Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 937: CHƯƠNG 937: TẤT CẢ THUẬN LỢI

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Dã Thú thật sự há hốc miệng, hắn nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Đại ca, chuyện này sao có thể?

- Dã Thú, anh đã nghĩ kỹ rồi, chuyện này trông có vẻ đơn giản, nhưng bên trong lại ẩn chứa rất nhiều vấn đề!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chuyện này phải bắt đầu từ vợ của Bạch Thúy Bách!

Diệp Lăng Phi kể lại những suy nghĩ của mình cho Dã Thú nghe. Dã Thú nghe xong, im lặng không nói gì. Một lúc lâu sau, Dã Thú mới lên tiếng:

- Đại ca, vậy phải làm thế nào?

- Đi bước nào tính bước đó thôi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Giờ chúng ta phải kiểm tra xem mấy ngày gần đây có những ai nhập cảnh vào Ma Cao, có lẽ sẽ gặp lại bạn cũ của chúng ta cũng nên!

Lúc Angel bước vào phòng của Diệp Lăng Phi, cô đã giật nảy mình khi nhìn thấy Bành Hiểu Lộ. Cô không ngờ Bành Hiểu Lộ lại xuất hiện ở đây. Diệp Lăng Phi giải thích một hồi, nói rằng lần này Bành Hiểu Lộ đến là để giúp hắn giải quyết chuyện ở Ma Cao. Angel tỏ rõ vẻ không tin vào lý do này. Dã Thú vốn định kể cho Angel nghe cảnh tượng hắn thấy sáng nay, nhưng lại sợ Diệp Lăng Phi nổi giận nên không dám hé răng.

- Diệp Lăng Phi, em liên lạc xong cả rồi. Ông Viên nói trưa nay chúng ta cứ đến thẳng đó tìm người là được!

Bành Hiểu Lộ nói.

- Ừm, vậy thì tốt nhất!

Diệp Lăng Phi đứng trước cửa sổ phòng, nhìn ra ngoài một lúc rồi quay lại, nói:

- Angel, hôm nay em ở lại khách sạn, Dã Lang và Dã Thú sẽ đi cùng anh!

- Tại sao lại bắt em ở lại khách sạn?

Angel vừa nghe vậy liền lập tức phản bác:

- Em không muốn ở lại khách sạn ngồi chờ đâu!

- Angel, đây là muốn tốt cho em thôi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Giờ còn chưa rõ kẻ ra tay tối qua rốt cuộc là ai, nếu lúc này em đột nhiên ra ngoài sẽ rất nguy hiểm!

- Bọn chúng định giết Mễ Tuyết chứ có phải em đâu. Em có gì mà phải sợ!

Angel lại nói.

- Cứ để một mình Mễ Tuyết ở đây là được rồi, em không lo cho cô ta nữa đâu!

- Hai người lại sao thế?

Diệp Lăng Phi nghe ra giọng điệu của Angel có vẻ như lại nảy sinh mâu thuẫn với Mễ Tuyết. Angel không nói cho Diệp Lăng Phi biết rốt cuộc giữa cô và Mễ Tuyết đã xảy ra chuyện gì, Dã Thú lúc này liền chen vào:

- Angel, có phải đời sống tình cảm của hai người không hòa hợp không!

- Biến, không liên quan đến ngươi, đừng có ở đây phá đám!

Angel lườm Dã Thú một cái, rồi quay sang Diệp Lăng Phi, nói:

- Em thấy Mễ Tuyết khó gần lắm, cứ như không thích ở cùng phụ nữ vậy. Cô ta nghĩ mình là ai chứ, bộ tưởng em thích ở chung với cô ta lắm sao?

Diệp Lăng Phi nghe ra, đoán chắc Mễ Tuyết đã nói gì đó khiến Angel không vui. Nhưng như vậy cũng tốt, quan hệ giữa Angel và Mễ Tuyết không tốt đối với Diệp Lăng Phi lại là chuyện hay. Vốn dĩ Diệp Lăng Phi cũng chẳng có mấy cảm tình với Mễ Tuyết, càng không nói đến chuyện bảo vệ cô ta, cho dù Mễ Tuyết có chết cũng chẳng liên quan gì đến hắn.

