Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 935: CHƯƠNG 935: CẢM GIÁC YÊU

Ma Cao rất nhỏ, bắt một chiếc taxi chưa đầy nửa tiếng đã tới sân bay quốc tế Ma Cao.

Lúc Diệp Lăng Phi bước xuống xe, liền nhìn thấy Bành Hiểu Lộ đang mặc chiếc áo khoác dày màu trắng tuyết, đầu đội mũ lông trắng đen, đeo một chiếc túi du lịch, đứng trước cửa sân bay nhìn đông ngó tây.

Diệp Lăng Phi không ngờ Bành Hiểu Lộ lại là người quyết đoán như vậy, hắn chẳng qua chỉ nói đùa với cô vài câu mà cô đã thật sự bay ngay đến Ma Cao. Diệp Lăng Phi nghĩ kỹ lại cũng thấy hợp lý, Bành Hiểu Lộ vốn là quân nhân, đã quen với tác phong quân đội, chỉ cần nhận được nhiệm vụ là lập tức thu dọn hành lý đơn giản rồi lên đường.

Một khi Bành Hiểu Lộ đã quyết định tới Ma Cao, với thân phận của cô, việc có được vé máy bay không hề khó. Từ Bắc Kinh tới Ma Cao cũng chỉ mất hơn ba tiếng, vèo một cái là tới nơi.

Diệp Lăng Phi bước xuống xe, nhanh chân đi về phía Bành Hiểu Lộ. Ngày kia đã là Tết Nguyên Đán, Ma Cao sớm đã chuẩn bị mọi thứ để chào mừng. Bành Hiểu Lộ lần đầu tiên tới Ma Cao, cô thường ở trong quân đội nên rất ít khi ra ngoài, nhân lúc đợi Diệp Lăng Phi tới đón, cô đã đi dạo một vòng quanh sân bay.

Sân bay quốc tế Ma Cao được xây dựng ngay cạnh bờ biển, phía đông là biển lớn. Ma Cao tuy diện tích nhỏ, nhưng trước kia từng bị Bồ Đào Nha chiếm đóng, mãi đến năm 1999 mới được trao trả. Sau sáu năm, Ma Cao đã trở về với Tổ quốc, trở thành đặc khu hành chính giống như Hồng Kông.

Diệp Lăng Phi tới trước mặt Bành Hiểu Lộ, đưa tay cầm lấy túi hành lý cô đang khoác trên vai, nói:

- Hiểu Lộ, sao em nói đến là đến ngay vậy, không báo trước cho anh một tiếng!

- Ai bảo em không nói!

Bành Hiểu Lộ cất bước theo sau Diệp Lăng Phi về phía chiếc taxi. Cô vừa đi vừa nói:

- Hôm nay em chẳng phải đã gọi cho anh sao, lúc đó em bảo sẽ tới Ma Cao, anh còn bảo em cứ đến đi mà, sao giờ lại nói em không báo trước?

- Anh cứ tưởng em chỉ nói đùa thôi, sao mà nghĩ em sẽ qua thật chứ!

Diệp Lăng Phi tỏ ra hơi buồn bực.

- Anh quen nói đùa với người khác rồi, xem ra không thể đùa với mấy cô gái suốt ngày ở trong quân đội được, dễ rước phải phiền phức lớn thật!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Bành Hiểu Lộ bỗng đứng khựng lại. Diệp Lăng Phi đi được hai bước, thấy Bành Hiểu Lộ không theo sau liền quay đầu lại. Chỉ thấy cô đứng ngay tại chỗ, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn thẳng vào hắn. Diệp Lăng Phi bước quay lại, hỏi:

- Sao không đi nữa, chúng ta mau về khách sạn thôi. Nếu về muộn, không biết còn phòng trống không nữa!

- Diệp Lăng Phi, anh rất ghét em qua đây phải không?

Nụ cười trên khuôn mặt Bành Hiểu Lộ vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng, giống hệt dáng vẻ lúc Diệp Lăng Phi mới gặp cô. Đây mới là dáng vẻ quen thuộc của Bành Hiểu Lộ, lạnh lùng như băng, khiến người khác phải e dè.

