Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 924: CHƯƠNG 924: DIỆT CỎ TẬN GỐC

Từ miệng Dã Thú, Diệp Lăng Phi biết Mễ Tuyết đang ở trong sòng bạc một mình, hắn liền thấy ngạc nhiên. Dường như có nhiều chuyện chồng chéo ở đây, giống như một mớ bòng bong, rất khó tìm ra đầu mối.

Theo những gì cảnh sát Hồng Kông Lương Ngọc nói, lần này Chu Hùng sẽ thay mặt tập đoàn buôn lậu kia tới Ma Cao đàm phán chuyện hợp tác, rất có khả năng đối tượng hợp tác chính là Kim Quảng. Nhưng tối nay hắn vừa tìm Kim Quảng, đích thân Kim Quảng lại nói gã không có ở Ma Cao. Nếu Kim Quảng không ở Ma Cao, Chu Hùng lẽ ra không nên để Mễ Tuyết tới sòng bài một mình. Diệp Lăng Phi không tin kiểu Chu Hùng sẽ ngủ một mình trong khách sạn rồi để Mễ Tuyết ra ngoài chơi, điều này chẳng bình thường chút nào. Chỉ có một cách giải thích duy nhất, đó là tối nay Chu Hùng có việc, nên mới để Mễ Tuyết ở lại khách sạn.

Nếu đã như vậy, thì tám chín phần mười là Chu Hùng đã đi gặp Kim Quảng, còn những lời Kim Quảng nói với Diệp Lăng Phi trong điện thoại chắc chắn là nói dối. Kim Quảng không hề rời Ma Cao, mà là đi gặp Chu Hùng.

Diệp Lăng Phi đương nhiên không phải là thần, hắn không thể biết được toàn bộ sự việc, những điều này chẳng qua chỉ là phỏng đoán. Diệp Lăng Phi muốn tìm Mễ Tuyết trong sòng bài cũng chỉ vì muốn moi móc chút thông tin hữu ích từ miệng cô để chứng minh cho suy đoán của mình.

Diệp Lăng Phi đi hơn nửa vòng lớn quanh sòng bài, cuối cùng cũng nhìn thấy Mễ Tuyết và Angel đang ở bàn quay kiểu Mỹ. Chỉ thấy Mễ Tuyết và Angel đang ngồi đánh bạc, liên tục hạ cược. Đằng sau hai người có mấy vị khách đang đứng xem, có vẻ khá ngạc nhiên về vận may của họ, nên hào hứng đặt cược theo.

Đúng lúc này Diệp Lăng Phi bước tới, hắn rẽ những người đứng phía sau Mễ Tuyết và Angel ra, tiến đến sau lưng cả hai. Diệp Lăng Phi liếc nhìn số cược một chút rồi nói:

- Angel, đặt thêm mười triệu nữa đi!

Angel quay đầu lại, thấy là Diệp Lăng Phi thì cũng không nói gì, đặt thêm mười triệu thẻ bạc nữa. Mấy vị khách thấy Angel lại tăng cược, nghĩ lần này chắc thắng rồi, bèn thi nhau đặt thêm.

Bàn quay dừng lại, mấy vị khách kia thất vọng tràn trề buông lời than thở. Angel đứng dậy, bĩu môi nói với Diệp Lăng Phi:

- Biết ngay có anh tới là em sẽ gặp vận đen mà, đây chính là mục đích của anh đúng không, muốn em thua sạch tiền à!

Mễ Tuyết cũng đứng dậy, bước về phía Diệp Lăng Phi, khẽ nói:

- Diệp tiên sinh, anh tới rồi, chúng tôi thua hết rồi!

- Chuyện này chẳng liên quan gì tới tôi, tôi chỉ nghĩ một điều là dù các cô thắng hay thua thì cũng phải rời khỏi sòng bài này. Có điều, giờ xem ra không cần tôi phải nói nữa rồi, thẻ bạc hết sạch, chắc cũng không cần phải ở lại đây làm gì!

