Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 949: CHƯƠNG 949: CUỐI CÙNG CŨNG ĐƯỢC NHƯ Ý

Chu Hân Mính vừa nói xong, Bạch Tình Đình liền ngăn lại:

- Hân Mính, sao cậu lại sống ở Đông Hải được chứ? Như vậy hoàn toàn không được, cả nhà chúng ta đều ở Vọng Hải, cậu chạy tới Đông Hải, cậu điên à?

Chu Hân Mính lắc đầu, nói:

- Tình Đình, không phải đâu, tớ thấy sống ở Đông Hải cũng không tệ. Đông Hải cách Vọng Hải không xa, tớ có thể sống ở bên đó, muốn về nhà lúc nào cũng được. Hơn nữa, Vọng Hải cũng không phải quê hương của tớ, mà là bố tớ được điều tới đây làm việc thôi.

Sau khi nghe Chu Hân Mính nói vậy, Bạch Tình Đình cũng gật đầu:

- Hân Mính, cậu nói cũng đúng, Đông Hải và Vọng Hải thật ra rất gần nhau, chúng ta có thể sống ở cả hai thành phố!

Nói đến đây, Bạch Tình Đình quay sang hỏi Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, anh nói có đúng không?

- Tất nhiên là đúng rồi. Như vậy chúng ta có thể ở hai nhà tại hai thành phố. Ba người chúng ta có thể sống ở Vọng Hải một thời gian, sau đó lại chuyển tới Đông Hải sống một thời gian, như vậy chẳng phải rất tốt sao?

Nói xong, Diệp Lăng Phi hôn lên môi mỗi người một cái, bàn tay hắn bắt đầu không an phận.

- Ông xã, đi ăn cơm thôi! Lẽ nào anh không định ăn tối à? – Bạch Tình Đình hỏi.

- Tất nhiên là muốn ăn rồi, nhưng trước khi ăn tối, phải “ăn” hai em trước đã! – Diệp Lăng Phi cười nham hiểm.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính nhìn nhau, rồi cả hai cùng dùng tay đẩy Diệp Lăng Phi ngã sõng soài trên giường. Bạch Tình Đình nói:

- Đi ăn cơm thôi! Đói chết đi được!

Nói rồi, Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình cùng đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ. Diệp Lăng Phi nhìn hai người rời đi, trên mặt hiện lên nụ cười, thầm nghĩ: “Xem tối nay hai em có thoát khỏi tay anh không?”

Trong lúc ăn cơm, ánh mắt Diệp Lăng Phi cứ quét khắp cơ thể Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, đúng là ánh mắt của một con dê già. Trong lòng Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình cũng biết rõ Diệp Lăng Phi đang có ý đồ gì, chỉ là họ đều giả vờ không biết. Bữa cơm kết thúc rất nhanh, rồi họ trở về phòng.

Diệp Lăng Phi cũng ăn xong rất nhanh, đi theo hai người lên lầu. Lúc chiều, khi gặp Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính đã không kìm nén được nỗi nhớ, cùng thân mật với hắn trên cùng một chiếc giường với Bạch Tình Đình. Nhưng vừa tới tối, Chu Hân Mính lại cảm thấy nếu ngủ chung giường với Bạch Tình Đình thì rất xấu hổ. Cô vẫn chưa chấp nhận được chuyện cả cô và Bạch Tình Đình cùng ân ái với Diệp Lăng Phi trên cùng một chiếc giường. Chuyện này không phải người bình thường nào cũng có thể chấp nhận được, ít nhất thì lúc này Chu Hân Mính vẫn chưa thể, cô cảm thấy không được tự nhiên. Kết quả là vừa tối, Chu Hân Mính liền chạy ngay về phòng mình. Cô biết rõ, Diệp Lăng Phi sẽ chủ động tới tìm cô, việc cô cần làm chỉ là để cửa cho hắn vào mà thôi.

Khi Diệp Lăng Phi quay trở lại phòng thì thấy rèm đã buông xuống, Bạch Tình Đình đang ngồi trên giường thay quần áo. Diệp Lăng Phi khóa cửa phòng lại, bước nhanh tới bên giường, kéo rèm ra thì thấy Bạch Tình Đình đang mặc bộ đồ lót gợi cảm mà chính hắn mua cho cô.

- Đáng ghét, anh nhìn cái gì?

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi đang hau háu nhìn cơ thể mình thì mặt đỏ bừng, ném chiếc váy ngủ sang một bên, hai tay ôm lấy ngực nũng nịu:

- Đừng nhìn! Đợi lát nữa hãy nhìn!

