Diệp Lăng Phi lần trước có nhắc tới việc sửa sang lại biệt thự một chút. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ở nhà bàn bạc xong, cảm thấy nên đợi Diệp Lăng Phi về rồi bàn bạc thì tốt hơn. Diệp Lăng Phi là trụ cột trong gia đình, mọi chuyện đều cần anh quyết định. Do đó, lúc Diệp Lăng Phi quay về, trong nhà vẫn không có thay đổi gì nhiều.
Bụng của Chu Hân Mính đã nhô lên rồi, vốn cô định cùng Bạch Tình Đình đi đón Diệp Lăng Phi, nhưng Bạch Tình Đình lo cho sức khỏe của cô, nhất quyết không để Chu Hân Mính tới sân bay.
- Hân Mính, qua đây thơm một cái nào!
Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình từ ngoài sân bước vào cửa biệt thự. Thành phố Vọng Hải vừa có tuyết rơi, thời tiết có chút lạnh. Chu Hân Mính mặc một chiếc áo khoác lớn màu trắng tuyết, đứng ngay ở cửa chờ Diệp Lăng Phi về, trông hệt như cảnh hiền thê đứng đợi phu quân về nhà.
Chu Hân Mính nghe thấy giọng điệu trêu chọc của Diệp Lăng Phi, khuôn mặt xinh đẹp của cô liền thoáng chút ngại ngùng, đợi Diệp Lăng Phi đến gần mới nói:
- Vào nhà thôi, bên ngoài lạnh quá!
Diệp Lăng Phi ôm lấy eo Chu Hân Mính, đưa môi lại gần, hôn mạnh lên môi cô một cái. Lúc này anh mới thỏa mãn ôm cả Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính bước vào trong biệt thự.
Trương Vân đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, sau khi biết hôm nay Diệp Lăng Phi về, cô lại làm thêm mấy món ăn nữa. Đây đều là những việc Bạch Tình Đình sắp xếp, tuy rằng Diệp Lăng Phi ở Ma Cao có thể ăn những món ngon, nhưng dù sao cũng không giống cơm nhà. Đừng nghĩ Bạch Tình Đình không biết nấu ăn, nhưng là một người vợ, cô vẫn khá đảm đang, lúc nào cũng suy nghĩ cho chồng.
- Bà xã, không đùa chứ, giờ này mà ăn cơm à?
Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, đã hai giờ chiều rồi, lúc này mà ăn thì tối chắc khỏi cần ăn nữa.
- Ông xã, mọi người đều chưa ăn gì cả, đợi anh về cùng ăn đó!
Bạch Tình Đình bĩu môi nói:
- Hân Mính cũng chưa ăn cơm, cô ấy đang mang bầu mà vẫn đợi anh về nhà cùng ăn đấy!
- Hai em ngốc thật, sao lại không ăn cơm đi chứ!
Diệp Lăng Phi nghe thấy cả mấy người đều chưa ăn, trong lòng có chút áy náy, bèn nói:
- Được thôi. Trương Vân, cô dọn dẹp một chút đi, chúng ta cùng nhau ăn cơm!
- Tôi không cần đâu, tôi ăn tạm chút là được rồi, mọi người ngồi ăn đi!
Trương Vân không muốn ngồi ăn cùng Diệp Lăng Phi, dù sao cô cũng chỉ là người giúp việc.
- Cô nói linh tinh gì vậy, sao lại là ăn tạm chứ!
Diệp Lăng Phi nói với Trương Vân:
- Tôi vừa mới về, chúng ta cùng ngồi ăn cho vui vẻ, thôi nào, Trương Vân, cô đừng nói nhiều nữa, mau dọn ra đi, cùng nhau ăn cơm nào!
Trương Vân nghe Diệp Lăng Phi nói vậy mới đồng ý ngồi ăn cùng. Diệp Lăng Phi trở về phòng ngủ, cởi áo khoác ngoài, thay một bộ đồ ở nhà rộng rãi thoải mái rồi gọi Bạch Tình Đình lại:
- Tình Đình, đi lấy một chai rượu vang ra đây, hôm nay chúng ta uống một chút!
