Nghe Diệp Lăng Phi nói câu đó, sắc mặt Mễ Tuyết trở nên trắng bệch, ngồi sụp xuống giường. Angel còn tưởng rằng Mễ Tuyết bị dọa sợ, vội vàng nói:
- Cô yên tâm đi, có tôi ở đây, cô sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!
Trông bộ dạng của Angel lúc này chẳng khác nào một người đàn ông đang bảo vệ người phụ nữ của mình. Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, xem ra cô nàng đồng tính này cũng giống như đàn ông, luôn thích bảo vệ phụ nữ. Điều khiến Diệp Lăng Phi thấy kỳ lạ là trước đây Angel toàn bỏ mặc bạn gái của mình, chơi xong thì vứt bỏ, sao hôm nay lại đối xử với Mễ Tuyết khác hẳn như vậy nhỉ?
"Rầm!" một tiếng, cửa phòng Angel bị phá tung. Dã Thú mặc quần đùi từ bên ngoài xông vào.
- Angel, là tên khốn nào làm chuyện này?
Dã Thú vừa xông vào đã gầm lên.
- Làm sao tôi biết được!
Angel liếc nhìn Dã Thú, lạnh lùng nói.
- Lúc tôi gặp nguy hiểm, anh biến đi đâu rồi?
- Tôi, tôi mệt quá nên không nghe thấy gì!
Nghe Angel hỏi vậy, Dã Thú gãi gãi đầu, tỏ ra hơi xấu hổ, ấp úng:
- Thực sự là tôi mệt quá!
Diệp Lăng Phi đương nhiên biết buổi tối Dã Thú làm chuyện gì, không chỉ Dã Thú, ngay cả mình cũng ngủ rất say, nếu không phải Dã Lang gọi, có lẽ bây giờ mình cũng không biết việc Angel bị thương. Diệp Lăng Phi quay sang nói với Dã Thú:
- Dã Thú, cậu đừng đứng ở đây nữa, bây giờ cậu và Dã Lang đi thuê một gian phòng khác để Angel ở tạm, sau đó đi tìm người quản lý ở đây. Bây giờ anh muốn lập tức đi xem phòng camera, nhất định phải xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Thật không ngờ ở một khách sạn lớn thế này mà bảo vệ lại làm ăn ngớ ngẩn như vậy, nhất định anh phải hỏi người quản lý ở đây, bảo vệ của bọn họ lẽ nào lại là thùng rỗng kêu to sao?
Thật ra, những chuyện thế này cũng không thể hoàn toàn trách khách sạn được. Phải biết rằng bản thân khách sạn mở cửa để làm ăn, dù hệ thống an ninh có nghiêm ngặt đến đâu thì cũng không thể cấm người khác đi vào được. Nếu có người thực sự to gan lớn mật muốn đến khách sạn giết người, bảo vệ ở đây cũng đành bó tay thôi. Angel nghe Diệp Lăng Phi nói thuê một gian phòng khác cho mình liền nói chen vào:
- Satan, nếu kẻ đó quay lại thì sao? Phòng anh không phải còn một buồng ngủ sao, em sang đó ở tạm nhé!
- Cái này...
Diệp Lăng Phi thấy hơi khó xử, liếc nhìn vết thương vừa mới được băng bó trên cánh tay Angel, nói:
- Được rồi, chuyện này để lát nữa hẵng nói, bây giờ anh đưa em đi bệnh viện để xử lý miệng vết thương.
Nói đến đây, Diệp Lăng Phi lại quay sang bảo với Dã Lang:
- Dã Lang, cậu đi tìm người quản lý ở đây, Dã Thú, cậu cùng tôi hộ tống Angel đến bệnh viện!
- Được!
Dã Lang đáp.
Diệp Lăng Phi nhìn thoáng qua Mễ Tuyết, nói:
- Cô muốn đi theo chúng tôi thì đi, không muốn đi theo chúng tôi cũng không ép buộc. Tôi nhắc lại một lần nữa, chuyện lần này có liên quan đến cô đấy, cô muốn biết nguyên nhân không?
Sắc mặt trắng bệch, Mễ Tuyết gật đầu. Diệp Lăng Phi cười lạnh một tiếng, nói:
- Bởi vì hành tung của cô và Chu Hùng đã bại lộ rồi, cảnh sát Hồng Kông đã theo dõi hai người, quan trọng nhất là cô lại biết quá nhiều chuyện!
Mễ Tuyết nghe đến đó, bỗng nhiên bấm số di động của Chu Hùng, gọi mấy lần liên tiếp mà đầu dây bên kia vẫn báo máy đang bị tắt. Mễ Tuyết luôn mồm kêu:
- Mau nghe điện thoại đi, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì đấy...!
Sau khi gọi một lần nữa mà máy của Chu Hùng vẫn báo là bị tắt, điện thoại của Mễ Tuyết rơi xuống đất, sau đó cả cô ta cũng ngất lịm đi. Diệp Lăng Phi thấy tình cảnh như vậy, cau mày nói:
- Xem ra lần này đúng là phiền phức rồi, còn phải chăm sóc thêm một người ngất xỉu nữa.
