Mễ Tuyết cầm ly rượu đặt bên vành môi, đột nhiên hỏi:
- Angel, Satan rốt cuộc là ai?
Angel vừa uống một ngụm, nghe Mễ Tuyết hỏi vậy thì đặt ly rượu xuống, thò tay sờ lên gò má trắng mịn của Mễ Tuyết, cười nói:
- Mễ Tuyết, sao cô lại hỏi tôi chuyện này?
Mễ Tuyết khẽ quay mặt đi, cô không uống mà đặt ly rượu xuống bàn, cả người ngả ra sau ghế, nói:
- Chỉ là tò mò thôi. Tôi quen biết Diệp Lăng Phi đã lâu, nhớ ngày xưa khi còn ở thành phố Vọng Hải đã quen anh ta rồi. Anh ta là một người rất bí ẩn, tôi đã điều tra bối cảnh của anh ta nhưng không tra ra được bất cứ thông tin nào. Điều này khiến tôi vô cùng tò mò, sau này tiếp xúc lại càng cảm nhận được sự mạnh mẽ và đáng sợ của người đàn ông này. Lần này gặp lại anh ta ở Ma Cao, anh ta dường như chuyện gì cũng tỏ tường, tạo cho tôi một áp lực mà ngay cả khi đối mặt với ông chủ, tôi cũng chưa từng có cảm giác đó. Trước mặt anh ta, tôi như thể bị lột trần, không có bất kỳ bí mật nào để che giấu cả. Angel, cô luôn gọi anh ta là Satan, tôi thấy biệt danh này rất quen, hình như đã nghe ở đâu rồi!
Angel vươn cánh tay phải thon dài ra cầm lấy ly rượu, mỉm cười nói:
- Mễ Tuyết, có một số chuyện vẫn chưa đến lúc để nói cho cô biết. Tôi vẫn chưa thực sự hiểu cô, nên cần phải giữ bí mật. Nếu sau này chúng ta hiểu nhau sâu sắc hơn, tôi sẽ không ngại tiết lộ một vài bí mật cho cô.
Điều này cũng không thể trách Angel được, dù sao một vài bí mật cũng không thể tùy tiện để người khác biết. Tuy bây giờ trông quan hệ giữa Mễ Tuyết và Angel rất thân thiết, nhưng đó chẳng qua chỉ là bề ngoài. Angel hiện tại chỉ cảm thấy người phụ nữ Mễ Tuyết này rất có sức mê hoặc, nhưng trong lòng cô lại hiểu rõ, Mễ Tuyết nhất định đang có suy tính khác. Chỉ là với cục diện trước mắt, Mễ Tuyết có thể tỏ ra không có ý đồ gì, nhưng không thể đảm bảo sau này sẽ không gây uy hiếp cho cô hoặc Diệp Lăng Phi.
Mễ Tuyết cũng có thể hiểu được sự cảnh giác của Angel đối với mình. Cô không hề trách Angel, đổi lại là bất kỳ ai cũng sẽ không dễ dàng nói ra bí mật, đặc biệt là bí mật quan trọng như vậy.
- Tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi!
Mễ Tuyết cầm ly rượu lên, nói:
- Angel, nào, chúng ta uống đi!
- Ừm!
Angel cụng nhẹ vào ly của Mễ Tuyết, sau đó cả hai cùng uống. Ly rượu còn chưa đặt xuống thì đã nghe tiếng gõ cửa "cộc cộc" vang lên. Tiếng gõ cửa rất lớn, kèm theo đó là tiếng gầm của Dã Thú:
- Mau mở cửa, không phải đang làm gì mờ ám trong đó đấy chứ!
Angel vừa nghe thấy giọng của Dã Thú, cô nhíu mày, tỏ rõ vẻ không vui:
- Lại là tên khốn này!
Nói xong, Angel bực bội đứng dậy đi ra cửa. Vừa mở cửa, cô liền hét vào mặt Dã Thú đang đứng bên ngoài:
- Dã Thú, tên khốn nhà anh, đến gây sự phải không!
Dã Thú đứng ở cửa, cố rướn người nhìn vào bên trong. Khi thấy Mễ Tuyết chỉ ngồi trên ghế sô pha uống rượu, hắn có chút thất vọng, miệng lẩm bẩm:
- Tôi còn tưởng hai người đang giở trò gì trong đó, ai ngờ chỉ là uống rượu, làm tôi thất vọng quá!