- Vâng!
Bạch Tình Đình tới tủ rượu, tìm ra một chai rượu vang. Cô cầm trong tay nói:
- Ông xã, có cần mua thêm gan ngỗng Pháp không?
- Cầu kỳ thế làm gì, chúng ta chỉ ăn một bữa cơm nhà thôi mà!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bà xã, cảm giác ở nhà vẫn khác với ăn ở khách sạn!
- Đó là điều đương nhiên rồi!
Bạch Tình Đình cười nói.
- Nếu không phải thế, anh chắc sẽ ngày ngày ở khách sạn thôi!
- Ai bảo thế, nếu chúng ta ở khách sạn, cũng phải đem cả Hân Mính qua đó, ba người chúng ta điên cuồng một đêm!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa vỗ vào mông Bạch Tình Đình, miệng cười nói:
- Bà xã, mông em lại đẫy đà hơn rồi đấy, sao mà căng nẩy thế chứ, tối nay anh phải kiểm tra thật kỹ mới được!
Bạch Tình Đình nũng nịu nói:
- Ai béo lên đâu chứ, anh chỉ nói linh tinh!
Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng nũng nịu, yêu kiều của Bạch Tình Đình, cười nói:
- Bà xã, anh đùa thôi mà!
Nói đến đây, Diệp Lăng Phi lại ghé sát miệng vào tai Bạch Tình Đình, cười gian nói:
- Bà xã, mấy ngày nay anh buồn chết đi được, một mình ở Ma Cao chỉ có thể ngủ cô đơn, chỗ đó của anh sắp hỏng mất rồi!
- Đi, đi nào, mau xuống ăn cơm thôi, anh chỉ toàn nói mấy chuyện linh tinh!
Tuy miệng Bạch Tình Đình nói vậy, nhưng bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô lại túm lấy hạ thân của Diệp Lăng Phi, ngay sau đó liền nũng nịu thì thầm:
- Gạt người!
Diệp Lăng Phi cầm những thứ hắn mua ở Ma Cao xuống dưới lầu, đi một chuyến Ma Cao sao có thể không mua quà về chứ!
Chỉ là mấy món quà này đều do Angel giúp chọn, Diệp Lăng Phi đâu có biết mua quà. Bành Hiểu Lộ càng không biết gì, chỉ có Angel mới hiểu được việc chọn đồ cho phụ nữ.
Diệp Lăng Phi mua cho Bạch Tình Đình một bộ lễ phục của Chanel cùng một số đồ trang điểm. Bạch Tình Đình thường xuất hiện trong những bữa tiệc, dạ hội, thế nên quần áo dạ hội là không thể thiếu được. Còn về Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi mua cho cô một chiếc váy dài thắt đai, cùng với một số đồ trang điểm khác. Ngoài ra, Diệp Lăng Phi còn mua cho Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính mỗi người hai bộ nội y sexy, đây cũng là ý của Angel, tuy Diệp Lăng Phi cho rằng hắn không nên tự mua mấy thứ này, nhưng cuối cùng vẫn quyết định mua hai bộ nội y gợi cảm.
Cũng vì hai bộ nội y sexy này mà Bành Hiểu Lộ đã liếc Diệp Lăng Phi không ít lần. Bành Hiểu Lộ tự nhiên không bao giờ mặc những bộ đồ kiểu này, có thể nói là nhìn thấy thôi đã đỏ mặt.
Đương nhiên, Diệp Lăng Phi không thể quên phần của Trương Vân, hắn cũng mua cho cô một bộ đồ thời trang. Sau khi phát quà xong, Diệp Lăng Phi mới tới bàn ăn.
