Bạch Tình Đình đứng ở cửa biệt thự nhìn theo bố mình lái xe đi, sau khi ông đi khỏi, cô quay lại nhìn Vu Tiêu Tiếu đang đỡ mình.
- Tiêu Tiếu, em nói đã trở mặt với người nhà à? Chị nghĩ chắc có hiểu lầm gì đó thôi, em nên nói chuyện lại với bố đi!
Bạch Tình Đình thở dài nói:
- Giống như chị và bố, dù trước đây giữa hai bố con có nhiều chuyện không vui, nhưng trong lòng ông, chị mãi là con gái của ông. Bố có thể vì chị mà làm bất cứ việc gì!
Vu Tiêu Tiếu đỡ Bạch Tình Đình, tỏ vẻ không đồng tình. Mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi người bố một khác, không phải ai cũng giống Bạch Cảnh Sùng, sẵn sàng hy sinh tất cả vì con gái. Đối với Vu Tiêu Tiếu, gia đình cô không như vậy. Bố cô sẽ không bao giờ vì cô mà hy sinh tất cả, mà kể cả ông có muốn, ông nội cũng sẽ không bao giờ cho phép.
Vu Tiêu Tiếu giấu những lời này trong lòng, cô nhìn Bạch Tình Đình cười nói:
- Chị, ngoài cửa lạnh lắm, để em đỡ chị vào trong ngồi!
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi vừa tiễn Bạch Cảnh Sùng xong đang đi về phía này, cô đứng yên không động, cười với Vu Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, tháng này làm phù dâu cho chị được không?
- Được thôi! Vừa đúng lúc em chưa tới kỳ thi, quyết định vậy nhé chị. Em sẽ nói với Tuyết Hàn một tiếng để cậu ấy tới giúp, chị có cần hai phù dâu không?
- Tuyết Hàn tới tham dự hôn lễ là được rồi, không cần cô ấy giúp đâu. Dù sao chị cũng không chuẩn bị gì nhiều, đợi hai ba ngày nữa đi dạo phố, cần mua gì thì mua!
Lúc Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu đang nói chuyện, Diệp Lăng Phi đã tới gần. Chuyện tối qua giữa hai người khiến Bạch Tình Đình đến giờ vẫn còn đau nhức. Diệp Lăng Phi liền bế bổng cô đặt lên ghế sô pha.
- Tiêu Tiếu, chiều nay em ở đây với chị, tối chồng chị đưa em về trường!
Bạch Tình Đình nắm lấy tay Vu Tiêu Tiếu thân mật. Vu Tiêu Tiếu đồng ý ngay, vốn dĩ cô cũng không định về. Mãi đến khi ăn tối xong, Bạch Tình Đình mới bảo Diệp Lăng Phi đưa Tiêu Tiếu về trường. Diệp Lăng Phi bảo Vu Tiêu Tiếu xuống nhà đợi trước, hắn lên lầu lấy áo khoác và chìa khóa xe. Sau khi hôn tạm biệt Bạch Tình Đình, hắn lái xe đưa Vu Tiêu Tiếu về. Trên đường đi, Diệp Lăng Phi nhắc tới Tiêu Vũ Văn, nói rằng đã lâu không gặp cô. Qua lời Vu Tiêu Tiếu, hắn biết Tiêu Vũ Văn đang bận quay một bộ phim học đường, vốn định nhờ Vu Tiêu Tiếu qua giúp nhưng cô sợ phiền phức. Trong cuộc sống của Vu Tiêu Tiếu chỉ có game. Trò CS bây giờ cũng khiến cô mất hứng, cô đã chuyển sang chơi StarCraft. StarCraft là một game 2D đã ra đời từ rất nhiều năm, nhưng sức ảnh hưởng trong nước không bằng ở Hàn Quốc. Ở Hàn Quốc, StarCraft còn tạo ra cả một ngành công nghiệp ăn theo, phát triển như vũ bão, “Hoàng đế Terran” BOXER ở đó được xem như một siêu sao.
Vu Tiêu Tiếu nói với Diệp Lăng Phi rằng cô đang chơi tộc Protoss, vì cô thích lính Zealots của tộc này. Diệp Lăng Phi không hiểu nổi trong đầu Vu Tiêu Tiếu đang nghĩ gì mà lại đi chơi cái trò StarCraft ấy.
Khi đưa Vu Tiêu Tiếu về đến cổng trường, Diệp Lăng Phi cứ tưởng đã thoát, chuẩn bị lái xe về nhà. Nhưng Vu Tiêu Tiếu một mực bắt hắn phải đưa lên tận phòng. Diệp Lăng Phi chần chừ hỏi:
- Như vậy không hay đâu, Tiêu Tiếu. Anh già thế này rồi còn đi cùng em, khó tránh người ta dị nghị. Anh thì không sao, chỉ lo cho em...!
Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết, Vu Tiêu Tiếu đã bĩu môi:
- Chẳng có gì phải sợ cả, em chẳng quan tâm người khác nói gì!
Đại học Vọng Hải là trường đại học lớn nhất thành phố. Những năm gần đây, tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp có việc làm đã giảm, thậm chí có người còn nói rất nhiều sinh viên ra trường là thất nghiệp. Nhưng tỷ lệ có việc làm sau khi ra trường của Đại học Vọng Hải đạt 60% đã là con số rất đáng nể. Đặc biệt là các ngành trọng điểm của trường, tỷ lệ đạt trên 90%, nhiều sinh viên chưa tốt nghiệp đã có nơi đến ký hợp đồng.
Qua Tết Nguyên đán, trường bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ, số lượng sinh viên trong sân trường giảm hẳn, ngược lại, sinh viên lại chật ních trong các thư viện và giảng đường tự học, tranh thủ bổ sung kiến thức trước kỳ thi.
Vu Tiêu Tiếu không dẫn Diệp Lăng Phi lên phòng mà cùng hắn đi dạo quanh sân trường. Trời vừa có tuyết rơi, cô ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, cố tình đi vào những nơi có tuyết.
- Tiêu Tiếu, em làm gì vậy?
Diệp Lăng Phi thấy Vu Tiêu Tiếu không có ý định quay về ký túc xá. Mặt cô bị lạnh đến ửng hồng, trên người mặc chiếc áo lông trắng, hơi thở ra đông lại thành khói trắng.
- Sư phụ, em sai rồi, em không nên đi dạo cùng sư phụ, anh nên mau về nhà, chị em còn đang đợi!
- Tiểu nha đầu, đừng nói bậy, anh chỉ lo ngoài trời lạnh, em sẽ bị ốm thôi!
Diệp Lăng Phi dừng lại, rút tay từ trong túi áo ra xoa xoa lên mặt Vu Tiêu Tiếu:
- Nhìn cái mặt sắp đông thành kem rồi này!
Một hơi ấm từ bàn tay Diệp Lăng Phi truyền đến. Vu Tiêu Tiếu cảm thấy mặt mình ấm lên nhiều, cô buông tay đang ôm cổ hắn ra, nói nhỏ:
- Đại ca, anh hôn em được không?
Diệp Lăng Phi nhìn bốn phía không thấy ai, bèn ôm lấy eo Vu Tiêu Tiếu, hôn lên môi cô rồi nói:
- Tiểu nha đầu, mau về phòng đi!
- Dạ!
Vu Tiêu Tiếu gật đầu, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên một nụ cười. Chào Diệp Lăng Phi xong, cô chạy về phía ký túc xá.
Đưa Vu Tiêu Tiếu về ký túc xá, Diệp Lăng Phi lái xe qua quán bar của Lý Khả Hân, không kìm được mà dừng xe lại. Bên ngoài quán bar có bốn, năm thanh niên đang đứng, vẻ mặt do dự không biết nên vào hay không. Thời điểm này sinh viên phải ôn thi nên lượng khách có giảm đi chút ít, nhưng nhìn chung thì quán kinh doanh rất tốt. Diệp Lăng Phi đi vào quán bar, vào tận bên trong, thấy Lý Khả Hân đang ngồi trước máy tính kiểm kê sổ sách.
- Chàng trai, dùng máy tính tính sổ cơ à? Đúng là bước ra từ công ty lớn, khí chất quả không tầm thường!
Lý Khả Hân thấy Diệp Lăng Phi đột nhiên xuất hiện thì mừng rỡ đứng bật dậy, hai tay dang ra ôm chầm lấy hắn. Diệp Lăng Phi cười, ôm chặt lấy Lý Khả Hân, tay trái xoa xoa lưng cô:
- Anh vừa về, nhà có chút chuyện, bận quá không có thời gian tới. Lần này đưa Tiêu Tiếu về trường, tiện thể rẽ vào thăm em!
- Em biết, em không giận anh!
- Ở đây ồn quá, hay là mình ra ngoài đi dạo chút!
- Không cần đâu anh, em biết anh bận mà! Em ra ngoài dặn dò chút, anh đợi em một lát!