- Ai nói thế. Giờ em đi đổi thẻ!

Angel vừa nói vừa định đi đổi thẻ bạc, nhưng bị Diệp Lăng Phi một tay kéo lại. Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

- Angel, bỏ đi, anh muốn nói chuyện với Mễ Tuyết một lát!

- Em biết ngay anh có mục đích mà! - Angel lườm Diệp Lăng Phi một cái. - Sớm biết thế sao không nói sớm?

Diệp Lăng Phi chẳng thèm để ý tới Angel, quay sang phía Mễ Tuyết, nói:

- Không biết tôi có thể nói chuyện với cô một lát được không?

- Chuyện gì? - Mễ Tuyết hỏi.

- Chuyện nhân gian! - Diệp Lăng Phi ứng khẩu.

Mễ Tuyết ban đầu khẽ giật mình, sau đó lại nở nụ cười. Nụ cười của cô rất mê đắm lòng người, thu hút không ít sự chú ý của các vị khách xung quanh. Diệp Lăng Phi cũng cười đáp lại:

- Tôi biết câu nói này có chút buồn cười, nhưng tôi vẫn muốn nói chuyện với cô một chút. Nếu cô có thời gian rảnh, chi bằng chúng ta lên lầu tìm một chỗ yên tĩnh? Tôi nhớ ban đầu khi cô tới thành phố Vọng Hải đã từng kinh doanh cả một club giải trí quy mô lớn, tôi tin cô cũng khá am hiểu về rượu, chúng ta có thể đi thưởng thức một chút chứ!

- Ý kiến này không tồi! - Mễ Tuyết gật đầu, rồi bổ sung thêm một câu: - Có điều, tôi phải nói trước, tôi không muốn nhắc lại chuyện ở Vọng Hải, đó đã là quá khứ rồi!

- Không thành vấn đề! - Diệp Lăng Phi cười nói.

Diệp Lăng Phi đưa tay ra, Mễ Tuyết rất tự nhiên khoác tay mình lên. Angel đứng bên cạnh bĩu môi:

- Em thấy chẳng có ai như anh cả, anh thế này chẳng phải là phá đám sao? Bọn em đang chơi vui, anh lại cướp mất bạn gái của em, anh bảo em phải làm thế nào đây?

- Angel, chúng ta có thể cùng nhau nói chuyện mà! - Diệp Lăng Phi nói.

- Thế này còn tạm nghe được!

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Angel cũng giống như Mễ Tuyết, đưa tay khoác lấy cánh tay còn lại của hắn. Diệp Lăng Phi đi giữa hai mỹ nữ, bước ra khỏi sòng bạc.

*

Một chiếc xe tiến vào biệt thự cạnh bờ biển rồi dừng ngay trước đài phun nước. Cửa xe mở ra, Chu Hùng bước xuống.

- Ông chủ Chu, hoan nghênh hoan nghênh, ngài có thể tới tận đây, đúng là vinh hạnh cho tôi quá!

Kim Quảng với nụ cười tươi rói từ trong biệt thự bước ra đón tiếp, bên cạnh gã còn có hai người đàn ông mặc vest màu lam.

Chu Hùng chỉ đưa tay ra bắt lấy tay Kim Quảng theo phép lịch sự rồi nhanh chóng rút lại, mặt hắn ngẩng lên, vẻ mặt có chút coi thường, cười như không cười nói:

- Ông chủ Kim, tôi mong lần này chúng ta có thể đàm phán thuận lợi một chút. Tôi không có nhiều thời gian để lãng phí ở đây đâu, tôi còn rất nhiều việc khác phải làm!

- Ông chủ Chu, ông cứ yên tâm đi. Một khi tôi đã hẹn ông tới đây, chứng tỏ tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi, chúng ta chỉ cần đàm phán qua loa một chút là mọi chuyện sẽ ổn thôi!

Kim Quảng vừa nói vừa đưa tay khoác lên vai Chu Hùng. Chu Hùng khẽ cau mày, hắn không hề thích có người khoác vai mình như thế, song cũng không nói gì, cùng Kim Quảng bước vào trong biệt thự.

