Diệp Lăng Phi nói với Bạch Tình Đình:
- Bà xã, tập đoàn tài chính Suzukawa có dã tâm rất lớn, bọn họ không chỉ thâm nhập vào ngành công nghiệp dân dụng mà còn sản xuất cả vũ khí quân sự. Anh không nghĩ việc tập đoàn tài chính Suzukawa đầu tư vào thành phố Vọng Hải là chuyện tốt đâu!
Bạch Tình Đình ngồi trên đùi Diệp Lăng Phi, tay phải khoác lên vai hắn, hỏi:
- Ông xã, anh nói anh và tập đoàn tài chính Suzukawa đã từng tiếp xúc à?
- Chuyện lâu lắm rồi!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Năm đó, khi còn ở Anh, anh có tiếp xúc với tập đoàn tài chính này. Trong ấn tượng của anh, họ luôn có những hoạt động mờ ám, ví dụ như ngấm ngầm hỗ trợ các thế lực thân Nhật…
Những điều Diệp Lăng Phi nói đều là những chuyện Bạch Tình Đình chưa từng tiếp xúc, thậm chí còn không hiểu rõ. Lần này, nghe được những thông tin ít ai biết từ miệng Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình có chút lo lắng:
- Ông xã, theo lời anh, vậy lần này tập đoàn tài chính Suzukawa đầu tư vào thành phố Vọng Hải không đơn thuần chỉ để kiếm tiền?
- Điều này cũng khó nói, biết đâu họ chỉ đơn thuần muốn kiếm tiền thôi!
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
- Mấy chuyện này không phải việc anh và em cần bận tâm!
Ngay lúc Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Chu Hân Mính mặc chiếc áo lông màu hồng phấn từ trên lầu đi xuống. Bụng cô hơi nhô lên, mỗi bước đi đều hết sức cẩn thận.
Chu Hân Mính bước tới trước sofa. Diệp Lăng Phi vỗ vỗ lên chiếc đùi còn lại của mình, gọi:
- Hân Mính, qua đây!
Chu Hân Mính thấy Bạch Tình Đình đang ngồi trên đùi Diệp Lăng Phi, cô ngập ngừng:
- Em ngồi trên sofa được rồi!
- Hân Mính, cậu qua đây ngồi đi, cậu không biết anh ấy là một tên háo sắc à?
Bạch Tình Đình cất tiếng gọi. Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Chu Hân Mính mới ngồi lên chiếc đùi còn lại của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi tay trái ôm, tay phải ấp, hai bàn tay hoạt động hết công suất. Bị Diệp Lăng Phi trêu chọc đến hơi đau, Bạch Tình Đình bèn cắn nhẹ lên cổ hắn một cái rồi nũng nịu:
- Ông xã, đau chết đi được!
- Thật sao? Sao anh chẳng thấy gì nhỉ?
Diệp Lăng Phi cười đầy ẩn ý:
- Ai bảo bà xã của anh lại quyến rũ đến thế chứ!
- Em không thèm chơi với anh nữa!
Bạch Tình Đình vừa nói vừa định đứng dậy, nhưng lại bị Diệp Lăng Phi ôm chặt. Cô nũng nịu:
- Ông xã, em muốn gọi điện cho bố!
- Thì em cứ ở đây gọi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Em không thích, anh cứ ở đây mà yêu thương Hân Mính đi. Ông xã, anh không biết đâu, lúc anh chưa về, ngày nào cô ấy cũng nhắc đến anh với em, em sắp chịu không nổi nữa rồi!
Bạch Tình Đình cười duyên:
- Em thấy Hân Mính đúng là ngốc thật!
Chu Hân Mính hai má đỏ ửng, vội phản bác:
- Tình Đình, cậu đừng nói linh tinh, tớ nhớ người thường xuyên nhắc đến là cậu mới đúng!
- Tớ nhắc lúc nào chứ!
Bạch Tình Đình đứng dậy khỏi đùi Diệp Lăng Phi.
- Em về phòng gọi điện đây, không làm phiền hai người thân mật nữa. À, ông xã, anh phải chú ý đấy nhé, Hân Mính đang mang bầu đó!
