Diệp Lăng Phi lúc này mãi mới dỗ dành xong Bành Hiểu Lộ. Đợi lúc hắn vừa quay về phòng, chuyện đau đầu khác lại ập tới, cô nhóc Angel cũng muốn cùng Diệp Lăng Phi đi dạo.
Diệp Lăng Phi nghĩ một lát, nếu ném một mình Angel ở lại khách sạn thì quả thật không ổn lắm. Hôm nay lại là Tết Nguyên Đán, thế là hắn quyết định cả nhóm cùng đi chơi. Diệp Lăng Phi vốn còn lo Bành Hiểu Lộ sẽ có ý kiến, nhưng thấy cô cũng không hề tỏ ra khó chịu, hắn lúc này mới yên tâm đi dạo phố.
Ma Cao tuy nhỏ nhưng lượng khách du lịch đổ về đây mỗi năm lại rất đông. Hôm nay là Tết Nguyên Đán nên trên đường phố lại càng đông nghịt khách tham quan.
Sòng bạc là ngành kinh doanh trọng điểm ở Ma Cao, có điều, đến Ma Cao không chỉ có thể lao vào sòng bài, mà còn có rất nhiều khu vui chơi giải trí khác. Ví dụ như trò chơi “Trăm bước lên trời” cũng là một trò tiêu khiển khá hay.
“Trăm bước lên trời” bắt đầu từ độ cao 100 mét trên tháp, cả quá trình lên xuống mất khoảng hơn hai tiếng. Còn có trò nhảy cao, có thể đẩy du khách lên độ cao 233 mét trong vòng 20 giây, sau đó lao xuống với tốc độ 75 km/h, nhưng vẫn rất an toàn và chắc chắn.
Bành Hiểu Lộ rất ít khi ra ngoài chơi, chỉ cần nhìn vẻ mặt vui vẻ của cô cũng có thể nhận ra, thật ra trong lòng cô vẫn thích cuộc sống thế này hơn. Chỉ là cô đã quen với nếp sống quân đội nên mới khiến người khác hiểu lầm rằng cô là một cô gái không thích thế giới ồn ào bên ngoài.
Angel khoác tay Diệp Lăng Phi, nhìn dáng vẻ vui sướng của Bành Hiểu Lộ, cô khẽ huých vào tay hắn, nói nhỏ:
- Satan, em thấy Bành Hiểu Lộ không phải dạng dễ đối phó đâu, anh phải chú ý đấy, đừng có chơi đùa quá trớn!
- Chuyện này còn cần em dạy sao!
Diệp Lăng Phi lườm Angel một cái, hắng giọng:
- Em cũng là một nhân vật khó nhằn, hai người các em đều có điểm này giống nhau!
- Em đâu có như thế!
Angel bĩu môi, không vui khi bị Diệp Lăng Phi nói vậy, cô lạnh lùng đáp:
- Em thích anh, nhưng em cũng thích cả phụ nữ nữa, cho dù không có anh ở bên, em vẫn có thể sống vui vẻ được!
- Anh hy vọng em có thể sống như vậy.
Diệp Lăng Phi nói.
Bành Hiểu Lộ chơi xong liền chạy qua, trán lấm tấm mồ hôi, vừa chạy tới trước mặt Diệp Lăng Phi, cô liền cười nói:
- Sao hai người không chơi, nãy giờ chỉ đứng nhìn thôi à!
- Mấy trò này không hợp với anh, anh già rồi!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Hiểu Lộ, anh thấy cũng không còn sớm nữa, hôm nay chúng ta chơi cả ngày rồi, lát nữa đi ăn cơm thôi!
- Ăn cơm xong thì làm gì tiếp ạ?
Bành Hiểu Lộ có vẻ rất mong chờ những hoạt động sau đó. Diệp Lăng Phi còn chưa kịp nói, Angel đã cướp lời:
- Ăn xong thì về ngủ thôi!
Khuôn mặt Bành Hiểu Lộ thoáng chút thất vọng, trông bộ dạng này biết ngay cô vẫn chưa chơi đã, còn muốn đi tiếp. Diệp Lăng Phi lo cô sẽ giận, dù sao sáng nay lúc dỗ dành, hắn có nhắc tới việc đi xem phim. Hắn liền cười nói:
- Hiểu Lộ, vốn tối nay anh định đi xem phim, nhưng nghĩ lại thấy xem phim cũng chẳng có gì hay, toàn là đồ giả tạo, chi bằng chúng ta ăn cơm xong ra bờ biển đi dạo nhé?
Bành Hiểu Lộ nghe xong câu này, nụ cười tươi tắn lại xuất hiện trên môi, cô gật đầu lia lịa:
- Được đó!
