Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 929: CHƯƠNG 929: SAO CÔ LẠI ĐẾN ĐÂY?

Davis đem thắc mắc của mình nói với Hoskin, Hoskin không thèm nghĩ ngợi mà buột miệng:

- Tên cô gái đó là Angel, thành viên cốt cán của tổ chức vũ khí Lang Nha!

Davis sững sờ, hắn ngồi bên cạnh Hoskin hỏi:

- Là tổ chức buôn lậu vũ khí Lang Nha đó sao?

- Đúng, chính là tổ chức Lang Nha đó!

Hoskin cười nói.

- Trước đây tôi từng giao thiệp với họ, đôi chân này của tôi chính là bị bọn họ phế đấy. Mấy năm nay tôi trốn đông nấp tây khắp thế giới cũng là vì tổ chức vũ khí Lang Nha!

Nghe xong, Davis lại thở dài, lộ rõ vẻ đăm chiêu:

- Người của tổ chức Lang Nha sao lại đi cùng người phụ nữ của Chu Hùng!

- Cái này thì tôi không rõ!

Hoskin khoát tay, Madoff đẩy xe lăn qua, Hoskin tự mình ngồi lên.

- Davis, trước đây tôi đã nói rồi, tôi đến Ma Cao là vì những người bạn cũ này. Chúng tôi quen biết nhau cũng nhiều năm rồi. Ông chỉ biết trước đây tôi buôn bán vũ khí quân sự, nhưng lại không biết năm xưa tôi và người của tổ chức vũ khí Lang Nha là đối thủ cạnh tranh. Chỉ đáng tiếc, cuối cùng Satan đã thắng. Cả gia đình và đôi chân của tôi đều bị tổ chức Lang Nha hủy hoại, còn tôi chỉ có thể dựa vào việc giả chết mới sống sót được. Mối thù này cả đời tôi cũng không quên, cũng là lý do tôi sống được đến hôm nay. Tôi phải đích thân giết chết Satan, hủy diệt tổ chức Lang Nha.

- Tôi có một câu hỏi, với mối quan hệ và khả năng tài chính của ông, hủy diệt một người là chuyện rất đơn giản, tại sao ông không bỏ tiền ra để lấy mạng Satan?

Davis thắc mắc.

- Tôi nhớ lúc chúng ta gặp nhau ở Cam-pu-chia, ông cũng giống như bây giờ. Chớp mắt đã năm sáu năm rồi, chẳng lẽ trong suốt thời gian đó ông không có cơ hội nào để trừ khử Satan sao?

Hoskin lăn xe đến trước mặt Davis, hai tay khoanh trước ngực, cười nói:

- Nếu tiêu diệt Satan dễ dàng như vậy thì đã chẳng đến lượt tôi. Ông có biết trên thế giới này có bao nhiêu người muốn tiêu diệt Satan không? Tôi nói cho ông biết, ít nhất cũng phải trên một nghìn người. Trong những năm buôn bán vũ khí vô pháp vô thiên của Lang Nha, rất nhiều tổ chức hoặc cá nhân đã chịu tổn thất nặng nề, trong đó còn có một số cựu lãnh đạo chính phủ bị lật đổ. Lang Nha không chỉ là một tổ chức vũ khí, nó còn là đội lính đánh thuê lợi hại nhất thế giới. Bọn họ nắm trong tay vũ khí của mình, có thể thông qua vũ khí điều khiển từ xa để kích động quân đội làm phản, thậm chí có thể tự mình lật đổ chính phủ. Nếu cậu có hứng thú thì có thể điều tra xem có bao nhiêu chính phủ từng xảy ra binh biến dưới sự can thiệp của Lang Nha, lại có bao nhiêu tiểu quốc đã bị Lang Nha trực tiếp lật đổ… Sự lớn mạnh của tổ chức này chính là nhờ Satan đã truyền bá tư tưởng đồng sinh cộng tử tới mỗi thành viên. Niềm tin này rất đáng sợ, rất nhiều người muốn động đến Satan nhưng lại không dám, vì sự tồn tại của tổ chức Lang Nha. Trên thế giới này, người duy nhất dám đụng đến Satan có lẽ chỉ có tôi. Vì tôi là người đã chết một lần rồi, không giống mấy tên khốn thà sống lay lắt chứ không muốn bị tiêu diệt. Mục đích của tôi chính là giết Satan, hủy diệt tổ chức Lang Nha!

