp Lăng Phi nói.
- Không biết khi nào thì ông chủ Kim có thể trở về?
- Diệp tiên sinh, thực sự xin lỗi, tôi có chút việc riêng cần xử lý, có thể ngày mai tôi sẽ quay về Ma Cao!
Kim Quảng nói lời xin lỗi.
- Thật xin lỗi đã để ngài đi một chuyến công cốc. Nhưng tôi vừa nghe Mary nói về chuyện của bạn ông, tôi nghĩ trong chuyện này có thể có chút hiểu lầm, sòng bạc của tôi tuyệt đối không xảy ra loại chuyện này. Nhưng nếu Diệp tiên sinh cho rằng bạn của ngài thua 100 triệu ở sòng bạc của tôi, ngày mai sau khi về Ma Cao, tôi sẽ lập tức điều tra rõ. Nếu thực sự có người dám làm vậy, tôi đảm bảo sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn!
- Ông chủ Kim, vậy tôi phải cảm ơn ông rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Hiện giờ tôi đang rất lo cho sự an toàn của bạn tôi, hy vọng ông chủ Kim có thể mau chóng điều tra ra chuyện này!
- Tôi xin đảm bảo!
Kim Quảng nói.
- Diệp tiên sinh, ngài có thể yên tâm, chỉ cần bạn của ngài thực sự từng xuất hiện trong sòng bạc của tôi, tôi có thể điều tra ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Ừm, Diệp tiên sinh, thế này đi, ngài để lại phương thức liên lạc cho tôi, ngay khi có kết quả, tôi sẽ lập tức gọi cho ngài!
Sau khi Diệp Lăng Phi nói chuyện xong với Kim Quảng, hắn trả điện thoại lại cho Mary. Mary trò chuyện thêm vài câu với Kim Quảng rồi cúp máy. Vừa dập máy, cô lập tức nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, ông chủ của tôi vừa nói, tối nay ngài có thể đến sòng bạc của chúng tôi chơi thỏa thích, mọi chi phí sẽ do chúng tôi đài thọ. Nếu Diệp tiên sinh muốn đánh bạc, tôi sẽ cung cấp Jeton miễn phí cho ngài, thắng ngài cứ lấy, thua thì cứ tính cho chúng tôi!
- Rất hào phóng, nhưng bây giờ tôi hơi mệt, muốn về nghỉ sớm!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tôi vừa để lại cách thức liên lạc cho ông chủ của cô rồi, hy vọng sau khi trở về, ông chủ của cô có thể nhanh chóng điều tra rõ ràng chuyện này!
- Ngài cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ điều tra làm rõ chuyện này trong thời gian sớm nhất!
Mary nói.
Diệp Lăng Phi ôm Angel đi ra khỏi phòng, Mary đi theo sau. Bên ngoài chợt vang lên giọng Dã Thú đang nói chuyện với Maria:
- Nhìn cái dạng của cô, muốn lên giường với tôi cũng không xứng!
Maria cũng chẳng phải dạng vừa, mắng lại:
- Thằng khốn nạn kia, mày muốn gây sự à, chán sống rồi phải không?
- Chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi vừa bước ra đã hỏi ngay. Dã Thú thấy Diệp Lăng Phi ra khỏi phòng, vội vàng đi tới, nói:
- Lão đại, không có gì, em vừa có chút xung đột với con mụ kia!
Maria bị Dã Thú chọc giận đến mức mặt trắng bệch. Vừa rồi nghe một tràng lời lẽ khiếm nhã của Dã Thú khiến Maria hận không thể lấy đao chém hắn thành tám mảnh. Mary đi tới kéo Maria lại, áy náy nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, thật xin lỗi, gần đây tâm trạng Maria không được tốt lắm!
- Không sao đâu!
Diệp Lăng Phi cũng không muốn truy hỏi thêm, hắn ngoắc Dã Thú và Dã Lang, nói:
- Chúng ta đi thôi!
Mary tiễn đám người Diệp Lăng Phi ra khỏi sòng bạc rồi mới quay lại. Thấy vẻ mặt đầy tức giận của Maria, cô cười nói:
- Maria, đừng giận nữa, yên tâm đi, sau này cô sẽ có cơ hội xử lý tên khốn đó!
- Tôi nhất định phải xé xác lột da hắn!
Maria có vẻ cực kì phẫn nộ, hận Dã Thú đến tận xương tủy...
Sau khi trở lại khách sạn, Angel mới hỏi Diệp Lăng Phi về nghi vấn trong lòng mình.
- Satan, chuyện này là sao, vì sao anh cứ thế mà về? Anh thật sự tin lời người đàn bà đó à?
Diệp Lăng Phi lắc đầu, hắn đứng bên cửa sổ, nhìn cảnh thành phố về đêm, thản nhiên nói:
- Hiện giờ chúng ta cũng chỉ có thể làm vậy thôi. Angel, em còn cách nào tốt hơn sao?
Angel im lặng. Đúng như lời Diệp Lăng Phi nói, hiện tại chỉ có thể làm như vậy. Cũng may Kim Quảng còn hứa sẽ hỗ trợ điều tra, nếu gã không thừa nhận, lẽ nào lại dùng dao kề cổ buộc gã phải nhận? Người duy nhất biết tình hình thực tế đã chết, dù bị ai giết thì tóm lại Hoắc Chấn đã chết, không còn ai có thể chứng minh Bạch Thúy Bách đang nằm trong tay Kim Quảng. Đây mới là chuyện khó giải quyết nhất. Diệp Lăng Phi quay người lại, nói với Angel:
- Chuyện này anh tự biết chừng mực. Nhưng anh cảm thấy mọi việc hơi phức tạp rồi đây. Dã Thú, Dã Lang, hai cậu lập tức liên lạc với tổng bộ xem có thể chuyển vũ khí tới đây với tốc độ nhanh nhất được không!
- Dù nhanh nhất cũng phải mất ba bốn ngày, làm sao có thể chuyển đến ngay được!
Angel nói.
- Đừng quên rằng ở Ma Cao này, chúng ta không có kênh nào để tuồn vũ khí vào đây!
Angel vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi lập tức chìm vào im lặng. Đúng lúc này, điện thoại di động của hắn đổ chuông. Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy tên người gọi đến liền tỏ ra sững sờ, không đoán ra được vì sao cô ấy lại gọi đến vào lúc này.