Angel đứng chặn ở cửa, nhìn Dã Thú hừ lạnh:
- Anh tưởng tôi cũng như anh sao? Cả người anh chỉ được mỗi cái khẩu súng dưới thân là to thôi. Mau nói đi, rốt cuộc có chuyện gì, nếu không có gì thì cút đi cho tôi, khỏi phải ở đây cho tôi chướng mắt!
Dã Thú bĩu môi, hừ lạnh nói:
- Angel, cô đừng tưởng tôi muốn gặp cô. Nếu không phải lão đại bảo tôi qua xem có cần giúp gì không thì tôi cũng chẳng thèm qua đâu!
- Không cần anh giúp, anh đi được rồi!
Angel nói xong liền định đóng sầm cửa lại. Dã Thú vội đưa tay ra chặn cửa, nói:
- Angel, tôi quên nói với cô, lão đại bảo thu dọn gần xong thì cùng đi ăn cơm!
- Anh nói với Satan, tôi lúc này nên ít lộ diện, không ra ngoài vẫn tốt hơn!
Angel nói.
- Bảo Satan tìm người mang cơm của tôi và Mễ Tuyết lên phòng!
Dã Thú nhìn Angel một cái, hừ lạnh:
- Tôi thấy cô được lão đại nuông chiều quá rồi đấy. Nếu không có lão đại cưng chiều cô, tôi đã cho cô một trận từ lâu rồi!
- Dã Thú, tên khốn nhà anh, anh…!
Angel há miệng định chửi tiếp thì thấy Dã Thú đã quay người đi thẳng vào phòng của Diệp Lăng Phi.
Nhìn bộ dạng đó của Dã Thú, Angel bất giác phì cười. Đừng tưởng Angel và Dã Thú hễ đụng mặt là đấu võ mồm, thậm chí có lúc còn động tay động chân, nhưng điều đó không có nghĩa là giữa họ có mâu thuẫn không thể hòa giải. Đây cũng là một cách biểu đạt tình bạn của hai người.
Nếu thật sự gặp chuyện, cả hai sẽ không bao giờ bỏ rơi nhau, đó chính là tình cảm sâu nặng mà các thành viên của tổ chức Lang Nha đã gây dựng nên.
Dã Thú chạy vào phòng Diệp Lăng Phi, thấy anh đang nói chuyện điện thoại. Dã Thú không cần hỏi, chỉ cần nhìn bộ dạng của Diệp Lăng Phi lúc đó cũng biết anh đang nói chuyện với Bạch Tình Đình. Dã Thú định rời đi, nhưng vừa quay người thì nghe thấy tiếng Diệp Lăng Phi:
- Dã Thú, có việc gì sao?
- Lão đại, không có gì, chỉ là bị Angel mắng cho một trận!
Dã Thú quay người lại, Diệp Lăng Phi đã cúp máy. Lúc Dã Thú vừa vào, Diệp Lăng Phi đang định nói thêm vài câu với Bạch Tình Đình rồi cúp.
Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế sô pha, gọi Dã Thú qua ngồi.
Đợi Dã Thú ngồi xuống, Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng của hắn thì bật cười.
- Lão đại, anh cười gì thế?
Dã Thú hỏi.
- Dã Thú, cười cái bộ dạng của cậu đó!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Bộ dạng của cậu trông oan uổng lắm. Này Dã Thú, cậu không cần phải nhường con nhóc Angel đó đâu, cái gì nên nói thì cứ nói, nên đánh thì cứ đánh. Trong mắt mấy người chúng ta, nó cũng chỉ là một cô bé thôi, chúng ta đều có quyền dạy dỗ nó!
- Lão đại, em không dám dạy dỗ cô ấy đâu!
Dã Thú lầm bẩm.
- Nếu em thật sự đụng đến cô ấy, cho dù lão đại không trách tội thì những người khác cũng sẽ trách em bắt nạt Angel. Mấy người lão Hổ đã nói từ lâu là em nên nhường nhịn Angel, nhưng không hiểu sao cứ nhìn thấy Angel là em lại tức điên. Rõ ràng là con gái mà lại đi thích phụ nữ, đúng là biến thái mà!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Đó là chuyện của Angel, chúng ta không nên can thiệp thì tốt hơn. À, Angel không nói lúc nào sẽ xuống ăn cơm à?
- Angel nói cô ấy không tiện lộ diện, bảo lão đại tìm người mang cơm lên cho cô ấy!
Dã Thú nói.
Diệp Lăng Phi nghe vậy, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó bật cười.
- Con nhóc này, hóa ra vẫn còn giận anh đây. Được rồi, tùy nó vậy!