Davis thở dài, hắn đưa tay vỗ vai Hoskin:

- Ông bạn à, tôi hiểu mối thù này của ông không thể nào xóa bỏ. Dù gì chúng ta cũng là bạn lâu năm, ông đã giúp tôi không ít. Nếu ông cần tôi giúp gì thì cứ nói, tôi sẽ cố gắng hết sức!

- Lần này không cần ông giúp, tôi chỉ cần ông làm một người quan sát, xem tôi tiêu diệt tên Satan đó thế nào!

Hoskin giơ bàn tay phải nổi đầy gân xanh, nắm chặt thành quyền rồi cười nhạt:

- Lần này cho dù Satan có mọc thêm cánh cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của tôi. Bây giờ hắn đang từng bước đi vào cái bẫy mà tôi đã giăng sẵn!

*

Diệp Lăng Phi hơn năm giờ sáng mới đi ngủ, vừa chợp mắt chưa được hai tiếng thì nghe thấy có người gõ cửa. Lúc Diệp Lăng Phi mở mắt ra thì đột nhiên phát hiện Angel gần như khỏa thân đang nằm ngủ bên cạnh mình. Angel chỉ mặc độc chiếc quần lót, cặp đùi trắng nõn gác lên người hắn.

Diệp Lăng Phi hoàn toàn không biết Angel đã leo lên giường mình từ lúc nào, hắn dùng sức đẩy cô một cái:

- Angel, dậy thôi!

Angel mơ màng mở mắt, miệng lẩm bẩm:

- Ai mà đáng ghét thế, sáng sớm đã gõ cửa, phiền chết đi được!

Nói xong, cô lại đặt tay phải lên ngực Diệp Lăng Phi, đôi gò bồng đảo quyến rũ dán chặt vào người hắn.

Diệp Lăng Phi bị Angel làm cho dở khóc dở cười, chẳng lẽ cô không biết mình đang nằm trên giường của ai sao. Mùi hương cơ thể của Angel tỏa ra như một quả bom hẹn giờ, Diệp Lăng Phi lo ngọn lửa dục vọng trong người bị cô khơi dậy thì không thể kiểm soát nổi.

Hắn cắn chặt môi, đưa tay vỗ một cái thật mạnh lên cặp mông đầy đặn của Angel. Một tiếng “chát” vang lên, Angel bị cái tát này làm cho tỉnh ngủ hoàn toàn. Mông cô đau điếng, đưa tay xoa xoa chỗ bị đánh, hờn dỗi nói:

- Satan, anh thích kiểu này à, vậy em để anh thoải mái tùy ý!

- Đừng nói bậy nữa, mau vào phòng trong đi, bên ngoài có người đấy!

Diệp Lăng Phi đẩy Angel ra, ngồi dậy. Hắn nhìn chỗ hạ thân đang nhô lên của mình, chán nản nói:

- Mau dậy đi, anh phải đi mở cửa đây!

- Chắc chắn là tên khốn Dã Thú, sáng sớm đã ồn ào không cho người ta ngủ ngon!

Angel lầm bầm, tỏ rõ vẻ không vui rồi đi vào phòng trong. Diệp Lăng Phi đợi cô vào hẳn rồi mới mở cửa. Quả nhiên, Dã Thú đang đứng trước cửa phòng. Diệp Lăng Phi ngáp dài:

- Dã Thú, dậy sớm thế!

- Lão đại, em phải dậy sớm chứ, không phải anh nói hôm nay chúng ta có việc phải làm sao!

Dã Thú nói.

- Em lo tối qua lão đại ngủ muộn quá nên mới định gọi anh dậy!

- Ừm, anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi lại ngáp.

- Tối qua đúng là ngủ rất muộn, bây giờ hơi buồn ngủ. Dã Thú, cậu gọi cả Dã Lang dậy đi, anh đi tắm một lát, chúng ta gặp ở nhà ăn!

- Vâng!

Dã Thú đáp.

Diệp Lăng Phi đóng cửa phòng lại, vừa quay vào giường thì cửa phòng trong mở ra, Angel lại ló đầu ra. Có điều trên người cô đã khoác một chiếc áo ngủ, khe ngực sâu hút lộ ra từ cổ áo.

- Em biết ngay là tên khốn Dã Thú đó mà, đợi em tỉnh ngủ xem em xử hắn thế nào!

Angel nói xong, đóng cửa phòng trong lại rồi đến bên giường, vén chăn lên nằm xuống.