Hắn ngồi ở giữa, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngồi hai bên. Trương Vân thì ngồi cách xa một chút, bên cạnh Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình mở rượu, rót vào ly của bốn người một chút. Nghĩ đến việc Chu Hân Mính đang mang bầu, cô chỉ rót cho Chu Hân Mính một ít cho có lệ.
- Trước khi ăn cơm, anh có vài lời muốn nói!
Diệp Lăng Phi cố ý hắng giọng, nhìn vào khuôn mặt Bạch Tình Đình trước tiên rồi nói:
- Bà xã, lúc ở Ma Cao anh nhớ em da diết, nghĩ tới từng phút từng giây ở bên em. Có em bên cạnh thật sự là may mắn lớn nhất đời anh!
- Ông xã, sao anh lại nói như vậy chứ!
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi nói vậy rõ ràng là có chút ngượng ngùng. Những lời này nói lúc chỉ có hai người trên giường thì còn được, nhưng nói trước mặt người khác thế này, Bạch Tình Đình cảm thấy có chút nổi da gà. Diệp Lăng Phi đưa tay nắm lấy tay cô, nói:
- Bà xã, đây là những lời thật lòng của anh, anh thật sự rất vui mừng khi có được em, anh yêu em!
Diệp Lăng Phi đưa môi tới. Bạch Tình Đình ngại ngùng ngẩng lên, hôn nhẹ Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi lại kéo tay Chu Hân Mính, nói:
- Hân Mính, cả đời này sau khi có được Tình Đình, lại có thể có được em, cho dù anh có chết cũng không hối tiếc. Trước khi gặp hai em, cuộc đời anh chẳng hề hoàn mỹ, nhưng bây giờ, anh cảm thấy xung quanh mình đều là hạnh phúc, vì có em và Tình Đình ở bên, anh có dũng khí đối mặt với bất cứ thử thách nào!
Chu Hân Mính ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, không hề né tránh, trong mắt cô có chút lệ long lanh. Từ khi quen biết Diệp Lăng Phi, cuộc đời cô như bước sang một trang mới. Trước đây, Chu Hân Mính luôn khát vọng trở thành một nữ cảnh sát ưu tú, cô căn bản không nghĩ tới chuyện kết hôn. Nhưng khi người đàn ông tên Diệp Lăng Phi này xuất hiện, tất cả mọi thứ đều thay đổi. Chu Hân Mính càng ngày càng chỉ muốn trở thành một người vợ hiền, có thể cả ngày nói lời yêu thương với chồng mình. Nhưng cô cũng biết đây không phải là hiện thực, bạn thân của cô mới là vợ của Diệp Lăng Phi, cô không thể cướp anh từ tay Bạch Tình Đình. Điều cô có thể làm là âm thầm ở bên cạnh anh, không cần tính toán thân phận.
Nhưng Diệp Lăng Phi lại muốn cho cô một danh phận, và vì điều đó, anh đã bỏ ra rất nhiều. Chu Hân Mính cảm thấy sự lựa chọn ban đầu của mình không sai, được ở cùng người đàn ông này, dù cả đời này chỉ có thể làm người tình của Diệp Lăng Phi, cô cũng thấy xứng đáng.
- Diệp Lăng Phi, em yêu anh!
Chu Hân Mính bỗng nói ra một câu chân thành, sâu nặng. Phải biết rằng trước đây cô không thể ở trước mặt Bạch Tình Đình nói những lời như thế, nhưng lúc này cô quá cảm động nên đã thốt ra. Bạch Tình Đình không hề ghen tỵ, mà còn thấy cảm động. Cảm động là một thứ rất kỳ quặc. Bạn không biết lúc nào, vì lời nói hay chuyện gì mà sẽ bị cảm động, nhưng Bạch Tình Đình lúc này lại vì câu nói của Chu Hân Mính mà cảm động. Phải biết rằng, cô là vợ hợp pháp của Diệp Lăng Phi. Theo lẽ thường, sau khi nghe Chu Hân Mính nói câu này, cô sẽ ghen tỵ, nhưng Bạch Tình Đình lại không hề có cảm giác đó. Trong lòng cô, Chu Hân Mính sớm đã trở thành một thành viên trong gia đình này, cô và Chu Hân Mính đều là vợ của Diệp Lăng Phi.
