Dứt lời, Diệp Lăng Phi mỉm cười với Mễ Tuyết. Bị anh nhìn như vậy, Mễ Tuyết bỗng thấy luống cuống. Cô không hiểu tại sao cứ mỗi lần đối diện với Diệp Lăng Phi, cô lại có cảm giác như thể mình không mảnh vải che thân, mọi bí mật đều bị đôi mắt kia nhìn thấu. Ngày trước, khi còn ở thành phố Vọng Hải, cô chỉ thấy Diệp Lăng Phi là một người đàn ông bí ẩn khó lường, chứ chưa bao giờ nhận ra anh ta lại đáng sợ đến thế. Mễ Tuyết vẫn luôn cho rằng trên đời này chỉ có ông chủ Chu Hùng của mình mới là người đàn ông đáng sợ nhất, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay ông. Thời gian trôi đi, đến tận bây giờ Mễ Tuyết mới nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng. Diệp Lăng Phi mới thực sự là kẻ đáng sợ. Ấn tượng đầu tiên về người đàn ông này là một nhân vật hết sức bình thường, tiếp xúc lần thứ hai thì lại cảm thấy anh ta có nhiều điểm khó hiểu, đến lần thứ ba nhìn lại thì phát hiện ra người này cực kỳ bí ẩn, lần thứ tư... lần thứ năm... càng tiếp xúc, càng phát hiện ra trên người anh ta ẩn giấu một loại khí chất khiến người khác phải khiếp sợ.
Lòng Mễ Tuyết dấy lên một cảm giác bất an, cô cầm ly rượu vang Angel vừa đưa, uống một hơi cạn sạch. Sau khi ổn định lại tâm trạng dậy sóng, cô nói:
- Có lẽ tôi không nên hỏi vấn đề này, bởi vì mãi gần đây tôi mới biết về cái… tổ chức WIDE này!
- Chuyện này rất bình thường, không thể trách cô được! - Diệp Lăng Phi nói. - WIDE, tổ chức buôn lậu xuyên quốc gia này luôn hành sự bí ẩn. Người bình thường không thể nào hiểu rõ về chúng, ngay cả Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế INTERPOL cũng chỉ mới bắt đầu theo dõi chúng gần đây. Rốt cuộc tổ chức này hùng mạnh đến mức nào thì không ai biết rõ. Mễ Tuyết, bí mật càng biết ít càng tốt, như vậy cô sẽ sống lâu hơn. Tôi tin rằng chính vì cô biết đến sự tồn tại của tổ chức WIDE nên mới rước họa sát thân. À, xem tôi này, lại nói nhiều rồi. Mễ Tuyết, cô kể chuyện của mình đi, cứ kể lại từ đầu đến cuối xem nào!
Mễ Tuyết gật đầu, nói tiếp:
- Trước khi sang Ma Cao, ông chủ của tôi đã có dự cảm không lành. Ông ấy rất bất an, từng nói với tôi rằng lần đến Ma Cao này là cơ hội cuối cùng của ông. Nhưng ngay tối hôm chúng tôi đến Ma Cao để gặp Kim Quảng, ông chủ của tôi lại tỏ ra vô cùng lo lắng!
Mễ Tuyết đột nhiên liếc nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Cũng chính là tối hôm qua, tóm lại là tối qua ông ấy cực kỳ bồn chồn, gần như cả đêm không ngủ. Ông ấy cảm thấy mình sắp gặp chuyện không may. Trưa hôm nay, ông ấy nhận được điện thoại của Kim Quảng, hẹn tối gặp mặt tại biệt thự ven biển của ông ta. Sau khi cúp máy, ông chủ nói với tôi rằng chuyến đi này lành ít dữ nhiều. Ông ấy còn dặn, nếu điện thoại của ông không liên lạc được thì tôi phải lập tức rời khỏi Ma Cao. Ông ấy không muốn tôi đi cùng vì sợ chuyến này sẽ gặp phải chuyện bất trắc!
Nói đến đây, Mễ Tuyết bỗng dừng lại. Angel ngồi bên cạnh vòng tay ôm lấy cô. Mễ Tuyết quay sang nhìn Angel, nói:
- Trong lòng tôi phiền muộn quá nên mới uống nhiều như vậy, tối nay tôi có chút không kiểm soát được hành vi của mình. Tôi không thích phụ nữ!
Mễ Tuyết đột nhiên nói ra những lời này, có lẽ là muốn giải thích với Angel rằng mình chỉ vì say rượu nên mới thế, chứ thật lòng không muốn phát sinh bất kỳ quan hệ gì với cô. Lúc này, Angel cũng chẳng bận tâm chuyện Mễ Tuyết có muốn làm gì với mình hay không, cô bắt đầu suy nghĩ về những ẩn khuất đằng sau vụ việc này.
