Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 946: CHƯƠNG 946: ĐỢI ĐÁNH ĐÃ TAY RỒI HÃY NÓI!

Trương Lộ Tuyết về tới phòng mình, cởi áo khoác ngoài treo lên mắc. Em cầm điện thoại nằm dài trên giường.

- A lô! Khả Nhạc, em đang làm gì thế?

Trương Lộ Tuyết hỏi.

- Bà chủ, em còn làm gì được nữa, đang cày cuốc đây!

Giọng Trịnh Khả Nhạc thiểu não:

- Bà chủ, bao giờ chị mới nghĩ đến chuyện tăng lương cho em đây? Lương tháng của em giờ chưa nổi ba ngàn tệ, đến cái máy giặt cũng không dám mua. Mùa đông đến nơi rồi mà toàn phải giặt tay, bà chủ ơi, đời em sao mà khổ thế này!

Trương Lộ Tuyết bật cười:

- Khả Nhạc ơi là Khả Nhạc, em kể khổ với chị làm gì. Tổng giám đốc như chị đây cũng có được tăng lương đâu. Muốn tăng lương phải kêu với phòng nhân sự, rồi phòng nhân sự trình lên chị, chị lại phải báo cáo cấp trên. Em nghĩ đơn giản quá à, chị cũng muốn tự tăng lương cho mình lắm chứ!

- Bà chủ đúng là không thấu hiểu nỗi khổ của dân nghèo chúng em!

Trịnh Khả Nhạc ấm ức nói:

- Em với chị Oánh Oánh lại sắp phải tìm nhà trọ rồi, nhà này sắp hết hạn hợp đồng. Em hỏi rồi, giờ một căn hai phòng ngủ cũng phải ngàn ba. Chị tính mà xem, tiền nhà đã bay mất gần ngàn, rồi tiền ăn, tiền quần áo, mỹ phẩm, lương ba cọc ba đồng chưa tới cuối tháng đã bay sạch rồi. Em còn nợ Diệp đại ca hơn 20 vạn, lấy tiền đâu mà trả đây?

Trương Lộ Tuyết nằm trên giường, rướn người cởi giày ra rồi lại lăn ra giường, cầm điện thoại nói:

- Khả Nhạc à, em cũng thật là, nợ Diệp Lăng Phi 20 vạn thì đã sao, cần gì phải trả!

- Chị nói nghe dễ thế, em nào dám không trả. Lúc đó em nói rồi, cùng lắm thì bán thân cho anh ấy luôn!

Trịnh Khả Nhạc tỏ ra oan ức:

- Em đã nói thế rồi, em xinh đẹp thế này, bán cho anh ấy thì sao được, lỡ ngày nào anh ấy cũng đòi bắt nạt em thì phải làm sao?

- Yên tâm đi! Chị đảm bảo Diệp Lăng Phi sẽ không đối xử với em như vậy đâu!

Trương Lộ Tuyết cười nói:

- Diệp Lăng Phi bây giờ ngoan lắm, anh ta sợ Tình Đình giận. Khả Nhạc! Chị mách em một chiêu này, giờ em gọi điện làm nũng một chút, bảo anh ấy tăng lương cho em. Chị cho em biết, chuyện lớn chuyện bé của em chỉ cần Diệp Lăng Phi nói một câu là xong, chỉ cần anh ấy mở miệng là em sẽ được tăng lương ngay!

- Thật ạ?

Trịnh Khả Nhạc hỏi.

- Chị việc gì phải lừa em? Giờ thì vui rồi chứ, tổng tài như chị cũng phải nghe lời Diệp Lăng Phi. Chị tức lắm, chỉ chờ có cơ hội cho anh ta một bài học thôi. Đừng có nghĩ trước đây đối xử với chị như vậy là xong chuyện, chị vẫn ghim trong lòng, chẳng qua là chưa có cơ hội ra tay thôi!

Trương Lộ Tuyết đang nhắc đến chuyện trước đây Diệp Lăng Phi làm cô có thai, Trịnh Khả Nhạc đương nhiên biết rõ. Nghe Trương Lộ Tuyết nói muốn báo thù Diệp Lăng Phi, cô nàng bắt đầu lo lắng, sợ Trương Lộ Tuyết sẽ trả thù thật. Đến lúc đó, bản thân mình làm gián điệp cho Trương Lộ Tuyết chắc chắn không thoát khỏi liên lụy, mà để Diệp Lăng Phi biết thì còn mặt mũi nào nhìn anh.