- Nếu đã vậy thì em đi cùng bọn anh!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chúng ta đi ăn trước rồi ra ngoài!

Ăn cơm xong, mấy người rời khỏi khách sạn Lisboa, đi thẳng đến Cục Xuất nhập cảnh Ma Cao để điều tra về những người nhập cảnh gần đây.

Mấy người bận rộn cả buổi chiều, cho đến khi hình ảnh từ camera giám sát hiện lên trước mắt Diệp Lăng Phi. Cuối cùng hắn cũng tìm được tư liệu mà mình muốn.

Chính là hắn!

Diệp Lăng Phi vừa nhìn đã nhận ra ngay. Hắn đã nhiều năm không gặp người đàn ông này, không ngờ lại hội ngộ ở Ma Cao.

Không lâu sau khi Diệp Lăng Phi xem xong đoạn video, hắn nhận được điện thoại của Kim Quảng.

- Diệp tiên sinh, có tin tốt cho ngài đây!

Giọng của Kim Quảng trong điện thoại rõ ràng rất vui mừng, phấn khởi, hắn cười nói:

- Tôi đã tìm ra tên khốn đó rồi!

- Thật sao? Ông chủ Kim, thật sự phải cảm ơn ông rồi!

Diệp Lăng Phi nghe xong, bình thản hỏi một câu:

- Vậy bạn của tôi thế nào rồi?

- Bạn của ngài bây giờ rất tốt!

Kim Quảng nói.

- Diệp tiên sinh, không biết ngài có rảnh qua chỗ tôi một lát không? Tôi nghĩ ngài nên đưa bạn mình về, đồng thời tôi cũng muốn trực tiếp xin lỗi ngài!

- Khi nào, ở đâu?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tối nay đi, vừa hay tối nay tôi phải xử lý tên khốn đó, nếu Diệp tiên sinh có hứng thú, cũng có thể đến xem luôn!

Kim Quảng nói.

- Chuyện này tôi thấy có lỗi với Diệp tiên sinh, tôi nhất định sẽ giải thích rõ với ngài, địa điểm cụ thể là tại núi Đường Thạch!

Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại xong với Kim Quảng, hắn đặt điện thoại xuống, Dã Lang liền bước qua. Diệp Lăng Phi nhìn Dã Lang một cái, rồi gọi anh ta sang một bên, dặn dò vài câu. Dã Lang gật đầu, đáp một tiếng:

- Em biết rồi!

Diệp Lăng Phi vỗ vai Dã Lang, nói:

- Đi đi, làm xong việc thì quay lại khách sạn, biết không?

- Em biết rồi!

Dã Lang nói xong liền cất bước rời đi. Dã Thú thấy Dã Lang đi, vội vàng chạy tới trước mặt Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Đại ca, Dã Lang đi đâu vậy?

Diệp Lăng Phi không nói cho Dã Thú biết, chỉ đáp qua loa:

- Về khách sạn rồi nói!

Khi mấy người quay lại khách sạn, Angel phát hiện Mễ Tuyết không có trong phòng. Hành lý của Mễ Tuyết vẫn còn đó, không có dấu hiệu rời đi.

Angel đến phòng Diệp Lăng Phi, báo cho hắn biết chuyện Mễ Tuyết không có trong phòng. Diệp Lăng Phi gọi Angel ngồi xuống, hắn không mấy quan tâm đến chuyện của Mễ Tuyết, bây giờ hắn có việc quan trọng hơn cần phải nói.

- Anh tin mọi người đã thấy người đó, anh cũng không ngờ tên khốn đó lại chạy đến Ma Cao!

Diệp Lăng Phi kẹp điếu thuốc trong tay, lúc nói câu này, hắn không hề né tránh sự có mặt của Bành Hiểu Lộ.

- Dã Thú, lần này nhất quyết không được để tên khốn đó chạy thoát, chúng ta phải nghĩ cách tìm cho ra hắn!

- Đại ca, anh định làm thế nào để tìm ra hắn?

Dã Thú hỏi.