Kim Quảng và Chu Hùng bước tới phòng khách.

- Ông chủ Chu, mời ngồi!

Kim Quảng chờ Chu Hùng ngồi xuống ghế xong, hắn mới tới chiếc ghế sofa đối diện ngồi xuống, vắt chéo hai chân, lấy ra một điếu xì gà đưa cho Chu Hùng. Chu Hùng đặt điếu xì gà vào miệng, Kim Quảng đích thân châm lửa cho hắn xong mới nói:

- Ông chủ Chu, hôm nay tôi mời ông tới đây là vì chuyện hợp tác giữa hai chúng ta!

- Tôi hy vọng chúng ta kết thúc nhanh gọn thôi, tôi còn phải quay về khách sạn! - Chu Hùng hút một hơi xì gà, nói. - Ngày mai tôi định sẽ rời Ma Cao, nếu ông chủ Kim tối nay không có thành ý, tôi nghĩ chúng ta sẽ không cần gặp lại nhau nữa!

- Ông chủ Chu, xem ông nói kìa, sao tôi lại có thể không có thành ý được chứ! - Kim Quảng cười cười. - Tôi rất có thành ý đấy chứ. Để chứng minh thành ý của tôi, tôi muốn mời ông gặp một người!

Chu Hùng vừa nghe Kim Quảng nói vậy, vẻ mặt thoáng kinh ngạc, hắn rút điếu xì gà từ trong miệng ra, ngạc nhiên hỏi:

- Ông chủ Kim, ông có ý gì?

- Đợi người đó ra, ông sẽ biết ngay thôi!

Kim Quảng cười nói. Ngay lúc này, Davis dẫn theo hai người bảo vệ bước vào. Vẻ mặt Davis không có chút biểu cảm nào, hắn vừa bước vào liền liếc nhìn Chu Hùng một cái. Chu Hùng vừa nhìn thấy Davis, liền đứng bật dậy, kinh ngạc thốt lên:

- Davis tiên sinh, sao ngài lại ở đây?

- Sao ta lại ở đây, điều này phải hỏi chính ngươi mới đúng! - Davis lạnh giọng, ngồi xuống bên cạnh Kim Quảng.

Kim Quảng liền vội vàng rút ra một điếu xì gà đưa cho Davis. Davis ngậm điếu xì gà, đôi mắt sắc lẻm phóng thẳng về phía Chu Hùng. Lúc này Kim Quảng đã châm lửa xong, rồi lại ngồi xuống, nhìn Chu Hùng đang đứng ở phía đối diện, cười nói:

- Ông chủ Chu, mau ngồi đi chứ. Ồ, tôi nghĩ chắc ông chủ Chu ngồi mỏi rồi nên mới đứng dậy thế này.

Chu Hùng không để ý tới Kim Quảng, ánh mắt hắn hoàn toàn tập trung vào Davis, trong lòng lúc này vô cùng lo lắng. Tuy rằng trước khi tới đây, hắn đã cảm thấy có chút không ổn, nhưng lại không ngờ sẽ gặp Davis ở đây, thực sự nằm ngoài dự tính của hắn. Lúc này Chu Hùng mới ý thức được vì sao hôm đó Kim Quảng lại có thái độ như thế với hắn, có lẽ Kim Quảng sớm đã tiếp xúc với Davis.

Chu Hùng càng nghĩ càng thấy sợ, hắn cẩn thận dè dặt hỏi:

- Davis tiên sinh, tôi có chút không hiểu, tại sao ngài lại tới đây, có liên quan tới tôi sao?

- Không hiểu phải không, vậy để ta giải thích cho! - Davis rút điếu xì gà ra, hắn nghiêng người về phía trước, ánh mắt nhìn thẳng vào Chu Hùng, trầm giọng hỏi: - Ngươi có biết cảnh sát Hồng Kông đang theo dõi ngươi không?