Nghĩ đến đây, Trịnh Khả Nhạc vội đổi chủ đề:

- À đúng rồi! Em vừa nhớ ra một chuyện, lúc nãy chơi game em thấy gã đó, chính là chồng của chị!

Trương Lộ Tuyết nghe vậy liền ngắt lời:

- Trịnh Khả Nhạc, gã đàn ông đó không phải chồng chị. Từ trước đến nay toàn là em chơi cái acc đó, chị chỉ chơi một tí, thấy cũng chẳng có gì hay ho cả. Sao chị chẳng thấy nó hay như em nói nhỉ, cứ giết quái rồi lên cấp, nhạt phèo. Có thời gian đó thà đọc sách hay ra ngoài chơi còn hơn!

- Bà chủ à, thật ra là chị chơi chưa tới đoạn hay thôi, game Thế Giới Ma Quỷ này hay lắm! Em muốn nói với chị là tuần sau bang hội sẽ tổ chức offline, là do chồng chị... à nhầm, là do hội trưởng Tiêu Dao tổ chức, địa điểm chính là thành phố Vọng Hải. Sao nào, chị không có hứng thú tham gia à?

- Chẳng có gì hay ho! Gần đây chị bận túi bụi, việc ở tập đoàn chất đống, làm gì có thời gian mà đi họp mặt với mấy đứa chơi game vớ vẩn. Sắp cuối năm rồi, các hoạt động của chính phủ, của hội từ thiện, hội hợp tác... tất cả đều cần chị tham gia. Cuối tuần còn có buổi đấu giá từ thiện bắt buộc phải đi nữa!

Trương Lộ Tuyết kể một tràng, những hoạt động này đều phải tham gia. Ví dụ như các buổi từ thiện, dù doanh nghiệp có thật lòng hay không thì vẫn phải có mặt, ngoài ra còn phải quyên góp ủng hộ.

Trịnh Khả Nhạc đâu biết những chuyện này, nhưng nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy cũng cảm thấy bà chủ của mình quá nhiều việc. Cô nghĩ một lát rồi nói:

- Bà chủ, nếu chị không đi, em cũng không đi nữa, thật ra em cũng chẳng muốn đi lắm!

- Em đăng ký xong xuôi rồi còn gì?

Trương Lộ Tuyết cười nói.

- Cái tên Tiêu Dao đó ép em, hắn nói nhất định phải gặp em. Em cũng hết cách, không thể từ chối thẳng thừng được, chỉ hy vọng anh ta cày cấp cho em nhanh một chút, em sẽ dùng mỹ nhân kế! Nhưng em đi thật thì cũng hơi lo, lỡ tên đó có ý đồ gì với em thật thì làm sao. Bà chủ, chị nói xem nên làm thế nào mới tốt!

- Đó là chuyện riêng của em, chị biết làm sao được, em muốn gặp trai đẹp chị cũng không quản nổi!

Trương Lộ Tuyết nói:

- Hay là em cứ dẫn theo một gã đàn ông, nói dối là người yêu, thế chẳng phải xong chuyện sao?

- Ý này hay đấy, vậy em sẽ tìm Diệp Lăng Phi bảo anh ấy giả làm bạn trai em!

Trịnh Khả Nhạc cười nói:

- Bà chủ, nếu lúc đó chị có thời gian thì đi cùng em nhé!

- Chuyện này để sau tính, chị cũng không chắc lúc đó có rảnh không đâu!

Diệp Lăng Phi đang ngâm mình trong bồn tắm, Bạch Tình Đình trút bỏ xiêm y ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, giúp hắn cọ lưng. Mặc dù Chu Hân Mính cũng đã cởi đồ nằm trong bồn tắm, nhưng Diệp Lăng Phi lo sẽ làm cô bị thương nên không để cô giúp hắn. Hắn không bỏ qua sự dễ dãi của Bạch Tình Đình, bàn tay không yên phận chu du khắp cơ thể nàng, trên tấm thân ngọc ngà của Bạch Tình Đình đã hằn lên dấu tay của Diệp Lăng Phi.