- Satan, anh không ngủ à?

Angel thấy Diệp Lăng Phi không có ý định ngủ tiếp, cô nằm trên giường nhìn hắn.

- Anh ngủ sao được, giường bị em chiếm hết rồi!

Diệp Lăng Phi nhìn Angel, bất lực nói:

- Được rồi, anh nhường giường cho em đấy. Hôm nay anh và Dã Thú, Dã Lang phải ra ngoài có việc, em ở lại khách sạn chăm sóc Mễ Tuyết. Mễ Tuyết lúc này rất nguy hiểm, à, đương nhiên em cũng vậy. Angel, nhớ phải mang súng theo, tuy khẩu súng cùi bắp đó không có tác dụng gì lớn, nhưng có vẫn hơn không. Đợi anh trở về thì chúng ta không cần dùng thứ đồ chơi cùi bắp đó nữa!

- Satan, anh thật sự muốn để em và Mễ Tuyết ở lại khách sạn sao?

Angel hỏi.

- Đương nhiên, không để em ở đây thì đi đâu chứ? Em nhớ kỹ cho anh, hôm nay trước khi bọn anh về thì không được ra ngoài, hai người cứ ở yên trong phòng cho anh. Anh không đùa với em đâu!

Diệp Lăng Phi nói rất nghiêm túc.

- Anh tin là trong lòng em đã rõ, chuyện tối qua sẽ không kết thúc đơn giản như vậy đâu!

- Biết rồi!

Angel có chút không tình nguyện đáp.

- Em sẽ ngoan ngoãn ở trong phòng!

- Vậy thì tốt!

Diệp Lăng Phi cầm đồ lót lên.

- À, anh nhớ ra một chuyện, em không ở trong phòng ngủ, sao lại chạy sang giường anh thế?

- À, chuyện là sáng nay em đi vệ sinh, lúc về nhầm phòng của em thành phòng này nên cứ thế lên giường ngủ thôi!

Angel cười nói.

- Satan, anh yên tâm, tối qua em không làm gì cả, chỉ là nghiên cứu một chút thôi. Em phát hiện ra mình không phải đồng tính, mà là yêu người khác giới. Em càng thích ngủ cùng anh hơn, cảm giác đó thật tuyệt!

- Tiểu nha đầu, nếu còn có lần sau, anh sẽ đá em văng xuống giường đấy!

Diệp Lăng Phi nói xong, cầm đồ lót đi vào phòng tắm. Ánh mắt Angel cứ dõi theo hắn, mãi đến khi cửa phòng tắm đóng lại cô mới thu hồi ánh mắt, bĩu môi:

- Ai sợ anh chứ, em không tin anh nỡ đá em xuống giường đâu!

Angel nằm trên giường Diệp Lăng Phi ngủ thiếp đi, ngay cả khi hắn tắm xong quay lại cô cũng không hề mở mắt. Cô thật sự rất buồn ngủ, tối qua đã uống rượu, lại làm chuyện đó với Mễ Tuyết, kết quả còn chưa kịp nghỉ ngơi thì bị người ta tấn công, khiến Angel cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Cô không biết Diệp Lăng Phi rời đi từ lúc nào, cứ ngủ một mạch cho đến khi nghe thấy tiếng nước tí tách trong phòng tắm vọng ra mới tỉnh giấc. Angel nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ sáng, không ngờ mình lại ngủ lâu đến vậy. Nghe tiếng tắm trong phòng tắm, cô bước xuống giường, xỏ dép lê đi vào.

Vừa vào phòng tắm, cô liền thấy Mễ Tuyết đang tắm. Mễ Tuyết không đóng cửa, cô nằm trong bồn tắm, nhấc chân phải lên, đang dùng tay chà rửa.

- Dậy rồi à?

Mễ Tuyết thấy Angel bước vào liền cười với cô. Mễ Tuyết lúc này khác hẳn tối qua, khi ấy sắc mặt cô có chút trắng bệch, trông như chìm trong đau thương tĩnh lặng. Nhưng Mễ Tuyết bây giờ lại giống như chưa có chuyện gì xảy ra, nhàn nhã nằm trong bồn tắm.

Angel cười cười:

- Cô dậy rồi cũng không gọi tôi một tiếng, chúng ta tắm chung đi!

Nói xong, Angel cởi áo ngủ ra, sau đó cởi nốt chiếc quần lót duy nhất trên người, trần truồng bước đến bên bồn tắm.

