Diệp Lăng Phi không ngờ rằng mình vừa từ Ma Cao trở về đã gặp chuyện đen đủi như thế. Hôm nay là ngày 3 tháng 1, mới mồng 3 Tết mà đã xui xẻo đến vậy. Sở dĩ Diệp Lăng Phi coi đây là một chuyện đen đủi vì hắn không muốn đối mặt với Tiger. Còn nhớ đúng vào thời gian này năm ngoái, khi hắn còn đang hẹn hò với Alice, Tiger đã phản đối, hắn liền dẫn Alice đi khắp thế giới, như vậy dù Tiger có muốn ngăn cản cũng đành bất lực. Tiger đã từng cảnh cáo Diệp Lăng Phi, nếu không đoạn tuyệt quan hệ với Alice, ông ta sẽ bằng mọi giá chia cắt hai người, tới lúc đó, Diệp Lăng Phi sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung của Tiger.
Tất nhiên Tiger cũng chỉ nói miệng vậy thôi, chứ cũng chưa làm gì cả. Còn Diệp Lăng Phi cũng tránh những xung đột trực diện với Tiger, dù sao ông ta cũng là bố của Alice, phải nghĩ cho cô một chút, Diệp Lăng Phi sẽ nhường Tiger.
Bây giờ, Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ phải đối mặt với Tiger, hắn đã chuẩn bị những biện pháp cứng rắn nhất để uy hiếp ông ta rồi. Diệp Lăng Phi ôm Alice vào lòng, tay trái nhẹ nhàng vỗ về cô, tay phải cầm điện thoại nói:
- Ông Tiger, tôi nghĩ có một số chuyện chúng ta phải nói chuyện thẳng thắn mới được!
Tiger nghe thấy giọng nói của Diệp Lăng Phi thì có chút giật mình, ông ta vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để đối phó với Diệp Lăng Phi. Nhưng đã đến nước này, Tiger không còn lựa chọn nào khác. Ông ta hít sâu một hơi, để cơ thể ấm lên một chút, rồi nói:
- Tôi nên gọi anh thế nào đây? Satan hay là Diệp tiên sinh?
- Ông Tiger à, ông biết thân phận của tôi từ khi nào vậy? Câu hỏi này cứ làm tôi băn khoăn mãi! Tôi cứ nghĩ mãi không biết ông biết trước khi tôi và Alice chia tay hay là khi chúng tôi còn đang hẹn hò?
- Chuyện này có ý nghĩa gì sao? Bất kể tôi biết thân phận của cậu khi nào, tôi vẫn không có cách nào ngăn cản cậu và Alice qua lại. Satan, cậu có biết vì sao tôi luôn giữ bí mật này, không hề tiết lộ thân phận của cậu cho người ngoài không?
- Làm sao tôi biết được! – Diệp Lăng Phi nói.
- Đó là vì tôi không muốn làm hại con gái mình! Tôi biết nghề nghiệp của anh có rất nhiều kẻ thù, kẻ thù của anh càng nhiều, tôi càng cố gắng giữ bí mật thân phận cho anh, chỉ muốn càng ít người biết thân phận của anh càng tốt, để tránh khi bọn họ xung đột với anh lại làm hại đến con gái tôi!
- Ông Tiger, vậy tôi phải cảm ơn ông rồi! – Diệp Lăng Phi cười nói. – Nhưng tôi cho rằng trên thế giới này, những kẻ có thể thực sự uy hiếp được tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay, vài ngày trước tôi vừa tiêu diệt một tên!
- Kẻ địch của anh nhiều hay ít chẳng liên quan gì tới tôi! Bây giờ tôi chỉ quan tâm tới con gái tôi. Đúng vậy, hai chị em song sinh đó là do tôi phái tới, một mặt để bảo vệ con gái tôi, mặt khác để hủy đi cái đó của anh, khiến anh và Alice không có cách nào ở bên nhau được nữa. Tất nhiên, tôi không hề muốn giết anh, dù tôi hận anh nhưng vẫn không muốn giết anh. Anh tin không? Tôi ở trong nghề này bao nhiêu năm cũng chưa từng hại chết một ai. Những việc tôi làm đều chính đáng, không bao giờ làm chuyện phạm pháp!