Trong căn phòng rộng hơn 20 mét vuông, chỉ có một chiếc giường đơn và một chiếc máy tính. Trên giường là mấy bộ quần áo vứt bừa bãi, cả ví tiền của Lý Khả Hân cũng ở đó. Diệp Lăng Phi đi tới, gạt quần áo sang một bên rồi ngồi xuống. Hắn tiện tay cầm một chiếc quần dài lên sờ, chất liệu rất bình thường, có lẽ là hàng mua ở chợ đổ đống. Theo lý mà nói, thu nhập của Lý Khả Hân bây giờ không tồi, thừa tiền mua hàng hiệu, cần gì phải tiết kiệm như vậy.
Lý Khả Hân từ ngoài bước vào, tay cầm chai nước khoáng. Cô đóng cửa phòng lại, đưa chai nước tới trước mặt Diệp Lăng Phi.
- Em biết lát nữa anh phải về nhà, không thể uống rượu, hay là uống nước khoáng vậy!
- Vừa nãy đi đâu vậy, không phải là đi lấy nước khoáng cho anh chứ?
Diệp Lăng Phi uống một hớp rồi đóng nắp chai, đặt cạnh máy tính. Hắn đưa tay ôm lấy eo Lý Khả Hân.
- Em đi sắp xếp một chút, ở đây lắm chuyện phức tạp, nếu em không đi giải quyết, lát nữa sẽ không ngồi yên được!
Lý Khả Hân dựa vào lòng Diệp Lăng Phi, nói:
- Gần đây quán kinh doanh không tốt lắm, chủ yếu là do sinh viên phải ôn thi, mất đi một lượng khách. Em định tổ chức vài hoạt động, dạo này toàn nghĩ chuyện này. À, Nguyên đán Hiểu Uyển có tới đây, cô ấy dẫn theo Đình Đình, ba chúng em còn nhắc tới anh!
- Gần đây anh bận quá, nhất là chuyện của vợ anh, làm anh đau hết cả đầu!
Bàn tay Diệp Lăng Phi xoa xoa mông Lý Khả Hân, nhẹ nhàng nói:
- Khả Hân, anh có lỗi với các em. Từ trước tới nay, anh rất ích kỷ khi giữ các em cho riêng mình. Nghĩ lại xem anh ích kỷ chừng nào, rõ ràng ở nhà đã có vợ mà vẫn không chịu buông tay. Lần trước anh cũng nói với Hiểu Uyển, nếu các em gặp được người thích hợp thì đừng ngại anh, anh sẽ chúc phúc cho các em!
- Sao vậy? Có phải anh có chuyện gì muốn nói với em không?
- Nói thế nào nhỉ? Anh sắp kết hôn rồi. Anh phải cưới Tình Đình và cả Hân Mính nữa!
- Không phải anh đã cưới Tình Đình rồi sao, lại cưới gì nữa? Lại còn Hân Mính là chuyện gì thế? Diệp Lăng Phi, anh đừng úp úp mở mở, nói rõ ra xem nào. Em nghe mà chẳng hiểu gì cả!
Diệp Lăng Phi cười, hắn cảm thấy chuyện này nói ra sẽ khiến người khác khó tin, rằng bản thân muốn cưới hai người vợ. Hắn nói chậm lại, kể rõ chuyện định cưới Tình Đình tại Vọng Hải và cưới Hân Mính tại Thượng Hải cho Lý Khả Hân nghe. Diệp Lăng Phi cho rằng sau khi nghe xong, Lý Khả Hân sẽ rất thất vọng, vì đã theo hắn lâu như vậy mà cuối cùng vẫn chỉ có thể duy trì mối quan hệ lén lút như kẻ trộm. Nhưng ngoài dự đoán của hắn, Lý Khả Hân lại bật cười. Diệp Lăng Phi không hiểu, bèn hỏi:
- Khả Hân, em cười gì vậy?
- Em cười Bạch Tình Đình cũng có ngày thay đổi! Em cứ nghĩ cô ấy sẽ không bao giờ thay đổi tính cách của mình. Nếu Bạch Tình Đình biết bên ngoài anh có tình nhân, nhất định sẽ ly hôn với anh. Nhưng em không ngờ rằng cô ấy lại chấp nhận anh có hai bà vợ, việc này đến em còn khó chấp nhận. Xem ra Bạch Tình Đình thay đổi thật rồi, hoàn toàn bị anh thay đổi đến mức em không nhận ra nữa!
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Khả Hân, em không hiểu đâu, Tình Đình làm vậy cũng là bất đắc dĩ!
- Chuyện này có lần thứ nhất, sẽ có lần thứ hai. Diệp Lăng Phi, anh biết bây giờ điều em lo lắng nhất cho anh là gì không?
- Em nói xem là gì?
- Bảo vệ tốt quả thận của anh. Anh nghĩ xem, người đàn ông như anh không biết có bao nhiêu cô gái vây quanh. Nếu không bảo vệ tốt quả thận của mình thì phải làm sao đây