- Bây giờ anh vẫn muốn nhìn!

Diệp Lăng Phi đứng bên giường, đôi mắt thèm thuồng nhìn Bạch Tình Đình, miệng khẽ há ra như đang nuốt nước bọt:

- Bà xã! Đẹp lắm, nào, đứng lên xoay một vòng cho anh xem nào!

- Dê già!

Bạch Tình Đình nhìn bộ dạng thèm thuồng của Diệp Lăng Phi, mặt càng đỏ bừng. Cô bỏ hai tay đang che ngực xuống, đứng dậy. Bạch Tình Đình làm theo lời Diệp Lăng Phi, đứng bên giường xoay một vòng. Vốn dĩ Bạch Tình Đình đã đẹp đến mức khiến đàn ông mê mẩn, bây giờ lại mặc thêm bộ đồ lót gợi cảm này, đúng là muốn lấy mạng người mà. Chỉ vậy thôi đã khiến cơ thể Diệp Lăng Phi nóng bừng lên, cảm giác đó khiến hắn không thể kiềm chế được nữa.

Diệp Lăng Phi lao lên giường, đè Bạch Tình Đình xuống. Hơi thở nam tính của Diệp Lăng Phi phả vào mặt cô, khiến Bạch Tình Đình cũng bắt đầu bị kích thích. Cô hé mở đôi môi căng mọng, hơi thở ấm nóng:

- Ông xã, em nhớ anh lắm, em chuẩn bị xong rồi…!

Diệp Lăng Phi không nói nhiều nữa. Lúc này, nói thêm một câu chính là lãng phí thời gian. Đôi môi hắn hôn chặt lên ngực Bạch Tình Đình, hai tay kéo chiếc quần lót ra, dương vật đã cương cứng, bàn tay bắt đầu xoa nắn nơi riêng tư của cô. Tiếng rên rỉ của Bạch Tình Đình thoát ra, dưới sự kích thích của Diệp Lăng Phi, cả cơ thể cô run lên. Khi Diệp Lăng Phi cắn chặt môi, dương vật cắm sâu vào cơ thể Bạch Tình Đình, cô bật lên một tiếng rên đau đớn. Hai hàng nước mắt chảy xuống, hai bàn tay cô túm chặt vai Diệp Lăng Phi, mười đầu ngón tay như muốn cắm sâu vào da thịt hắn.

- Tình Đình, có ổn không?

Diệp Lăng Phi đột nhiên hỏi. Hắn nằm trên người Bạch Tình Đình, thè lưỡi liếm đi những giọt nước mắt trên mặt cô, nhìn cô mà đau lòng. Hắn không nỡ làm tiếp, không muốn thấy Bạch Tình Đình phải chịu đau đớn như vậy.

Bạch Tình Đình gật đầu, cô cúi xuống, cắn một miếng vào vai Diệp Lăng Phi. Hắn lại không kiềm chế được, cố đưa vào sâu hơn. Bạch Tình Đình bật lên tiếng kêu thảm thiết.

Tiếng kêu của Bạch Tình Đình vang đến mức Chu Hân Mính cũng nghe thấy. Chu Hân Mính tự cắn môi mình, cô biết rõ Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đang làm gì. Cô đưa tay xoa xoa bụng mình, nơi đang mang một sinh linh bé bỏng. Chu Hân Mính nhắm mắt lại, muốn mình mau mau ngủ thiếp đi. Cô nhớ lại lần đầu tiên của mình với Diệp Lăng Phi, đêm đó đẹp như trong mộng. Chu Hân Mính cho rằng tối nay Diệp Lăng Phi sẽ không tới chỗ mình nữa, ít nhất cũng phải mây mưa với Bạch Tình Đình đến nửa đêm. Cô không muốn cứ đợi mãi, tốt nhất là ngủ sớm đi thôi.

Trong lúc mơ màng, Chu Hân Mính nghe thấy tiếng cửa phòng bị mở, ngay sau đó là tiếng bước chân. Cô nghĩ rằng mình đang mộng du, có thể là do quá nhớ Diệp Lăng Phi mà ra. Nhưng những sự việc tiếp theo khiến cô biết rằng không phải mình đang mơ, mà đúng là Diệp Lăng Phi đã tới thật. Chu Hân Mính mở mắt ra thì thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện trước mặt. Không để cô kịp hỏi, Diệp Lăng Phi đã hôn cô thật sâu.