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Tôi không hiểu ông nói với tôi những chuyện này có ý nghĩa gì. Ông đang chỉ trích tôi làm quá nhiều chuyện xấu hay đang muốn chứng minh mình là một thương nhân chân chính? Ông Tiger à, tôi và ông cùng là một loại người thôi, đừng cho rằng thủ đoạn của ông cao minh hơn. Tôi thừa nhận tài sản của tôi thấm đẫm máu tươi, còn ông thì sao? Lẽ nào tài sản của ông không dính máu tươi? Trung Quốc có câu “năm mươi bước cười một trăm bước”, ý chỉ những binh sĩ bỏ chạy 50 bước lại đi chê cười những binh sĩ chạy 100 bước, thực ra bản chất đều giống nhau, họ đều là kẻ đào ngũ, chỉ là trình độ khác nhau mà thôi!
- Satan, tôi không muốn biện bạch gì cả, những gì tôi vừa nói chỉ nhằm chứng minh rằng tôi không muốn giết anh. Tôi chỉ hy vọng anh rời xa con gái tôi, để nó trở về bên cạnh tôi! Tôi đã già rồi, chỉ có một đứa con gái này thôi, tất cả tài sản của tôi đều là của nó. Tôi hy vọng con gái tôi có thể ở bên cạnh tôi. Satan, lẽ nào yêu cầu này cũng quá đáng sao?
Diệp Lăng Phi nhìn xuống Alice đang nằm trong lòng mình, đúng lúc Alice cũng ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn hắn. Nhìn bộ dạng đáng thương đó của Alice, lòng hắn không khỏi nhói đau. Người con gái này từng là người duy nhất Diệp Lăng Phi yêu. Mãi cho tới tận bây giờ, hắn vẫn còn hoài nghi rằng mình nhẫn tâm rời xa Alice là đúng hay sai.
Lúc đó, Diệp Lăng Phi rời khỏi Alice chỉ là muốn cô có thể bắt đầu một cuộc sống mới. Alice có điều kiện học tập tốt, lại được tầng lớp thượng lưu thừa nhận, giống như những gì Tiger nói, tương lai của cô rất xán lạn. Diệp Lăng Phi cho rằng hắn rời khỏi Alice là một chuyện tốt cho cô. Nhưng hắn không hề nghĩ rằng Alice vẫn quay trở về bên cạnh mình, hơn nữa nhìn bộ dạng này, cô đã hạ quyết tâm rồi. Dù phải trả bất cứ giá nào cũng muốn ở bên cạnh Diệp Lăng Phi. Vừa nghĩ tới những gì Alice đã hy sinh để được ở bên mình, Diệp Lăng Phi lại cảm thấy đau lòng, bản thân hắn có đáng để cô hy sinh nhiều như vậy không? Diệp Lăng Phi cúi đầu, hôn lên đôi mắt đẫm lệ của Alice. Alice sững người, không ngờ Diệp Lăng Phi sẽ hôn mình. Sau đó, cô ôm chặt lấy cổ hắn, hôn đáp lại. Ngay lúc đó, dường như cô muốn dồn tất cả sức lực của mình vào nụ hôn này. Diệp Lăng Phi và Alice hôn nhau rất lâu mới buông ra. Hắn vờ như mình vẫn đang nói chuyện điện thoại rồi lại ôm Alice vào lòng, tập trung vào cuộc gọi. Tiger đã nói một tràng ở đầu dây bên kia, nhưng Diệp Lăng Phi mải mê hôn Alice nên chẳng để tâm ông ta nói gì.
- Ông Tiger, tôi nghĩ những hiểu lầm giữa chúng ta quá sâu đậm. Trước đó ông cũng đã nghe con gái mình nói rồi, tôi nghĩ chắc tôi không cần phải giải thích nhiều nữa!
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng than thở của Tiger. Ông ta nói:
- Anh bảo tôi phải làm sao, trơ mắt nhìn con gái tôi cùng anh mạo hiểm ư?
- Đâu phải thế, Alice sang bên này du học, chứ không phải sống chung với tôi. Tôi không rõ những cái ông gọi là nguy hiểm đó đến từ đâu. Tôi cho rằng Vọng Hải này so với bất kỳ thành phố nào của Anh đều an toàn hơn rất nhiều. Ông Tiger, tôi hy vọng ông hiểu điều này. Dù Alice có ở Anh thì vẫn có người nhắm vào cô ấy, cô ấy vẫn sẽ gặp nguy hiểm!