- Tôi thấy cô đang ngủ nên không muốn làm phiền!

Mễ Tuyết đặt chân xuống bồn tắm đầy cánh hoa, cô cố ý nhường chỗ cho Angel. Angel bước vào bồn tắm, ngồi đối diện với Mễ Tuyết.

- Tối qua cô ngủ thế nào?

Angel dùng nước dội lên người trước, Mễ Tuyết cười nói:

- Ngủ rất ngon, trước giờ chưa bao giờ tôi ngủ thoải mái như vậy.

- Vậy thì tốt!

Angel đưa tay đặt lên má Mễ Tuyết, xoa bóp nhẹ nhàng rồi hỏi:

- Cô vẫn đang nhớ người đàn ông đó à?

- Dù gì cũng đã ở bên nhau mấy năm, nói không nhớ là nói dối!

Mễ Tuyết mỉm cười.

- Con người đôi lúc thật kỳ quặc. Ông ta chết rồi, đáng lẽ tôi phải đau buồn, nhưng tôi lại chẳng thể đau buồn nổi. Có lẽ người đàn ông đó đã gây cho tôi áp lực quá lớn. Cô biết không, ông ta đối xử với tôi rất tốt, nhưng đồng thời cũng gây cho tôi áp lực tâm lý nặng nề. Tôi luôn ngủ không ngon giấc, lúc nào cũng lo có ngày ông ta sẽ giết mình. Lần trước ở thành phố Vọng Hải, suýt chút nữa ông ta đã giết tôi rồi, đương nhiên là tôi rất may mắn nên mới sống sót. Sau đó, mỗi lần nghĩ lại tôi đều thấy khiếp sợ. Vì thế, tôi không phân biệt rõ được rốt cuộc mình có tình cảm gì với ông ta nữa. Có lúc tôi mong ông ta chết, có lúc lại lo ông ta gặp chuyện. Tối qua khi biết ông ta chết, tôi cảm giác cả thế giới như sụp đổ, nhưng sáng nay tôi lại thấy rất thoải mái, vì bên cạnh tôi có một người phụ nữ quan tâm đến mình. Nếu tối qua không phải là cô ấy thì tôi đã chết rồi!

Mễ Tuyết nói xong, đưa tay sờ lên vai Angel:

- Hoặc là, tôi đã tìm được một người phụ nữ có thể dựa dẫm, không cần phải có bất kỳ gánh nặng nào!

Nghe xong, Angel khẽ mím môi lại gần.

*

Angel nghe lời Diệp Lăng Phi, ở lại trong phòng khách sạn. Có thể xem ti vi, buôn chuyện, ngược lại cũng không cảm thấy nhàm chán.

Angel cũng không biết khi nào bọn Diệp Lăng Phi mới về. Trưa họ không ra ngoài ăn mà gọi đồ ăn từ nhà hàng của khách sạn mang lên.

Chiều, đột nhiên có người gõ cửa phòng. Angel và Mễ Tuyết đang ngồi trên giường xem ti vi, nghe thấy tiếng gõ cửa, Angel không lập tức đi mở mà ra dấu im lặng với Mễ Tuyết.

Theo Angel thấy, nếu là Diệp Lăng Phi trở về, hắn nhất định sẽ tự mở cửa chứ không gõ. Lúc này có người gõ cửa chứng tỏ người bên ngoài chắc chắn không phải là Diệp Lăng Phi.

Lúc đi, Diệp Lăng Phi đã dặn Angel phải cẩn thận, tuyệt đối phải đề cao cảnh giác. Angel cầm khẩu súng trong tay, đi đến cửa. Cô không mở cửa mà hỏi vọng ra:

- Ai đó?

- Tôi là Lương Ngọc, lần trước đã đến đây rồi!

Bên ngoài vọng lại giọng một người phụ nữ. Angel vừa nghe tên này liền nhét súng vào người rồi mở cửa. Chỉ thấy một cô gái tóc ngắn đang đứng bên ngoài, chính là Lương Ngọc.

Angel biết Lương Ngọc đã về Hồng Kông rồi, sao đột nhiên lại quay lại? Angel thầm dò xét, nhìn khắp bốn phía không thấy ai khác. Cô đứng chặn ngay cửa, không có ý mời Lương Ngọc vào mà cảnh giác hỏi:

- Sao cô lại đến đây?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!