Từng cử chỉ âu yếm của Diệp Lăng Phi đều rất nhẹ nhàng và cẩn thận, động tác cũng vô cùng nhịp nhàng. Hắn sợ không cẩn thận sẽ làm tổn thương Chu Hân Mính. Chu Hân Mính hai tay ôm chặt lấy vai hắn, phối hợp nhịp nhàng với từng động tác. Cơ thể cô cũng lắc lư theo nhịp. Tất cả diễn ra trong bóng tối, trong phòng ngoài tiếng thở của Diệp Lăng Phi chỉ có tiếng rên khe khẽ của Chu Hân Mính.

Mọi chuyện đều tốt đẹp như vậy. Khi Chu Hân Mính tỉnh dậy, trên giường không chỉ có cô và Diệp Lăng Phi, mà bên cạnh hắn còn có Bạch Tình Đình, khuôn mặt còn vương nước mắt. Diệp Lăng Phi nằm giữa, cô và Bạch Tình Đình mỗi người nằm một bên. Chu Hân Mính không biết Bạch Tình Đình vào phòng lúc nào, có thể là sau khi cô ngủ thiếp đi. Chu Hân Mính nhẹ nhàng ngồi dậy, mặc quần áo ngủ vào rồi đi ra ngoài.

Chu Hân Mính vừa đi ra, Bạch Tình Đình liền tỉnh dậy, tay trái cô lay lay Diệp Lăng Phi đánh thức hắn.

- Ông xã, tại anh hết, làm gì mà ôm em sang đây! – Bạch Tình Đình nũng nịu. - Em thấy Chu Hân Mính có chút ngại ngùng. Anh cũng thật là, anh muốn ngủ với Hân Mính thì cứ ngủ đi, em có thể ngủ một mình bên kia cũng được!

Diệp Lăng Phi quay người lại, tay phải xoa xoa mông Bạch Tình Đình, cười xấu xa:

- Bà xã, anh muốn cả ba chúng ta cùng ngủ. Anh cảm thấy ba người ngủ cùng nhau thoải mái hơn. Bà xã, em còn đau không?

- Sao lại không đau, đau chết đi được! – Bạch Tình Đình đỏ bừng mặt, nũng nịu nói. - Sau này anh đừng có đụng vào người em nữa, bây giờ em sợ lắm rồi. Đều là do anh hại, cái đó của anh tại sao cứ… cứ…!

Bạch Tình Đình mãi cũng không thể nói ra câu đó, cô rúc vào người Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, bây giờ em không muốn đi nữa. Ai bảo anh bắt nạt em, hôm nay anh phải ôm em, em muốn đi đâu anh cũng phải ôm em!

- Được! – Diệp Lăng Phi bóp mông Bạch Tình Đình, cười nói. - Hôm nay anh phụ trách mọi hoạt động của bà xã, kể cả bà xã muốn đi vệ sinh, anh cũng phải ôm em!

- Đồ thối tha! Không được nói nữa! – Bạch Tình Đình xấu hổ đưa tay bịt miệng Diệp Lăng Phi lại.

Bỗng nhiên Diệp Lăng Phi trùm chăn lại, Bạch Tình Đình kêu lên:

- Ông xã, không được, đau quá… đau quá… chỗ đó vẫn…!

Trong phòng vang lên tiếng nũng nịu của Bạch Tình Đình, xen lẫn cả tiếng cười của cô.

Khi Chu Hân Mính tắm xong quay lại phòng, cô đang tìm quần áo trong tủ thì không biết từ lúc nào Diệp Lăng Phi đã tới sau lưng, ôm chặt lấy cô.

- Làm gì vậy, dọa chết người ta!

Chu Hân Mính quay người lại, trong tay cầm chiếc quần lót, cô nhìn Diệp Lăng Phi, xấu hổ đỏ mặt:

- Bây giờ anh mãn nguyện chưa? Đúng là tên dê già!

- Ha ha, bà xã Hân Mính, vừa nãy anh nói với Tình Đình rồi, ba người chúng ta cùng ngủ đi! Phòng của anh và Tình Đình có cái giường to, đủ chỗ cho cả ba chúng ta. Hơn nữa, bây giờ em đang mang thai, chúng ta ngủ chung sẽ dễ dàng chăm sóc cho em!

- Tình Đình thật sự đồng ý à? – Chu Hân Mính hỏi.

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Tất nhiên rồi! Bây giờ ba người chúng ta đã là người một nhà. Hân Mính, em thấy khi nào đi Ai Cập là thích hợp nhất? Anh mong chúng ta sớm đăng ký!