Diệp Lăng Phi nói:
- Mễ Tuyết, bây giờ không phải lúc thích hợp để bàn về giới tính của cô. Tôi chỉ muốn hỏi, cô có thực sự chắc chắn ông chủ của mình đã xảy ra chuyện không?
Mễ Tuyết gật đầu, rồi lại lắc đầu, nói:
- Tôi cũng không dám chắc, nhưng trước khi đi, ông chủ đã dặn dò một khi không gọi được cho ông ấy thì tôi phải lập tức rời khỏi Ma Cao, tìm một nơi hẻo lánh để ẩn náu. Ông lo lắng tai họa sẽ ập đến với tôi!
- Bây giờ xem ra tai họa đã ập đến cô rồi! - Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, hắn cau mày, cân nhắc mọi chuyện. Ánh mắt Mễ Tuyết luôn dõi theo Diệp Lăng Phi, cô rất muốn biết anh sẽ nói gì tiếp theo.
Diệp Lăng Phi đi qua đi lại thêm hai vòng, rồi đột ngột dừng lại, nhìn Mễ Tuyết, nói:
- Để tôi phân tích một chút, còn có đúng như vậy hay không thì tôi không dám khẳng định. Thứ nhất, tối nay tôi đã đến sòng bạc của Kim Quảng để tìm ông ta, nhưng Kim Quảng lại nói với tôi là ông ta đang ở ngoài. Xem ra, Kim Quảng không hề rời khỏi Ma Cao mà đã đến biệt thự ven biển để gặp Chu Hùng, cũng chính là vì cái gọi là vấn đề hợp tác. Thứ hai, Kim Quảng biết rõ Chu Hùng đã bị cảnh sát Hồng Kông theo dõi. Trong thời gian này, đáng lẽ ông ta không nên tùy tiện gặp Chu Hùng để bàn chuyện hợp tác, bởi vì làm vậy rất dễ bại lộ bản thân. Nhưng sự thật là ông ta lại đi gặp Chu Hùng, điểm này khiến người ta cực kỳ bất ngờ. Lẽ nào Chu Hùng không nghĩ đến chuyện mình bị cảnh sát theo dõi sao? Thứ ba, là chuyện cô và Angel bị tập kích. Từ lời kể của hai người, có thể thấy rõ ràng gã đàn ông kia muốn tấn công cô, mục đích của hắn đơn giản là muốn giết cô. Vì sao hắn muốn giết cô? Lời giải thích hợp lý duy nhất chính là giết người diệt khẩu. Nói cách khác, một khi cô chết, sẽ không còn ai biết bí mật này nữa, mà những bí mật này lại tối quan trọng. Như vậy, lời giải thích hợp lý nhất là Chu Hùng đã bị giết, và đối phương cũng cử sát thủ đến để giết cô!
Màn phân tích của Diệp Lăng Phi khiến Mễ Tuyết cứng họng, không thể cãi lại. Cô rất không muốn thừa nhận đây là sự thật, nhưng những lời của Diệp Lăng Phi buộc cô phải tin rằng ông chủ của mình đã bị người ta diệt khẩu.
- Vì sao Kim Quảng lại muốn giết Chu Hùng? - Angel, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi: - Kim Quảng là một trùm xã hội đen ở Ma Cao, lần này ông ta muốn bàn chuyện làm ăn với Chu Hùng mà, lẽ nào ông ta lại giết chết Chu Hùng sao?
Nghe Angel nói vậy, ánh mắt vốn ảm đạm của Mễ Tuyết đột nhiên lóe sáng. Cô ta như vớ được cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, vội nói:
- Sau lưng ông chủ tôi có một tổ chức rất hùng mạnh. Kim Quảng không thể nào cả gan đụng đến ông chủ của tôi đâu!
- Nếu như không phải do Kim Quảng động thủ thì sao? - Diệp Lăng Phi hỏi.
Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến tia sáng vừa lóe lên trong mắt Mễ Tuyết lập tức vụt tắt. Angel thấy vậy, vội nắm chặt tay cô. Mễ Tuyết lúc này như người mất hết sức lực, ngã vào lòng Angel. Câu nói của Diệp Lăng Phi đã hoàn toàn đập tan chút hy vọng mong manh còn sót lại trong lòng cô.