Tiger nói:
- Satan, anh không biết được đâu. Có một số chuyện anh không thể biết được!
Tiger nói tới đây bỗng im lặng một lúc, sau đó giọng ông ta trầm lại:
- Tôi thừa nhận, tôi đã phạm một sai lầm rất lớn. Tôi muốn bù đắp, nhưng tôi biết mình không còn cơ hội nữa rồi. Giống như những gì anh vừa nói, tài sản của tôi không phải đều trong sạch!
Diệp Lăng Phi cảm nhận được hình như Tiger gặp phải chuyện rất khó xử, hắn không nói gì mà chỉ im lặng lắng nghe:
- Satan, cậu có biết tôi chọn vị hôn phu cho Alice là người như thế nào không?
- Không rõ lắm! – Diệp Lăng Phi đáp.
Tiger lại than thở:
- Một chàng thanh niên quý tộc, có thể cậu ta ít qua lại với người khác, nhưng gia tộc cậu ta lại có một quyền năng mà không ai biết. Tôi thừa nhận, tôi muốn dùng Alice làm quân cờ, để đổi lấy sự ủng hộ lớn hơn cho mình. Nhưng bây giờ nói những chuyện này cũng vô ích rồi, tôi nghĩ chuyện Alice hủy hôn đã đủ làm cho gia tộc ấy phẫn nộ. Satan, tôi không thể nói quá nhiều nhưng tôi phải nói với cậu. Có thể cậu cho rằng tổ chức buôn bán vũ khí lậu Lang Nha của cậu là mạnh nhất, nhưng thực chất nó chẳng là gì cả. So với một số tổ chức khác, Lang Nha của cậu chỉ là hạt cát mà thôi. Dù tổ chức của cậu có lớn mạnh đến đâu cũng không thể nào ảnh hưởng tới sự đi lên của nước Anh. Sở dĩ tôi nói nhiều như vậy là mong cậu có thể khuyên Alice, để nó trở về bên tôi. Dù sao những ngày còn lại của tôi cũng không còn nhiều nữa rồi!
- Ông Tiger, chuyện này tôi không thể giúp ông được. Alice đã lớn rồi, cô ấy có quyết định của riêng mình, bất cứ ai cũng không thể ép buộc cô ấy! – Diệp Lăng Phi nói. – Nếu ông thật sự muốn Alice quay về bên ông, sao ông không chủ động nói với cô ấy? Tôi nghĩ ông là người thích hợp nhất!
Bên Tiger im lặng một lúc, cuối cùng cũng cất lời:
- Satan, cậu nói rất đúng, tôi nên tự mình khuyên Alice. Cảm ơn cậu!
- Chuyện nên làm mà! Ông Tiger, tôi hy vọng ông suy nghĩ kỹ, Alice là con gái ông chứ không phải món đồ để ông mang ra trao đổi!
- Tôi biết! Satan, có thể đưa điện thoại cho Alice không? Tôi có vài câu muốn nói với nó!
- Tất nhiên là được!
Diệp Lăng Phi nói rồi đưa điện thoại cho Alice. Alice nhìn hắn, cầm lấy điện thoại, cũng không nói gì, chỉ im lặng nghe. Mãi lâu sau, cô mới nói:
- Nếu bố thật sự đến, thì báo trước cho con, con sẽ ra đón bố!
Alice nói xong, cúp máy, sau đó hai tay ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, hai đôi môi lại quấn lấy nhau. Lưỡi Diệp Lăng Phi cứ quyện lấy lưỡi của Alice, mãi lâu sau mới rời ra, hắn nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô nói:
- Alice, anh phải về rồi, vừa nãy không phải em không thấy, đều là do em hại đó. Nếu anh không về thì nhà anh xảy ra chiến tranh mất thôi!
- Satan, anh có thể ôm em thêm một lúc được không? Em không muốn phải rời xa anh nhanh như vậy!
Alice không nỡ cứ thế rời khỏi Diệp Lăng Phi, cô ngẩng mặt lên, trên má vẫn còn vệt nước mắt, đôi môi căng mọng gợi cảm nói:
- Em nhớ anh nhiều lắm, rất nhớ. Em bằng lòng vì anh làm bất cứ chuyện gì. Satan, em muốn được anh ôm vào lòng, cứ như vậy mà sống hết cuộc đời!
Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nắm lấy tay Alice, nói:
- Sau này chúng ta còn rất nhiều thời gian, bây giờ anh phải xử lý xong chuyện ở nhà đã. Alice, nếu anh muốn em làm người tình của anh, em đồng ý không?
- Em đồng ý!
Alice nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, khuôn mặt bỗng nở một nụ cười rạng rỡ, cô chủ động hôn hắn. Giọng ngọt ngào nói:
- Chỉ cần được ở bên anh, được sống như trước kia, em đã rất mãn nguyện rồi, em rất muốn như vậy!
Diệp Lăng Phi thấy Alice nói vậy, hắn hôn cô sâu hơn. Cánh tay lớn cũng buông tay cô ra, lần đầu tiên luồn vào trong lớp áo của Alice, nhẹ nhàng xoa nắn đôi gò bồng đảo của cô. Ngay lúc đó, toàn thân Alice nóng bừng lên, nụ hôn càng trở nên bỏng cháy.
-o0o-
Diệp Lăng Phi biết mình không thể ở đây quá lâu, nếu không ở nhà sẽ loạn lên. Sau khi hôn Alice, Diệp Lăng Phi rút tay ra, vuốt ve gương mặt cô, nhẹ nhàng nói:
- Alice, anh cũng nhớ những ngày ấy. Nhưng bây giờ anh phải về, còn nhiệm vụ của em là coi chừng hai cô vệ sĩ kia. Tuy vừa nãy anh ra tay không nặng, nhưng cứ đưa họ tới bệnh viện kiểm tra thì tốt hơn. Đừng quá tin tưởng vào họ, vệ sĩ như họ còn kém lắm, anh sẽ bảo Angel huấn luyện thêm!
- Vâng!
Alice có chút lưu luyến không muốn rời xa. Khi Diệp Lăng Phi và Alice bước ra khỏi phòng, thì thấy Angel đang đứng dựa vào hành lang hút thuốc. Angel hút loại thuốc dành cho phụ nữ, thấy Diệp Lăng Phi bước ra, cô liền ném điếu thuốc xuống đất. Alice nói:
- Satan, em xuống trước đây!
Diệp Lăng Phi gật đầu, Alice đi xuống lầu. Angel tới trước mặt Diệp Lăng Phi, nhìn hắn nói:
- Satan, có phải anh đã chấp nhận Alice?
- Anh không biết phải nói thế nào, có lẽ anh là người quá trọng tình cảm, không có cách nào quên được Alice. Người đàn ông như anh rất mâu thuẫn, rõ ràng trong lòng tự nhủ không thể ở bên quá nhiều phụ nữ, nhưng lại không thể khống chế được bản thân, cứ thích đi reo rắc tình cảm bên ngoài. Bây giờ anh thấy đau đầu chết đi được. Một đống việc còn chờ anh xử lý. Angel, em đừng nói chuyện này cho Tình Đình, khi nào thích hợp anh sẽ tự nói với cô ấy!
- Em chẳng thèm quan tâm mấy chuyện này của anh, em chỉ quan tâm khi nào anh mới có đột phá với em thôi?
- Cái này... ha ha, Angel, em xem trời sắp tối rồi, mọi người cũng chuẩn bị ăn cơm rồi! Chuyện này nói sau đi, em là người phụ nữ anh tin tưởng nhất đấy!
- Lúc nào cũng thoái thác như vậy! – Angel bỗng nhiên cười nói. – Được rồi, em không làm khó anh nữa, anh định khi nào đi Ai Cập?
- Anh đang suy nghĩ, không biết khi nào đi là thích hợp nhất! Nếu không đi Ai Cập, anh không nghĩ ra được cách nào tốt hơn, đúng là chuyện rắc rối!
- Satan, thật ra không rắc rối đâu! – Angel cười nói. – Anh đã nghĩ qua chưa, nếu anh tổ chức một đám cưới ở Vọng Hải, sau đó tới một nơi khác tổ chức lễ cưới tiếp. Như vậy, không phải là rất đơn giản sao?
Câu nói này của Angel làm Diệp Lăng Phi bừng tỉnh, trước đó hắn chưa từng nghĩ tới chuyện này. Hắn gật đầu nói:
- Anh hiểu rồi, Angel, em nói rất có lý, bây giờ anh đi thương lượng với Tình Đình ngay!