- Anh yên một chút đi! Còn nghịch nữa là em không giúp anh tắm nữa đâu!

Bạch Tình Đình tỏ ra không vui. Diệp Lăng Phi cười ha ha:

- Bà xã đại nhân, em sao thế, sao lại không vui vậy, anh chỉ đùa với em thôi mà!

- Ai đùa với anh, người ta tốt bụng giúp anh tắm, vậy mà tay anh hư quá đi!

Bạch Tình Đình đứng dậy, bĩu môi:

- Em không giúp anh tắm nữa!

Nói rồi cô quay sang Chu Hân Mính:

- Hân Mính, hai chúng ta tự tắm, tắm xong thì về phòng ngủ, mặc kệ anh ấy!

- Tình Đình...!

Chu Hân Mính vừa lên tiếng đã bị Bạch Tình Đình ngắt lời:

- Hân Mính, đừng có chiều anh ấy như vậy, sẽ hư mất!

Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi rồi lại nhìn Bạch Tình Đình, đành gật đầu. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cùng nhau tắm dưới vòi hoa sen, bỏ mặc Diệp Lăng Phi một mình trong bồn tắm. Đây quả là một sự trừng phạt, Diệp Lăng Phi nhìn hai mỹ nhân tuyệt sắc đang lõa thể ngay trước mắt mà không thể chạm vào. Hắn nghĩ rồi định đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm thì nghe thấy tiếng Bạch Tình Đình:

- Ông xã, anh đừng có qua đây, sàn nhà trơn lắm, lỡ không cẩn thận đụng vào Hân Mính thì làm sao?

Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Diệp Lăng Phi quả nhiên không dám manh động nữa, chỉ biết ngoan ngoãn quay lại bồn tắm, tự mình kỳ cọ. Chu Hân Mính thấy vậy không nỡ, bèn nói:

- Tình Đình, hay là để tớ ra tắm cho anh ấy!

- Hân Mính, cậu đừng qua đó, đừng có mềm lòng với anh ấy, nếu cậu mềm lòng, anh ấy sẽ được đằng chân lân đằng đầu đấy!

Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi như vậy cũng chỉ biết thở dài, không để ý tới hắn nữa. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính tắm xong, trước khi rời đi, Bạch Tình Đình còn cố ý nói:

- Ông xã, em và Hân Mính tắm xong rồi, bọn em đi trước, anh cứ từ từ mà tắm nhé!

Nhìn thấy bộ ngực căng tròn và cặp đùi trắng thon của Bạch Tình Đình, thứ đó của Diệp Lăng Phi càng phản ứng dữ dội. Vừa nãy nhìn Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính khỏa thân tắm, dục hỏa trong người hắn đã bùng lên từ lâu, nếu không phải lo làm bị thương đứa con trong bụng Hân Mính, hắn đã lao đến như một con sói đói rồi. Lúc này, hắn cũng chỉ biết nhìn hai người đẹp rời đi.

- Chán thật!

Diệp Lăng Phi tắm xong, ra vòi hoa sen tráng lại người. Hắn quấn một chiếc khăn tắm ngang hông. Vừa mở cửa phòng tắm, hắn đã thấy hai người đẹp đang nằm trên giường. Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đã nằm sẵn trên đó, trên người cũng chỉ quấn hai chiếc khăn tắm che đến ngực, cặp đùi thon dài hiện ra trước mắt Diệp Lăng Phi.

- Ha ha, Hân Mính cậu thấy chưa, tớ nói có đúng không, anh ấy thấy chúng ta thế này chắc chắn thèm không chịu nổi, nhìn ánh mắt thèm thuồng của anh ấy kìa, làm tớ sợ quá đi!

Bạch Tình Đình cười nói:

- Tớ thấy hay là tớ trốn đây, ai mà biết tên háo sắc này sẽ làm ra chuyện gì chứ!

- Ăn thịt hai người, chứ còn làm gì nữa!