-o0o-
Diệp Lăng Phi nắm chặt bàn tay mềm mại của Chu Hân Mính, gật mạnh đầu, nói:
- Hân Mính, anh cũng yêu em, anh yêu em và Tình Đình hơn cả sinh mạng của mình, các em là những người không thể thiếu trong cuộc sống của anh!
Diệp Lăng Phi nói những lời này cũng vì hắn vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Lần đi Ma Cao này, trông thì có vẻ trời yên biển lặng, không có gì nguy hiểm, nhưng ai biết được sau lớp bình yên đó lại là sát khí tứ phương, chỉ cần một chút không cẩn thận, tính mạng của Diệp Lăng Phi đã nằm lại ở Ma Cao.
Hoskin trước giờ luôn âm mưu muốn giết Diệp Lăng Phi, từ ban đầu là sát thủ, cho đến sau đó là sự xuất hiện của trường Tử Vong. Hoskin hết lần này tới lần khác vạch kế hoạch tiêu diệt Diệp Lăng Phi. Sau khi thất thủ, Hoskin lại bỏ ra nửa năm, lập một kế hoạch hoàn mỹ không kẽ hở, dụ dỗ thành công Diệp Lăng Phi tới Ma Cao, bước vào cạm bẫy tử thần mà hắn thiết kế riêng cho anh.
Nếu Diệp Lăng Phi không cẩn trọng, cộng thêm chút cơ duyên trùng hợp, anh sẽ không thể nhìn ra và phá được âm mưu của Hoskin. Nếu như thế, Diệp Lăng Phi đã gặp nguy hiểm, có khả năng sẽ không bao giờ được gặp lại Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính nữa. Lần này được trở về nhà, Diệp Lăng Phi có cảm giác như chết đi sống lại, thế nên mới trong tình cảnh này, nói ra những lời như thế.
Đương nhiên, Diệp Lăng Phi sẽ không kể những chuyện xảy ra ở Ma Cao cho Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính nghe, như thế sẽ khiến hai người phụ nữ yêu hắn sâu sắc này phải kinh động, sợ hãi. Diệp Lăng Phi không muốn họ phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
Diệp Lăng Phi hôn lên môi Chu Hân Mính một cái xong, mới đưa mắt nhìn về phía Trương Vân. Anh cười cười, nói:
- Trương Vân, điều tôi muốn nói với cô chính là, cô đã là một thành viên trong gia đình của chúng tôi, tôi hy vọng cô không nên quá khách sáo như vậy, có chuyện gì thì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào!
- Diệp tiên sinh, tôi bây giờ đã rất thỏa mãn rồi!
Trương Vân vội vàng nói:
- Tôi trước giờ chưa từng nghĩ mình lại có thể sống tốt như ngày hôm nay, tôi rất may mắn khi được gặp Diệp tiên sinh!
Diệp Lăng Phi nghe xong, cười nói:
- Trương Vân à, từ bao giờ cô lại trở nên thế này, như thế không tốt đâu, tôi vẫn thích một Trương Vân thật thà, chất phác hơn!
- Diệp tiên sinh, không... không phải đâu, tôi... tôi nói đều là thật lòng cả!
Trương Vân nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, vội vàng giải thích. Bạch Tình Đình nhìn bộ dạng luống cuống của Trương Vân, không nhịn được cười, cô quay sang nói:
- Trương Vân, ông xã tôi chỉ đùa với cô thôi, chúng tôi đều biết cô là một người thật thà. Để hôm nào tôi đưa cô ra ngoài chăm sóc da!
- Cảm ơn!
Trương Vân nói.