Diệp Lăng Phi nói xong, vội vội vàng vàng xuống lầu. Nhìn bộ dạng vội vã của hắn, Angel thở dài. Cô cảm thấy Diệp Lăng Phi bây giờ không giống như trước kia nữa, hoặc có lẽ người cô yêu thầm là Satan của ngày trước, làm việc gì cũng quyết đoán, không do dự. Satan bây giờ có lẽ nên gọi là Diệp Lăng Phi thì thích hợp hơn.
Diệp Lăng Phi vội vàng chạy về biệt thự, vừa vào nhà thì thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đang ngồi xem ti vi trong phòng khách. Vừa nãy hai cô gái còn không mặc gì nằm trên giường đẹp vô ngần, bây giờ cả hai đều đã mặc đồ ngủ, ngồi trên ghế sô pha vừa xem ti vi vừa nói chuyện.
- Anh có một cách mới! – Diệp Lăng Phi vừa về đã vội nói.
- Ừm!
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều không quay đầu lại, vẫn cứ dán mắt vào ti vi, thái độ này rõ ràng là đến hỏi Diệp Lăng Phi rốt cuộc xảy ra chuyện gì cũng không thèm.
- Vừa nãy anh nghĩ ra một cách mới! Nếu hai em không muốn tới Ai Cập, chúng ta có thể tổ chức hôn lễ ở Trung Quốc! – Diệp Lăng Phi ngồi giữa hai người, đưa tay ôm cả hai vào lòng, hưng phấn nói. – Nếu như vậy, chúng ta có thể tổ chức đám cưới luôn rồi!
- Ai nói bọn em không muốn tới Ai Cập! – Bạch Tình Đình hỏi lại. – Em và Chu Hân Mính đều rất mong được tới Ai Cập!
Chu Hân Mính gật đầu, nói:
- Bố em vừa hỏi chuyện của em và anh, ông nói cũng chưa tới Ai Cập bao giờ, muốn tới xem thử thế nào!
- Thật không? – Diệp Lăng Phi vừa nghe, bèn nói. – Vậy chúng ta cứ tổ chức hôn lễ tại Ai Cập vậy!
- Ông xã, tự nhiên sao anh lại nói không tới Ai Cập tổ chức hôn lễ nữa? – Bạch Tình Đình hỏi.
- Không... không có gì, anh chỉ cảm thấy nếu tổ chức hôn lễ tại Ai Cập thì chắc phải qua Tết, bên đó anh phải chuẩn bị vài thứ. Nếu tổ chức hôn lễ tại Trung Quốc thì ngay bây giờ cũng có thể làm luôn rồi! – Diệp Lăng Phi nói tới đây, bèn cười. – Vừa nãy anh vừa nghĩ tới một chuyện nữa, nếu chúng ta tổ chức hôn lễ trong nước thì không thể có cách cả ba người cùng tổ chức được!
Diệp Lăng Phi đứng lên, nói:
- Bây giờ anh lên gác thay quần áo, vừa nãy ở chỗ Angel bị dính bụi, anh sẽ quay lại ngay!
Đợi Diệp Lăng Phi vừa đi khỏi, Chu Hân Mính liền quay sang Bạch Tình Đình nói:
- Tình Đình, vừa nãy cậu đã nghe những lời Diệp Lăng Phi nói chưa?
- Tớ nghe rồi, chẳng phải anh ấy nói muốn tổ chức hôn lễ trong nước sao, bảo là nghĩ ra một cách hay! – Bạch Tình Đình còn tùy miệng nói. – Trước đó không phải nói muốn tới Ai Cập sao, sao bây giờ lại đổi ý?
- Tình Đình, tớ nghĩ sở dĩ anh ấy nói như vậy là vì lo lắng cho suy nghĩ của bố mẹ chúng ta! – Chu Hân Mính nói. – Tình Đình, cậu có cho rằng chúng ta thật sự có thể tổ chức hôn lễ tại Ai Cập không?
- Cái này...!