Bành Hiểu Lộ nhìn Angel, thấy cô đang khoác tay Diệp Lăng Phi. Cô cũng đưa tay ra, khoác lấy cánh tay còn lại của hắn. Tuy đàn ông được mỹ nữ vây quanh là một chuyện đáng mừng, nhưng cũng phải xem đó là ai. Diệp Lăng Phi bị Angel và Bành Hiểu Lộ kẹp hai bên, đúng là một chuyện khổ sở. Trong lòng hắn không hề muốn có bất cứ sự đột phá nào với cả hai người phụ nữ này, phải biết rằng, cả hai đều là những người hắn không nên dính dáng tới.
Diệp Lăng Phi chọn một quán ăn nhỏ bên bờ biển. Quán ăn này trông bề ngoài nhỏ bé, nhưng không gian bên trong lại vô cùng tao nhã, đồng thời, giá cả cũng cực kỳ đắt đỏ. Người bản địa ở Ma Cao sẽ không dám tới đây ăn, những người tới đây đa phần là khách du lịch.
Diệp Lăng Phi, Angel và Bành Hiểu Lộ chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Cửa sổ được làm bằng gỗ, để lộ những vân gỗ tự nhiên. So với những cánh cửa bằng nhôm đơn điệu, kiểu cửa này hiển nhiên có phần khác biệt hơn nhiều.
Chiếc ghế ở đây rất nhỏ, Bành Hiểu Lộ và Diệp Lăng Phi phải ngồi sát lại với nhau. Angel ngồi đối diện nhìn bộ dạng của Diệp Lăng Phi, không nhịn được bật cười khúc khích.
- Có gì đáng cười chứ, em không biết anh đi cùng hai mỹ nữ như các em áp lực thế nào à?
Diệp Lăng Phi nói.
- Nhất là em đó Angel, trời đông thế này mà còn mặc phong phanh như vậy, cố tình gây chú ý à? Cẩn thận bị mấy tên dê xồm lôi đi bây giờ!
- Mùa đông thì sao chứ, thời tiết cũng có lạnh lắm đâu!
Angel hừ lạnh, đáp.
- Còn về mấy tên dê xồm thì em càng không sợ, có anh ở đây rồi, tên nào còn dám bén mảng tới gần em chứ!
Diệp Lăng Phi bất lực lắc đầu, đưa mắt nhìn về phía Bành Hiểu Lộ, nói:
- Hiểu Lộ, em nghe thấy chưa, đây chính là kiểu con gái bị thế giới muôn màu làm hư hỏng đó, em nhất định đừng học theo cô ấy. Thế nên, anh nghĩ quân đội là nơi thích hợp nhất với em!
- Quân đội có gì hay chứ, cuộc sống nhàm chán!
Bành Hiểu Lộ nói.
- Hôm nay em mới phát hiện, em đã tách biệt với thế giới bên ngoài quá lâu rồi, có những thứ em còn chưa từng thấy. Em về sẽ suy nghĩ tới việc rời quân đội, có lẽ em sẽ xin điều tới thành phố Vọng Hải!
- Được đó, đến thành phố Vọng Hải đi, tôi cũng ở đó, tôi có thể đưa cô đi chơi!
Angel nghe Bành Hiểu Lộ muốn tới Vọng Hải, liền hí hửng đồng ý.
Diệp Lăng Phi lườm Angel, nói:
- Em lại thế rồi. Hiểu Lộ đâu thể tùy tiện tới Vọng Hải được, cho dù cô ấy rời quân đội thì cũng sẽ ở lại Bắc Kinh làm việc!
- Điều này chưa chắc đâu!
Bành Hiểu Lộ nói:
- Em có thể xin điều tới thành phố Vọng Hải mà, dù sao bên đó cũng có quân khu!
- Cái này... ăn cơm trước đã, chuyện sau này… để sau hẵng nói!
Diệp Lăng Phi nghe Bành Hiểu Lộ nói muốn điều tới Vọng Hải, hắn liền ý thức được rắc rối của mình lại sắp nhiều thêm. Chẳng lẽ mình dính phải vận đào hoa rồi sao, sao cô nào cũng muốn dính lấy mình thế này.
Có một số chuyện muốn trốn cũng không trốn được, điều duy nhất có thể làm là dũng cảm đối mặt.
Diệp Lăng Phi để Dã Lang ở lại Ma Cao xử lý những chuyện còn lại, còn hắn thì lên máy bay quay về Vọng Hải. Diệp Lăng Phi có dự định của riêng mình. Dã Lang không thể cứ sống một mình mãi được, cô cảnh sát tên Lương Ngọc kia cũng không tồi. Diệp Lăng Phi hy vọng Dã Lang có thể tiếp xúc với Lương Ngọc nhiều hơn, nếu Dã Lang cảm thấy thoải mái khi ở bên cô ấy, hắn cũng không phản đối việc Dã Lang định cư ở Hồng Kông.