Nói xong, Diệp Lăng Phi đột nhiên hạ thấp giọng:
- Dã Thú, cậu thấy người phụ nữ Mễ Tuyết thế nào?
Dã Thú không ngờ Diệp Lăng Phi lại đột ngột nhắc đến Mễ Tuyết, hắn nói:
- Người đàn bà này rất khó nói, tóm lại là em không thích. Em luôn cảm thấy người đàn bà này không tốt!
Diệp Lăng Phi gật gù:
- Anh cũng cảm thấy người đàn bà Mễ Tuyết này nên ít tiếp xúc thì hơn. Anh có chút hối hận vì đã để Mễ Tuyết đi theo Angel, nhưng giờ lại không thể ép Angel rời khỏi cô ta. Anh chưa bao giờ thấy Angel mê muội một cô gái nào như vậy. Dã Thú, có cơ hội hãy để mắt đến họ!
- Lão đại, em biết rồi!
Diệp Lăng Phi suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Dã Thú, cậu gọi Angel qua đây cho anh trước đi!
- Lão đại, bảo em qua đó à? Angel lúc nãy còn chửi em một trận, em sợ qua đó lại bị cô ấy chửi nữa!
Dã Thú lầm bẩm.
- Em không muốn qua tìm Angel!
- Được rồi, hay là để anh tự mình qua vậy!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi ra khỏi phòng. Có một số chuyện anh bắt buộc phải dặn dò Angel, không thể để cô nói chuyện của họ cho Mễ Tuyết biết. Người đàn bà Mễ Tuyết này trong hoàn cảnh hiện tại có vẻ vô hại, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta thật sự không nguy hiểm. Diệp Lăng Phi nhớ rõ, lúc đầu ở thành phố Vọng Hải, tất cả những gì Mễ Tuyết thể hiện ra bên ngoài tuyệt đối không phải là khí chất của một người phụ nữ bình thường. Diệp Lăng Phi tin rằng nếu có cơ hội thích hợp, Mễ Tuyết chắc chắn sẽ bộc lộ một bộ mặt hoàn toàn khác.
Diệp Lăng Phi đến trước cửa phòng Angel rồi gõ cửa.
Angel ra mở cửa, sau khi thấy Diệp Lăng Phi, cô bĩu môi, hậm hực nói:
- Em không xuống ăn cơm là do anh nói đấy nhé. Em và Mễ Tuyết nên ở trong phòng thì an toàn hơn!
Nhìn bộ dạng của Angel, Diệp Lăng Phi biết cô vẫn còn giận mình, hắn cười nói:
- Angel, phòng anh không có ai, có thể đến phòng anh nói chuyện không?
- Đi phòng anh?
Angel liếc Diệp Lăng Phi một cái:
- Anh không sợ bà xã anh không đồng ý à?
- Tình Đình không có ở đây!
Diệp Lăng Phi đưa tay ra nắm lấy cổ tay Angel:
- Anh có chút việc muốn nói với em.
Bị Diệp Lăng Phi kéo đi, Angel không hề kháng cự, thuận tay đóng cửa lại rồi đi theo anh vào phòng.
Mễ Tuyết thấy Angel rời đi, cô lập tức đặt ly rượu trong tay xuống, đứng dậy đi đến đóng cửa phòng trước, sau đó nhanh chóng đi đến chỗ hành lý của mình. Cô mở vali ra, lấy từ bên trong một chiếc hộp mật mã. Mễ Tuyết cầm chiếc hộp, bước nhanh vào phòng trong.
Cô tỏ ra vô cùng cẩn thận. Sau khi khóa trái cửa phòng trong, Mễ Tuyết mới đặt chiếc hộp mật mã lên giường. Hộp này là của Chu Hùng, lúc đến Ma Cao, hắn đã dự cảm có chút không ổn nên quả thực đã để lại đường lui cho mình. Mễ Tuyết chỉ nói một phần sự thật cho Diệp Lăng Phi, nhưng vẫn giữ lại phần quan trọng nhất.
Mễ Tuyết mở hộp mật mã, từ bên trong rút ra một quyển sổ ghi chép, bên trên có viết mấy số điện thoại. Trong đó, có một số điện thoại được ghi tên Hoskin. Chu Hùng vốn tưởng rằng nếu tổ chức giết hắn, hắn có thể dùng chiếc hộp mật mã để lại cho Mễ Tuyết làm vật cứu mạng, nhưng hắn không thể ngờ rằng Hoskin hoàn toàn không cho hắn cơ hội mở lời.