Bạch Tình Đình hơi giật mình. Trong lòng cô biết rõ, nếu thật sự tổ chức hôn lễ tại Ai Cập, dù cho bố cô không để ý thì ông nhất định cũng không cho dẫn theo họ hàng đi. Dù sao đây cũng là Trung Quốc, hơn nữa người thân cũng là người Trung Quốc, mọi người đã quen với chế độ một vợ một chồng. Nếu cả Chu Hân Mính và mình cùng gả cho Diệp Lăng Phi, trừ khi cô không trở về nước, nếu không thì bản thân cô và bố cô đều sẽ trở thành tiêu điểm bàn tán của người khác.
Chu Hân Mính cũng vậy, bố cô cũng đang đối mặt với áp lực rất lớn. Người Trung Quốc rất thích bàn tán chuyện của người khác. Cả Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đều có chung một mối lo như vậy, họ không nói ra, nhưng không có nghĩa là trong lòng không nghĩ. Câu nói vừa rồi của Diệp Lăng Phi vô tình đã nhắc nhở hai người, hoặc là hắn đã có cách gì hay.
Bạch Tình Đình nhìn Chu Hân Mính, nói:
- Hân Mính, chúng ta đi hỏi xem anh ấy có cách gì hay không?
Chu Hân Mính cũng nghĩ vậy, gật đầu. Hai người đứng dậy, đi lên lầu. Diệp Lăng Phi ở trong phòng thay quần áo, khi Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đi vào, hắn vừa thay đồ xong. Thấy cả hai cùng bước vào, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Hai bà xã ơi, các em làm gì vậy, lẽ nào muốn nhìn trộm ông xã thay quần áo sao?
Bạch Tình Đình hỏi:
- Em cần gì phải làm vậy, ai thèm nhìn chứ. Có đầy lúc anh cởi hết ra mời em nhìn, em việc gì phải nhìn trộm. Em và Hân Mính tới hỏi xem anh có cách gì hay, không phải vừa nãy anh nói không cần tới Ai Cập tổ chức hôn lễ sao?
- Ồ, thì ra em hỏi chuyện này sao?
Diệp Lăng Phi ngồi trên giường, gọi Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính lại, đưa tay ôm hai cô vào lòng, nói:
- Vừa nãy anh nghĩ rồi, anh và Hân Mính chủ yếu vướng ở khoản giấy đăng ký và chuyện sinh sống sau này. Cũng không thể trước mặt người ngoài mà không thân thiết được, kể cả có tới Ai Cập tổ chức xong hôn lễ, cũng cần phải sống tiếp chứ. Vì vậy, anh nghĩ tới một chuyện, anh và Hân Mính có thể tới một thành phố khác đăng ký kết hôn, ví dụ như thành phố anh em của Vọng Hải là Đông Hải. Mặc dù Vọng Hải và Đông Hải là hai thành phố gần nhau, nhưng lại thuộc hai tỉnh khác nhau. Nếu hệ thống đăng ký kết hôn không liên thông, vậy anh và Hân Mính có thể đăng ký tại Đông Hải. Còn về việc tổ chức hôn lễ cũng đơn giản, anh và Tình Đình tổ chức hôn lễ tại Vọng Hải, còn anh và Hân Mính sẽ tổ chức hôn lễ tại Đông Hải. Sau đó chúng ta có thể chuyển nhà tới Đông Hải, sống ở Vọng Hải một thời gian, sống ở Đông Hải một thời gian, anh thấy ý kiến này rất hay!
Sau khi Bạch Tình Đình nghe xong, bèn nói:
- Tên đàn ông xấu xa này, anh không biết đây là hôn nhân đại sự à, làm như vậy có thể phạm pháp đấy! Em cứ tưởng là cách hay gì, thì ra là cái cách vớ vẩn này. Nếu anh mà là cấp dưới của em, em sẽ sa thải anh ngay!
Chu Hân Mính nghe xong thì không nói gì. Bạch Tình Đình thấy cô im lặng, bèn nói:
- Hân Mính, không phải cậu muốn làm như vậy thật chứ, như vậy là phạm tội đó!
Chu Hân Mính lắc đầu nói:
- Không phải, tớ chỉ đang nghĩ, chúng ta có thể đăng ký tại Ai Cập, sau đó tổ chức hôn lễ tại hai thành phố khác nhau. Sau này đợi tớ sinh con xong, tớ có thể tới Đông Hải sinh sống
↬ Thiên Lôi Trúc . com ↫ Dịch truyện bằng AI, join cộng đồng