Diệp Lăng Phi tỏ vẻ thản nhiên như đã liệu trước mọi việc, mỉm cười nói:

- Đây cũng chính là điểm quan trọng mà anh muốn nói với bọn em!

Trong phòng khách VIP của sòng bài Kim Quảng, Hoskin cầm ly rượu vang, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Davis đang ôm một người đẹp trong tay, cười nói với Hoskin:

- Chẳng lẽ mọi chuyện thật sự dễ dàng như vậy sao?

- Đương nhiên, hôm nay ông sẽ được xem một màn kịch cực kỳ thú vị!

Hoskin uống một ngụm rượu vang, đưa mắt nhìn Kim Quảng, nói:

- Lần này may mà có cậu, nếu ta báo được thù này, ta đảm bảo sẽ thưởng lớn cho cậu!

Kim Quảng buông người đẹp trong tay ra, hắn hơi rướn người về phía trước, nói:

- Ngài Hoskin, tôi phải cảm ơn ngài mới đúng, nếu không có ngài giới thiệu, sao tôi có thể quen biết ngài Davis đây chứ. Tất cả đều là nhờ có ngài, những gì tôi làm bây giờ cũng là điều đương nhiên thôi!

- Chuyện hôm nay đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi chứ?

Hoskin hỏi.

- Cậu chắc chắn ở đó không có ai can thiệp vào chứ?

- Chuyện này ngài cứ yên tâm, đó là nơi an toàn nhất rồi, sẽ không có ai đến đó đâu!

Kim Quảng nói.

- Đợi ngài báo thù xong, tôi sẽ xử lý sạch sẽ mấy cái xác, đảm bảo không để lại bất kỳ dấu vết nào!

- Đúng rồi, Satan có nói sẽ mang theo bao nhiêu người không?

Hoskin hỏi.

Kim Quảng lắc đầu, nói:

- Điều này thì không nói!

- Mấy người của Lang Nha cũng không dễ đối phó, ta hy vọng lúc đó có thể một mình đối mặt với Satan!

Hoskin nói.

- Cậu giúp ta một việc, tên Dã Thú bên cạnh Satan là một kẻ háo sắc, tìm cách dụ hắn ra ngoài, tốt nhất là hạ gục hắn luôn!

- Điều này thì dễ thôi!

Kim Quảng nói.

- Tôi sẽ xử lý tốt việc này, đây là địa bàn của tôi, đừng nói là mấy người, cho dù chúng có đông hơn nữa, tôi cũng có thể xử lý gọn gàng!

Kim Quảng nói xong, liền thì thầm mấy câu vào tai Mary. Mary đứng dậy, bước ra ngoài. Lúc này, điện thoại của Davis vang lên, hắn buông cô gái đẹp trong lòng ra, cầm điện thoại lên.

- Alo, ai đó?

Davis hỏi.

Trong điện thoại vang lên một giọng nữ ngọt ngào:

- Ngài Davis phải không ạ?

- Cô là ai?

Khi Davis nghe thấy giọng phụ nữ, hắn lập tức trở nên cảnh giác, sắc mặt không còn cười đùa như lúc nãy. Hắn đứng dậy, cầm điện thoại bước ra khỏi phòng VIP.

- Ngài Davis, chẳng lẽ trí nhớ của ngài lại kém vậy sao, ngay cả tôi cũng không nhận ra nữa rồi?

Davis bước ra ngoài phòng VIP, tìm một chỗ vắng người, cầm điện thoại, nhỏ giọng nói:

- Vị tiểu thư này, thật sự xin lỗi, tôi không nhớ là mình có quen cô!

- Vậy để tôi nhắc cho ngài nhớ vài chuyện nhé!

Cô gái ở đầu dây bên kia cười nói.

- Ngài còn nhớ người phụ nữ mà ngài đã phái người đi giết không?

- Cô là Mễ Tuyết!

- Đúng, tôi chính là Mễ Tuyết, cũng chính là người đàn bà bên cạnh Chu Hùng!

