Lúc Diệp Lăng Phi tới, Angel và hai cô gái tóc vàng đang đánh nhau. Diệp Lăng Phi tay phải ôm eo Alice, tay trái kẹp điếu thuốc, vẻ mặt không hề sốt ruột. Được Diệp Lăng Phi ôm vào lòng như vậy, Alice không nói gì nữa, cô cảm nhận được hơi ấm của giây phút này. Kể từ khi rời xa Diệp Lăng Phi, cô chưa từng có lại cảm giác được hắn ôm như thế. Mãi cho đến tận bây giờ, Alice vẫn luôn hy vọng có một ngày được trở về trong vòng tay của Diệp Lăng Phi một lần nữa. Hút xong điếu thuốc, Diệp Lăng Phi vứt mẩu thuốc xuống nền tuyết. Hắn buông tay khỏi eo Alice, cởi áo khoác ngoài khoác lên người cô. Sau đó Diệp Lăng Phi nói:
- Xem ra đánh đã tay rồi, không bị thương quá nặng, nhưng vẫn cần đưa vào bệnh viện!
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm rồi đi vào biệt thự, hắn vừa bước vào thì một chiếc ghế bay thẳng vào mặt. Diệp Lăng Phi nghiêng người tránh được, nhanh tay tóm lấy chân ghế rồi ném ngược lại. Chiếc ghế lập tức bay về phía cô gái tóc vàng vừa ném nó. Phản ứng của cô gái tóc vàng đó cũng rất nhanh, cô ta xoay người, tránh được chiếc ghế bị ném trả. “Rầm!” chiếc ghế rơi xuống cầu thang, phát ra một âm thanh chói tai.
- Dừng tay! Xong chưa hả, các cô định phá nhà đấy à?
Diệp Lăng Phi bước tới, quát lớn.
Mặt Angel tím bầm vì tức giận, vừa nhìn đã biết cô đã chịu thiệt trong tay hai cô gái kia. Mặc dù Angel biết đánh nhau, nhưng đối phương lại có tới hai người, và thực lực của họ cũng không hề kém cạnh. Chỉ cần nhìn mặt cũng đủ biết hai cô gái tóc vàng này cũng đã ăn no đòn của Angel.
Angel thấy Diệp Lăng Phi bước vào, trông như một đứa trẻ bị bắt nạt nhìn thấy người lớn, liền chạy lại phía hắn, hai tay ôm lấy Diệp Lăng Phi, ấm ức nói:
- Satan, anh phải giúp em, hai đứa nó hùa vào bắt nạt em!
- Satan?
Hai cô gái tóc vàng nghe vậy, sắc mặt liền thay đổi. Cặp chị em song sinh nhìn nhau, rồi đột nhiên siết chặt nắm đấm tiến tới. Diệp Lăng Phi vốn định nói chuyện với Angel, nhưng không ngờ rằng chẳng đợi hắn mở lời, hai cô gái tóc vàng kia đã định tấn công. Diệp Lăng Phi có chút bực mình, mắt trừng lên, mắng:
- Con mẹ chúng mày, chạy đến tận chỗ của tao gây sự, cũng không xem bố mày là ai à!
Vốn dĩ trong lòng Diệp Lăng Phi đang bốc hỏa. Vừa nãy đang định ân ái với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính thì bị Alice phá đám. Vừa tới đây, hai chị em song sinh kia chẳng đợi hắn nói xong đã xông vào, như thể có thù oán gì với hắn vậy. Angel thấy Diệp Lăng Phi nổi giận đùng đùng thì đắc ý cười lớn, quay người đi ra chỗ khác. Alice đang đứng trước cửa biệt thự định bước vào thì lập tức bị Angel lôi ra ngoài.
- Alice, đừng vào. Satan đang bốc hỏa đấy, bây giờ ai vào đó thì kẻ đó xui xẻo!
Angel ôm eo Alice nói:
- Sắp có kịch hay để xem rồi, hai ả vệ sĩ của cậu sắp tiêu rồi!
