Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 934: CHƯƠNG 934: BƯỚNG BỈNH

Angel đi theo Diệp Lăng Phi vào phòng, cô tiện tay khóa cửa lại. Vừa bước vào, Diệp Lăng Phi đã mỉm cười nhìn Angel.

- Anh cười cái gì, người ta đang bực mình lắm đây!

Angel hờn dỗi nói rồi đi tới ngồi xuống ghế salon. Diệp Lăng Phi nhận ra cô nàng đang giận dỗi mình, hắn ngồi xuống bên cạnh, cười nói:

- Tiểu nha đầu, sao thế, còn giận anh à?

- Em nào dám giận anh chứ?

Angel lẩm bẩm, giọng điệu đầy vẻ chua ngoa:

- Anh là người có gia đình rồi, anh làm vậy là chuyện đương nhiên, em cũng không mặt dày bám lấy anh nữa, để khỏi khiến anh chán ghét. Giờ thì hay rồi, em đang trong tình cảnh nguy cấp mà anh lại bỏ mặc không quan tâm, còn đuổi em ra ngoài nữa!

Diệp Lăng Phi nhìn Angel vừa thở phì phò ở một bên vừa lẩm bẩm, trong lòng không khỏi thấy buồn cười. Lúc này trông Angel y hệt một cô bé đang ấm ức oán trách mình. Diệp Lăng Phi biết dù mình có nói gì thì Angel cũng sẽ không nghe. Thử nghĩ mà xem, tính cách của mấy cô bé được chiều quá sinh hư thế nào thì Angel giống hệt như vậy. Diệp Lăng Phi nói với cô:

- Angel, lại đây ngồi đi, chúng ta nói chuyện thẳng thắn một lần!

- Em không qua đó đâu, để khỏi có người nói em quyến rũ này nọ. Dù sao em cũng là con gái, còn phải giữ thể diện, đâu giống mấy người đàn ông các anh, chẳng biết xấu hổ chút nào!

Angel lẩm bẩm.

Tuy nói vậy nhưng cô vẫn len lén liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Nghe Angel nói thế, hắn đứng dậy:

- Em không qua thì để anh qua là được!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đi tới trước mặt Angel, kéo tay cô. Angel liền bị hắn kéo dậy. Diệp Lăng Phi ngồi xuống ghế salon, ôm Angel ngồi lên đùi mình. Hắn đưa tay véo nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của Angel, dỗ dành:

- Tiểu nha đầu, sao lại giận anh thế?

- Nếu là anh thì anh không tức giận sao?

Tay trái Angel khoác lên vai Diệp Lăng Phi, tay phải cô thì luồn vào trong áo hắn. Nếu là trước đây, Diệp Lăng Phi đã sớm tóm tay Angel bỏ ra rồi, hắn không muốn đùa giỡn quá trớn với cô, như vậy sẽ rất dễ mất kiểm soát. Chỉ là lúc này, Diệp Lăng Phi đang dỗ dành Angel nên đành để yên cho bàn tay cô lướt trên ngực mình. Diệp Lăng Phi cười gật đầu, nói:

- Anh biết, lúc nãy anh nói em hơi quá đáng. Angel, bây giờ anh xin lỗi, đừng giận anh nữa, tha thứ cho anh đi!

- Nói xin lỗi là xong thì ai mà chẳng nói được, một chút thành ý cũng không có!

Angel không hài lòng nói.

Diệp Lăng Phi sững người, thấy Angel nhắm mắt lại, đôi môi hơi chu lên. Hắn ngầm hiểu ý cô, ghé sát tới, môi hai người dán vào nhau. Môi vừa chạm, Angel lập tức vươn chiếc lưỡi tinh nghịch ra quấn lấy đầu lưỡi của Diệp Lăng Phi. Hai người hôn nhau một lúc lâu rồi mới tách ra. Diệp Lăng Phi liếc nhìn Angel, nói:

- Tiểu nha đầu, bây giờ hài lòng rồi chứ, tha cho anh nhé!

Angel chớp chớp hàng mi dài, gương mặt nở một nụ cười rạng rỡ:

- Được rồi, Satan, lần này em tha cho anh, không được có lần sau đâu đấy!

Nghe xong, Diệp Lăng Phi thầm thở dài, bụng bảo dạ: "Xem ra năm xưa mình không nên nuông chiều Angel như vậy, bây giờ thì hay rồi, triệt để khiến con bé hư đốn!" Những lời này chỉ là suy nghĩ trong lòng Diệp Lăng Phi, hắn không dám nói ra mà lái sang chuyện khác:

- Angel, thật ra anh để em và Mễ Tuyết ra ngoài thuê phòng không phải vì lo em chạy lên giường anh, mà là có tính toán khác!