Nói xong, Bạch Tình Đình cười hì hì rồi bước lên lầu. Trong phòng khách chỉ còn lại Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi. Bàn tay Diệp Lăng Phi luồn thẳng vào trong áo, đặt lên bụng nhỏ của Chu Hân Mính.
- Hân Mính, có nhớ anh không?
Diệp Lăng Phi khẽ hỏi.
Chu Hân Mính gật đầu, cô cúi mặt, đôi má mềm mại như sắp ứa nước. Diệp Lăng Phi ghé môi qua, hôn lên đôi môi mỏng manh của cô. Hai tay Chu Hân Mính ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, bộ ngực căng tròn ưỡn lên. Bàn tay Diệp Lăng Phi trượt xuống dưới, lần đến thắt lưng quần của cô rồi cởi ra.
- Hân Mính, em đừng thắt lưng chặt như vậy, không tốt cho thai nhi đâu!
Đôi môi Diệp Lăng Phi rời khỏi môi Chu Hân Mính. Đôi mắt đẹp của cô chan chứa yêu thương, trong mắt chỉ có duy nhất Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính dịu dàng nói:
- Em biết rồi!
Cô khe khẽ cúi đầu, đã thấy Diệp Lăng Phi cởi khóa quần của mình. Bàn tay hắn đang luồn vào trong quần lót, đặt ngay giữa hai chân cô.
- Không được đâu, tối nay anh còn phải đi gặp bố Tình Đình nữa!
Chu Hân Mính không muốn ngăn cản Diệp Lăng Phi, chỉ dịu dàng nói:
- Anh vừa mới về, còn chưa được nghỉ ngơi, em không muốn anh quá mệt. Nếu anh thật sự muốn, tối nay em sẽ ở cùng anh!
Tay Diệp Lăng Phi không hề có ý định rút ra, vẫn đặt nguyên ở hạ thân cô. Đôi môi mỏng manh của Chu Hân Mính khẽ hé mở, miệng Diệp Lăng Phi lại một lần nữa hôn lên môi cô. Mãi một lúc sau, hắn mới luyến tiếc rời khỏi đôi môi đỏ hồng ấy, đồng thời rút tay khỏi nơi riêng tư của cô.
- Em mát-xa cho anh một chút nhé!
Chu Hân Mính khép chặt hai chân, cúi đầu cài lại thắt lưng, rồi ngẩng lên nói với Diệp Lăng Phi:
- Em biết anh bây giờ chắc chắn rất mệt, em giúp anh mát-xa thư giãn một chút. Nếu tối nay anh vẫn muốn, em… em sẽ ngoan ngoãn ở bên anh!
- Ừm!
Diệp Lăng Phi gật đầu. Chu Hân Mính đứng dậy khỏi đùi hắn, Diệp Lăng Phi cũng đứng lên, ôm eo cô lên lầu.
Trong phòng ngủ, Bạch Tình Đình đứng bên cửa sổ, đang nói chuyện với ba mình. Cô muốn xác nhận lại xem khi nào và ăn cơm ở đâu. Bạch Tình Đình cũng lo lắng như Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi vừa mới về nhà, cơ thể còn mệt mỏi, cô muốn để mai hãy ăn cơm cùng Bạch Cảnh Sùng.
- Tình Đình, bố có vài chuyện muốn nói với Tiểu Diệp, để mai ăn cũng được!
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Có điều, bố vẫn hy vọng tối nay có thể gặp nó, có một số lời bố đã định nói trước khi nó đi Ma Cao rồi!
- Bố, dù sao anh ấy cũng là chồng của con, con thương anh ấy!
Bạch Tình Đình nói.
- Con không muốn chồng con vừa về nhà đã phải đi gặp bố ngay. Bố, hay thế này đi, trưa mai chúng ta gặp mặt, dù sao cũng chỉ có một ngày thôi, không sao cả.