Diệp Lăng Phi cũng bật cười, hắn buông tay Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ra, cầm ly rượu lên, nói:
- Anh vốn nên về vào Tết Nguyên Đán, nhưng rất đáng tiếc, hôm đó anh lại không về được. May mà hôm nay cũng không quá muộn, nào, chúng ta cùng nâng cốc, chúc cả nhà một năm mới vạn sự như ý!
- Cạn ly!
Kênh truyền hình thành phố Vọng Hải đưa tin về việc Tùy Trường Hoành thay mặt thị trưởng đi thị sát khu công nghiệp ven biển mới đầu tư vào thành phố. Khu công nghiệp này sẽ chính thức mở cửa hội thương vào năm nay. Mấy năm gần đây, kinh tế thành phố Vọng Hải phát triển vượt bậc, nhưng con bài trọng điểm là ngành du lịch lại không có hiệu quả, ngành công nghiệp cũ cũng không mấy tiến triển, rất nhiều công ty bị lỗ, dẫn đến áp lực lớn đối với ngành công nghiệp mới.
Để ứng phó với tình hình này, ngay khi Chu Hồng Sâm còn là thị trưởng, đã từng đề nghị xây dựng khu công nghiệp ven biển cùng với các thành phố anh em để cùng hưởng nền kinh tế phồn hoa vùng duyên hải. Khu công nghiệp này chủ lực là thu hút đầu tư, những nhà đầu tư mới tham gia sẽ được hưởng chính sách ưu đãi miễn thuế ba năm.
Lúc Chu Hồng Sâm trở thành bí thư thành ủy, khu công nghiệp ven biển này đã được quy hoạch bước đầu, có hơn mười công ty đầu tư động thổ khởi công, xây dựng nhà xưởng. Khu công nghiệp ven biển còn thúc đẩy sự phát triển của những vùng xung quanh, ba thôn quê ở đó cũng được đà phát triển, các khách sạn nhỏ, nhà ăn được xây dựng lên, cũng được coi là mang tới sự phát triển cho khu vực.
Tùy Trường Hoành lần này đến thị sát chủ yếu là để tham quan một xí nghiệp điện tử của nhà đầu tư Nhật Bản vừa hoàn thành. Xí nghiệp này do một tập đoàn tài chính tên là Suzukawa đầu tư, dự kiến sau khi đi vào sản xuất sẽ có khoảng 3000 đến 5000 công nhân làm việc. Đồng thời, Suzukawa cũng là một tập đoàn tài chính quy mô lớn với nhiều công ty con, xí nghiệp điện tử này chẳng qua chỉ là kế hoạch đầu tư thời kỳ đầu của họ. Nếu phát triển tốt, sau này họ sẽ còn tiếp tục đưa nhiều xí nghiệp khác tới đầu tư ở thành phố Vọng Hải.
- Giặc ngoại xâm tiến vào rồi!
Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, tay cầm một điếu thuốc đang hút. Chu Hân Mính đang mang bầu, Bạch Tình Đình lo anh hút thuốc sẽ ảnh hưởng không tốt đến thai nhi nên cấm anh hút thuốc trước mặt Chu Hân Mính. Diệp Lăng Phi chỉ có thể nhân lúc Chu Hân Mính lên lầu thay đồ, ngồi trong phòng khách vừa xem ti vi vừa hút thuốc.
Bạch Tình Đình bưng một đĩa hoa quả vừa rửa từ trong bếp ra, vừa bước ra liền nghe thấy Diệp Lăng Phi lầm bầm. Cô đặt đĩa hoa quả xuống bàn trà trước mặt anh, hỏi:
- Ông xã, anh nói gì thế, giặc ngoại xâm nào tiến vào?
Diệp Lăng Phi vừa thấy Bạch Tình Đình, liền vỗ vỗ lên đùi mình, nói:
- Bà xã, qua đây ngồi, để ông xã thương em một cái nào!
Bạch Tình Đình vén tay áo lên, để lộ ra bàn tay nõn nà trắng như tuyết, đặt mông ngồi xuống đùi Diệp Lăng Phi, nũng nịu cười nói:
- Da mặt anh dày thật đấy, ai cần anh thương chứ!
Diệp Lăng Phi đưa tay ra vuốt ve bộ ngực đẫy đà của Bạch Tình Đình, miệng cười nói:
- Bà xã, em thật sự không nhớ anh sao!
- Không nhớ!
Bạch Tình Đình nũng nịu cười.
- Để anh về chỉ biết bắt nạt em. Ai da, sao anh lại hút thuốc rồi, em đã nói rồi mà, anh không được hút thuốc nữa, anh không nghĩ cho Hân Mính sao, thật là!
Bạch Tình Đình vừa nói vừa lấy điếu thuốc từ miệng Diệp Lăng Phi ra, dập vào gạt tàn.
Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình, tay phải cầm một miếng hoa quả đã gọt sẵn trên đĩa lên, cắn một miếng rồi nhìn về phía màn hình ti vi nói:
- Anh ban nãy nói là mấy tên người Nhật lại quay lại Trung Quốc rồi. Em nói xem thành phố Vọng Hải đang yên ổn như thế, tự dưng lại đi thu hút mấy xí nghiệp Nhật Bản vào đầu tư làm gì chứ? Chẳng lẽ ở khu Đông Hải này người Nhật đầu tư còn ít lắm sao, bây giờ lại chạy tới thành phố Vọng Hải. Anh thấy ở đây tám chín phần là có vấn đề rồi. Anh từng nghe nói, người Nhật thích nhất là thăm lại chốn xưa. Nghĩ lại năm đó, sau khi bị chúng ta đánh đuổi, lúc rời đi bọn họ đã từng nói sẽ còn quay lại. Nhìn xem, bây giờ chẳng phải họ lại quay lại rồi đó sao, hơn nữa còn được chúng ta mời quay lại nữa chứ!
- Anh nói linh tinh vớ vẩn gì thế!
Bạch Tình Đình cầm một quả nhỏ, bóc vỏ rồi đặt vào miệng Diệp Lăng Phi. Anh cắn một miếng. Bạch Tình Đình lại cầm lên một quả khác, bóc vỏ xong đưa vào miệng mình, vừa ăn vừa nói:
- Bây giờ là thời đại nào rồi, còn nghĩ tới những chuyện trước đây làm gì. Ông xã, bây giờ cần phải lợi dụng nguồn vốn đầu tư, người Nhật đến đầu tư ở đây là một chuyện tốt, chúng ta có thể thu hút được kỹ thuật tiên tiến của họ.
- Anh thì không nghĩ vậy!
Diệp Lăng Phi bĩu môi, nói:
- Bà xã, theo như em nói thì Đông Hải sớm đã trở thành đô thị lớn quốc tế rồi, bây giờ chẳng phải vẫn chỉ là một thành phố ven biển nghèo rớt mồng tơi sao? Mấy năm nay, cũng đâu có phát triển nhanh mạnh như thành phố Vọng Hải của chúng ta. Anh xem mấy câu như thu hút kỹ thuật tiên tiến của Nhật Bản cũng chỉ là khẩu hiệu thôi, thật sự chẳng có ích lợi gì đâu. Thế anh hỏi em nhé, em biết Suzukawa là tập đoàn tài chính gì không?
Bạch Tình Đình lắc đầu, hỏi:
- Ông xã, chẳng lẽ anh biết sao?
- Anh đương nhiên là biết rồi!
Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng rồi nói:
- Nghĩ lại năm đó, anh đã từng tiếp xúc với tập đoàn tài chính này. Dã tâm của họ lớn lắm, không chỉ từng bước can dự vào nền công nghiệp dân dụng, mà còn bí mật sản xuất vũ khí quân sự nữa. Anh nghĩ tất cả những gì mà hiện nay tập đoàn này đang làm chính là vì mục đích đó thôi
❃ Thiên Lôi Trúc ❃ Truyện dịch AI