- Tính toán khác ư?

Angel sửng sốt, hỏi:

- Là gì vậy?

- Anh lo lắng về Mễ Tuyết. Angel, anh biết bây giờ em và Mễ Tuyết ở chung rất tốt, nhưng đừng quên, hai người mới quen nhau hai ngày, thời gian ở cùng cũng không dài, em căn bản không biết Mễ Tuyết là người thế nào!

Diệp Lăng Phi nghiêm túc nói.

- Chỗ anh có không ít bí mật, anh không muốn để Mễ Tuyết biết, em hiểu ý anh chứ?

- Em hiểu!

Angel nói.

- Satan, thật ra em cũng không thực sự tức giận, em chỉ... chỉ là muốn làm nũng với anh một chút thôi mà, ai bảo anh không để ý đến em chứ!

Angel chu cái miệng nhỏ nhắn, bàn tay đang mò mẫm trong áo Diệp Lăng Phi cũng di chuyển xuống phía dưới.

- Được rồi, Angel, đừng náo loạn nữa, nếu em chọc anh bốc hỏa thì em giúp anh dập lửa nhé?

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời đã lập tức nhận ra mình lỡ lời, kiểu nói này có thể dùng với những cô gái khác, nhưng đối với Angel thì chẳng có chút tác dụng nào. Angel nghe vậy không những không dừng tay mà lại càng táo bạo hơn, nói:

- Được, để em dập lửa giúp anh nhé!

Diệp Lăng Phi thầm hối hận không thôi, vội vàng nói:

- Tiểu nha đầu, đừng náo loạn nữa, anh chỉ nói đùa thôi, lát nữa chúng ta còn phải đi ăn nữa. Ừm, anh cũng đói bụng lắm rồi!

Diệp Lăng Phi nói mấy câu này nhưng Angel không để vào tai, tay cô nắm chặt lấy hạ thân của hắn, trên gương mặt mang theo nụ cười xấu xa, khẽ nói:

- Satan, anh biết không, đàn ông đúng là không thể nào thay thế được!

- Anh biết!

Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ nói.

- Được rồi, buông tay ra đi!

- Nếu em không buông thì sao?

Angel nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, cô khẽ xoay người trên đùi hắn. Diệp Lăng Phi bắt đầu thấy khó chịu, hắn liếm môi, nói:

- Anh có thể phát sinh quan hệ với em, nhưng Angel à, chắc em biết rõ cách làm người của anh. Một khi chúng ta đột phá giới hạn này, anh sẽ phải giữ khoảng cách với em, anh không muốn tương lai lại phải do dự giữa em và Tình Đình. Hai người các em khiến anh rất khó xử, anh không muốn làm tổn thương bất kỳ ai. Anh hiểu rất rõ tính cách của em, kiểu tính cách đó rất dễ xúc phạm tới Tình Đình. Trước khi em thích ứng được với cuộc sống của một người bình thường, anh sẽ không gặp lại em đâu!

Diệp Lăng Phi nói một cách cực kỳ nghiêm túc. Nghe xong, Angel buông tay ra, rồi lại vòng hai tay ôm lấy hắn, nói:

- Satan, em biết vì sao anh không muốn phát sinh quan hệ với em, có phải do em quá tùy tiện, anh lo em sẽ làm mối quan hệ giữa anh và Bạch Tình Đình rối tung lên đúng không?

Diệp Lăng Phi không phủ nhận, hắn nhìn Angel, nói:

- Angel, em không giống những cô gái khác mà anh quen. Chúng ta đã từng trải qua cuộc sống khiến em vẫn chưa thể hoàn toàn thích nghi với cuộc sống bình thường, một khi giữa em và Tình Đình xảy ra xung đột, anh không thể lựa chọn được, bởi vì hai em đều là những người anh yêu nhất. Việc em phải làm bây giờ là học cách hòa nhập vào cuộc sống của một người bình thường!

- Satan, em hiểu!

Angel nói.

- Nếu đã hiểu thì hãy bắt đầu từ cách xưng hô đi, từ nay về sau đừng gọi anh là Satan nữa, em gọi là Diệp Lăng Phi, hoặc Diệp đại ca cũng được.

- Vâng. Diệp đại ca!

Angel ngọt ngào gọi một tiếng. Đang lúc Diệp Lăng Phi cảm thấy trong lòng thoải mái hơn thì cô lại nói thêm:

- Diệp đại ca, bây giờ anh vẫn còn khó chịu lắm đúng không, có cần em giúp anh giải tỏa không?

Diệp Lăng Phi quả thực hết cách với Angel. Hắn dỗ dành cô xong, dặn dò cô nhất định phải đề phòng Mễ Tuyết, không được nói cho cô ta biết thân phận của mình. Sau khi Angel vui vẻ rời khỏi phòng, Diệp Lăng Phi vội vàng chạy vào nhà tắm dội nước lạnh. Hắn cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, vừa bị Angel khiêu khích như vậy, không nổi dục vọng mới là lạ! Nước lạnh giúp dập tắt ngọn lửa đang bùng lên trong người hắn. Đến khi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, Diệp Lăng Phi mới lau khô người, thay một bộ quần áo mới rồi quay về phòng.

Angel được Diệp Lăng Phi dỗ dành một phen, tâm trạng cũng tốt lên nhiều. Cô và Mễ Tuyết ra khỏi phòng, cùng mấy người Diệp Lăng Phi đến nhà hàng ăn cơm. Đêm qua ngủ không ngon, hôm nay lại phải ra ngoài làm việc, Diệp Lăng Phi muốn tối nay đi ngủ sớm một chút. Hắn dặn Angel và Mễ Tuyết về phòng rồi thì đừng ra ngoài nữa, có chuyện gì sáng mai hãy nói. Diệp Lăng Phi đã lên giường ngủ sớm, kết quả lại bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Hắn không mở mắt, chỉ vươn tay với lấy cái di động ở đầu giường, mơ màng hỏi:

- Alô, ai đấy?

Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Bành Hiểu Lộ:

- Alô. Diệp Lăng Phi à, không phải anh đang ngủ đấy chứ?

Diệp Lăng Phi vừa nghe ra giọng Bành Hiểu Lộ, hắn mở mắt, ngáp một cái, nói:

- Cô biết không, tối qua tôi ngủ không ngon, chắc chỉ chợp mắt được chưa đầy ba tiếng, hôm nay thì bận tối mắt tối mũi cả ngày, mệt chết đi được!

- Anh thực sự mệt sao?

Bành Hiểu Lộ hỏi.

- Hiểu Lộ à, cô hỏi vậy là có ý gì, cái gì mà mệt thật chứ, cô nghĩ tôi đang đùa với cô à!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bây giờ tôi không có hơi sức đâu mà đùa với cô, nói đi, có chuyện gì?

- Có chút việc, tôi không ngờ chỗ này lại phức tạp như vậy, còn phải dùng đô la Hồng Kông với cả tiền Bồ Đào Nha. Tôi cứ nghĩ Ma Cao là đất của Trung Quốc chúng ta, nhân dân tệ chắc là dùng được, ai ngờ đến nơi thì lại không dùng được. Tôi vừa mới đến, lại không quen thuộc nơi này, chỉ có thể phiền anh tới đón tôi thôi!

Bành Hiểu Lộ nói.

- Cái gì? Cô vừa nói gì?

Diệp Lăng Phi cho rằng mình nghe nhầm, hắn hỏi lại.

- Tôi nói là anh đến sân bay đón tôi, bây giờ tôi đang ở ngay sân bay Ma Cao đây!

Bành Hiểu Lộ nói.

Diệp Lăng Phi vừa nghe thế lập tức tỉnh cả ngủ, hắn ngồi bật dậy, nói:

- Bành Hiểu Lộ, chuyện này không đùa được đâu!

- Ai đùa với anh chứ, tôi trông giống đang đùa lắm sao?

Bành Hiểu Lộ tỏ vẻ rất không vui.

- Tôi ngồi máy bay hơn ba tiếng từ Bắc Kinh đến Ma Cao. Chẳng phải trước đây tôi đã nói là muốn đến Ma Cao sao, lúc đó anh cũng bảo tôi cứ đến mà, sao bây giờ lại đổi ý rồi?

- Không phải chứ, cô đến thật rồi sao!

Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy, lập tức luôn mồm kêu khổ. Hắn vốn chỉ thuận miệng nói thế, không tin Bành Hiểu Lộ sẽ đến Ma Cao. Nhưng trên thực tế, Bành Hiểu Lộ chính là một cô gái bướng bỉnh, đã thực sự đáp máy bay đến Ma Cao rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!