Đầu dây bên kia, Bạch Cảnh Sùng khẽ thở dài:
- Tình Đình, bố hỏi lại con một câu, con thật sự muốn làm vậy sao? Bố không muốn con phải hối hận. Con phải biết chuyện này không phải trò chơi vợ chồng của trẻ con, hôm nay tình cảm tốt thì sống cùng nhau. Con và Hân Mính là bạn tốt, nhưng không có nghĩa là sau này giữa hai đứa không có mâu thuẫn. Tình Đình, con đã nghĩ đến việc một khi hai đứa có mâu thuẫn thì sẽ giải quyết thế nào chưa?
- Bố à, chuyện đã đến nước này rồi, bố nói gì cũng vô dụng thôi!
Bạch Tình Đình nói.
- Chẳng lẽ bố muốn con rút lui?
Bạch Cảnh Sùng im lặng. Bạch Tình Đình nói tiếp:
- Bố, con đã nói với bố rồi, cả đời này con chỉ có một người đàn ông. Con và chồng con chuyện gì cũng đã làm, chẳng lẽ bố muốn con đi tìm người đàn ông khác sao? Con không làm được, cũng sẽ không làm. Thật ra, tất cả những chuyện này đều do bố tạo nên cả. Nếu năm đó bố không để con và anh ấy kết hôn thử, cũng sẽ không có những chuyện như thế này. Đương nhiên, con chưa bao giờ hối hận, con chỉ muốn nói với bố, con sẽ không rời xa anh ấy, cho dù bố có phản đối, con cũng sẽ không rời xa anh ấy!
- Tình Đình, bố hiểu rồi!
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Vậy thế này đi, trưa mai chúng ta cùng ăn cơm, bố sẽ bàn với Tiểu Diệp về việc các con tổ chức hôn lễ lúc nào!
- Cảm ơn bố!
Bạch Tình Đình nói.
Cúp điện thoại, cô đưa tay lau vội giọt nước mắt vừa rơi. Ngay lúc cô vừa lau khóe mắt, cửa phòng mở ra. Diệp Lăng Phi ôm Chu Hân Mính bước vào. Chu Hân Mính đề nghị mát-xa cho Diệp Lăng Phi, vốn định đến phòng mình, nhưng Diệp Lăng Phi vừa lên lầu đã ôm cô vào thẳng phòng này.
Vừa bước vào, Diệp Lăng Phi liền thấy Bạch Tình Đình đang lau mắt. Hắn khẽ giật mình, hỏi:
- Bà xã, em sao thế?
- Không… không sao!
Bạch Tình Đình có chút hoảng hốt, quay lưng đi, không muốn để Diệp Lăng Phi thấy mình vừa khóc. Diệp Lăng Phi buông Chu Hân Mính ra, bước tới trước mặt Bạch Tình Đình, đưa tay nâng chiếc cằm nhỏ xinh của cô lên, thấy trong mắt cô có chút lệ long lanh.
- Sao thế?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Thật sự không sao mà, em chỉ nói chuyện với bố một chút thôi. Em nói với bố là anh mệt quá, tối nay không đi nữa, trưa mai chúng ta sẽ đi ăn với bố sau!
Bạch Tình Đình nở nụ cười tươi:
- Ông xã, em thật sự không có chuyện gì cả!
-o0o-
- Không có chuyện gì?
Diệp Lăng Phi đưa tay lau khóe mắt Bạch Tình Đình, nơi đó vẫn còn hơi ẩm ướt.
- Bà xã, thế này mà bảo là không có chuyện gì sao? Nói cho anh biết, tại sao em lại khóc?
- Là tại bố em!
Bạch Tình Đình nói.
- Bố bảo chúng ta sớm tổ chức hôn lễ, em cảm động quá thôi!
Diệp Lăng Phi cũng nhận ra Bạch Tình Đình không muốn nói thật. Hắn không ép, chỉ đưa tay ôm eo cô, nói:
- Nếu tối nay không cần đi gặp bố em, vậy thì anh phải mau chóng đi tắm nước nóng thôi, đi cả đoạn đường mệt quá rồi, anh thấy cả người toàn mùi. Bà xã, à, còn cả Hân Mính nữa, chúng ta cùng nhau tắm nhé!