- Mễ Tuyết, có lẽ không phải do Kim Quảng ra tay. Nếu suy nghĩ từ một góc độ khác, Kim Quảng đã đem chuyện Chu Hùng bị cảnh sát Hồng Kông theo dõi báo cho tổ chức WIDE. Vừa nãy cô cũng nói rồi đấy, tổ chức WIDE đã không hài lòng với Chu Hùng, lần này là cơ hội cuối cùng của ông ta, nhưng Chu Hùng lại bị cảnh sát Hồng Kông theo dõi. Tổ chức WIDE chỉ có thể dùng một biện pháp duy nhất là khử Chu Hùng. Đến lúc đó, đầu mối của cảnh sát Hồng Kông sẽ bị cắt đứt. Mà cô lại đi cùng Chu Hùng đến Ma Cao, sau khi khử ông ta, chúng nhất định sẽ không dễ dàng tha cho cô. Mễ Tuyết, bây giờ cô phải nghĩ đến chuyện rời khỏi Ma Cao rồi, bằng không cô chỉ còn một con đường chết thôi!
Mễ Tuyết khẽ lắc đầu, nói:
- Tôi có thể đi đâu được chứ? Tôi luôn đi theo ông chủ, bây giờ ông chủ đã chết, dù tôi quay về Hồng Kông, người của tổ chức kia cũng nhất định không bỏ qua cho tôi. Tôi từng nghe ông chủ đề cập qua, người mà tổ chức này muốn giết thì không ai có thể thoát được đâu!
- Nói bậy, trên đời này làm gì có tổ chức nào như vậy! - Diệp Lăng Phi bĩu môi khinh thường, hừ lạnh nói: - Thế giới này lớn như vậy, cô thật sự cho là tổ chức kia cái gì cũng biết sao? Tôi nói cho cô hay, cái gì mà muốn giết ai thì kẻ đó không thể nào thoát được, đơn giản chỉ là lời mạnh miệng mà thôi. Ngay cả nước Mỹ hùng mạnh như thế muốn giết Osama Bin Laden mà còn chẳng dễ dàng gì kia mà?
- Tôi không biết trốn đi đâu! - Mễ Tuyết lắc đầu. - Bây giờ tôi chỉ còn lại một mình, có thể đi đâu được chứ?
Lúc này Angel chen vào:
- Satan, hay là để cô ấy đi theo chúng ta đi, em sẽ bảo vệ cô ấy!
- Vớ vẩn, em bảo vệ cô ấy cái gì? - Diệp Lăng Phi trừng mắt nhìn Angel. - Hiện giờ em đến mình còn không bảo vệ nổi, lại còn nói có thể bảo vệ cô ta, đúng là buồn cười!
- Satan, vậy anh nói nên làm thế nào bây giờ? Lẽ nào thực sự để cô ấy đi vào chỗ chết sao? - Angel hỏi.
- Chuyện này để anh nghĩ đã! - Diệp Lăng Phi cau mày. - Hiện tại, cho dù Mễ Tuyết chết đi, anh tin rằng những kẻ này nhất định sẽ tiếp tục truy sát em, bởi vì em đã ở cùng Mễ Tuyết, bọn họ chắc chắn sẽ cho rằng em cũng biết một vài chuyện. E hèm, chuyện này có vẻ khó giải quyết đây, thật không ngờ lại xảy ra những chuyện như vậy. Angel, em và Mễ Tuyết cứ ngủ ở đây trước đi, để anh suy nghĩ cho kỹ!
- Được rồi! - Angel đứng dậy, nói với Diệp Lăng Phi: - Satan, bây giờ em giao mạng mình cho anh rồi đấy, anh sẽ không trơ mắt nhìn em bị người khác giết chứ?
- Tiểu nha đầu, mau đi ngủ cho anh, đừng đứng đây lảm nhảm nữa! - Diệp Lăng Phi vỗ vào mông Angel một cái. - Nếu em cứ lải nhải nữa, anh sẽ khiến em…!
- Anh khiến em thế nào? - Angel tỏ ra hứng thú, cười hỏi.
- Khiến em quay về đi ngủ. Được rồi, được rồi, đừng có quậy nữa, mau về phòng ngủ đi! - Diệp Lăng Phi quả thực bó tay với Angel, đành phải giục cô đi ngủ.
Sau khi Angel và Mễ Tuyết vào phòng ngủ, Diệp Lăng Phi vẫn không ngủ. Lúc này đã là hai giờ sáng, hắn không tài nào chợp mắt được, cứ ngồi trên ghế salon, vừa hút thuốc vừa suy ngẫm về những chuyện đã xảy ra.
Diệp Lăng Phi không ngủ. Davis cũng không thể ngủ được. Hắn vốn tưởng rằng khi phái ra hai thuộc hạ đắc lực nhất thì chắc chắn có thể giết chết người phụ nữ mà Chu Hùng dẫn theo, nhưng không ngờ lần này hai thuộc hạ của mình lại thất thủ. Davis đuổi ba cô gái mà Kim Quảng sắp xếp cho mình ra khỏi phòng, rồi ngồi phịch xuống ghế salon, trút cơn thịnh nộ lên hai gã thuộc hạ.