- Chuyện này... chuyện này... không thể nào! - Chu Hùng cảm thấy sau lưng mồ hôi lạnh túa ra, hắn tự giải thích. - Tôi luôn làm việc rất cẩn thận, không thể nào bị cảnh sát Hồng Kông nhắm vào được!

Davis cười lạnh:

- Ngay cả chuyện này ngươi cũng không hề biết. Nếu không phải nhờ mối quan hệ của ông chủ Kim giúp ngươi giải quyết gọn đám cảnh sát Hồng Kông, giờ này ngươi còn ngồi được ở đây chắc?

- Chuyện nhỏ thôi! - Kim Quảng chen vào. - Vừa hay trong hai cảnh sát Hồng Kông được phái qua đây có một người là bạn cũ của tôi, ông ta mới nói chuyện này cho tôi biết. Tôi đã xử lý thỏa đáng rồi. Ông chủ Chu, ông cứ yên tâm đi, giờ ở Ma Cao ông an toàn rồi!

- Cảm ơn! - Chu Hùng vội vàng nói.

Davis nhìn Chu Hùng một cái, rồi lại lạnh lùng nói:

- Ngươi còn đứng đó làm gì, mau ngồi xuống!

Chu Hùng nghe câu này của Davis xong mới ngồi xuống. Trong tổ chức, Chu Hùng nghe theo sự sắp xếp của Davis. Tổ chức hoạt động theo kết cấu kim tự tháp, mỗi nơi có một người quản lý, phụ trách bảy khu vực lớn của thế giới, và Davis phụ trách khu vực châu Á. Ban đầu, Davis phái Chu Hùng tới Hồng Kông xây dựng cơ sở, thiết lập đường dây buôn lậu, nhưng Chu Hùng chỉ thâu tóm được tổ chức Trúc Thanh. Trong quá trình phát triển sau này, thông qua thành phố Vọng Hải là có thể đưa lượng hàng lớn buôn lậu vào đại lục, nhưng Chu Hùng lại gặp thất bại nặng nề ở đó, gần như toàn bộ thế lực khổ công xây dựng đều bị hủy hoại.

Sau chuyện của Đới Vinh Cẩm lần trước, thế lực của tổ chức buôn lậu xuyên quốc gia liền triệt để rút khỏi thành phố Vọng Hải. Tổn thất này không thể tha thứ, đó cũng là lý do khiến Davis bất mãn với Chu Hùng. Lần này Chu Hùng bị điều tới Ma Cao liên hệ với Kim Quảng chính là cơ hội cuối cùng mà Davis cho hắn. Đường dây của Kim Quảng rất quan trọng, có thể thông qua đó để đánh thông đường dây buôn lậu vào đại lục. Davis coi trọng không phải là thế lực của Kim Quảng ở Ma Cao, mà là thế lực của gã ở nội địa. Kim Quảng sớm đã bỏ ra một nguồn vốn lớn để thiết lập quan hệ rất mạnh ở đại lục. So với những thủ đoạn đơn giản như dùng tiền, dùng mỹ nữ của Chu Hùng, thủ đoạn của Kim Quảng cao minh hơn nhiều, hắn triệt để kéo những nhân vật có thế lực kia tham gia vào, cũng chính là để bọn họ và Kim Quảng cùng ngồi trên một con thuyền. Cứ như thế, mạng lưới quan hệ đó có thể nói là vững tựa Thái sơn.

Davis đợi Chu Hùng ngồi xuống xong mới nói:

- Chu Hùng, ngươi nên rõ cách làm việc của ta. Những thất bại của ngươi ở thành phố Vọng Hải ta có thể không truy cứu, nhưng chuyện lần này thì không thể. Ngươi là người do ta trực tiếp lãnh đạo, nếu ngươi xảy ra chuyện sẽ liên lụy tới ta, sai sót kiểu này thực sự không thể tha thứ. Nể tình ngươi đã khổ nhọc làm việc cho tổ chức, ta sẽ cho ngươi hai lựa chọn: một, ngươi tự xử ở đây; hai, ta sẽ đích thân xử ngươi!