Bạch Cảnh Sùng cho xe dừng trước biệt thự của Trương Khiếu Thiên. Ông nhấn còi, liền thấy Trương Lộ Tuyết khoác chiếc áo màu hồng từ trong biệt thự bước ra.
- Bác Bạch, sao bác lại tới đây?
Trương Lộ Tuyết mở cửa. Bạch Cảnh Sùng không cho xe vào trong mà đỗ ở cổng, ông xuống xe, nói với Trương Lộ Tuyết:
- Bác qua đây thăm Khiếu Thiên, bố cháu đâu?
- Bố cháu đang luyện thư pháp trong thư phòng đó!
Trương Lộ Tuyết cười nói:
- Bố cháu dạo này mê thư pháp rồi!
- Nhã hứng tốt đấy!
Bạch Cảnh Sùng cười.
- Bác thì chẳng có nhã hứng này, đến bao giờ bác mới được như bố cháu đây!
- Bác Bạch, bác có thể học thư pháp cùng cháu mà!
Trương Lộ Tuyết hạ giọng:
- Bố cháu chỉ viết linh tinh thôi, cháu chẳng nhìn ra đẹp ở chỗ nào, cháu cũng viết được!
Khi nhìn Trương Lộ Tuyết, trong mắt Bạch Cảnh Sùng lóe lên ánh nhìn từ ái. Ông nhìn Trương Lộ Tuyết cứ như nhìn thấy Bạch Tình Đình ngày xưa, ban đầu Bạch Tình Đình cũng giống như vậy. Có điều, sau khi kết hôn, không còn thấy một Bạch Tình Đình như trước nữa. Hôn nhân dễ khiến một người phụ nữ trưởng thành hơn, có những chuyện chỉ sau khi kết hôn mới hiểu được.
Trương Lộ Tuyết dẫn Bạch Cảnh Sùng tới thư phòng, vừa đẩy cửa vào đã thấy Trương Khiếu Thiên tay cầm bút, ra dáng đại gia, đang viết gì đó.
- Bố, bố xem ai tới này!
Trương Lộ Tuyết bước tới trước mặt Trương Khiếu Thiên, nhìn mấy chữ ông vừa viết, cô vuốt mũi, lầm bầm:
- Bố, bố viết chữ gì thế, con nhìn không ra nữa rồi!
- Con bé này, con thì biết cái gì, đây là chữ Thảo!
Trương Khiếu Thiên đưa tay xoa đầu Trương Lộ Tuyết, cười nói:
- Đi đi, rót cho bố hai tách trà ngon lại đây!
- Vâng!
Trương Lộ Tuyết cười đáp.
Bạch Cảnh Sùng ngồi trên ghế sofa, khẽ thở dài. Trương Khiếu Thiên ngồi bên cạnh ông, cười nói:
- Tôi thấy ông lạ thật đấy, sao vừa tới chỗ tôi đã thở dài thế? Chẳng lẽ ông thấy lão già này phiền não lắm à?
- Đâu có, tôi chỉ hơi buồn thôi!
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Tôi đang định tìm ông nói chuyện!
- Tìm tôi nói chuyện?
Trương Khiếu Thiên nghe xong, bật cười:
- Tôi là một lão già tóc bạc rồi, ông không phải không biết đầu óc tôi từng phẫu thuật, tư duy đâu còn được như trước nữa. Có những chuyện tôi còn chẳng nghĩ ra nổi, bây giờ chỉ biết ở nhà viết chữ, xem sách. Hai ngày trước, lão Vương rủ tôi đi đánh golf, tôi liền nói với ông ấy, tôi đánh không nổi nữa rồi, chỉ cần cầm gậy lên, chưa kịp đánh đã run, nếu nói đến buồn, tôi còn buồn hơn ông mấy lần. Tôi từng làm lính mười mấy năm, bây giờ lại thành ra thế này, ngại gặp mấy người bạn chiến hữu lắm rồi!
- Khiếu Thiên, cuộc sống của ông bây giờ rất tốt, tôi còn đang ngưỡng mộ ông đây!