- Không phải các anh được mệnh danh là không bao giờ thất thủ sao? Sao lần này lại thất bại? Các anh còn được gọi là tinh anh của bộ đội đặc chủng, tôi thấy chỉ là một lũ thùng cơm. Một năm tôi cho các anh bao nhiêu tiền, bảo làm chút việc cũng không xong. Các anh nói xem, sau này tôi làm sao có thể tin tưởng các anh, làm sao dám giao việc cho các anh nữa!
- Davis tiên sinh, chúng tôi thật sự không ngờ bên cạnh người phụ nữ đó còn có một cao thủ, điều này nằm ngoài dự liệu của chúng tôi!
- Cao thủ ư? - Davis sửng sốt. - Sao có thể chứ? Những kẻ bên cạnh Chu Hùng tôi đều biết rõ, lần này hắn đến đây chỉ đi cùng người phụ nữ kia thôi, làm sao bên cạnh cô ta lại có cao thủ được?
- Davis tiên sinh, đây là sự thật! - một người da trắng đầu trọc nói. - Người phụ nữ đó thân thủ rất tốt, trong thời gian ngắn tôi thực sự không có cách nào giết chết cô ta được. Tôi chỉ có thể tạm thời rút lui, nhưng tôi đảm bảo, tôi nhất định sẽ giết chết người phụ nữ đó!
- Cao thủ à? - Davis suy nghĩ một lát, rồi đột nhiên nói: - Các anh cứ về trước đi, chuyện này tạm thời không cần manh động!
- Rõ!
Hai người đàn ông rời khỏi phòng của Davis. Davis không ngủ được, hắn rót cho mình một ly rượu vang, ngồi trên ghế salon suy nghĩ. Bỗng nhiên, hắn cầm điện thoại di động lên bấm một số, sau khi đầu dây bên kia nhấc máy, Davis cười nói:
- Ông bạn già, thật có lỗi, khuya thế này còn đánh thức ông, chỗ tôi xảy ra chút chuyện, muốn thỉnh giáo ông!
Giọng nói của Hosking vang lên trong điện thoại, hắn cười:
- Tôi quen ngủ muộn rồi, hôm nay không biết vì sao mà bây giờ vẫn không ngủ được. Tôi đang mát-xa đây, thế nào, có muốn tới đây cùng mát-xa không?
- Cái này… được rồi, ông chờ tôi, bây giờ tôi sang đó! - Davis nói.
Davis và Hosking ở chung một khách sạn, nơi này cung cấp dịch vụ mát-xa 24/24. Khi Davis tới, Hosking đang nằm trên giường, một nữ nhân viên đang mát-xa cho hắn. Thấy Davis đến, Hosking khoát tay, nữ nhân viên kia lập tức rời khỏi phòng.
Hosking ngồi dậy, cười nói:
- Hết cách rồi, sức khỏe của tôi không tốt lắm, nếu không mát-xa, mấy cái xương già này của tôi chắc rã ra mất, như vậy thì thù này không báo được rồi!
Hai chân Hosking đều bị cắt cụt, việc đi lại của hắn ta hoàn toàn dựa vào xe lăn. Hosking ngồi trên giường mát-xa, Madoff thì luôn canh gác ở bên cạnh. Madoff hiểu thói quen của Hosking, những việc hắn có thể tự làm thì không bao giờ cần người khác giúp.
- Ông bạn già, tôi không nên quấy rầy ông vào lúc này, nhưng tôi gặp phải chuyện phiền não, muốn trò chuyện với ông! - Davis ngồi xuống bên cạnh, nhìn Hosking nói. - Một chuyện rất khó giải quyết!
Hosking đã hơn 60 tuổi, nhưng đôi mắt hắn ta vẫn toát ra vẻ sắc bén như xưa. Nghe Davis nói vậy, Hosking cười:
- Nào, kể tôi nghe một chút, xem tôi có thể giúp gì cho ông không!
- Thuộc hạ của tôi vừa mới làm hỏng việc. Hắn ta nói có một cao thủ ở trong khách sạn Grand Lisboa! - Davis nói. - Cao thủ đó lại là phụ nữ. Hosking, ông cho là loại phụ nữ nào mới có được bản lĩnh như vậy, có thể được một người từng gia nhập bộ đội đặc chủng của Mỹ gọi là cao thủ?
Hosking nghe xong, không cần suy nghĩ, thuận miệng đáp ngay:
- Davis, tôi nghĩ ông không cần phải đoán đâu. Tôi có thể chắc chắn với ông rằng, người phụ nữ mà thuộc hạ của ông gặp phải tên là Angel, cô ta là một thành viên quan trọng của tổ chức buôn bán vũ khí Lang Nha
✣ Thiên Lôi Trúc . com ✣ Dịch AI cộng đồng