- Cái này không vội! Bụng em thế này không tiện lắm. Tối qua em nghĩ kỹ rồi, đợi sau khi sinh con ra thì đăng ký cũng được, chỉ cần Tình Đình đồng ý là được. – Chu Hân Mính tỏ ra thấu tình đạt lý. - Thật ra, đăng ký cũng chỉ là giấy tờ, chỉ cần ba người chúng ta sống vui vẻ hạnh phúc, như vậy là đủ rồi!

- Hân Mính, anh cảm thấy gặp được em đúng là chuyện hạnh phúc nhất đời anh! Bây giờ anh cảm thấy rất hạnh phúc!

- Ông xã, anh thấy em mặc quần lót nào đẹp? Cái này có được không?

- Đẹp! – Diệp Lăng Phi hôn lên má Chu Hân Mính một cái. - Bà xã Hân Mính của anh mặc gì cũng đẹp!

- Ra ngoài đi! Em muốn thay quần áo! – Chu Hân Mính đẩy Diệp Lăng Phi ra. - Không được nhìn trộm!

Diệp Lăng Phi cười, trên mặt hiện ra nụ cười hạnh phúc, rồi ra khỏi phòng Chu Hân Mính.

Quả nhiên, Bạch Tình Đình bắt Diệp Lăng Phi ôm xuống lầu ăn sáng. Lúc ăn, Chu Hân Mính nói hôm nay muốn về nhà, thương lượng với bố mẹ cô chuyện Diệp Lăng Phi nhắc tới tối qua. Nghe Chu Hân Mính nói vậy, Bạch Tình Đình mới nhớ ra hôm nay cô có hẹn ăn cơm với bố, nhưng bây giờ cô không thể ra ngoài được.

- Ông xã, anh đưa Hân Mính về trước đi. Em gọi điện cho bố! Bây giờ em thế này không thể ra ngoài, hay là bảo bố trưa tới nhà mình ăn cơm!

Sau khi Diệp Lăng Phi nghe xong, xoa xoa chỗ đó của Bạch Tình Đình, nói:

- Bà xã, hay là để anh giúp em kiểm tra xem có sao không nhé!

- Anh còn dám nói, đều là do anh đó! Bỏ cái tay thối của anh ra, đừng đụng vào người em! Anh mà còn chọc tức em, em không thèm để ý tới anh nữa. Đồ dê già này!

Diệp Lăng Phi nghe vậy, vội vàng rụt tay lại, quay sang Chu Hân Mính, tỏ vẻ tò mò:

- Hân Mính, anh thấy lạ quá, lúc đầu anh với em, em cũng…!

Diệp Lăng Phi chưa nói xong thì đã bị quả trứng ốp la của Chu Hân Mính ném qua. Hắn tránh không kịp, bị cả quả trứng úp lên mặt. Diệp Lăng Phi gỡ quả trứng xuống, nói:

- Đúng là lãng phí đồ ăn, chẳng qua anh tò mò hỏi một chút thôi, làm sao mà…!

Diệp Lăng Phi vừa nói tới đây thì lại thấy một vật tương tự bay tới. Hắn không nhìn rõ đó là thứ gì, cứ nghĩ là trứng ốp nên không thèm tránh. “Xoảng!”, thứ đó bay trúng đầu Diệp Lăng Phi rồi rơi xuống đất vỡ thành ba mảnh.

Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Tại sao anh không tránh?

- Anh cứ nghĩ lần này em vẫn ném trứng ốp!

- …!

Diệp Lăng Phi lái xe đưa Chu Hân Mính về nhà. Trên đường vẫn còn tuyết, hắn lái xe không nhanh. Vừa lái xe hắn vừa cười. Chu Hân Mính ngồi ở ghế phụ, hỏi:

- Ông xã, anh đang nghĩ gì vậy?

- Anh đang nhớ Tình Đình! Em biết không? Hôm nay Tình Đình bị anh ôm vào nhà vệ sinh. Lúc đó anh cố ý đứng lì trong đó không đi, Tình Đình ngại đến mức mặt đỏ hết cả lên. Cô ấy ngồi trên bồn cầu mà không dám động đậy, chỉ biết dùng tay đuổi anh ra. Anh cứ nghĩ tới bộ dạng lúc đó của cô ấy là không nhịn được cười!

- Ông xã, anh biến thái quá!

Khi không có ai, Chu Hân Mính cũng gọi là “ông xã”. Phụ nữ thật nhiều thay đổi, lúc đầu muốn giấu nhẹm chuyện quan hệ với Diệp Lăng Phi, bây giờ lại gọi hắn là ông xã, nghĩa là đã tự cho rằng mình là vợ hắn rồi. Giống như cô từng nói, đi Ai Cập đăng ký hay không cũng chỉ là thủ tục.

