Câu này của Diệp Lăng Phi khiến Angel giật nảy mình. Angel nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Tên Kim Quảng đó sao lại làm vậy?
- Anh không biết, có lẽ gã muốn gặp Chu Hùng, hoặc muốn nắm thóp anh, cũng có thể vì lý do nào khác. Tóm lại, anh thấy tên Kim Quảng này không đáng tin!
- Giờ em hơi rối rồi đấy. Thôi thì chuyện này anh cứ nghĩ cho kỹ đi, em không quan tâm đâu. Anh chỉ cần bảo em phải làm gì là được, em cứ làm tốt việc của mình là ổn rồi!
Nói rồi, Angel ngả người về phía Diệp Lăng Phi, để lộ khe ngực sâu hun hút.
- Satan, anh nói xem tối nay em có lừa được cô nàng kia lên giường không?
- Angel, đó là chuyện của em, liên quan gì đến anh!
Diệp Lăng Phi cầm bình rượu trên bàn, rót thêm nửa ly cho mình. Hắn nhấc ly lên, lắc đầu với Angel:
- Anh không nghĩ người phụ nữ này hợp với em. Angel, em nên tỉnh táo lại đi, không phải cô gái nào cũng thích trò này đâu!
- Em không tin. Satan, chúng ta cược không, thế nào?
Angel đề nghị.
- Anh không thích cá cược, vô vị!
Diệp Lăng Phi kề ly rượu lên môi, uống một ngụm, rồi ánh mắt hắn liếc về phía nhà vệ sinh của quán bar, vừa hay thấy Mễ Tuyết xuất hiện, đang đi về phía này. Diệp Lăng Phi quay sang nói với Angel:
- Anh khuyên em nên tránh xa cô ta một chút. Đến giờ anh vẫn chưa rõ cô ta là bạn hay thù nữa.
Mễ Tuyết quay lại, nhưng không ngồi xuống mà ái ngại nói:
- Diệp tiên sinh, thật xin lỗi, tôi thấy hơi choáng, chắc là uống hơi nhiều. Tôi nghĩ mình đành xin phép về trước vậy!
Diệp Lăng Phi thừa biết đây chỉ là cái cớ của Mễ Tuyết. Chắc hẳn những lời lúc nãy của hắn đã khiến cô cảm thấy áp lực khi nói chuyện, nên mới tìm cớ chuồn. Diệp Lăng Phi cũng không giữ lại, hắn đã có được thông tin mình muốn, Mễ Tuyết ở hay đi cũng không còn quan trọng nữa.
- Không sao, hy vọng lần sau lại có cơ hội uống rượu và trò chuyện với cô!
Diệp Lăng Phi nói.
Mễ Tuyết vừa định rời đi, Angel liền đứng phắt dậy gọi cô lại:
- Đợi một chút!
Mễ Tuyết dừng bước, nhìn Angel. Angel bước tới, cười nói:
- Tôi có vài chuyện muốn nói với cô, hay là chúng ta vừa đi vừa nói nhé. Ồ, yên tâm, tôi không nói chuyện gì khác đâu, chỉ là vài chuyện riêng tư thôi!
Mễ Tuyết nhìn Angel rồi khẽ gật đầu. Angel đi cùng Mễ Tuyết, không quên quay lại nháy mắt với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi ngầm hiểu ý, chỉ cười mà không nói gì.
Một mình ngồi uống rượu trong quán bar cũng không quá buồn tẻ. Diệp Lăng Phi hiếm khi có được khoảng thời gian rảnh rỗi để ngồi yên tĩnh và thoải mái thế này, nghe nhạc, lặng lẽ nhâm nhi từng ly rượu.
Có quá nhiều chuyện cần hắn suy nghĩ, và chuyện nào cũng khiến Diệp Lăng Phi đau đầu. Trước khi đến Ma Cao, hắn đã biết chuyện của Bạch Thúy Bách chắc chắn không dễ giải quyết, nhưng đến nơi rồi hắn mới thấy nó còn khó nhằn hơn tưởng tượng.