Alice nghe xong có chút lo lắng nói:
- Sẽ... sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Laura và Ann vì bảo vệ mình nên mới xung đột với cậu. Thật ra, họ cũng không còn cách nào khác, là bố tớ ép họ thôi. Họ sẽ không cho bất cứ ai lại gần tớ. Angel, chuyện này phải trách tớ, tớ không giải thích rõ cho họ, chuyện giữa tớ và cậu...!
Angel một tay ôm Alice, một tay xoa vết thương trên mặt, nói:
- Alice, cậu không cần giải thích gì cả, chỉ là tớ nhìn hai con nhỏ đó ngứa mắt quá. Được rồi, chúng ta cứ ở ngoài này xem thôi!
- Angel, họ sẽ không sao chứ?
Alice hỏi.
- Cái đó tớ không biết đâu! Vừa nãy tớ thấy Satan tức đến bốc khói rồi, tớ cũng sợ. Hai cô gái đó cứ như có thù với Satan vậy, vừa thấy anh ấy đã xông vào, chẳng kịp nói câu nào!
Alice không nói được gì, đôi mắt xanh biếc của cô lộ rõ vẻ lo lắng. Khoảng 7, 8 phút sau, liền nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ bên trong vọng ra, ngay sau đó là những tiếng động mạnh. Alice vội vàng chạy vào trong, liền thấy hai cô gái tóc vàng đã ngã gục trên đất, hai tay ôm bụng, cả người co quắp. Diệp Lăng Phi siết chặt nắm đấm, nói:
- Khốn kiếp! Đứng dậy, đánh tiếp!
Bộ dạng của Diệp Lăng Phi lúc tức giận quả thực rất đáng sợ. Alice chưa bao giờ thấy hắn đáng sợ như bây giờ. Cô lo lắng Diệp Lăng Phi sẽ lấy mạng hai cô gái đó, vội vàng chặn trước mặt hắn, cầu xin:
- Satan, tha cho họ đi, họ chỉ đến để bảo vệ em thôi!
- Alice, em tránh ra! Hai con đàn bà này không đơn giản là đến bảo vệ em đâu. Vừa nãy chúng ra tay toàn nhắm vào chỗ hiểm của anh. Anh phải xem mục đích thật sự của chúng là gì?
Diệp Lăng Phi nắm cổ tay Alice kéo sang một bên. Ngay sau đó, hắn cúi người xuống như diều hâu vồ lấy hai con gà con đã mất sức phản kháng. Hắn lôi hai cô gái đến trước ghế sô pha rồi ném xuống đất. Hắn ngồi lên ghế, châm một điếu thuốc. Hai cô gái nằm co quắp trên mặt đất, vừa nãy bị Diệp Lăng Phi đánh đến không còn sức phản kháng, bây giờ chỉ có thể nằm ôm bụng, mặt trắng bệch.
Alice không đành lòng, đang định đi khuyên Diệp Lăng Phi lần nữa, nhưng lần này bị Angel nắm chặt tay giữ lại. Angel nháy mắt với Alice, nói nhỏ:
- Cậu đừng qua đó, tớ tin Satan không muốn lấy mạng họ đâu!
Alice nghe lời Angel, chỉ đành đứng im không động đậy, nhìn hai cô gái nằm dưới đất. Diệp Lăng Phi vừa hút thuốc vừa hỏi:
- Nói, rốt cuộc chúng mày đến đây làm gì?
Hai người đó dường như không muốn nói, Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:
- Không cần chúng mày nói, tao cũng biết chúng mày đến đây làm gì. Chúng mày đến để bảo vệ Alice, tiện thể đối phó tao chứ gì? Tao thật sự không hiểu, Tiger ông ta nghĩ có thể nhờ hai con gà vàng chúng mày mà giải quyết được tao sao?
Tiger chính là bố của Alice, biệt hiệu là Vua Đá Quý, tài sản hơn 3 tỷ đô, trong đó châu báu của hoàng gia Anh đều do ông ta cung cấp. Tiger và hoàng gia Anh luôn duy trì một mối quan hệ tốt đẹp.
- Satan, em nghĩ anh hiểu lầm rồi, bố em không phái họ tới đối phó anh đâu!
Alice nghe Diệp Lăng Phi nói hai cô gái đó là do bố cô phái tới để thanh toán hắn thì vội vàng giải thích:
- Họ chỉ được phái tới bảo vệ em thôi!