Angel không đi bệnh viện, khách sạn này cũng có dịch vụ cấp cứu, vết thương của Angel chỉ cần xử lý một chút rồi dùng băng gạc băng bó lại là được. Diệp Lăng Phi không thuê cho Angel thêm một phòng nữa mà để Angel ở lại buồng ngủ trong phòng mình, về phần cô nàng Mễ Tuyết kia, từ lúc tỉnh lại thì chẳng nói chẳng rằng. Angel ngồi trên giường an ủi Mễ Tuyết. Diệp Lăng Phi đoán là nhất định Mễ Tuyết đã biết chuyện gì đó, chỉ là Mễ Tuyết không nói gì thì Diệp Lăng Phi cũng không hỏi. Bây giờ hắn quan tâm hơn đến chuyện người đàn ông chém Angel bị thương là ai.
Từ camera theo dõi có thể nhìn ra, có hai người ngoại quốc cao lớn đi vào khách sạn. Hai người này đã bám theo Angel và Mễ Tuyết vào trong khách sạn. Hơn một tiếng đồng hồ sau, hai người đó vội vội vàng vàng ra khỏi khách sạn. Lúc đó rất có thể là cả hai đều ở bên trong, một trong hai người tập kích Mễ Tuyết và Angel, người còn lại có thể là nghĩ không cần đi vào, hoặc là đứng bên ngoài cảnh giới. Tóm lại, may mà Dã Lang xuất hiện kịp thời mới tránh được cảnh Angel bị hai gã ngoại quốc đó cùng lúc tấn công. Từ camera theo dõi thì hai người ngoại quốc này khá cao lớn, phương thức di chuyển cho thấy bọn họ hẳn là đã trải qua huấn luyện đặc biệt. Họa vô đơn chí, rắc rối cứ như thể hẹn nhau cùng kéo đến. Diệp Lăng Phi trở về gian phòng của mình, hắn ngồi trên ghế salon. Dã Thú và Dã Lang ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi. Dã Thú hỏi:
- Lão đại, phải làm sao bây giờ?
- Chúng ta chỉ có thể đợi thôi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Xem ra tình hình ở Ma Cao này hết sức phức tạp. Chúng ta không quá quen thuộc với nơi này, không được khinh cử vọng động. Dã Thú, tối nay có phải cậu đưa gái về phòng không?
Dã Thú không chối, hắn toe toét cười nói:
- Lão đại, em chỉ muốn thư giãn một chút, không có ý gì khác đâu!
- Dã Thú, đây là lần cuối cùng, từ nay về sau không được phép mang bất kỳ người đàn bà nào về đây nữa!
Ngữ khí của Diệp Lăng Phi rất nghiêm khắc, không giống như đang nói đùa với Dã Thú. Diệp Lăng Phi nghiêm túc nói:
- Cậu nhớ kỹ lời anh nói chưa?
- Lão đại, em nhớ rồi, anh yên tâm đi, em đảm bảo sau này sẽ không dẫn gái về nữa!
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Dã Thú, trong tình hình này chúng ta phải đặc biệt cẩn thận!
Trong lúc Diệp Lăng Phi đang nói chuyện với Dã Thú và Dã Lang thì cửa phòng ngủ mở ra. Angel ôm Mễ Tuyết đi ra bên ngoài. Angel vừa đi ra lập tức nói với Diệp Lăng Phi:
- Satan. Mễ Tuyết có chuyện muốn nói với anh!
- Vậy à, được rồi!
Diệp Lăng Phi khoát tay với Dã Thú và Dã Lang, nói:
- Hai cậu cứ về trước đi, ngày mai dậy sớm một chút, chúng ta còn có chuyện phải làm!
Chuyện phải làm theo như lời Diệp Lăng Phi là đi tìm vũ khí, với tình thế như hiện nay thì trong tay phải có súng, bằng không thì mọi chuyện sẽ trở nên bất ổn. Dã Lang và Dã Thú cũng gật đầu, đi ra khỏi phòng. Dã Lang và Dã Thú vừa đi, Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế salon, ý bảo Mễ Tuyết ngồi xuống. Hắn gác chân lên, châm một điếu thuốc, nói với Mễ Tuyết:
- Có chuyện gì thì cô nói đi!
- Diệp tiên sinh, tôi, tôi có chuyện muốn nói với anh!
Mễ Tuyết hơi do dự, cắn môi, rồi chậm rãi nói:
- Lần này rất có thể ông chủ của tôi bị người ta giết rồi!
Diệp Lăng Phi không có bất kỳ phản ứng nào, chuyện sống chết của Chu Hùng đối với hắn mà nói cũng không phải thứ quan trọng. Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc, lúc này Angel đã đem ba ly rượu tới. Diệp Lăng Phi nhận lấy ly rượu mà Angel đưa cho, đặt xuống bàn, quay sang nói với Mễ Tuyết:
- Chuyện này rất bình thường. Là một kẻ bị cảnh sát theo dõi gắt gao, ông chủ của cô rất dễ bị người ta giết chết. À, đó cũng chỉ là suy đoán của tôi thôi!