Davis không ngờ người đàn bà tên Mễ Tuyết này lại to gan đến vậy, dám gọi điện cho hắn. Sau khi giết Chu Hùng, hắn từng phái người đi giết Mễ Tuyết. Chu Hùng từng nói, một khi hắn xảy ra chuyện, sẽ có người đưa những tư liệu đó cho cảnh sát quốc tế. Davis chẳng quan tâm lời Chu Hùng nói là thật hay giả, hắn vẫn sẽ giết Chu Hùng, đồng thời giết sạch những người bên cạnh gã, chỉ có người chết mới khiến người khác yên tâm nhất.

Chỉ là người mà Davis phái đi đã thất thủ, không giết được Mễ Tuyết. Davis không phải kẻ ngốc, một khi đã thất bại lần đầu, nếu lại phái người đi giết Mễ Tuyết ngay lúc này, kết quả chỉ có thể là thất bại. Mễ Tuyết nhất định sẽ đề cao cảnh giác. Ý của Davis là đợi một thời gian nữa rồi tính, hắn sẽ không tha cho bất cứ ai bên cạnh Chu Hùng.

Nhưng Davis lại không ngờ rằng, người phụ nữ tên Mễ Tuyết này lại dám gọi điện cho hắn, điều này nằm ngoài dự đoán của hắn. Davis không hiểu người đàn bà này rốt cuộc muốn gì.

Davis cười nham hiểm, nói:

- Gan của cô cũng lớn thật đấy, đã biết ta định giết cô, tại sao còn gọi điện cho ta?

- Ngài Davis, chẳng lẽ ngài không ngạc nhiên vì sao tôi biết số điện thoại của ngài sao?

Mễ Tuyết cười nói.

- Chuyện này có gì phải biết chứ, cô đã là người phụ nữ của Chu Hùng, thì nhất định sẽ biết số điện thoại của tôi từ gã thôi!

Davis nói.

- Tôi chỉ ngạc nhiên là, sao cô biết tôi muốn giết cô?

- Chuyện này đơn giản thôi, vì Chu Hùng chết rồi. Còn tôi lại bị người khác tấn công!

Mễ Tuyết nói.

- Chu Hùng chết chỉ vì anh ta làm việc quá bất cẩn, để lộ thân phận. Mà người có gan giết chết Chu Hùng, ngoài ngài ra, ở đất Ma Cao này, tôi thật sự không tìm được người thứ hai. Thế nên, tôi biết nhất định là ngài đã tới Ma Cao!

- Giỏi, xem ra cô cũng là một người phụ nữ sắc sảo đấy!

Davis cười nói.

- Chỉ tiếc rằng, cô lại đi theo Chu Hùng, cô biết quá nhiều bí mật, tôi không thể không giết cô!

- Ngài Davis, câu này của ngài dễ dọa tôi sợ lắm đấy!

Mễ Tuyết nghe Davis nói muốn giết cô, giọng điệu cũng không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại, còn vô cùng thản nhiên, cô cười nói:

- Tôi đã có gan gọi điện cho ngài thì không còn sợ ngài sẽ giết tôi nữa. Tôi tin những thứ trong tay tôi sẽ khiến ngài thấy thú vị hơn nhiều. Nếu ngài không giết tôi, có lẽ chúng ta có thể làm một cuộc trao đổi!

- Cô định trao đổi điều kiện với tôi? Mễ Tuyết, cô có nhầm không đấy, cô dựa vào đâu mà đòi trao đổi với tôi!

Davis cười lạnh:

- Những điều Chu Hùng biết rất ít, những thứ mà hắn gọi là chứng cứ kia cho dù có giao cho cảnh sát cũng chẳng có tác dụng gì. Phía cảnh sát căn bản cũng không có cách nào tìm ra tổ chức của chúng ta!

- Ngài Davis, câu này của ngài có nghĩa là ngài nhất định sẽ giết tôi!

Giọng điệu Mễ Tuyết vẫn không hề thay đổi. Cô cười nói:

- Ngài Davis, ngài chưa từng nghe câu "tức nước vỡ bờ" sao? Ép người quá đáng, họ sẽ liều mạng phản kháng đấy. Thái độ của ngài bây giờ khiến tôi cảm thấy cho dù tôi có làm gì đi nữa cũng chắc chắn sẽ chết. Nếu thật sự như vậy, tôi sẽ chọn hợp tác với cảnh sát. Một khi tôi biết ngài Davis đây đang ở Ma Cao, nếu tôi báo cảnh sát, tôi tin ngài Davis cũng khó mà rời khỏi Ma Cao được, nhỉ?