Diệp Lăng Phi nghĩ đến vụ Trần Tam bị đột kích. Chuyện này chắc chắn không phải trùng hợp. Tại sao đúng lúc hắn vừa tìm thấy Hoắc Chấn thì Trần Tam lại bị tấn công? Cũng như Trần Tam đã nói, ở Ma Cao rất hiếm kẻ dám dùng súng, hơn nữa còn là hai người nước ngoài nổ súng loạn xạ. Nếu hai kẻ đó thực sự là kẻ thù của Trần Tam thì phải giết gã cho bằng được, tại sao lại để gã có cơ hội chạy thoát? Tất cả những điều này cho thấy khả năng lớn nhất là chúng muốn giết Hoắc Chấn. Như vậy, chắc chắn có kẻ đã sớm biết hành tung của Hoắc Chấn, thậm chí cả hành tung của Trần Tam cũng nằm trong lòng bàn tay hắn. Kẻ này nắm rất rõ tình hình ở Ma Cao, ngay khi Trần Tam đưa Hoắc Chấn đi, hắn đã bắt đầu âm thầm ám sát.
Diệp Lăng Phi châm một điếu thuốc, hắn cảm thấy mình đã nắm được một manh mối. Hắn muốn lần theo manh mối này để làm sáng tỏ mọi chuyện.
- Angel đâu?
Giọng Dã Lang cắt ngang dòng suy nghĩ của Diệp Lăng Phi. Hắn ngẩng đầu lên, không biết Dã Lang đã đến từ lúc nào.
- Đi cùng Mễ Tuyết rồi!
Diệp Lăng Phi đẩy chai rượu về phía Dã Lang, nói:
- Ngồi đi, uống không!
Dã Lang ngồi xuống, không rót rượu mà rút một điếu thuốc từ bao thuốc của Diệp Lăng Phi. Châm lửa xong, hắn cười nói:
- Xem ra chỉ còn lại hai chúng ta.
- Dã Thú không chơi trong sòng bài à?
Diệp Lăng Phi nhìn Dã Lang, thấy gã cười đáp:
- Hắn gặp một cô nàng trong sòng bài, đưa về phòng rồi!
- Tên này, không sợ xảy ra chuyện à!
Diệp Lăng Phi cười cười, gõ tàn thuốc rồi lại nâng ly rượu lên, nói với Dã Lang:
- Dã Lang, dạo này cậu cũng hay cười nhỉ, anh vừa thấy cậu cười hai lần rồi đấy!
- Thật sao? Em không để ý.
Dã Lang cầm ly rượu, rót nửa ly rồi uống cạn một hơi. Gã đặt ly xuống bàn, rít một hơi thuốc rồi mới nói:
- Có lẽ ai rồi cũng sẽ thay đổi!
Diệp Lăng Phi cười, xem như đồng tình với câu nói của Dã Lang. Hắn không uống mà chỉ cầm ly rượu, nhìn Dã Lang và hỏi:
- Dã Lang, anh nói cậu nghe chuyện này. Lúc nãy nói chuyện với Mễ Tuyết, anh moi được một tin từ cô ta. Kim Quảng rất có thể không hề rời khỏi Ma Cao, nghĩa là tối nay hắn đã nói dối anh. Dã Lang, cậu nghĩ điều này có nghĩa là gì?
- Nghĩa là Kim Quảng không đáng tin!
Dã Lang đáp.
- Em nghĩ trong chuyện này có vấn đề!
- Cậu nghĩ giống anh đấy. Lúc nãy anh cũng nghĩ đến điểm này. Dã Lang, cậu nghĩ xem, chúng ta vừa moi được tin kẻ đứng sau là Kim Quảng từ Hoắc Chấn, kết quả Hoắc Chấn liền bị giết. Chuyện này quá trùng hợp, trùng hợp đến mức anh khó mà tin nổi!
- Đúng là quá trùng hợp!
Dã Lang gật gù.
- Nhưng em vẫn có một điều không hiểu, tại sao Kim Quảng lại lừa chúng ta rằng hắn không ở Ma Cao? Chẳng lẽ để kéo dài thời gian?
- Cái này anh không rõ!
Diệp Lăng Phi nói.
- Có lẽ còn nguyên nhân nào khác, chỉ là nhất thời anh chưa đoán ra. Dã Lang, tóm lại dạo gần đây phải hết sức cẩn thận!
- Em biết rồi!
Dã Lang đáp.
Diệp Lăng Phi và Dã Lang uống không ít rượu, về đến phòng, hắn liền nằm vật ra giường ngủ. Không biết đã ngủ bao lâu, một tràng gõ cửa dồn dập đánh thức Diệp Lăng Phi. Hắn xỏ dép, lơ mơ bước ra mở cửa thì thấy Dã Lang đang đứng ngoài.