Nụ cười ban nãy của cô khiến Diệp Lăng Phi suýt quên mất Bành Hiểu Lộ là một cô gái lớn lên trong quân đội, rất khó gần.

- Đâu có, chỉ là anh đang có việc ở Ma Cao, hơn nữa tình hình ở đây cũng phức tạp, rất nguy hiểm. Anh lo em qua đây sẽ bị anh liên lụy, lúc đó anh còn mặt mũi nào mà gặp ông em nữa!

Diệp Lăng Phi đưa tay qua, nắm lấy bàn tay trái lạnh ngắt của Bành Hiểu Lộ, giật mình nói:

- Em làm gì thế này, găng tay cũng không đeo à, không biết ngoài trời lạnh lắm sao? Xem tay em lạnh như đá rồi này!

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, khuôn mặt Bành Hiểu Lộ mới thoáng nở một nụ cười nhẹ, nếu không nhìn kỹ khó mà nhận ra. Tay trái của cô được Diệp Lăng Phi nắm chặt, cô cũng không có ý định rút ra, chỉ lạnh lùng nói:

- Không sao, em quen rồi. Hồi ở quân đội cũng thường như vậy, dù sao cũng chẳng có ai thích em, nói phũ một chút thì chân tay có lạnh cóng cũng chẳng ai thương!

- Hiểu Lộ à, xem em nói kìa. Cứ như em là cô gái không ai thương không bằng!

Diệp Lăng Phi nắm chặt tay Bành Hiểu Lộ, cảm nhận rõ cái lạnh buốt từ tay cô truyền sang. Hắn kéo tay cô, nói:

- Đừng nói linh tinh nữa, đi nào. Nhanh lên xe thôi, để anh ủ ấm tay cho em!

Câu nói này của Diệp Lăng Phi quả thật hữu dụng. Bành Hiểu Lộ vừa nghe thấy vậy liền ngoan ngoãn đi theo hắn tới chiếc taxi gần đó. Diệp Lăng Phi mở cửa xe, để Bành Hiểu Lộ lên trước rồi mới bước vào theo. Hắn vừa lên xe liền bảo tài xế đến khách sạn Lisboa. Ngay sau đó, hắn nắm chặt hai bàn tay lạnh cóng của Bành Hiểu Lộ, ghé sát mặt hỏi:

- Hiểu Lộ, sao em lại để mình lạnh cóng thế này, em thật sự không có găng tay sao?

- Ở trong túi du lịch. Em nghĩ xuống máy bay sẽ bắt taxi đến thẳng khách sạn của anh, ai ngờ ở đây chỉ nhận tiền Ma Cao và tiền Hồng Kông. Em hết cách nên đành gọi cho anh. Dù sao bên này cũng không quá lạnh, nên em không lấy găng tay ra.

- Anh thật hết cách với em, chẳng lẽ em không biết ở sân bay có thể đổi tiền sao? - Diệp Lăng Phi hỏi.

- Không biết!

- Xem tay em lạnh thành băng thế này rồi mà còn nói không lạnh!

Hai tay Diệp Lăng Phi nắm chặt tay Bành Hiểu Lộ, nói:

- Anh còn thấy buốt hết cả tay đây này. Hiểu Lộ, lần sau đừng ngốc như vậy nữa nhé, làm anh thấy áy náy quá!

- Anh áy náy cái gì chứ? - Bành Hiểu Lộ hỏi. Lúc này cô cảm thấy tay mình rất ấm, sự ấm áp từ bàn tay Diệp Lăng Phi không chỉ truyền cho tay cô mà còn sưởi ấm cả trái tim cô.

Bành Hiểu Lộ ở Bắc Kinh đang buồn bực muốn chết nên mới tới Ma Cao. Cô chỉ muốn tìm Diệp Lăng Phi để nói chuyện, cảm giác nói chuyện qua điện thoại thật sự không thể so sánh với việc được đối mặt với hắn thế này. Nhất là lúc này, khi được nhìn thấy những biểu cảm đa dạng trên khuôn mặt Diệp Lăng Phi, đối với cô cũng là một chuyện khá thú vị.