- Hân Mính, sao anh lại biến thái? Anh thấy bình thường mà! Dù sao chúng ta cũng là vợ chồng, làm gì có bí mật gì, chuyện gì cũng có thể công khai, lẽ nào không đúng?

- Tất nhiên không đúng rồi! Lẽ nào bọn em đi vệ sinh cũng phải cho anh nhìn? Như vậy có nghĩa là anh có vấn đề rồi! Em phải bàn với Tình Đình, cài mật mã cho nhà vệ sinh, chỉ để chúng em vào thôi!

- Ha ha, anh chỉ đùa thôi! Ai bảo hôm nay Tình Đình không tự đi được. Ây da, anh quên mất, vừa nãy ra khỏi nhà anh để Tình Đình ở trong phòng khách, vậy là cô ấy cứ phải đợi anh về rồi…!

Chu Hân Mính lắc đầu, cầm điện thoại gọi:

- Mẹ! Bố con đâu ạ?

- Bố con lên thị ủy rồi! Hôm nay thị ủy có việc, lúc đi sắc mặt bố con không tốt lắm, có thể đã xảy ra chuyện gì rồi!

- Vậy ạ! Mẹ! Lát nữa con về! – Chu Hân Mính nói tới đây, nhìn Diệp Lăng Phi đang lái xe. - Anh ấy về rồi ạ, con muốn bàn với bố chuyện hôn lễ của bọn con!

Chu Hân Mính cúp điện thoại, quay sang nói với Diệp Lăng Phi:

- Em hỏi anh một chuyện, anh phải trả lời thật lòng, anh định khi nào cưới em?

- Tất nhiên là càng sớm càng tốt rồi! Anh định xử lý hết chuyện trong năm. Trưa nay anh phải nói với bố vợ chuyện hôn lễ của anh và Tình Đình. Hôm nay là mùng 5, anh định ngày 15 sẽ cưới Tình Đình. Còn về phần em, anh phải nói với bố em trước, nếu bố em không có vấn đề gì thì ngay ngày 20 tháng này sẽ tổ chức hôn lễ tại Đông Hải. Hân Mính, em thấy vậy có được không?

- Em không có ý kiến, chỉ là không biết bố em nghĩ sao. Ông xã, đợi em về bàn với bố, anh đợi điện thoại của em nhé!

- Được!

Khi xe đỗ ngay trước nhà Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi vốn định xuống xe, nhưng cô không cho hắn tiễn vào tận nhà.

- Ông xã, tới đây thôi, em tự vào được rồi!

Trước khi xuống xe, Chu Hân Mính chủ động hôn Diệp Lăng Phi, sau đó mới đẩy cửa xe ra. Diệp Lăng Phi nhìn Chu Hân Mính đi lên lầu mới lái xe quay về biệt thự.

Khi Diệp Lăng Phi về tới biệt thự, không thấy Bạch Tình Đình ở phòng khách nữa. Nghĩ tới bộ dạng lò dò đi lại của cô, hắn bật cười. Hắn nín cười lên lầu, muốn trêu chọc Bạch Tình Đình. Nhưng vừa lên lầu thì bất ngờ thấy Vu Tiêu Tiếu tay cầm cốc nước đi từ phòng ngủ ra.

- Tại sao em lại ở đây?

- Em tìm chị em! Sư phụ, anh lợi hại thật đấy!

- Anh lợi hại cái gì?

- Cái này còn phải hỏi à?

- Tiểu nha đầu, em nói rõ xem nào, rốt cuộc anh lợi hại ở đâu?

- Bây giờ chị em không xuống nổi giường! Tất nhiên là sư phụ anh lợi hại rồi!

- Tiểu nha đầu, không được nói bậy, có một số chuyện em không hiểu đâu!

- Em chẳng quan tâm! Lần này em tới tìm chị em, anh lợi hại hay không không liên quan tới em. Bây giờ em rất tức giận, có người có người nhà rồi là không coi ai ra gì, loại người này xấu xa nhất!

Diệp Lăng Phi nghe vậy, hình như Vu Tiêu Tiếu đang ám chỉ hắn. Từ khi rời Vọng Hải, hắn không hề liên lạc với cô, lẽ nào là vì vậy? Diệp Lăng Phi sợ Vu Tiêu Tiếu nói lung tung trước mặt Tình Đình, bèn kéo cô vào căn phòng phía dưới, đóng cửa lại, nói nhỏ:

- Tiêu Tiếu, anh vừa về mà, thật sự có việc, còn chưa có thời gian liên lạc với em!