- Alice, anh thấy mục tiêu của bố em không đơn giản như vậy đâu!
Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:
- Vừa nãy hai con nhỏ này toàn đánh vào chỗ hiểm của anh, em có biết nó đại diện cho điều gì không?
- He he!
Angel cười phá lên, chen vào:
- Tức là muốn anh ấy không thể làm đàn ông được nữa chứ gì!
- Không đâu! Không đâu! Bố em không làm như vậy đâu!
Alice nghe xong, liên tiếp lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ không tin. Cô hỏi:
- Laura, nói cho tôi biết, đó không phải sự thật!
Laura không nói gì, chỉ nhìn Alice. Ánh mắt đó đã cho Alice biết những gì Angel nói hoàn toàn là sự thật. Lần này bố Alice phái Laura và Ann tới một mặt là để bảo vệ cô, mặt khác là tìm cơ hội hạ thủ Diệp Lăng Phi. Mãi cho đến bây giờ, Tiger vẫn luôn cho rằng chính Diệp Lăng Phi đã hủy hoại cả đời con gái ông, nếu không phải vì hắn, Alice vẫn là một cô con gái ngoan ngoãn. Tiger đã vạch sẵn cho Alice một con đường tương lai tươi sáng, là thiếu nữ đẹp nhất nước Anh, là hình mẫu ưu tú nhất, người tình trong mộng của bao người... tất cả những thứ đó có thể khiến Alice trở thành người hạnh phúc nhất. Hơn nữa, Tiger còn tìm cho Alice một vị hôn phu tốt nhất, một người mang dòng máu quý tộc, nhưng tất cả đều bị Diệp Lăng Phi phá hỏng. Alice vì Diệp Lăng Phi mà từ bỏ tất cả, rời khỏi nước Anh để chạy tới Vọng Hải.
Sau khi Tiger điều tra ra nơi ở của cô con gái bảo bối, ông lập tức phái người đến bảo vệ, đồng thời tìm cơ hội trừ khử Diệp Lăng Phi. Cặp chị em song sinh này chính là người được Tiger lựa chọn. Chỉ đáng tiếc, hai cô gái này không phải là đối thủ của Diệp Lăng Phi, hay nói đúng hơn là họ không thể uy hiếp nổi hắn.
Alice không thể ngờ rằng bố mình lại làm như vậy, cô đứng dậy, mặt lạnh như băng, không nói một lời mà đi lên lầu. Diệp Lăng Phi nhìn Alice, nháy mắt với Angel:
- Angel, mau đi xem Alice thế nào.
Angel gật đầu, đi theo Alice lên lầu. Sau khi cả hai đã đi khỏi, Diệp Lăng Phi lại trừng mắt nhìn cặp chị em song sinh đang nằm ôm bụng dưới đất. Hai cô gái này có thân hình nóng bỏng, đôi chân dài miên man, cặp mông cong vút, khuôn mặt xinh đẹp, đặc biệt là mái tóc vàng óng, càng tăng thêm phần quyến rũ.
Hai người còn rất trẻ, không quá 20 tuổi. Diệp Lăng Phi biết ở Anh có một trường huấn luyện chuyên nghiệp, chuyên đào tạo những vệ sĩ như thế này. Ngôi trường này tuyển chọn những cô gái xinh đẹp, từ nhỏ đã phải chịu đựng những khóa huấn luyện cực kỳ khắc khổ. Tất nhiên, những cô gái tương lai sẽ trở thành vệ sĩ chuyên nghiệp này cũng phải học các quy tắc lễ nghi của giới thượng lưu. Sau khi tốt nghiệp, các cô gái sẽ được tiến cử đến làm vệ sĩ cho các phu nhân và tiểu thư của tầng lớp thượng lưu. Bởi vì những cô gái này từ nhỏ đã được dạy dỗ quy tắc ứng xử của giới thượng lưu, nên họ rất được chào đón.