- Sao anh lại không áy náy được chứ, sớm biết em sẽ không đeo găng tay, anh đã chạy qua đây ngay. Nếu anh qua sớm một chút, tay em đã không bị lạnh cóng thế này! - Diệp Lăng Phi nói. - Em nói xem anh có nên cảm thấy có lỗi không!

- Liên quan gì tới anh!

Bành Hiểu Lộ tuy miệng nói vậy nhưng trong lòng lại ngọt như mật. Tay cô được Diệp Lăng Phi đặt giữa hai đùi hắn, cô bất giác tựa người về phía hắn, nghiêng đầu nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn bên ngoài.

- Diệp Lăng Phi, không ngờ Ma Cao về đêm lại đẹp như vậy, em thật sự muốn xuống xe đi dạo một lát!

- Tạm thời về khách sạn đã. Em ngồi máy bay cũng mệt rồi, về tắm rửa cho thoải mái, nghỉ ngơi xong mai anh sẽ đưa em đi dạo một vòng!

Diệp Lăng Phi nói đến đây, bỗng nghĩ tới việc Bành Hiểu Lộ đột ngột tới đây không biết có báo cho gia đình không. Hắn liền hỏi:

- Hiểu Lộ, em đột ngột tới Ma Cao, có báo cho ai không?

- Em chỉ gọi cho ông thôi, nói là ở nhà buồn quá, muốn ra ngoài cho khuây khỏa!

Bành Hiểu Lộ thản nhiên đáp, nghe giọng điệu có vẻ như người nhà cô đã đồng ý. Bành Hiểu Lộ quen sống trong quân đội, về nhà cũng chẳng khác gì ở khách sạn, ngủ một đêm rồi lại quay về doanh trại, thậm chí có lúc chỉ về nhà ngó qua một lát, ở chưa được mấy tiếng đã lại đi.

Bố mẹ của Bành Hiểu Lộ cũng là quân nhân, số lần cô gặp mặt gia đình vô cùng ít. Cũng chỉ vì ông nội cô, Bành Nguyên, ở Bắc Kinh nên cô mới thỉnh thoảng về thăm ông.

Diệp Lăng Phi nghĩ một lát cũng thấy đúng, ai bảo Bành Hiểu Lộ là quân nhân chứ! Hắn đang nghĩ thì điện thoại của Bành Hiểu Lộ reo lên. Cô chỉ rút tay phải ra khỏi tay Diệp Lăng Phi, dùng bàn tay còn vương hơi ấm của hắn cầm điện thoại lên, vừa nhìn màn hình đã quay sang nói với hắn:

- Là mẹ em gọi!

Vừa nói, cô vừa nghe máy.

- Mẹ, con đi nghỉ cho thoải mái chút, ở Bắc Kinh buồn lắm! À, mẹ nói chuyện đó ạ, bình thường thôi, con không thích lắm. Mẹ và bố tự quyết định đi, con thế nào cũng được. Dù có kết hôn con cũng ở trong quân đội, anh ta lại cũng đâu phải quân nhân. Vâng, mẹ tự quyết đi. Tóm lại, con không thích anh ta lắm. Mẹ nói ông của anh ta đã nói chuyện với ông nội rồi à? Ông cũng thấy được sao, con không biết đâu, mọi người tự quyết là được. Con nói lại lần nữa, dù con có kết hôn, con cũng muốn ở trong quân đội, con thích nhất là sống một mình trong quân đội. Còn mấy chuyện quan hệ mà bố mẹ nói thì không liên quan gì tới con. Thôi mẹ, cứ thế nhé!

Bành Hiểu Lộ nói xong liền cúp máy. Diệp Lăng Phi nhìn cô cười, nói:

- Nếu đã không thích, sao còn muốn kết hôn?