- Thừa lời! Anh có chị em là đủ rồi, sao phải nhớ tới em. Em thật đen đủi, vì anh mà cãi nhau với cả nhà, bây giờ anh lại đá em đi. Không nói nữa, nói ra càng thêm bực, em đi tìm chị em nói chuyện vậy!

Diệp Lăng Phi thấy Vu Tiêu Tiếu nói vậy, e rằng cô đã nói cho Bạch Tình Đình nghe quan hệ giữa hai người. Hắn biết Vu Tiêu Tiếu chuyện gì cũng có thể làm ra, xem ra phải dỗ dành một chút. Nghĩ vậy, hắn ôm chặt lấy Vu Tiêu Tiếu, dỗ dành:

- Tiêu Tiếu, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nói anh nghe xem nào, xem anh giúp được em không?

- Không có gì, em không nói với anh, hay cứ nói với chị em tốt hơn! Tóm lại bây giờ bố em đang giận em, em không về nhà được, đều là do anh hại. Nói với anh có tác dụng gì, anh có quan tâm đâu, em và anh là quan hệ gì chứ?

- Tiêu Tiếu, xem em kìa, chúng ta thân như vậy mà. Nào, từ từ nói! – Diệp Lăng Phi ôm lấy Vu Tiêu Tiếu, xoa xoa mông cô. - Tiêu Tiếu, lâu rồi không gặp, em càng ngày càng đẹp!

- Nói dối! Em không tin! – Vu Tiêu Tiếu bị Diệp Lăng Phi xoa mông thì cố ý cong mông ra. - Bây giờ anh nói gì cũng muộn rồi. Tóm lại bây giờ em rất giận, em quên mất phải mang nước lên cho chị!

Vu Tiêu Tiếu nói rồi, định rời khỏi phòng. Nhưng Diệp Lăng Phi không để cô đi như vậy. Nếu Vu Tiêu Tiếu gặp Tình Đình nói ra hết, Bạch Tình Đình tức lên thì mọi kế hoạch sẽ đổ bể. Thế là Diệp Lăng Phi đẩy Vu Tiêu Tiếu áp vào tường, ôm chặt lấy cô rồi hôn. Vu Tiêu Tiếu bị hôn bất ngờ, hai tay đẩy hắn ra, nhưng đã muộn, cốc nước trên tay cô rơi xuống đất, hai tay cô vòng lên ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi.

- Tiêu Tiếu, anh thật sự không có thời gian liên lạc với em. Anh là người đàn ông có trách nhiệm, chỉ là cho anh thêm thời gian!

- Em có nói không cho anh thời gian đâu! Nhưng bây giờ em trở mặt với người nhà rồi, em không biết ở nhà có chuyện gì, tóm lại bố em kiên quyết bắt em về, không cho em học ở Vọng Hải nữa. Em không muốn về, thế là cãi nhau với cả nhà. Mùa đông này em không về nhà nữa, cứ ở đây thôi. Diệp đại ca, em muốn ăn Tết ở đây, có được không?

- Không thành vấn đề! Chỉ cần em ngoan ngoãn, không gây chuyện, em ở bao lâu cũng được!

- Tốt quá rồi! Vừa nãy em định nói với chị, ý chị là muốn em bàn với anh, bây giờ anh đồng ý rồi. Vậy thi xong em tới. Còn nữa, em định nghỉ đông đi làm thêm, chị đã đồng ý cho em tới tập đoàn Thế Kỷ làm thêm rồi!

- Vừa nãy em mới biết hóa ra trong lòng anh em vẫn có vị trí, em rất vui. Nhưng em lo anh hối hận, bất cẩn nói ra những lời anh vừa nói!

Vu Tiêu Tiếu từ trong túi lấy ra chiếc điện thoại, bấm nút nghe lại đoạn ghi âm. Cô đắc ý cười:

- Diệp đại ca, thế này thì anh có hối hận cũng hết cách. Nếu anh bắt nạt em, em sẽ đưa đoạn băng này cho chị nghe. Dù sao bây giờ em cũng không còn gì!

- Tiểu nha đầu, anh mắc lừa em rồi!

Bây giờ Diệp Lăng Phi mới biết Vu Tiêu Tiếu cố tình nói như vậy để dụ hắn nói ra những lời vừa rồi. Hắn luồn tay vào quần Vu Tiêu Tiếu, qua cả quần lót, véo mông cô một cái:

- Tiểu nha đầu, đây là cảnh cáo, không phải em thích quậy lắm sao, lần sau cứ đợi đấy!