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Tình Đình nhà tôi tuy đã kết hôn nhưng vẫn không làm tôi yên tâm được. Có những chuyện tôi không biết phải làm sao, nghĩ lại thấy sầu. Thật ra, tôi cũng nghĩ rồi, có những chuyện là do chính mình gây ra. Con người tôi thật mâu thuẫn, vừa muốn có một chàng rể tài giỏi, lại vừa muốn nó phải nghe lời mình.
- Ông nói tới Tiểu Diệp à? Không biết Tiểu Diệp có chuyện gì sao?
Trương Khiếu Thiên nói.
- Tiểu Diệp ban đầu lúc mới tới Vọng Hải, là lão thủ trưởng gọi điện cho tôi, bảo tôi sắp xếp cho nó một chức vụ trong tập đoàn. Giờ nghĩ lại, con người Tiểu Diệp cũng không đơn giản, có thể ở lại tập đoàn của tôi lâu như vậy mà trước sau không để tôi biết được bối cảnh của nó không hề đơn giản. Bây giờ nghĩ lại, tập đoàn Tân Á may mà có Tiểu Diệp, nếu không đã sớm phá sản rồi. À, ông xem tôi này, cứ nói mãi. Lộ Tuyết nhà tôi lại khuyên nói ít đi, nó cứ lo cho sức khỏe của tôi. Lão Bạch, khó khăn lắm hôm nay ông mới tới thăm tôi, để tôi lẩm bẩm thêm vài câu. Tiểu Diệp thật sự rất được, giờ tôi có chút hối hận, nếu sớm để Lộ Tuyết quay về, không chừng Tiểu Diệp giờ đã là con rể của tôi rồi!
Suy nghĩ của Trương Khiếu Thiên đã không còn như xưa, bây giờ lúc nói chuyện, ông cứ nghĩ đâu nói đó, có dấu hiệu suy giảm trí tuệ của người già, không suy xét hậu quả lời nói của mình, chỉ muốn nói ra những gì trong lòng đang nghĩ. Bạch Cảnh Sùng không để tâm những lời này, đừng nói ông biết Trương Khiếu Thiên từng mổ não, cho dù là bạn chiến hữu sinh tử mười mấy năm, giữa hai người cũng không cần phải có bí mật gì, có thể thẳng thắn nói hết cho nhau nghe.
Nghe những lời này của Trương Khiếu Thiên, Bạch Cảnh Sùng lại thở dài:
- Khiếu Thiên, tôi không biết phải nói thế nào nữa. Ông biết không, giờ toàn bộ cổ phần của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đều nằm trong tay con gái và con rể tôi!
- Đây là chuyện tốt mà, như thế sẽ không còn ai tranh giành được tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế của ông nữa rồi!
Trương Khiếu Thiên nói.
- Xem ra, tôi cũng nên để Lộ Tuyết tìm Tiểu Diệp mua lại toàn bộ cổ phần của tập đoàn Tân Á mới được. Lần trước tôi nghe lão thủ trưởng đề cập đến Tiểu Diệp, thì ra tài sản của cậu ta kinh khủng lắm. Ông Bạch, tiền của chúng ta cộng lại cũng không bằng cậu ta đâu!
Bạch Cảnh Sùng nghe những lời này của Trương Khiếu Thiên, chỉ không ngừng lắc đầu. Xem ra đầu óc của người này thật sự không còn minh mẫn nữa rồi. Trương Khiếu Thiên từng là một nhân vật tinh tường đến mức nào chứ, một nhân vật hô mưa gọi gió ở thành phố Vọng Hải, mà giờ đây lại cảm thấy dòng suy nghĩ của ông ta thật sự chẳng mạch lạc chút nào.
Cửa thư phòng bị Trương Lộ Tuyết đẩy ra. Cô bưng hai tách trà vừa pha xong bước vào, đặt lên chiếc bàn gỗ lim trước mặt hai người. Cô bưng một tách trà, đặt trước mặt Bạch Cảnh Sùng.