- À, em chẳng phải đã nói với anh rồi sao, phiền chết đi được!

Bành Hiểu Lộ đặt điện thoại xuống, sau đó lại đưa tay phải nhét vào giữa hai bàn tay Diệp Lăng Phi.

- Em đâu có quyền quyết định gì, mẹ em nói đã thưa chuyện với ông, ông cũng không phản đối. Tóm lại, em chỉ thấy rất phiền phức, nếu không đã chẳng chạy tới Ma Cao làm gì!

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

- Được rồi, không nhắc chuyện này nữa. Em ăn gì chưa?

- Ừm, em ăn rồi! - Bành Hiểu Lộ nói. - Lúc trên máy bay có ăn đồ ăn vặt rồi, giờ không đói, không muốn ăn gì cả!

- Thế thì về khách sạn trước rồi tính!

Chiếc taxi dừng lại trước cửa khách sạn Lisboa. Diệp Lăng Phi cầm hành lý, nắm tay Bành Hiểu Lộ cùng bước vào trong.

Diệp Lăng Phi vốn không định để Bành Hiểu Lộ ở cạnh phòng mình, nhưng lại lo cô một mình ở tầng khác không an toàn. Tuy Bành Hiểu Lộ là quân nhân, nhưng dù sao cũng là một cô gái.

Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, dù nữ quân nhân có mạnh mẽ đến đâu, cũng sẽ gặp nguy hiểm khi đối mặt với đàn ông. Phụ nữ đối với đàn ông mà nói, chính là món ngon khó cưỡng, bất chấp nguy hiểm thế nào, đàn ông cũng sẽ nghĩ đủ mọi cách để thưởng thức.

Cuối cùng, Diệp Lăng Phi vẫn chọn cho Bành Hiểu Lộ một căn phòng sang trọng cùng tầng với mình, đương nhiên, mọi chi phí đều do hắn chi trả. Lúc đi đón Bành Hiểu Lộ, hắn không hề nói với nhóm Angel. Thấy cũng đã hơn 11 giờ, Diệp Lăng Phi liền trực tiếp dẫn cô tới căn phòng vừa thuê. Sau khi mở cửa, hắn bước vào trước.

- Hiểu Lộ, lúc nãy anh có nói số phòng của anh rồi, phòng ngay cạnh là của Dã Thú, phòng của Dã Lang và Angel cũng ở cùng tầng này. Chỉ là bây giờ hơi muộn, anh không dẫn em đi gặp họ nữa, đợi ngày mai nhé!

Diệp Lăng Phi đặt túi du lịch của Bành Hiểu Lộ vào trong, bước tới cửa phòng, nhìn ra ngoài rồi lại quay người lại, nói với cô:

- Anh nghĩ em chắc mệt rồi, em nghỉ ngơi trước đi, có chuyện gì cứ qua tìm anh!

- Em muốn ngồi một lát!

Bành Hiểu Lộ cởi chiếc áo khoác trắng bên ngoài, để lộ chiếc áo len lông cừu màu trắng tuyết bên trong. Bộ ngực cao đầy đặn tạo thành một đường cong tuyệt đẹp. Cô ngồi xuống mép giường, vỗ vỗ xuống nệm, nhìn về phía Diệp Lăng Phi, cười nói:

- Sao thế, có phải thấy em rất phiền không, muốn chuồn đi cho nhanh à?

- Làm gì có, được ngồi nói chuyện với mỹ nữ là một chuyện vô cùng vui sướng, anh chỉ lo em mệt nên mới muốn để em nghỉ sớm thôi!

Diệp Lăng Phi vẫn đứng yên, nhìn Bành Hiểu Lộ.

- Em đúng là cũng hơi mệt. Này Diệp Lăng Phi, anh có biết mát-xa không, giúp em một chút đi!

Lúc nói câu này, cô cúi đầu, mắt nhìn xuống ngón chân mình.

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

- Bảo anh sờ mó người đẹp thì anh rành, chứ mát-xa thì anh chịu, không phải nghề của anh!