Davis bỗng nhiên cười phá lên, vừa cười vừa nói:

- Được, có ý nghĩa, nói rất hay. Được thôi, tôi nghĩ những lời vừa nãy của tôi quả thật có chút không phải. Nhưng cô đã ở bên cạnh Chu Hùng lâu như vậy, cũng nên biết về thế lực của tổ chức chúng tôi chứ, cho dù cô có hợp tác với cảnh sát đi chăng nữa, cũng không gây ra chút uy hiếp nào cho chúng tôi cả!

Davis nói như vậy, mục đích chính là muốn tạo áp lực tâm lý cho Mễ Tuyết.

Thực tế không giống như lời hắn nói, hắn không phải không lo lắng gì về người phụ nữ tên Mễ Tuyết này, ngược lại, hắn rất lo những chứng cứ mà Chu Hùng để lại hiện đang nằm trong tay cô ta. Có thể Chu Hùng không hiểu rõ về tổ chức, nhưng Davis lại là người liên hệ trực tiếp với Chu Hùng. Chu Hùng hoàn toàn hiểu rất rõ về Davis. Điều Davis lo chính là những chứng cứ Chu Hùng để lại có khả năng chứng minh tội phạm của hắn, nếu vậy, chỉ có bản thân hắn gặp nguy hiểm. Song, Davis không thể để lộ bất kỳ điểm yếu nào trong giọng điệu, để Mễ Tuyết nắm được thóp của hắn. Như vậy hắn sẽ chuyển từ bị động sang chủ động, để Mễ Tuyết cảm thấy không còn gì uy hiếp được hắn.

Mễ Tuyết lại không hề có động thái gì, cô vẫn giữ nụ cười, nói:

- Ngài Davis, cuộc nói chuyện giữa chúng ta có thể thẳng thắn hơn một chút được không?

- Tôi không hiểu ý của cô!

Davis nói.

- Ngài Davis, vậy thì tôi nói thẳng nhé!

Mễ Tuyết nói.

- Từ trước đến nay, Chu Hùng luôn là ông chủ của tôi, mọi chuyện của anh ta tôi không hề biết gì cả. Chỉ là trước khi tới Hồng Kông, anh ta từng nói với tôi về chuyện của ngài. Còn về việc sao tôi có được số điện thoại này, tôi nghĩ tôi có nói ra, chắc ngài cũng không tin đâu!

- Chưa chắc, cô không nói ra, sao biết được tôi không tin.

- Số điện thoại này chỉ là do tôi vô tình thấy được trong hành lý của Chu Hùng thôi. Ngoài số điện thoại này ra, Chu Hùng còn để lại một số chứng cứ và một cuốn sổ ghi chép. Đương nhiên, những thứ đó đối với tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì, tôi chỉ là một người phụ nữ, cái tôi cần chỉ là tiền thôi!

Mễ Tuyết nói.

- Nếu ông chịu buông tha cho tôi, cộng thêm đưa cho tôi một khoản tiền, tôi cũng không ngại giao lại những thứ này cho ông. Ngài Davis, không biết điều kiện tôi đưa ra, ông có chấp nhận không?

- Chỉ đơn giản như thế thôi sao?

Davis hỏi.

- Đương nhiên!

Mễ Tuyết nói.

- Chỉ đơn giản như thế thôi!

- Nếu chỉ đơn giản như vậy, ta có thể đồng ý với cô. Chỉ cần cô giao cho tôi những tài liệu mà Chu Hùng để lại, tôi sẽ không giết cô, hơn nữa còn đưa cho cô 5 triệu USD, không biết như vậy đã thỏa mãn cô chưa?

Mễ Tuyết nghe xong, cười nói:

- Thỏa mãn thì thỏa mãn rồi, nhưng tôi có một vấn đề nhỏ. Làm thế nào để tôi tin những lời ngài nói là thật?

- Nãy tôi đã nói rồi, những chứng cứ trong tay cô đối với tôi cũng chẳng có tác dụng gì. Tôi đồng ý cho cô cơ hội này, chỉ vì muốn giải quyết nhanh chuyện này thôi!

Davis nói.

- Tôi không muốn kéo dài mãi!

- Ngài Davis, nếu ngài đã nói vậy, thì xin lỗi, tôi sẽ không nói gì với ngài nữa!

Mễ Tuyết cười lạnh:

- Mấy lời của ngài chẳng có chút an toàn nào đối với tôi cả. Giờ tôi đang đặt cược, lấy tính mạng của mình để đặt cược. Tôi sẽ phải suy tính từng bước một. Nếu ngài khiến tôi cảm thấy ván cược này tôi chắc chắn sẽ thua, vậy thì tôi sẽ chọn cách cả hai cùng thua để kết thúc mọi chuyện. Xác của Chu Hùng hiện đang ở chỗ cảnh sát Ma Cao, chỉ cần tôi chỉ điểm là do ngài giết, tôi tin cảnh sát Ma Cao sẽ lập tức đến bắt ngài. Tiện đây tôi cũng nhắc ngài một câu, nữ cảnh sát Hồng Kông đó vẫn chưa chết, cô ấy đã quay về Ma Cao, thay mặt cảnh sát Hồng Kông phối hợp với cảnh sát Ma Cao, mục đích chính là để tóm được ngài. Ngài Davis, tôi nói đến đây cũng khá nhiều rồi!

Davis cảm thấy Mễ Tuyết định cúp máy. Hắn lúc nãy cũng chỉ là gắng gượng nắm thế chủ động, giờ nghe Mễ Tuyết nói nữ cảnh sát Hồng Kông kia đã quay lại Ma Cao, hơn nữa còn là vì bắt chính hắn. Davis vội vàng nói:

- Vậy thì chúng ta có thể từ từ bàn bạc, có thể do giọng điệu của tôi hơi nặng lời, tôi xin lỗi cô. Tôi có thể bảo đảm với cô rằng, nếu cô giao những thứ Chu Hùng để lại cho tôi, tôi đảm bảo sẽ không giết cô, hơn nữa còn đưa tiền cho cô!

- Ngài Davis, ban nãy tôi đã nói rồi. Tôi chỉ muốn một lý do để tin những lời ngài nói là sự thật!

Mễ Tuyết lặp lại.

- Chứ không phải muốn nghe những lời này của ngài!

Davis cau mày, hắn thực sự không rõ người phụ nữ này rốt cuộc muốn nghe hắn nói gì. Davis thăm dò hỏi:

- Không biết cô muốn nghe tôi nói điều gì?

- Những lời thật lòng của ngài, ngài Davis. Nãy tôi đã nói rồi, giữa chúng ta tốt nhất nên nói thẳng, nói thật cho nhanh, nhưng tôi lại không cảm thấy chút thành thật nào từ ngài đối với tôi!

Mễ Tuyết nói.

- Ngài nói xem ngài có thể làm gì để khiến tôi tin những lời ngài nói là sự thật đây!

Davis cau chặt mày, im lặng một lúc, cuối cùng cũng thở dài, giọng ôn hòa nói:

- Được thôi, tôi thừa nhận tôi rất muốn lấy được những thứ từ trong tay cô. Những thứ đó đối với tôi rất quan trọng. Chu Hùng từ trước đến nay đều do tôi chỉ đạo. Những thứ hắn có có lẽ không có tác dụng gì với tổ chức, nhưng lại có tác dụng với tôi. Không biết câu trả lời này của tôi đã làm cô thỏa mãn chưa?

- Rất mãn nguyện, ồ, không, phải nói là vô cùng mãn nguyện!

Mễ Tuyết cười nói:

- Có câu nói này của ngài, tôi nghĩ tôi có lý do để mạo hiểm chuyến này. Như thế này đi, tối nay 8 giờ ngài tới phòng mật ở khách sạn , tôi sẽ ở đó đợi ngài. Ngài Davis, tôi hy vọng người tôi gặp là ngài chứ không phải thuộc hạ ngài phái đến giết tôi. Ngài nên biết rằng, một khi tôi đã dám gọi điện cho ngài, tôi nhất định sẽ có cách đề phòng. Tôi hy vọng chúng ta có một cuộc trao đổi vui vẻ!