- Dã Lang, mấy giờ rồi mà cậu còn chưa ngủ!
Diệp Lăng Phi vừa thấy Dã Lang liền ngáp một cái. Hắn vẫn chưa tỉnh ngủ, nửa đêm bị gọi dậy ai mà không buồn ngủ cơ chứ. Tay phải hắn che miệng, ngáp ngắn ngáp dài.
- Angel bị thương rồi!
Dã Lang nói.
- Cái gì?
Diệp Lăng Phi giật mình, cơn buồn ngủ tan biến. Hắn túm lấy áo Dã Lang, hỏi:
- Chuyện gì vậy?
- Không rõ, tối nay em không ngủ được!
Dã Lang nói.
- Em nghe thấy tiếng động từ phòng Angel, ban đầu không để ý, sau đó thấy không ổn. Lúc em chạy qua thì thấy cánh tay cô ấy bị thương!
- Sao lại thế?
Diệp Lăng Phi chẳng buồn thay đồ, vội vàng cùng Dã Lang chạy về phía phòng Angel. Phòng cô nằm ngay cạnh phòng Dã Lang. Khi Diệp Lăng Phi xông vào, hắn thấy Mễ Tuyết đang mặc đồ ngủ giúp Angel băng bó vết thương.
- Angel, chuyện gì thế này?
Diệp Lăng Phi bước vào, nhìn thấy vết máu trên giường và căn phòng bừa bộn.
- Có kẻ muốn giết bọn em!
Angel nhíu mày, vì Mễ Tuyết đang băng bó, chạm vào vết dao trên cánh tay cô. Angel gắt lên:
- Chết tiệt, lúc em và Mễ Tuyết từ ngoài về đã cảm thấy có người bám theo.
- Bám theo hai người?
Diệp Lăng Phi giật mình, rồi cau mày, nói với Dã Lang:
- Dã Lang, đi gọi tên khốn Dã Thú qua đây. Hai người lập tức đi tìm bảo vệ khách sạn, anh nghĩ cần phải xem lại camera giám sát.
- Được!
Dã Lang đáp rồi quay người đi. Diệp Lăng Phi nhìn vết thương trên tay Angel, cũng không quá nặng, tảng đá trong lòng hắn mới được đặt xuống. Hắn đóng cửa phòng lại, bước tới ghế sofa ngồi xuống. Thấy Mễ Tuyết đã băng bó xong cho Angel, hắn mới nói:
- Nói vậy là hai người đã ra ngoài?
- Em và Mễ Tuyết ra ngoài dạo phố thôi, ai cấm chứ?
Angel nói.
Mễ Tuyết cảm thấy hơi khó xử, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Diệp Lăng Phi, cô lên tiếng:
- Tối qua tôi uống nhiều quá, giờ phải về phòng đây!
Mễ Tuyết vừa nói vừa định đi thì bị Diệp Lăng Phi gọi lại:
- Mễ Tuyết, cô ngồi xuống đã. Chuyện này có khả năng liên quan đến cô đấy!
Diệp Lăng Phi nhìn vết thương của Angel, hỏi:
- Angel, em kể lại tình hình cho anh nghe!
- Có gì đâu mà kể!
Angel lầm bầm.
- Chỉ là lúc bọn em về, cảm thấy có kẻ theo dõi. Em không để ý, kết quả vừa vào phòng, nửa đêm thì xảy ra chuyện. Một gã to con cầm dao lao thẳng về phía Mễ Tuyết, em liền đạp cho hắn một cái. Không ngờ gã phản ứng khá nhanh, vung dao chém em một nhát. Chắc hắn thấy đã kinh động chúng ta nên vội vàng bỏ chạy!
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Anh biết ngay mà. Chúng ta vừa đến Ma Cao, chưa đắc tội với ai, sẽ không có kẻ nào mạo hiểm vào tận khách sạn để giết chúng ta đâu, chỉ có thằng ngu mới làm vậy. Đương nhiên, nếu mục tiêu là người khác thì lại khác. Mễ Tuyết, cô hiểu ý tôi chứ?
Mễ Tuyết rõ ràng không hiểu, cô nhìn Diệp Lăng Phi, ngơ ngác hỏi:
- Anh rốt cuộc đang nói gì vậy?
- Tôi nói, kẻ mà hắn muốn giết chính là cô!
Diệp Lăng Phi nhìn thẳng vào Mễ Tuyết, nói:
- Cô mới là mục tiêu của hắn