- Anh không biết sao?

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, không biết cơn giận từ đâu ập tới, Bành Hiểu Lộ bỗng ngẩng đầu lên, nụ cười ban nãy biến mất, giọng có chút bực bội:

- Anh đi được rồi đó, giờ em nhìn anh thấy bực mình lắm!

Nói xong, cô liền nằm úp xuống giường, đôi vai run run, dường như đang nức nở.

Diệp Lăng Phi thấy đau đầu thật sự. Hắn không phải kẻ ngốc, hắn có thể cảm nhận được Bành Hiểu Lộ đang tạo cơ hội cho hắn gần gũi, nhưng câu nói vừa rồi của hắn rõ ràng đã làm tổn thương trái tim cô. Bành Hiểu Lộ từ Bắc Kinh chạy tới đây, tuyệt đối không phải chỉ đơn giản là muốn đi chơi cho khuây khỏa, có lẽ cô muốn tìm một sự quan tâm. Thấy Bành Hiểu Lộ khóc, trong lòng hắn có chút áy náy, có lẽ cô chỉ hy vọng hắn quan tâm cô một chút, chứ không có ý gì khác, còn hắn vừa rồi lại từ chối có phần phũ phàng.

Nghĩ tới đây, Diệp Lăng Phi liền bước tới bên giường. Bành Hiểu Lộ nằm trên giường, cặp mông đầy đặn nhô cao. Diệp Lăng Phi ngồi xuống mép giường, đưa tay vỗ mạnh vào cặp mông đó của cô. Chỉ nghe một tiếng “bộp”, Bành Hiểu Lộ đau quá kêu lên một tiếng “ai da”.

Diệp Lăng Phi dùng tay đẩy đẩy người cô, nói:

- Ai lại như em chứ, nằm trên giường mà giày cũng không cởi, anh làm sao mát-xa cho em được!

- Em không cần anh mát-xa!

Bành Hiểu Lộ nằm úp mặt xuống giường, đầu cũng không ngẩng lên, giọng nghe rất ấm ức, bắt đầu giở tính trẻ con.

- Được rồi, được rồi, anh giúp em mát-xa xong rồi đi!

Diệp Lăng Phi đứng dậy, xắn tay áo lên, hai tay đặt lên vai Bành Hiểu Lộ, nói:

- Nằm cho ngay ngắn vào nhé. Vừa nãy anh nói rồi, sờ phụ nữ thì anh được chứ mát-xa thì anh không chuyên, nếu làm không tốt đừng có trách anh đấy!

Bành Hiểu Lộ không nói gì. Hai tay Diệp Lăng Phi lóng ngóng xoa bóp vai cô. Xoa bóp một hồi, Bành Hiểu Lộ lầm bầm:

- Sao anh chỉ bóp mỗi vai thế, những chỗ khác từ đầu đến chân đều đang đau đây này, chẳng lẽ anh không biết đấm lưng sao?

- Ồ, anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi thầm thở dài: “Cô Bành Hiểu Lộ này còn khó chiều hơn cả Angel. Angel ít ra còn nghe lời mình, còn cô ấy thì hoàn toàn không.”

Diệp Lăng Phi cũng đành chịu, chỉ có thể đấm nhẹ từ lưng xuống dần tới đùi của Bành Hiểu Lộ.

Cặp mông của Bành Hiểu Lộ được chiếc quần dài màu đen bó chặt, do thường xuyên luyện tập nên cặp đùi của cô rất săn chắc, cặp mông cũng đầy đặn. Diệp Lăng Phi mới vỗ nhẹ một cái đã cảm nhận được độ đàn hồi khác thường. Nhất là lúc hai tay hắn lướt qua phần eo, liền nhìn thấy đường cong mỹ miều được chiếc quần bó sát chia thành hai ngọn núi của cặp mông cô. Tất cả đều vô cùng mê hoặc, Diệp Lăng Phi cố gắng không nghĩ tới những chuyện đó. Hắn dời mắt khỏi cặp mông của Bành Hiểu Lộ, hai tay từ eo cô trực tiếp chuyển xuống đùi, khẽ khẽ vỗ.

