Diệp Lăng Phi không thể ngờ rằng người gọi cuộc điện thoại này cho mình lại là Bành Hiểu Lộ. Lúc ở căn cứ huấn luyện, đúng là Diệp Lăng Phi đã có mối quan hệ mập mờ với Bành Hiểu Lộ, nhưng lúc đó cô cũng đã nói rõ ràng, cô chỉ muốn buông thả một lần, một khi rời khỏi căn cứ sẽ không liên lạc với hắn nữa. Nhưng lúc này Bành Hiểu Lộ lại gọi điện đến, khiến Diệp Lăng Phi vô cùng ngạc nhiên, không biết vì sao cô lại gọi cho mình.
Diệp Lăng Phi bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói ngọt ngào của Bành Hiểu Lộ:
- Alô. Diệp Lăng Phi, bây giờ anh sao rồi?
- Cũng tạm ổn, chỉ là nhà tôi xảy ra chút chuyện, đang ở Ma Cao để xử lý!
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đi vào phòng ngủ, hắn không muốn để Angel nghe thấy, ai biết Angel có đi nói lung tung không cơ chứ!
- Nhà anh có chuyện gì mà lại đến Ma Cao? – Bành Hiểu Lộ tò mò hỏi.
- Chuyện riêng, tôi không tiện nói! – Diệp Lăng Phi đáp. – Hiểu Lộ, bây giờ cô đang ở đâu vậy, trong quân đội à?
- Anh đoán thử xem! – Bành Hiểu Lộ cười nói. – Đoán đúng có thưởng đó!
- Chắc là cô đang ở Bắc Kinh!
Diệp Lăng Phi đáp bâng quơ, giờ phút này hắn không có tâm trạng tán gẫu với Bành Hiểu Lộ, chỉ thuận miệng trả lời.
Bành Hiểu Lộ nghe xong, cười nói:
- Ái chà, không ngờ anh lại đoán chuẩn thế, chuyện này mà anh cũng đoán đúng được!
Nói đến đây, cô bỗng hạ giọng:
- Anh chờ chút, tôi quên khóa cửa phòng rồi, phải đi khóa lại đã, lỡ mẹ tôi vào thì toi!
Diệp Lăng Phi nghe thấy đầu dây bên kia vang lên tiếng bước chân, sau đó là một tiếng “cạch”, Bành Hiểu Lộ đã khóa cửa phòng. Hắn ngồi trên giường, nhân lúc Bành Hiểu Lộ đi khóa cửa, hắn châm một điếu thuốc, vừa hút vừa chờ.
Bành Hiểu Lộ nói:
- Diệp Lăng Phi, tôi về Bắc Kinh được ba ngày rồi, vốn dĩ tôi cũng không muốn gọi cho anh đâu. Lúc ở căn cứ tôi đã nghĩ kỹ rồi, sau này chắc chắn sẽ không gọi cho anh nữa!
Giọng nói của Bành Hiểu Lộ lại vang lên trong điện thoại.
- Nhưng hai ngày nay tôi bị đả kích nên mới nghĩ đến việc trút giận lên người anh. Tôi vốn ít bạn, gần như chẳng có ai, không trút giận lên anh thì tìm ai bây giờ?
- Hiểu Lộ à, thế này là cô không đúng rồi. Tôi đâu phải cái túi trút giận, cô tức giận lại trút lên người tôi, không sợ làm tôi tức đến nổ tung sao!
- Có gì mà phải sợ chứ, dù anh có bị tôi chọc tức đến nổ tung thì đó cũng là chuyện của anh!
Bành Hiểu Lộ lại bật cười. Diệp Lăng Phi cảm thấy dường như số lần Bành Hiểu Lộ cười đã nhiều hơn so với lúc ở căn cứ, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, hắn đã nghe cô cười gần như không ngớt. Dường như Bành Hiểu Lộ đã thay đổi không ít, không biết là vì chuyện về nhà hay vì được nghe giọng nói của Diệp Lăng Phi, tóm lại là tâm trạng của cô đang rất tốt, không còn giống một cô gái u uất nữa.
Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ thở dài:
- Được rồi, ai bảo tôi có người bạn như cô chứ! Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì, nhưng tôi phải nói trước, đừng nói dài quá, bên tôi thực sự có việc, lát nữa phải đi giải quyết!
- Sao vậy, lẽ nào anh không thích nói chuyện với tôi à? – Bành Hiểu Lộ có vẻ hơi không vui. – Thôi vậy, nếu anh không muốn nói chuyện với tôi, tôi cũng sẽ không gọi cho anh nữa, để một mình tôi tức chết là được. Dù sao trên đời này cũng chẳng có người bạn nào đáng tin, anh cũng nằm trong số đó. Tôi vốn tưởng anh sẽ là một người bạn tốt, không ngờ anh lại như vậy, anh khiến tôi quá thất vọng rồi!
“Tút… tút…” trong điện thoại vang lên tiếng ngắt máy.
Cô nhóc Bành Hiểu Lộ này nói là làm, bảo không gọi là không gọi, ngay cả một câu chào cũng không có, cúp máy thẳng thừng. Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, vốn định cứ thế cho qua, đi ra ngoài tiếp tục bàn chuyện vũ khí với đám Dã Thú, nhưng nghĩ một lát lại không nỡ, đành gọi lại.
Điện thoại đổ bảy hồi chuông, đến hồi thứ tám Bành Hiểu Lộ mới chịu nghe máy. Điện thoại vừa kết nối, không đợi Diệp Lăng Phi nói gì, cô đã giành nói trước:
- Diệp Lăng Phi, anh làm cái gì vậy, tôi cúp máy rồi sao anh còn gọi lại? Vừa rồi không phải anh nói còn có chuyện phải giải quyết sao, tôi không muốn làm lỡ việc của anh, anh mau đi làm việc của mình đi, đừng đến lúc đó lại oán giận tôi làm phiền!
Cô nàng Bành Hiểu Lộ này rõ ràng là đang giận dỗi, trông thì như đang thúc giục Diệp Lăng Phi đi làm việc, nhưng thực chất là đang oán trách hắn. Diệp Lăng Phi sao có thể không nghe ra, hắn cười cười, nói:
- Hiểu Lộ, đừng giận, có chuyện gì cô cứ nói đi, tôi nhất định sẽ kiên nhẫn lắng nghe!
- Đây là anh nói đó nhé, không phải tôi cầu xin anh đâu đấy! – Bành Hiểu Lộ nói.
- Ừ, là do tôi nói! – Diệp Lăng Phi đáp rất quả quyết. – Là tôi tự nguyện, không ai ép buộc cả!
Bành Hiểu Lộ nghe được những lời này mới cảm thấy hài lòng, cười nói:
- Ừ, vậy anh cứ yên lặng nghe tôi nói nhé…
Đám Dã Thú ở bên ngoài chờ Diệp Lăng Phi, nhưng chờ mãi mà vẫn không thấy hắn ra khỏi phòng ngủ. Lúc này Angel mới lên tiếng:
- Tôi thấy tám phần là Satan ở trong đó mải mê tâm sự nên quên mất chúng ta ở ngoài này rồi!
Dã Thú phì phèo điếu thuốc, nụ cười hiện trên mặt, nói:
- Tôi thấy rất có khả năng, nào, chúng ta đoán thử xem rốt cuộc ai là người gọi tới?
- Cái này còn phải hỏi sao, nhất định là tình nhân của Satan rồi! – Angel bĩu môi, hừ lạnh. – Nhìn bộ dạng thần thần bí bí của anh ta là biết ngay đang nuôi bồ nhí bên ngoài, chắc chắn là sợ chúng ta biết!
Angel chưa dứt lời thì cửa phòng mở ra. Diệp Lăng Phi có vẻ rất mệt mỏi bước ra. Hắn ném di động lên giường, ngã vật ra, nói:
- May mà di động hết pin, không thì bây giờ tôi còn chưa được tha!
- Thấy tôi nói đúng chưa! – Angel nghe vậy, lập tức phán. – Tôi biết ngay là anh ấy tâm sự với tình nhân mà!
- Ai nói vậy, tôi còn không dám đắc tội cô ấy đâu! – Diệp Lăng Phi ngồi dậy, lấy pin dự phòng ra, vừa thay pin vừa nói: – Người gọi tới là Bành Hiểu Lộ, mọi người còn nhớ Bành Hiểu Lộ không?
- Bành Hiểu Lộ? – Angel vừa nghe, tỏ ra sửng sốt rồi lập tức cười nói: – Satan à, xem ra anh chọc phải phiền toái lớn rồi!
- Em biết vậy là tốt rồi, đừng có ở đây hả hê nữa! – Diệp Lăng Phi thay pin xong, ngồi trên giường, bỗng nhiên bật cười. – Nhưng mà may là Bành Hiểu Lộ gọi đến, nếu không anh còn đang sầu não về chuyện vũ khí, bây giờ tất cả đều được giải quyết rồi!
- Lão đại, anh nói vấn đề vũ khí được giải quyết rồi sao? – Dã Thú hỏi.
Diệp Lăng Phi cười gật đầu, nói rằng:
- Khi nãy anh quên mất một việc, Ma Cao dù sao cũng là đất của Trung Quốc, chỉ cần là đất của Trung Quốc thì sẽ có quân đồn trú, chỗ nào có quân đội thì chỗ đó có vũ khí. Anh nghĩ mọi người đều hiểu anh muốn nói gì chứ!
Ý tứ trong lời nói của Diệp Lăng Phi rất rõ ràng, không cần hắn giải thích thì ba người Dã Lang, Angel và Dã Thú đều hiểu hắn muốn ám chỉ điều gì.
- Satan, bây giờ bọn em phải làm gì? – Angel hỏi. – Đi tìm vũ khí hay là nghỉ ngơi?
- Không cần vội, chờ anh gọi cho lão gia tử tâm sự một chút rồi tính sau! – Diệp Lăng Phi khoát tay với đám Angel. – Mấy người cứ đi chơi đi, thư giãn một chút. Chẳng phải nơi này có sòng bạc sao, đi chơi cho vui, lát nữa anh sẽ đến sòng bạc tìm mọi người!
- Được! – Angel đồng ý.
Angel, Dã Thú và Dã Lang đến sòng bạc. Lúc ba người đi vào thì vừa hay gặp Mễ Tuyết cũng đến. Mễ Tuyết cũng trọ ở khách sạn Grand Lisboa, chỉ là việc cô xuất hiện một mình trong sòng bạc ít nhiều khiến đám Angel cảm thấy bất ngờ.
Angel gọi Mễ Tuyết lại, cười nói:
- Sao chỉ có một mình thế?
Từ lần trước ở sòng bạc Kim Quảng, sau khi biết từ miệng Diệp Lăng Phi rằng Angel là một lesbian, Mễ Tuyết đã có ý tránh xa cô. Thấy Angel đi về phía mình, Mễ Tuyết cố ý giữ khoảng cách, tay cầm xấp Jeton mới đổi, cười nói:
- Buổi tối không có việc gì nên muốn ra ngoài chơi một mình!
- Vừa lúc tôi cũng chỉ có một mình, tôi chơi vài ván với cô nhé!
Nói rồi, Angel kéo tay Mễ Tuyết. Mễ Tuyết vốn định giãy ra, nhưng nghĩ lại rồi thôi, chỉ nói:
- Như vậy không hay lắm, tôi thấy cô đi cùng bạn, tôi không muốn làm phiền mọi người!
- Không sao đâu, bọn họ là đàn ông, sao tôi lại muốn ở cùng bọn họ được!
Angel nhìn ra Mễ Tuyết không muốn đi cùng mình, nhưng cô cũng giống như đàn ông, lại là loại da mặt rất dày, từ đầu đến cuối không để ý đến phản ứng của Mễ Tuyết, kéo cô đi đến chỗ đánh bạc.
Dã Thú thấy Angel lôi Mễ Tuyết đi, hắn huých vai Dã Lang ngồi bên cạnh, cười nói:
- Dã Lang, thấy chưa, cô nàng Angel này có mục tiêu rồi. Chúng ta cược 100 đồng đi, tao đoán tối nay nhất định Angel sẽ về phòng với người phụ nữ đó!
- Kệ mày, tao không nhàm chán như vậy! – Dã Lang vừa nói vừa cầm một đồng Jeton ném qua cho Dã Thú. – Đây là Jeton một trăm đồng, coi như là tao thua, cầm đi!
- Dễ vậy sao? – Dã Thú cầm lấy đồng Jeton, cười toe toét rồi tỏ vẻ hối hận, lẩm bẩm: – Sớm biết thế thì mình đã nói là 1 triệu đô-la rồi!
Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại với lão gia tử xong lập tức chạy tới sòng bạc. Hắn đi vào, thấy hai tên Dã Thú và Dã Lang đang ngồi đánh bạc. Diệp Lăng Phi đi tới sau lưng hai người, vỗ vai Dã Thú, hỏi:
- Angel đâu rồi?
- Ai biết được! – Dã Thú nói. – Lúc bọn em tới thì thấy ả đàn bà Mễ Tuyết cũng ở đây. Angel đã lôi Mễ Tuyết đi chơi rồi, ai biết giờ họ đang ở chỗ nào!
- Mễ Tuyết ư? – Diệp Lăng Phi nghe vậy, ngạc nhiên nói. – Sao Mễ Tuyết lại ở đây?
Diệp Lăng Phi nhìn xung quanh, muốn tìm bóng dáng của Mễ Tuyết. Theo hắn, Mễ Tuyết xuất hiện một mình trong sòng bạc, chuyện này nhất định có uẩn khúc. Theo lẽ thường, Mễ Tuyết phải ở cùng Chu Hùng, nhưng trên thực tế cô lại xuất hiện một mình.
❊ Thiên Lôi Trúc ❊ Dịch AI trực tuyến