Nói rồi Diệp Lăng Phi đóng sầm cửa phòng, giật phăng chiếc khăn tắm đang quấn ở eo ra, lao ngay lên giường. Hắn không nói nhiều, giật luôn khăn tắm của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Nhìn hai thân thể ngọc ngà phơi bày trước mắt, ngọn lửa dục vọng trong hắn bùng cháy dữ dội, hắn tách cặp đùi của hai người ra, cúi đầu xuống...

Diệp Lăng Phi lửa tình đang rừng rực, đang cố gắng mây mưa với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính thì nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập. Diệp Lăng Phi tức điên, lúc đang cao trào thì lại có người phá đám. Hắn ngẩng đầu lên từ giữa hai chân Bạch Tình Đình, gắt:

- Ai?

- Satan, là em, Alice!

Bên ngoài vọng lại tiếng gọi gấp gáp, bất an của Alice.

- Chuyện quái gì thế!

Lúc đó Diệp Lăng Phi có chút phẫn nộ, sao lại có chuyện phá hỏng việc tốt của người khác như vậy chứ. Kể cả là Alice, hắn cũng thấy bực, thầm nghĩ, sớm không đến, muộn không đến, lại đến đúng lúc này.

- Xảy ra chuyện rồi!

Alice vội vàng nói:

- Angel nổi giận rồi, cô ấy đang đánh hai vệ sĩ của em, Satan anh mau đi xem!

- Cứ để họ đánh, đánh chán rồi hẵng gọi anh!

Diệp Lăng Phi nói rồi lại cúi đầu xuống chỗ đó của Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình đột nhiên ngồi dậy, khép hai chân lại, nói:

- Ông xã, anh mau đi xem thế nào đi, lỡ xảy ra chuyện thì sao?

- Xảy ra chuyện gì được chứ, bản lĩnh của Angel anh biết, không thể có chuyện được!

Diệp Lăng Phi liếm môi, hai tay lại xoa nắn cơ thể Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Bạch Tình Đình nắm lấy tay hắn, nói:

- Ông xã, nếu anh không đi, vậy em không thèm để ý tới anh nữa!

Hai chân Chu Hân Mính vẫn dạng ra, khuôn mặt đỏ ửng vì cuộc mây mưa dang dở. Nhưng nghe Bạch Tình Đình nói vậy, cô cũng lên tiếng:

- Anh cứ đi xem xem thế nào, bọn em... bọn em đợi anh!

Diệp Lăng Phi không nỡ bỏ dở nhưng đành nói:

- Vậy được!

Nói rồi, Diệp Lăng Phi nói với Alice đang đứng ngoài cửa:

- Đợi anh chút, anh mặc xong quần áo thì ra ngay!

Diệp Lăng Phi nhanh chóng mặc xong quần áo. Lúc mở cửa phòng, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cũng đã mặc váy xong. Diệp Lăng Phi đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại, lườm Alice:

- Tại em hết! Phá hỏng chuyện tốt của anh!

Alice đã nhìn ra hết, sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô vội vàng giải thích. Diệp Lăng Phi hôn lên môi Alice, nói nhỏ:

- Được rồi, không cần nói nữa, bây giờ chúng ta mau tới đó!

Nụ hôn của Diệp Lăng Phi khiến lòng Alice rung động. Vừa nãy lửa dục vọng với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính còn chưa bị dập tắt, giờ lại hôn lên đôi môi đầy khêu gợi của Alice, ngọn lửa ấy lại bùng lên mạnh mẽ. Diệp Lăng Phi thầm mắng bản thân, tại sao ngay cả chuyện này cũng không khống chế được, vừa gặp Alice đã không nhịn được rồi. Mặt Alice đỏ bừng lên, Diệp Lăng Phi thấy vậy bèn hỏi:

- Alice, em làm gì mà đỏ mặt vậy!

- Cái đó của anh cứ... cứ...!

Alice không nói tiếp, Diệp Lăng Phi vừa nhìn xuống, trong lòng hiểu ra, bèn nói nhỏ:

- Đều do em hại đó, món nợ này anh tính cả lên đầu em đấy!