Vu Tiêu Tiếu bị đau, cắn vào vai Diệp Lăng Phi một cái. Hắn rút tay ra, xoa xoa vai cô:

- Vừa nãy em làm vỡ cốc nước, còn không mau đi rót cốc khác!

- Ây da, suýt thì em quên mất! Bây giờ em xuống lầu tìm cái cốc khác!

Diệp Lăng Phi nhìn Vu Tiêu Tiếu xuống lầu, thở dài nghĩ việc giấu giếm gái đẹp quả không dễ. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã tương đối ổn, chỉ cần hắn nhanh chóng cưới Bạch Tình Đình, ổn định quan hệ hai bên, thì việc sau này sẽ dễ giải quyết hơn. Diệp Lăng Phi cảm thấy cuộc sống của mình đã đơn giản đi nhiều. Từ khi hắn tới Vọng Hải, bất kể là câu lạc bộ sát thủ hay trường học tử vong đều do bàn tay của Hoskins. Cùng với việc giải quyết Hoskins, kẻ địch luôn uy hiếp hắn cũng không còn. Những việc còn lại cũng đơn giản hơn, xem ra cuộc sống “tàng kiều” này cũng sắp kết thúc rồi.

Hắn huýt sáo bước vào phòng ngủ, thì thấy Bạch Tình Đình đang ngồi trước máy tính xem phim Hàn Quốc.

- Tiêu Tiếu, sao lâu thế! – Bạch Tình Đình cứ nghĩ là Vu Tiêu Tiếu, quay người lại thì ra là Diệp Lăng Phi, cô lạnh lùng nói. - Đồ xấu xa!

- Bà xã, vẫn còn giận à? – Hắn tới gần ôm lấy Bạch Tình Đình, nhẹ nhàng nói. - Bà xã đại nhân, động tác tối qua của anh cũng không quá kịch liệt, chỉ là sau đó không dám tiến sâu hơn, em không biết, anh…!

- Không được nói! Sau này không cho anh nói chuyện tối hôm qua nữa!

- Ừm! Bà xã, tối nay có cần thử tiếp không?

- Ông xã, anh thích vợ anh dã man không?

- Sao lại hỏi anh như vậy?

Bạch Tình Đình chỉ vào máy tính:

- Bộ phim Hàn Quốc này là do Tiêu Tiếu giới thiệu em xem. Tiêu Tiếu nói đàn ông đều thích những người vợ dã man, cô ấy khuyên em học tập nhân vật nữ chính!

- Con nhóc này, không học hành gì cả! Anh khuyên em nên xem “Luận Ngữ”, đại diện cho văn hóa truyền thống, em nên nghe theo Khổng Tử, học tam tòng tứ đức…! Bà xã, anh không có ý gì khác, chỉ là nói đại thôi.

- Tâm địa bất lương!

Bạch Tình Đình đã gọi điện cho bố mình. Mặc dù trong điện thoại không nói rõ nhưng cô cũng ám chỉ rằng mình đã hoàn toàn trở thành vợ của Diệp Lăng Phi, không còn là người vợ hữu danh vô thực nữa. Cô cũng nói bây giờ không tiện ra ngoài, muốn mời Bạch Cảnh Sùng tới nhà ăn trưa. Bạch Cảnh Sùng là người từng trải, tất nhiên biết sau lần đầu tiên sẽ không tiện đi lại. Mặc dù ông ngạc nhiên vì con gái và con rể cưới nhau lâu như vậy mà bây giờ mới làm chuyện đó, nhưng đó là chuyện riêng của hai người, ông không tiện hỏi. Bạch Cảnh Sùng không phản đối, bèn lái xe tới biệt thự của Diệp Lăng Phi. Vu Tiêu Tiếu vẫn chưa rời đi, ở lại ăn trưa.

Sau khi ăn xong, Bạch Cảnh Sùng và Diệp Lăng Phi đi ra ngoài biệt thự. Bên ngoài hơi lạnh, Bạch Cảnh Sùng khoác áo khoác lên.

- Bố, có gì thì cứ nói trong nhà, ngoài này lạnh như vậy, con lo cho sức khỏe của bố…

- Tiểu Diệp, không sao, con ra đây với bố! Tiểu Diệp, biệt thự này là của tập đoàn chúng ta, nhưng từ trước đến nay bố chưa từng đi dạo ở đây! Bố nhớ biệt thự này xây cách đây hơn 5 năm, lúc đó Tình Đình vẫn chưa tốt nghiệp, đang học đại học. Bố nhớ lúc bố tới thăm, nó đang đánh bóng chuyền với mấy đứa con gái khác. Khi nó nhìn thấy bố, nó hớn hở chạy lại, bây giờ bố vẫn nhớ dáng vẻ ấy.