- Hiểu Lộ, em định khi nào sẽ quay về quân đội?

Diệp Lăng Phi tìm chủ đề để nói, chẳng qua chỉ muốn phân tán sự chú ý của mình.

Bành Hiểu Lộ quay mặt về phía hắn. Đôi mắt long lanh còn đọng lệ, vừa nãy cô thật sự ấm ức đến bật khóc. Cô chạy từ xa đến tận Ma Cao, không ngờ lại bị Diệp Lăng Phi từ chối thẳng thừng như vậy. Bành Hiểu Lộ cảm thấy vô cùng oan ức, cô hận Diệp Lăng Phi. Nếu ban đầu hắn không quen biết cô, cuộc sống của cô vẫn sẽ rất bình lặng, nhưng bây giờ cô muốn nó trở lại yên bình cũng rất khó.

Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, rõ ràng vẫn còn giận, miệng lầm bầm:

- Em không nói cho anh biết, bao giờ em muốn về thì tự về, liên quan gì tới anh!

- Anh chỉ tiện miệng hỏi thôi!

Diệp Lăng Phi nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của cô, quả thật lúc nãy cô đã khóc, tốt nhất là không nên chọc vào cô lúc này. Ai biết chọc vào cô hậu quả sẽ thế nào. Diệp Lăng Phi vội quay mặt đi, hai tay cũng dùng sức vỗ vỗ vào bắp chân Bành Hiểu Lộ, nói:

- Hiểu Lộ, anh kể chuyện cười cho em nghe nhé!

- Không có hứng, không muốn nghe! - Bành Hiểu Lộ nói.

- Ồ, thế thì anh không nói nữa vậy!

Diệp Lăng Phi cảm thấy hắn nói gì Bành Hiểu Lộ cũng đều tức giận. Thôi thì im lặng cho an toàn. Hai tay hắn đặt lên dây giày, định giúp cô cởi ra, nhưng không ngờ cô lại quay người, lăn vào phía trong giường.

- Em không cần anh cởi hộ!

Bành Hiểu Lộ từ trên giường ngồi dậy, đưa tay lau mắt, nói:

- Diệp Lăng Phi, đi lấy túi du lịch của em lại đây!

- Ồ, được!

Diệp Lăng Phi đáp một tiếng, cầm túi du lịch của cô qua. Bành Hiểu Lộ cầm lấy túi, lục lọi một hồi, cuối cùng tìm được một cái hộp. Cô nói với Diệp Lăng Phi:

- Đưa tay trái qua đây!

Diệp Lăng Phi không hiểu ý cô, không biết tại sao cô lại bảo hắn đưa tay trái ra, chỉ đành làm theo, đưa tay trái ra. Bành Hiểu Lộ mở chiếc hộp, từ bên trong lấy ra một chiếc đồng hồ màu vàng sáng lấp lánh.

- Cái này em mua lúc qua đây. Trước đây em rất ít khi tự đi mua đồ, càng chưa bao giờ mua đồ cho ai, cũng không biết anh có thích không!

Bành Hiểu Lộ đeo chiếc đồng hồ vào tay trái của Diệp Lăng Phi, ngắm nghía một lát rồi nói:

- Nếu anh không thích, cứ vứt đi!

Diệp Lăng Phi nhìn chiếc đồng hồ Bành Hiểu Lộ đeo cho hắn, không ngờ lại là một chiếc Rolex đắt giá.

Chiếc đồng hồ này tuy không hào nhoáng nhưng giá lại trên trời. Nếu Bành Hiểu Lộ mua ở Bắc Kinh, giá cũng phải hơn 5000.

- Hiểu Lộ, xem em nói gì kìa, sao anh lại không thích được chứ! - Diệp Lăng Phi nói. - Ừm, chiếc đồng hồ này anh thấy giá cũng phải hơn 5000 đấy nhỉ, mọi thứ trên người anh cộng lại cũng không bằng nó.

- Hơn 5000 một chút thôi!

Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói thích, khuôn mặt lại nở một nụ cười nhẹ, nói:

- Em đi gấp quá, không tìm kỹ được, chỉ lo anh không thích!

- Ai nói thế, em nhìn xem, chiếc đồng hồ này tốt như vậy, còn xem được cả ngày nữa!

Diệp Lăng Phi tỉ mỉ xem xét mặt kính được chế tác tinh xảo, nói:

- Hiểu Lộ, cái này em tốn không ít tiền, anh thấy không nỡ!

- Dù sao tiền trợ cấp của em cũng không có chỗ tiêu!

Bành Hiểu Lộ hiển nhiên không để tâm đến vấn đề này, nói:

- Tiền trợ cấp một tháng của em cũng chỉ để đó, em để nhiều tiền thế cũng không dùng tới!

Sự thật đúng là như vậy, thân phận của Bành Hiểu Lộ căn bản không cần phải tiêu tiền. Cô cũng là một cô gái khá đặc biệt, dường như rất ít chi tiêu. Vào năm mới, gia đình cũng mừng tuổi cô không ít, chỉ riêng tiền mừng tuổi cũng đủ để cô tiêu xài thoải mái, thêm vào đó là tiền trợ cấp cũng là một con số không hề nhỏ.

Diệp Lăng Phi biết Bành Hiểu Lộ không thiếu tiền, nhưng vẫn phải khách sáo. Hắn cười nói:

- Hiểu Lộ, cho dù em nhiều tiền, anh cũng phải cảm ơn em. Anh rất thích món quà này!

- Thích thì tốt! - Bành Hiểu Lộ cúi đầu xuống.

Diệp Lăng Phi nhìn dáng vẻ của cô, không nhịn được đưa tay ôm lấy vai cô, nói:

- Hiểu Lộ, nghe lời anh, đi tắm rửa trước đi, sau đó ngủ một giấc thật ngon, sáng mai anh sẽ tới gọi em dậy, được không?

Bành Hiểu Lộ được Diệp Lăng Phi ôm, trong lòng cũng dễ chịu hơn. Nghe hắn nói vậy, cô gật đầu:

- Được, thế em đi tắm trước!

- Ừm!

Diệp Lăng Phi buông tay ra, đứng dậy, nói:

- Thế anh về phòng trước đây!

- Anh, anh cứ thế đi sao? - Bành Hiểu Lộ bỗng nói.

Diệp Lăng Phi giật mình, liền thấy Bành Hiểu Lộ cúi đầu, nhỏ giọng nói:

- Em còn nhớ anh từng nói, phương Tây có một kiểu chúc ngủ ngon!

Chuyện này là do lúc ở khu căn cứ, Diệp Lăng Phi từng nói rằng hai người bạn tốt lúc chia tay nên dùng nụ hôn để từ biệt. Hắn đâu ngờ Bành Hiểu Lộ lúc này lại đưa ra yêu cầu như vậy. Hắn có chút chần chừ, không biết có nên làm thế không, nhưng khi nhìn thấy đôi má ửng hồng của cô, Diệp Lăng Phi liền cắn môi, bước tới bên giường, đặt lên môi Bành Hiểu Lộ một nụ hôn. Hôn xong, hắn vội vàng bước ra khỏi phòng cô.

Bành Hiểu Lộ cứ thế nhìn theo Diệp Lăng Phi cho tới lúc hắn rời khỏi phòng, cô mới thu ánh mắt lại, hai tay đặt lên má, cảm thấy má mình nóng bừng. Cô cắn chặt môi, không biết mình bị làm sao nữa. Sau khi về lại Bắc Kinh, Bành Hiểu Lộ từng hỏi một người bạn đã kết hôn rằng điều đó có nghĩa là gì.

Cô bạn đó sau khi nghe Bành Hiểu Lộ kể xong, phán một câu xanh rờn rằng Bành Hiểu Lộ đã yêu rồi. Cảm giác đó… chính là cảm giác yêu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!