Alice nghe Diệp Lăng Phi nói vậy không những không sợ, mà trong mắt còn ánh lên vẻ hạnh phúc. Diệp Lăng Phi vội vàng rời khỏi biệt thự, băng qua tuyết chạy tới căn biệt thự gần đó. Căn biệt thự này vốn là do Angel chiếm được, sau đó trở thành nhà của cô. Alice luôn ở cùng Angel tại đây, bình thường hai người sống rất tốt, sao tự nhiên Angel lại đánh nhau với vệ sĩ của Alice?

Trong chốc lát, Diệp Lăng Phi bỗng nhớ tới hai người bảo vệ mà Alice nói. Hắn nhớ trước đây Alice tới làm gì có bảo vệ, từ khi nào cô có vệ sĩ riêng như vậy. Nhớ lại lúc Bạch Tình Đình nói bên cạnh Alice bây giờ xuất hiện thêm hai cô em vệ sĩ tóc vàng sinh đôi, lẽ nào đó là vệ sĩ của Alice? Nếu là như vậy thật, hai người đó là do ai phái tới, không phải do ông bố lắm tiền nhiều của của Alice chứ? Vừa nghĩ tới bố của Alice, Diệp Lăng Phi liền cảm thấy đau đầu. Vốn dĩ bố của Alice rất ghét hắn, năm đó khi Alice qua lại với hắn, ông ta đã ngăn cấm kịch liệt, nhưng mãi không được mới đành để hai người ở bên nhau.

Sau này, Diệp Lăng Phi trở về Vọng Hải, chia tay với Alice. Bố Alice lại sắp đặt cho cô một đám cưới khác, gia thế của vị hôn phu đó không hề nhỏ, có dòng máu quý tộc. Ở xã hội Anh quốc bây giờ, những kẻ dùng tiền mua danh quý tộc chẳng là gì, chỉ những người có dòng máu quý tộc chính thống mới được thừa nhận trong giới thượng lưu. Ở Anh có một gia tộc quý tộc bí mật, nghe nói là do hậu duệ của một vị hiệp sĩ hoàng gia thành lập. Tất nhiên đó chỉ là một truyền thuyết.

Bất kể thế nào, bố của Alice vô cùng căm hận Diệp Lăng Phi. Chỉ vì sự xuất hiện của hắn mà một thiếu nữ Anh quốc ngoan ngoãn xinh đẹp như Alice lại trở nên ngang bướng, không những tự hủy hôn sự của mình mà còn một mình chạy tới Vọng Hải.

Diệp Lăng Phi nghĩ nếu hai chị em sinh đôi kia đúng là vệ sĩ do bố Alice phái tới, điều đó có nghĩa là ông ta đã biết rõ thân phận thật sự và địa chỉ của hắn, như vậy hắn không còn an toàn nữa rồi. Diệp Lăng Phi vội vã tới biệt thự nơi Angel đang ở, thì nghe thấy tiếng ầm ĩ từ bên trong. Nghe thấy âm thanh này, hắn không còn lo lắng nữa, mà bình thản châm một điếu thuốc, đứng ngoài sân vườn nhìn vào trong.

Alice thở hồng hộc chạy lại, đôi mắt xanh biếc như màu biển của em lộ rõ vẻ sốt ruột, khuôn mặt xinh đẹp như hoa đầy bất an.

- Satan, mau vào ngăn họ lại đi, đừng để họ đánh nhau nữa!

Alice thấy Diệp Lăng Phi chỉ đứng ngoài sân hút thuốc mà không vào xem, vội vàng ôm lấy cổ hắn, giục giã.

- Không sao đâu, đừng lo!

Diệp Lăng Phi thấy Alice mặc chiếc váy ngủ trắng mỏng manh, đang run lên trong gió lạnh. Thân hình nóng bỏng của Alice ẩn hiện dưới lớp váy mỏng, đến cả Trương Lộ Tuyết cũng khó lòng so bì. Diệp Lăng Phi lo cô bị lạnh, liền cởi áo khoác ngoài của mình, đưa tay ôm lấy Alice, khoác áo lên người và kéo cô vào lòng.

- Alice, đừng lo, anh có tính toán cả rồi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Anh quá hiểu tính cách của Angel, chỉ cần con bé không dùng súng thì có nghĩa là nó chưa muốn lấy mạng hai vệ sĩ của em đâu. Cứ để họ đánh nhau một lát, đợi họ đánh chán rồi anh sẽ ra can

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!