- Được, tôi đồng ý!

Davis nói.

- Tôi đảm bảo sẽ đích thân tới đó!

- Davis, như thế là tốt nhất!

Mễ Tuyết nói.

- Nãy tôi có nói rồi, lần này tôi đang đặt cược, đặt cược mạng sống của mình vào ván này. Nếu tôi cược thua, tôi chỉ có thể chết. Thế nên, tôi hy vọng trước khi quyết định cược, tôi có thể đạt được cơ hội chiến thắng cao nhất.

- Điều này cô yên tâm đi, lần này, người thắng nhất định là cô!

Davis nói.

Sau khi Davis cúp điện thoại, hắn không lập tức quay lại phòng VIP mà lấy thuốc ra, châm lửa hút. Hút xong một điếu, Davis ném ngay điếu thuốc xuống tấm thảm đỏ trên mặt đất, đầu thuốc cháy xém tấm thảm, tạo ra mùi khét.

Davis giơ chân lên, dập tắt đầu thuốc, một nụ cười lạnh băng khẽ xuất hiện trên mặt hắn.

Lúc Davis quay lại phòng VIP, hắn thấy Hoskin đang nói chuyện rất vui vẻ với Kim Quảng, chai rượu vang trước mặt đã cạn, lại đổi thêm một chai mới.

- Bạn của tôi, cuộc điện thoại này ông nói cũng dài thật đấy!

Hoskin thấy Davis quay lại, cười nói:

- Có phải có chuyện gì khó giải quyết lắm không?

- Thật sự có chút chuyện khó giải quyết!

Davis ngồi xuống, đưa tay ôm mỹ nữ kiều diễm vào lòng, hôn một cái thật mạnh lên khuôn mặt nõn nà của cô, ngay sau đó liền quay sang Hoskin, nói:

- Tôi có thể giải quyết được. Có điều, ông bạn à, tối nay tôi có thể không xem được màn biểu diễn đặc sắc đó rồi, tôi cần phải đi gặp một người!

Hoskin nghe xong, cười nói:

- Ông bạn, đó quả thật là một chuyện đáng tiếc, tôi rất hy vọng ông có thể nhìn thấy tên đầu sỏ Satan của tổ chức vũ khí Lang Nha bị tôi giày vò cho đến chết như thế nào!

Kim Quảng cũng cười nói:

- Ngài Hoskin, giờ tôi cũng rất mong chờ màn biểu diễn này bắt đầu, tôi tin lần này sẽ là màn biểu diễn đặc sắc nhất mà tôi từng được xem!

- Tôi cũng muốn xem, chỉ đáng tiếc, nãy tôi vừa nhận được điện thoại của người phụ nữ của Chu Hùng, cô ta muốn làm một cuộc trao đổi với tôi, lần này tôi nhất định phải đích thân đi xử lý!

Davis vừa nói vừa cầm ly rượu vang trước mặt, uống một hơi, rồi nói tiếp:

- Người của tôi đã thất thủ một lần. Tôi không thể để thất thủ lần nữa, lần này, tôi phải đích thân đi xử lý cho xong chuyện này!

Hoskin nghe Davis nói vậy, hắn liền cười:

- Ông bạn, nếu ông đã có chuyện thì cứ đi giải quyết đi. Ông yên tâm, tôi sẽ quay lại toàn bộ quá trình, tôi muốn trong những năm còn sống, ngày nào cũng có thể xem cuốn băng tôi giày vò Satan đến chết, như thế cho dù có chết, tôi cũng sẽ chết mà không hối tiếc!

Davis liền cầm ly rượu lên, nói:

- Vậy thì tôi chúc ông tối nay mọi chuyện thuận lợi!

- Được!

Hoskin nói.

Choang!

Ba chiếc ly chạm vào nhau, phát ra âm thanh trong trẻo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!