Mà những người giàu có đó cũng không sợ vợ và con gái mình nảy sinh quan hệ mờ ám với các nam vệ sĩ. Laura và Ann chính là những nữ vệ sĩ như vậy, họ được Tiger chọn ra từ trường huấn luyện. Mặc dù được huấn luyện rất nghiêm khắc nhưng họ vẫn còn thiếu kinh nghiệm thực chiến, đối phó với những đối thủ bình thường thì được, chứ đối mặt với một cao thủ như Diệp Lăng Phi thì họ không phải là đối thủ. Diệp Lăng Phi ném điếu thuốc đang hút xuống đất dập tắt, hai tay nhấc bổng hai cô gái lên ghế sô pha, nhìn cặp song sinh đang nhìn mình, hắn cười nói:
- Các cô không cần phải nhìn tôi như vậy, vừa nãy tôi chỉ dạy cho các cô một bài học thôi. Tôi biết thân phận của các cô, cũng biết các cô từ đâu tới. Các cô thiếu kinh nghiệm thực chiến!
Laura và Ann không nói gì, vẻ mặt nhợt nhạt, có vẻ vẫn còn rất đau.
- Các cô yên tâm, tôi không đánh gãy xương các cô. Làm vệ sĩ, các cô phải trải qua những khóa huấn luyện đối kháng như vậy. Nếu như vừa nãy tôi chỉ đánh vài đòn đã khiến các cô mất khả năng phản kháng, thì có nghĩa là các cô cần phải được huấn luyện thêm nhiều!
- Chúng tôi... chúng tôi vừa ra trường!
Laura nói.
- Tôi đã nói mà, cái các cô thiếu chính là kinh nghiệm thực chiến. Xem ra vừa nãy Angel đã nương tay rồi, nếu không hai người đã thua từ sớm!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, quay người lại, nói với hai cô gái:
- Nếu hai cô vẫn muốn thực hiện mệnh lệnh, vậy cần phải khổ luyện hơn nữa. Cầu xin Angel, bảo cô ấy huấn luyện cho hai cô, chỉ có như vậy hai cô mới có cơ hội đánh bại tôi. Nếu không, sẽ lại giống như bây giờ, bị đánh mà không thể làm gì ngoài việc nằm lăn lóc trên mặt đất!
Diệp Lăng Phi vừa nói xong, Angel từ trên gác đi xuống, nói với hắn:
- Satan, anh đi xem Alice đi, cô ấy phát điên rồi!
- Phát điên?
Diệp Lăng Phi giật mình, hỏi:
- Tại sao lại phát điên?
- Không biết!
Angel đáp.
- Ừm!
Diệp Lăng Phi đồng ý, vội bước lên lầu. Đợi hắn vừa đến cửa phòng Alice thì đã nghe thấy tiếng khóc của cô vọng ra từ bên trong. Diệp Lăng Phi thấy Alice một tay cầm điện thoại, vừa khóc vừa la hét. Đầu tóc cô bù xù như người vừa phát điên.
- Con không muốn gặp bố, cả đời này con cũng không muốn gặp bố! Nếu anh ấy xảy ra chuyện gì, con sẽ chết bên cạnh anh ấy...!
Alice hét vào điện thoại. Trong ký ức của Diệp Lăng Phi, Alice chưa bao giờ như bây giờ, vừa la hét vừa khóc lóc. Cô luôn chú trọng hình tượng của mình, không bao giờ vừa khóc vừa hét lên như vậy. Nhưng ngay lúc này, Diệp Lăng Phi thấy Alice giống như đang phát điên, chẳng trách Angel lại gọi hắn lên lầu.
Diệp Lăng Phi bước tới bên cạnh Alice, ôm cô vào lòng, hắn lấy điện thoại từ tay trái của Alice áp vào tai mình thì nghe thấy tiếng Tiger nói:
- Alice, bố hoàn toàn không muốn làm như vậy, có một số chuyện con không thể hiểu được, con còn nhỏ quá...!
- Ông Tiger à, chúng ta đã bao lâu không gặp rồi?
Diệp Lăng Phi áp điện thoại vào tai, dùng tiếng Anh lưu loát nói:
- Thật không ngờ, chúng ta lại nói chuyện trong hoàn cảnh này. Tôi biết cả đời này người ông không muốn gặp nhất chính là tôi...!
Trong khi Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại với Tiger, Alice gục đầu vào lòng hắn, khóc nức nở. Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vào lưng Alice để an ủi cô.