Chu Hùng vừa nãy còn nghĩ sẽ không có chuyện gì, đâu ngờ Davis lại nói ra những lời này. Sắc mặt Chu Hùng bỗng chốc trắng bệch, hắn nhìn Davis, nói:

- Davis tiên sinh, ngài nên biết rằng, chuyện lần này tôi thật sự không thể ngờ tới. Tôi... tôi luôn làm việc rất thận trọng, ngài... ngài cho tôi thêm cơ hội nữa đi!

- Cơ hội chỉ có một lần. Ông chủ Chu, không phải ngay cả điều này ông cũng không hiểu chứ! - Kim Quảng ngồi bên cạnh cười nói. - Nhất là làm việc trong ngành của chúng ta, một lần thất thủ sẽ không có cơ hội lần hai!

Davis lạnh lùng nói:

- Chu Hùng, ngươi nên biết phong cách của ta. Lần này đều do ngươi bất cẩn, không thể trách ta được. Ta cho ngươi cơ hội tự kết liễu đã là nể tình ngươi vì tổ chức khổ nhọc bấy lâu nay rồi. Nếu để ta phải ra tay, ngươi sẽ không thoát khỏi đau đớn đâu, như thế chẳng phải tốt hơn sao!

Chu Hùng lúc này cũng nhìn ra, đằng nào hắn cũng phải chết, hắn bỗng không còn sợ hãi nữa. Chu Hùng vắt chân lên, cầm lấy điếu xì gà đã tắt châm lại lửa, hút một hơi rồi bỗng cười lớn:

- Nếu đằng nào cũng chết, thì tôi cũng không khách sáo nữa. Davis tiên sinh, một khi ông đã nói đến mức này, tôi cũng không nói nhiều nữa. Bao nhiêu năm nay, tôi làm không ít việc cho tổ chức, ít nhiều cũng hiểu được nội tình. Nếu tôi chết, người của tôi sẽ đem tất cả chứng cứ mà tôi lưu lại giao nộp cho cảnh sát quốc tế. Tới lúc đó, con đường buôn lậu mà ông khổ tâm thiết lập ở châu Á này sẽ bị hủy hoại toàn bộ. Ông không phải không nghĩ tới điểm này chứ?

Davis nghe xong, sắc mặt không hề thay đổi, hắn ngược lại còn dựa người vào ghế sofa, miệng cười lạnh:

- Chu Hùng, ngươi cũng biết giở trò này sao, ngươi nghĩ rằng ta sẽ cắn câu?

- Ông nói thử xem. Tôi sớm đã biết thủ đoạn thâm độc của ông rồi, chẳng lẽ tôi lại không chừa đường lui cho mình! - Chu Hùng lạnh lùng nói. - Nếu ông tha cho tôi, tôi sẽ trả lại toàn bộ chứng cứ. Nhưng nếu ông nhất quyết muốn tôi chết, vậy thì chúng ta cùng chết, ai cũng không có kết cục tốt đẹp đâu. Tôi tin tổ chức cũng sẽ không tha cho ông!

- Chu Hùng, ta xem thường ngươi rồi, không ngờ ngươi cũng biết giữ chiêu này! - Sắc mặt Davis trước sau vẫn lạnh như băng, hắn vỗ tay hai tiếng. - Rất tốt, ta rất hài lòng. Ít ra ban đầu ta không nhìn nhầm ngươi, ngươi vẫn là kẻ có năng lực, ít ra cũng biết tự bảo vệ mình. Chỉ tiếc rằng, ta không chơi chiêu này. Chu Hùng, ta có thể nói rõ cho ngươi hay, ta cũng có thể rất nhanh tìm ra những người mà ngươi nói. Chỉ cần toàn bộ người của ngươi đều chết cả, thế chẳng phải sẽ không còn ai giao nộp chứng cứ cho cảnh sát quốc tế nữa sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!