- Bác Bạch, bác uống trà đi!
Trương Lộ Tuyết lại đưa tách trà còn lại cho Trương Khiếu Thiên, rồi mới đứng thẳng người dậy. Trương Khiếu Thiên quay đầu lại, hỏi con gái đang đứng bên cạnh:
- Lộ Tuyết, giờ tập đoàn Tân Á của chúng ta có bao nhiêu phần trăm cổ phần đang lưu hành trên thị trường?
- Bố, sao bố lại hỏi con chuyện này?
Trương Lộ Tuyết đứng bên cạnh Trương Khiếu Thiên, ngạc nhiên nhìn ba mình. Phải biết rằng Trương Khiếu Thiên đã sớm không quản chuyện của tập đoàn Tân Á, từ trước đến nay đều do cô quản lý. Lần này, bỗng nhiên nghe ông nhắc tới chuyện tập đoàn, Trương Lộ Tuyết không hiểu gì cả.
- À, không có gì, bố chỉ đột nhiên nhớ tới Tiểu Diệp thôi!
Trương Khiếu Thiên nói.
- Cổ phần của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đều nằm trong tay Tiểu Diệp và Tình Đình, tập đoàn Tân Á chúng ta cũng có thể làm như vậy. Lộ Tuyết, có thời gian thì đi tìm Tiểu Diệp, để nó thu hồi lại toàn bộ cổ phần trên thị trường của tập đoàn chúng ta, như thế sẽ không còn ai có thể mua lại cổ phần của chúng ta nữa. Tiểu Diệp rất có tiền, bố…!
Trương Khiếu Thiên nói đến cuối cùng chẳng còn manh mối gì, Trương Lộ Tuyết càng nghe càng cau mày. Cuối cùng, cô không nghe tiếp nữa, vội vàng nói:
- Bố, con biết rồi, có thời gian con sẽ đi tìm Diệp Lăng Phi nói chuyện này. Bố, con thấy bác Bạch tới đây, bố và bác cứ ngồi nói chuyện đi, con còn phải đi chơi nữa, thôi vậy nhé!
Nói xong, không đợi Trương Khiếu Thiên đáp lời, Trương Lộ Tuyết đã vội vã bước ra ngoài. Trương Khiếu Thiên nhìn con gái vội vàng rời đi, ông cười nói:
- Ông Bạch, ông thấy không, con bé Lộ Tuyết này không bằng Tình Đình!
Bạch Cảnh Sùng vốn định tìm Trương Khiếu Thiên để tâm sự, trút bỏ những phiền muộn trong lòng, nhưng bây giờ ông lại không biết có nên nói tiếp hay không. Nhìn cách nói chuyện của Trương Khiếu Thiên thế này, cho dù ông có nói, ông ta cũng sẽ không giúp ông giải quyết được gì.
Có điều, từ trong những câu nói lúc nãy của Trương Khiếu Thiên, Bạch Cảnh Sùng hiểu ra một chuyện, chàng con rể của ông không phải người bình thường. Bạch Cảnh Sùng nghĩ tới những chuyện Diệp Lăng Phi từng giúp mình, trong chốc lát, những mỏi mệt trong lòng ông được giải tỏa. Chỉ cần con gái ông có thể sống hạnh phúc, thế thì còn quan trọng gì nữa chứ?
- Ông Bạch, ông đang nghĩ gì thế?
Trương Khiếu Thiên hỏi.
- Không nghĩ gì cả!
Bạch Cảnh Sùng cầm tách trà lên, trước khi uống, bỗng vô tình nói một câu:
- Con cái lớn rồi, bậc làm cha mẹ như chúng ta không quản được nữa, cứ để chúng nó tự quyết đi. Chỉ cần con cái hạnh phúc, chúng ta việc gì phải để ý chứ!
Thông minh giả đần độn, ngấm ngầm mà ra đòn hiểm!
Bạch Cảnh Sùng lúc này mới thấy mình hồ đồ, rốt cuộc Trương Khiếu Thiên đang hồ đồ thật hay là đang sáng suốt đây?
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả