Diệp Lăng Phi về phòng xong liền vào thẳng phòng tắm, dội nước lạnh hai lần liền. Hắn cảm thấy nếu còn tắm thêm vài lần nữa, chắc chắn hắn sẽ mắc chứng ám ảnh cưỡng chế vì phải dằn nén dục vọng.
Bà xã không có bên cạnh quả thật không tốt chút nào! Diệp Lăng Phi thầm thở dài, nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù lúc này Bạch Tình Đình có ở bên cạnh, có khi hắn còn khó chịu hơn.
Khó khăn lắm mới dập tắt được lửa lòng, Diệp Lăng Phi bèn lên giường ngủ. Nhưng hắn cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được, không phải vì không buồn ngủ, mà là không dám ngủ. Vừa nghĩ đến việc ngày mai mở mắt ra đã phải đối mặt với cả đống chuyện rối như tơ vò, đầu hắn lại đau như búa bổ.
Sự xuất hiện đột ngột của Bành Hiểu Lộ hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Diệp Lăng Phi. Chuyện giờ đã loạn lắm rồi, có thể nói sự có mặt của cô đã làm đảo lộn kế hoạch của hắn. Diệp Lăng Phi không rõ ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Tỉnh dậy, Diệp Lăng Phi phát hiện đã là năm giờ sáng. Phải công nhận, có chiếc đồng hồ của Bành Hiểu Lộ này xem giờ cũng tiện hơn hẳn. Năm đó Dã Thú từng mua cho hắn một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ bằng vàng ròng khá tinh xảo, giá cũng phải mấy chục ngàn. Diệp Lăng Phi thấy đeo thứ đó trên tay vướng víu, cũng không cần thiết, xem giờ dùng điện thoại là được rồi.
Diệp Lăng Phi ngồi dậy, vặn vẹo cái eo, tuy mới năm giờ nhưng hắn không ngủ lại được nữa, trong đầu toàn là chuyện đâu đâu. Hắn bật đèn, vừa mở tivi định giết thời gian, đợi lát nữa sẽ đi gọi Bành Hiểu Lộ, không ngờ đúng lúc này, cửa phòng lại có tiếng gõ.
Diệp Lăng Phi tưởng là Dã Thú hoặc Dã Lang đến tìm mình, nhưng lúc mở cửa, người xuất hiện lại là Bành Hiểu Lộ. Cô vẫn mặc bộ đồ tối qua, chỉ là không khoác áo ngoài. Cô chỉ mặc một chiếc áo len trắng đứng trước cửa phòng hắn.
- Chào buổi sáng!
Thấy là Bành Hiểu Lộ, Diệp Lăng Phi vội vàng né người sang một bên, nói:
- Em đừng để ý, anh vừa mới dậy!
- Đã năm giờ rồi mà anh mới dậy sao!
Bành Hiểu Lộ vừa nói vừa bước vào. Diệp Lăng Phi đóng cửa lại, cười nói:
- Hiểu Lộ, gì mà đã năm giờ rồi. Anh thường ngủ tới hơn sáu giờ cơ. Anh còn nhớ hồi ở căn cứ, anh cũng dậy giờ này!
- Dậy sớm tốt cho sức khỏe hơn!
Bành Hiểu Lộ bước vào phòng, thấy chăn của Diệp Lăng Phi còn vứt một đống lộn xộn, trông cực kỳ khó coi. Cô nhíu mày, nói:
- Bừa bộn thật đấy!
- Hơi bừa bộn chút, anh vừa dậy mà, nghe tiếng em gõ cửa là anh ra mở luôn đó chứ!
Diệp Lăng Phi nói:
- Hiểu Lộ, em ngồi đi, anh đi rửa mặt cái đã!
- Vâng!
Bành Hiểu Lộ gật đầu.
Diệp Lăng Phi mặc bộ đồ ngủ bước vào phòng tắm. Bành Hiểu Lộ đi tới ghế sofa định ngồi xuống, bỗng thấy chiếc quần lót Diệp Lăng Phi vứt trên đó. Hai má cô bỗng đỏ ửng, cô bước sang chiếc ghế sofa khác ngồi xuống.
Lúc Diệp Lăng Phi bước ra, thấy Bành Hiểu Lộ đang chăm chú nhìn vào tivi. Tivi đang chiếu một chương trình dành cho phụ nữ, dạy cách trang điểm, làm đẹp. Trước đây Bành Hiểu Lộ không bao giờ xem mấy tiết mục này, nhưng bây giờ cô lại xem rất hào hứng, dáng vẻ như muốn tự mình thử nghiệm một chút.
Trong lòng phụ nữ một khi đã có đàn ông, tự nhiên sẽ hy vọng mình có thể trở nên đẹp nhất trước mặt người mình thích. Bành Hiểu Lộ lúc này chính là như vậy, chỉ thấy cô chốc chốc lại nhìn vào tay mình.
- Hiểu Lộ, xem gì thế?
Diệp Lăng Phi bước tới, tiện tay cầm lấy chiếc quần lót và áo khoác của mình. Bành Hiểu Lộ thấy Diệp Lăng Phi phát hiện cô đang nhìn tay mình thì có chút xấu hổ, nói:
- Không… không có gì, em… em chỉ muốn xem tay mình có cần đi chăm sóc không thôi.
- Chăm sóc?
Diệp Lăng Phi dừng lại, hắn nhìn vào đôi bàn tay trắng nõn của Bành Hiểu Lộ, nói:
- Anh thấy tay em rất mịn màng trắng trẻo, là một quân nhân mà được như vậy đã là rất khó rồi.
- Thế còn là một người phụ nữ thì sao?
Bành Hiểu Lộ hỏi.
- À, là một người phụ nữ cũng tốt!
Diệp Lăng Phi hơi sững lại, rồi nói tiếp:
- Anh thấy là một người phụ nữ cũng khá tốt, đương nhiên, nếu em cũng học cách chăm sóc da như Tình Đình thì sẽ còn tốt hơn nữa!
- Nói thẳng ra là da em vẫn không tốt, đúng không!
Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Anh không cần phải an ủi em như vậy, trong lòng em tự biết!
- Hiểu Lộ, em đừng nghĩ linh tinh, à, anh đi thay đồ đã, lát nữa anh nói chuyện với em!
Diệp Lăng Phi cảm thấy hơi rối, hắn muốn nhân lúc thay đồ suy nghĩ kỹ xem làm thế nào để dỗ dành Bành Hiểu Lộ. Diệp Lăng Phi cầm quần áo bước vào phòng thay đồ, không lâu sau thì bước ra. Lúc ra ngoài, hắn thấy Bành Hiểu Lộ vẫn đang xem tiết mục đó. Diệp Lăng Phi bèn đến ngồi xuống ghế sofa bên cạnh cô, rồi nói:
- Hiểu Lộ, em nghe anh nói này, thời buổi này những cô gái không trang điểm, không phấn son mà vẫn xinh đẹp thoát tục như em gần như tuyệt chủng rồi. Ồ, đương nhiên, Tình Đình cũng là một cô gái như vậy!
Diệp Lăng Phi nói đến đây cũng không quên kéo cả Bạch Tình Đình vào, để phòng Bành Hiểu Lộ nghĩ hắn nói dối. Bạch Tình Đình tuy thường chăm sóc da nhưng chỉ trang điểm rất nhẹ. Bành Hiểu Lộ cũng từng gặp cô ấy rồi. Diệp Lăng Phi lôi Bạch Tình Đình vào chỉ để Bành Hiểu Lộ tin rằng hắn đang nói thật.
Quả nhiên, Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền dời mắt khỏi tivi, quay sang nhìn hắn, hỏi:
- Thật sao?
- Đương nhiên là thật, anh lừa em làm gì!
Diệp Lăng Phi nói.
- Hiểu Lộ, em đừng thấy mấy cô gái ngoài kia trông trắng trẻo, anh nói cho em biết, cái trắng đó đều là do trang điểm mà ra cả, nếu họ dám tẩy trang đi, anh đảm bảo sẽ đáng sợ cực kỳ. Anh kể em nghe chuyện này nhé, có một nữ minh tinh ra ngoài ăn cơm với người khác. Kết quả đồ ăn còn chưa dọn lên hết, đã thấy trên bàn có một lớp trắng như tuyết.
Bành Hiểu Lộ tò mò hỏi:
- Một lớp trắng như tuyết, đó là gì vậy?
- Phấn đó!
Diệp Lăng Phi nói.
- Nữ minh tinh đó trang điểm đậm quá, lúc ăn cơm, phấn cứ rơi lả tả, chẳng cần ăn cơm nữa, ăn phấn thôi cũng đủ no rồi!
Phì!
Bành Hiểu Lộ bị câu nói của Diệp Lăng Phi chọc cười. Ngay sau đó cô lại thấy mình không nên cười như vậy trước mặt hắn, liền cố gắng nghiêm mặt lại, không để mình cười ra tiếng, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, lại bật cười thành tiếng. Bành Hiểu Lộ bình thường luôn nghiêm nghị, giờ nở nụ cười, chẳng khác nào đóa hoa đào vô cùng xinh đẹp, ngay cả Diệp Lăng Phi cũng có lúc nhìn đến ngẩn người.
- Nhìn gì thế!
Bành Hiểu Lộ thấy Diệp Lăng Phi đang nhìn mình đắm đuối, cô liền đưa tay đẩy vai hắn, nói:
- Anh nhìn cái gì đấy?
- Anh nhìn em cười, rất đẹp!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh đề nghị em nên cười nhiều một chút, nói thật, dáng vẻ em cười cực kỳ mê người.
- Vớ vẩn, em không tin anh đâu!
Bành Hiểu Lộ quay mặt đi, không nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi nữa, cô nói:
- Đàn ông các anh chỉ giỏi nói linh tinh, chẳng qua chỉ muốn dỗ phụ nữ vui thôi, mười tên thì cả mười đều như thế. Chẳng có tên nào ra hồn cả!
- Hiểu Lộ, ai nói với em thế?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Bạn em nói!
Bành Hiểu Lộ nghiêm túc đáp.
- Nó bảo em, đàn ông bây giờ không đáng tin chút nào, tin đàn ông thà đi tin lợn biết leo cây còn hơn!
- Hiểu Lộ, về vấn đề này, anh có thể khẳng định với em, lợn có thể leo cây.
Diệp Lăng Phi chăm chú nhìn Bành Hiểu Lộ, nói:
- Theo quan niệm thông thường, lợn không thể trèo cây, nhưng đó hoàn toàn không phải sự thật, em nên biết điều đó chứ!
Những lập luận này của Diệp Lăng Phi khiến Bành Hiểu Lộ trố mắt ngạc nhiên, đây đúng là lần đầu tiên cô được nghe chuyện này.
Đợi Diệp Lăng Phi nói xong một tràng giang đại hải, Bành Hiểu Lộ thốt lên:
- Diệp Lăng Phi, những điều anh vừa nói là đọc được ở đâu thế? Nhất là cái lý luận về lợn rừng tiến hóa, là ai nêu ra vậy?
- Không phải chứ. Hiểu Lộ, ngay cả chuyện này em cũng không biết à?
Biểu cảm của Diệp Lăng Phi vô cùng khoa trương, hắn nhìn Bành Hiểu Lộ nói:
- Em thật sự chưa nghe về chuyện lợn rừng tiến hóa sao?
Bành Hiểu Lộ gật đầu, nói:
- Em thật sự không biết, em suốt ngày ở trong quân đội. Đương nhiên, em cũng có xem qua mấy chuyện này, em rất muốn biết là ai nói. Đợi lúc về Bắc Kinh, em cũng có thể kể cho bạn em nghe, em tin nó nhất định sẽ ngạc nhiên lắm cho xem!
- Hiểu Lộ, em thật sự muốn biết sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Bành Hiểu Lộ gật đầu:
- Em thật sự rất muốn biết. Diệp Lăng Phi, anh mau nói cho em đi, rốt cuộc là ai nói?
- Anh nói!
Bành Hiểu Lộ nhìn nụ cười đắc ý của Diệp Lăng Phi, biết mình bị lừa. Cô tức giận đứng bật dậy, bước tới trước mặt hắn, đưa tay định tóm lấy hắn. Diệp Lăng Phi một tay nắm chặt lấy tay Bành Hiểu Lộ. Hắn không hề kéo, nhưng Bành Hiểu Lộ lại bổ nhào vào lòng hắn.
Kiểu tiếp xúc thân mật thế này rất dễ hỏng chuyện. Thân thể nhỏ nhắn mềm mại cùng hương thơm thanh mát từ cơ thể Bành Hiểu Lộ cứ thế xộc thẳng vào não, vào tim Diệp Lăng Phi. Hắn ôm lấy Bành Hiểu Lộ, để thoát khỏi không khí có phần ái muội này, hắn cố ý cù vào nách cô, cười nói:
- Thế này không tốt đâu, em đang cho anh cơ hội bắt nạt em đấy à!
Bành Hiểu Lộ bị cù nhột, không chịu được, cười khúc khích. Cô cũng không chịu thua, ngồi trong lòng Diệp Lăng Phi, hai tay cũng bắt đầu cù lại hắn. Cứ thế này, ngược lại đã xóa tan đi không khí gượng gạo ban nãy giữa hai người. Đàn ông và đàn bà ở bên nhau, sợ nhất chính là không khí đột nhiên tĩnh lặng, như thế rất dễ xảy ra chuyện. Nếu Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ không làm gì đó, chắc chắn giữa hai người sẽ nảy sinh những hành vi thân mật.
Cứ như thế đùa giỡn một hồi. Bành Hiểu Lộ bị Diệp Lăng Phi cù không chịu nổi đành phải đứng dậy khỏi đùi hắn, cô cố cù vào chỗ hiểm của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ cũng đành phải đứng dậy, hai người cứ thế đùa giỡn mãi đến tận bên giường. Diệp Lăng Phi nhân lúc Bành Hiểu Lộ không để ý, đẩy cô ngã xuống giường, thân người hắn cũng thuận thế đè lên, dùng cơ thể khống chế khiến cô không thể cử động. Hắn thò một tay ra, thỏa thích cù lét Bành Hiểu Lộ. Cô cứ thế cười khúc khích không ngừng, cố sức giãy giụa.
Đúng lúc này, cửa phòng Diệp Lăng Phi bỗng bị đẩy ra. Dã Thú toe toét nói:
- Đại ca, mau dậy thôi, trời sáng rồi!
Đợi lúc Dã Thú bước vào, mới thấy rõ Diệp Lăng Phi đang đè lên người Bành Hiểu Lộ. Dã Thú liền giật nảy mình. Ngay sau đó lầm bầm:
- A, em mộng du rồi, em phải về phòng ngủ tiếp đây!
- Dã Thú, cậu mộng du cái gì, đã vào rồi thì tìm chỗ nào ngồi xuống đi!
Bỗng nhiên bị Dã Thú phá đám, Diệp Lăng Phi chỉ đành tự nhiên coi như không có chuyện gì, từ trên người Bành Hiểu Lộ đứng dậy, ngồi xuống ghế sofa. Vẻ mặt Bành Hiểu Lộ lúc này có phần xấu hổ, đỏ ửng, cô ngồi trên giường, cúi đầu không dám nói gì.
- Đại ca, em không nhìn thấy gì đâu!
Dã Thú càng nói thế, hai má Bành Hiểu Lộ càng đỏ bừng không biết giấu vào đâu.
Diệp Lăng Phi thấy Bành Hiểu Lộ ngại ngùng, liền nói với Dã Thú:
- Dã Thú, cậu đừng hiểu lầm. Hiểu Lộ tối qua mới đến Ma Cao, là anh mời cô ấy qua đây!
- Đại ca, anh mời cô ấy qua đây?
Dã Thú giật mình, nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ đã nói dối thì phải nói cho trót, liền mở miệng:
- Hiểu Lộ lần này đến Ma Cao là để giúp anh một chuyện. Cô ấy đã liên hệ với người bên Ma Cao rồi, chúng ta có thể đi điều tra xem hai ngày nay có những ai nhập cảnh vào đây. Dã Thú, anh nghi ngờ trong thời gian chúng ta ở Ma Cao, cũng có người đã đến, hơn nữa còn là theo chúng ta tới!
Diệp Lăng Phi nháy mắt với Bành Hiểu Lộ một cái. Bành Hiểu Lộ vội vàng nói:
- A, em quên mất. Diệp Lăng Phi, giờ em đi gọi điện liên hệ chút, xem lúc nào chúng ta có thể đi gặp người bên phía Ma Cao!
Bành Hiểu Lộ vừa nói vừa vội vã bước ra khỏi phòng. Diệp Lăng Phi gọi cô lại, ghé vào tai cô nói mấy câu. Bành Hiểu Lộ giật mình, nói:
- Anh thật sự định làm thế à!
- Ừm!
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- So với việc để bên Ma Cao điều tra xong rồi báo lại cho Bắc Kinh, chi bằng chúng ta trực tiếp đi điều tra. Hiểu Lộ, chuyện này thật sự phải nhờ em rồi, anh hy vọng trưa nay có thể đi điều tra ngay!
Bành Hiểu Lộ gật đầu:
- Được thôi!
Ngay lúc Bành Hiểu Lộ định quay người đi, Diệp Lăng Phi bỗng đưa tay ra, khẽ vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, nhỏ giọng nói:
- Hiểu Lộ, tay em thật sự rất mềm!
Má Bành Hiểu Lộ lại ửng hồng, không nói gì, đi thẳng về phòng mình.
Lúc Diệp Lăng Phi quay lại, Dã Thú liền toe toét cười:
- Đại ca, có một số chuyện không cần giấu em đâu, em biết ban nãy anh chỉ nói dối thôi, hắc hắc!
Diệp Lăng Phi ngồi xuống ghế sofa, nói:
- Dã Thú, ban nãy anh không nói dối đâu, kế hoạch của chúng ta có thay đổi, trưa nay chúng ta phải đi điều tra những người nhập cảnh vào Ma Cao mấy ngày nay, có lẽ sẽ tìm ra được manh mối gì đó!
- Đại ca, anh nói thật sao?
Dã Thú hỏi.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Đương nhiên là thật. Dã Thú, chẳng lẽ cậu thật sự không cảm thấy có người đang nhắm vào chúng ta sao, những chuyện xảy ra gần đây đều là một âm mưu!
Dã Thú lắc đầu:
- Em lại chẳng cảm thấy gì cả!
- Có lẽ thần kinh của anh quá nhạy cảm chăng. Dã Thú, anh nghĩ tới một điểm!
Diệp Lăng Phi bỗng hạ giọng, nói:
- Anh nghi ngờ Bạch Thúy Bách chẳng qua chỉ là một con mồi, con cá lớn thực sự mà bọn chúng muốn câu chính là anh đây