- Bố biết bố có lỗi với nó. Trước tới nay, bố luôn bận làm ăn, để Tình Đình sống một mình. Có lần bố đi công tác, nửa năm không gặp nó. Tiểu Diệp, con không được nhìn thấy nét mặt vui sướng của nó khi nhìn thấy bố đâu. Bố vẫn nhớ rõ lắm. Từ đó trở đi, bố tự nhủ, bất kể bận thế nào, vẫn phải đoàn tụ với nó, bố không muốn nó sống đơn độc một mình!

- Tiểu Diệp, chớp mắt mà 5 năm rồi. Bố chợt nhận ra Tình Đình đã lớn, thật sự lớn rồi. Nó không còn thích chơi đùa như trước nữa. Tất cả những thay đổi này làm bố không quen lắm. Ngay cả chuyện nó muốn Chu Hân Mính cùng gả cho con, bố thấy ý nghĩ này thật ngu ngốc nhưng lại không ngăn cản, vì bố biết Tình Đình nó quá yêu con. Nó đã không thể xa con được. Tiểu Diệp, vì Tình Đình, bố bằng lòng trả bất kỳ giá nào, bố chỉ xin con đối tốt với nó, đừng làm nó buồn!

- Bố à, chuyện này bố cứ yên tâm. Tình Đình là vợ con, con phải có trách nhiệm chăm sóc tốt cho cô ấy, không để cô ấy chịu bất kỳ đau khổ nào!

Bạch Cảnh Sùng vỗ vai Diệp Lăng Phi, nói:

- Tiểu Diệp, vậy bố yên tâm rồi. Bố tin con là người đàn ông có trách nhiệm, con sẽ bảo vệ Tình Đình. Tiểu Diệp, có một số chuyện bố không thể nói với Tình Đình, bây giờ nó không nghe đâu, bố chỉ có thể nói với con!

- Tiểu Diệp, đi Ai Cập kết hôn, bố không phản đối, bố cũng sẽ đi, nhưng những người thân nhà họ Bạch không thể đi được. Thậm chí nếu có thể đi cũng sẽ xảy ra chuyện. Con nên biết, đây là Trung Quốc, luật pháp là một vợ một chồng, có những quan niệm mà người khác không thể chấp nhận. Hơn nữa, nhỡ sau khi trở về, Tình Đình sẽ phải đối mặt với bao áp lực. Bố hy vọng khi Tình Đình gặp khó khăn, con sẽ đứng bên cạnh nó, ủng hộ và cổ vũ nó.

Nếu không có người thân đi cùng, một mình Bạch Cảnh Sùng đi thì thật chua xót. Hôn nhân là chuyện cả đời, ông cảm thấy như vậy sẽ oan ức cho con gái mình.

- Bố à, chuyện này con đã nghĩ tới rồi, đúng là như vậy. Con cũng lo sẽ để Tình Đình gặp nhiều áp lực. Tối qua con đã bàn với Tình Đình, con định sẽ tổ chức hôn lễ tại Vọng Hải, thời gian là ngày 15, như vậy có mười ngày chuẩn bị, con nghĩ là đủ!

- Ý con là tổ chức tại Vọng Hải? Vậy thư ký Chu có đồng ý không?

- Bố à, bố còn chưa nghe con nói hết. Con định cưới Tình Đình ở Vọng Hải. Tới khi đó có thể mời cả họ hàng tới, hôn lễ phải thật long trọng. Còn về bên Hân Mính, con sẽ tổ chức ở Đông Hải. Mặc dù Đông Hải cách Vọng Hải không xa, nhưng đó không phải là Vọng Hải nên sẽ không ai biết con đã kết hôn. Cứ cho là có người vô tình nhìn thấy, cũng chỉ có thể bàn tán rằng nhân phẩm của con không tốt. Nhưng con không quan tâm. Còn về cuộc sống, con có thể sống cả ở Đông Hải và Vọng Hải. Nếu thấy bất tiện thì mua máy bay riêng đi lại. Ha ha, bố, bố thấy thế nào ạ?

- Tiểu Diệp, sự việc tới nước này, bố còn nói được gì nữa? Bố chỉ hy vọng các con được sống hạnh phúc, nhanh chóng cho bố bồng cháu ngoại

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!