- Điều đó có thể là sự thực!
Mễ Tuyết cắn môi, tựa hồ đã hạ quyết tâm rất lớn, chậm rãi nói:
- Lần này ông chủ của tôi được tổ chức phái đến đây để bàn chuyện làm ăn với Kim Quảng. Từ lúc ở Hồng Kông, ông ấy đã nói với tôi rồi, lần này là cơ hội duy nhất của ông ấy, nghe giọng nói thì hình như là cấp trên không hài lòng với ông ấy, lần này tiếp xúc với Kim Quảng là cơ hội cuối cùng, nếu như xử lý chuyện này không tốt, có thể ông ấy sẽ bị tổ chức thanh trừng.
- Tổ chức WIDE đúng không?
Diệp Lăng Phi nghe Mễ Tuyết nhắc tới việc Chu Hùng có thể sẽ bị tổ chức thanh trừng, hắn thình lình nói chen vào. Mễ Tuyết nghe được câu này của Diệp Lăng Phi, cô ta há hốc mồm, có vẻ không thể tin nổi. Tên của tổ chức này, Chu Hùng cũng chỉ mới nói cho Mễ Tuyết biết gần đây. Trước đây, Mễ Tuyết và Dương Tử đều biết phía sau ông chủ mình có một tổ chức quốc tế rất lớn. Dương Tử vẫn luôn hy vọng có thể liên hệ trực tiếp với tổ chức xuyên quốc gia này, từ đó thay thế địa vị của Chu Hùng. Nhưng Dương Tử còn chưa thực hiện được ước nguyện này thì đã bị Chu Hùng giết chết rồi. Mễ Tuyết cũng biết phía sau ông chủ của mình có một cái tổ chức xuyên quốc gia như vậy, nhưng cô ta lại không biết tên của tổ chức này, mãi cho đến gần đây khi tình cảnh của Chu Hùng trở nên tồi tệ, Chu Hùng mới nói cho Mễ Tuyết biết tên của tổ chức.
Chu Hùng đã sớm cảm thấy thủ trưởng Davis không hài lòng với mình, sau chuyện ở Vọng Hải, Chu Hùng có một loại dự cảm, có thể tính mạng của mình sẽ không kéo dài được lâu nữa. Sở dĩ hắn nói cho Mễ Tuyết sự tồn tại của tổ chức chỉ vì trong lòng Chu Hùng, Mễ Tuyết luôn là người quan trọng nhất. Chu Hùng cũng có thể coi là một gã trọng tình trọng nghĩa, chỉ tiếc hắn chỉ có thể sủng ái Mễ Tuyết, nhưng không cách nào để Mễ Tuyết hưởng thụ niềm vui trai gái. Điều đó cũng lý giải vì sao sau khi Chu Hùng biết chuyện của Mễ Tuyết với Dương Tử, hắn vẫn buông tha cho Mễ Tuyết. Trong lòng hắn, Mễ Tuyết ở cùng với Dương Tử không phải là sai lầm của Mễ Tuyết, mà là nguyên nhân từ chính hắn.
Chu Hùng có thể buông tha Mễ Tuyết, nhưng sẽ không dễ dàng tha thứ việc Dương Tử phản bội mình. Sau khi diệt trừ Dương Tử, Chu Hùng trở về Hồng Kông ở chung với Mễ Tuyết. Khi hắn nghe nói thế lực của mình ở thành phố Vọng Hải đã bị tiêu diệt hoàn toàn, Chu Hùng lập tức ý thức được mạng của mình không còn dài nữa. Hắn nói cho Mễ Tuyết biết một số sự tình trong tổ chức, dụng ý chính là muốn tăng thêm một tầng bảo vệ cho mình. Những chuyện Chu Hùng biết được cũng rất ít bởi phong cách làm việc của Davis cực kỳ cẩn thận.
Mễ Tuyết đột nhiên nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới tên của tổ chức WIDE, khiến cho cô ta cảm thấy cực kỳ khiếp sợ. Giờ phút này cô ta không khỏi nhìn Diệp Lăng Phi với một con mắt khác. Trong mắt Mễ Tuyết lúc này, Diệp Lăng Phi dường như có thủ đoạn thông thiên, chuyện gì cũng nắm rõ như lòng bàn tay.
- Làm sao mà anh biết được chuyện này?
Mễ Tuyết biết tuy rằng mình hỏi vấn đề này hơi ngu ngốc, nhưng cô ta vẫn hỏi. Diệp Lăng Phi chỉ thản nhiên cười, nói:
- Đây là bí mật của tôi. Mễ Tuyết, tôi chỉ có thể nói với cô, bí mật mà tôi nắm giữ nhiều lắm, thậm chí có cả những bí mật mà ông chủ của cô cũng không hề biết