Bành Hiểu Lộ trực tiếp lên máy bay về Bắc Kinh. Tuy đã chia tay, nhưng trong lòng Diệp Lăng Phi vẫn có cảm giác bất an, dường như sắp có chuyện gì đó xảy ra. Nhất là câu nói trước lúc đi của Bành Hiểu Lộ, cô nói muốn điều đến Vọng Hải làm việc, điều này cứ khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy cô có ý muốn bám lấy hắn.
Hắn thì có gì hay chứ? Một gã đàn ông hơn ba mươi tuổi, đã có gia đình, cũng chẳng đẹp trai gì. Tại sao Bành Hiểu Lộ lại thích hắn?
Bạch Tình Đình đứng ở sân bay đợi Diệp Lăng Phi. Sau khi hắn vừa xuống máy bay, cô đã chẳng màng đến ánh mắt của mọi người xung quanh, lao tới hôn hắn.
Bạch Tình Đình có ngàn lời muốn nói với Diệp Lăng Phi, nhưng Angel lại ở ngay bên cạnh nên cô không tiện nói. Cô đành nén những lời đó vào lòng, đợi về nhà sẽ từ từ nói với hắn sau cũng không muộn. Lên xe, Bạch Tình Đình thắt dây an toàn xong, bỗng quay sang nói với Angel:
- Angel, tôi quên nói với cô một chuyện, ở nhà có thêm hai người nước ngoài nữa, họ vừa tới tối qua!
- Người nước ngoài!
Angel giật mình, hỏi:
- Trông thế nào?
- Hai thiếu nữ tóc vàng óng, tuổi chừng mười tám, mười chín, họ là chị em sinh đôi!
Bạch Tình Đình nói.
- Tối qua tôi chỉ nhìn qua họ một lát, họ luôn đi cùng Alice. Vì tối qua tôi có việc bận nên cũng không hỏi kỹ Alice!
- Sinh đôi?
Angel vừa nghe xong, hai mắt liền sáng rực lên đầy vẻ phấn khích, trông dáng vẻ như hận không thể bay thẳng về nhà ngay lập tức.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Angel, xem ra em lại có chuyện để làm rồi!
- Liên quan gì tới anh, đây là chuyện riêng của em!
Angel lạnh lùng đáp.
Diệp Lăng Phi cũng chẳng buồn đôi co với Angel, đưa mắt nhìn về phía Bạch Tình Đình, hỏi:
- Bà xã, trong thời gian anh rời Vọng Hải, ở đây có xảy ra chuyện gì không?
- Cũng không có chuyện gì lớn!
Bạch Tình Đình vừa lái xe ra khỏi sân bay, vừa nói:
- Chỉ là hai ngày trước bố của Hân Mính có tới gặp em, nói về chuyện nhà ở thu nhập thấp. Em đã đồng ý với bác Chu là sau Tết sẽ khởi công, xây dựng một lần 3000 căn hộ. Ông xã, đến lúc đó hạng mục ở Long Sơn có thể sẽ phải lùi lại một chút!
- Chuyện này không thành vấn đề!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh cũng không vội khai phá khu Long Sơn, nếu bí thư Chu đã cần chúng ta giúp đỡ, tự nhiên không thành vấn đề!
- Ồ, đúng rồi!
Bạch Tình Đình bỗng nói:
- Ông xã, anh có biết cô gái nào tên Phương Linh không?
- Phương Linh?
Diệp Lăng Phi nghe thấy cái tên này thì giật mình, ngay sau đó liền hỏi:
- Cô ấy làm sao?
- Cô ấy gửi cho anh một thiệp mời, có vẻ như mùng 10 tháng 1 này cô ấy kết hôn, mời anh tới dự hôn lễ!
Bạch Tình Đình nói.
Diệp Lăng Phi sao có thể không nhớ cô gái tên Phương Linh này chứ, đó là cô gái hắn quen lúc mới vào làm ở công ty bảo hiểm Dân An. Không ngờ Phương Linh đã kết hôn nhanh như vậy, quả thật nằm ngoài dự đoán của hắn. Có điều thế cũng tốt, giữa hắn và Phương Linh vốn không có nhiều tiếp xúc. Diệp Lăng Phi cũng không muốn dính dáng tới quá nhiều phụ nữ, tình hình hiện nay đã đủ khiến hắn mệt mỏi khi phải đối phó rồi.
- Đó là một đồng nghiệp cũ lúc anh làm ở công ty bảo hiểm thôi, chắc là kết hôn muốn mời anh tới dự để thu chút tiền mừng đây mà!
Diệp Lăng Phi nói.
- Ồ!
Bạch Tình Đình cũng không nghĩ nhiều, thuận miệng nói một câu:
- Ông xã, tối nay bố em muốn ăn cơm với chúng ta, anh có đi không?
- Đi chứ, đương nhiên phải đi rồi!
Diệp Lăng Phi lập tức nói.
- Bà xã, anh còn muốn nói chuyện với bố về việc của chúng ta nữa