Phụ nữ trên thế giới này có rất nhiều loại. Có loại dịu dàng, hào phóng; có loại ngây thơ, uyển chuyển như ngọc quý trong nhà; lại có loại tính tình nóng bỏng... Nếu tất cả những kiểu phụ nữ này đều là đồ chơi của đàn ông, vậy thì kết cục của đàn ông thật thảm, sẽ mãi mãi chỉ là con lợn giống của đàn bà mà thôi.
Lý Khả Hân không cao quý như Bạch Tình Đình, có những lời mà Bạch Tình Đình sẽ không bao giờ nói ra. Trước khi nói bất cứ điều gì, Bạch Tình Đình luôn cân nhắc hậu quả. Nhất cử nhất động của cô đều có người theo dõi, chú ý, có thể là phóng viên báo đài... và họ có thể bới móc những câu nói tưởng chừng vô hại để tạo ra những hậu quả ngoài sức tưởng tượng.
Khác với sự cẩn trọng của Bạch Tình Đình, Lý Khả Hân nói chuyện rất tùy hứng. Nghĩ gì nói nấy, thậm chí những lời mà Bạch Tình Đình không bao giờ dám thốt ra, với Lý Khả Hân lại là chuyện thường. Điều này liên quan đến tính cách của cô, sở dĩ cô vào được tập đoàn Tân Á cũng là nhờ vào năng lực của chính mình. Cuộc sống đã rèn giũa cô thành một người phụ nữ thẳng tính, có gì nói đấy. Câu nói này là Lý Khả Hân vừa nghĩ ra đã nói luôn, cuối cùng cô còn bổ sung:
- Diệp Lăng Phi, anh cần phải cố gắng hơn nữa đấy. Ở nhà đã có hai cô, phụ nữ bên ngoài lại càng nhiều, anh nói xem nếu thận không tốt thì phải làm sao?
Nghe xong câu này, Diệp Lăng Phi liền nói:
- Cái này em yên tâm, anh đảm bảo thỏa mãn được em!
- A! Người ta không thèm anh đáp ứng, anh cứ thỏa mãn hai bà xã của anh đi!
Tuy miệng nói vậy nhưng hai tay Lý Khả Hân vẫn ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi không buông. Diệp Lăng Phi hôn lên má cô, hai tay lần đến cổ áo, cởi cả áo nịt ngực của cô ra. Cặp ngực căng tròn của Lý Khả Hân lập tức lộ ra trước mắt Diệp Lăng Phi. Hắn đè cô xuống, cúi đầu cắn lên bầu ngực ấy.
Một lúc lâu sau, Lý Khả Hân mới đẩy được Diệp Lăng Phi đang đè trên người mình ra, nhặt chiếc nội y bị hắn ném xuống đất mặc vào.
- Sao vậy?
Bị Lý Khả Hân đột ngột đẩy ra, Diệp Lăng Phi ngơ ngác không hiểu. Lý Khả Hân nói:
- Cái anh này, em sợ anh về nhà bị vợ mắng thôi. Hôm nay không thèm nữa, nếu anh vẫn muốn thì tự xử đi. Lẽ nào anh nghĩ mình là người sắt hay gì mà đòi ở bên này hai, ba tiếng? Hơn nữa, đây không phải ở nhà, bên ngoài toàn là người đấy!
Diệp Lăng Phi nghĩ lại, đúng là vừa rồi hắn chỉ mải mê sắc đẹp của Lý Khả Hân mà quên mất đây là quán bar của cô. Hắn cười, nói:
- Vậy cũng được!
Miệng nói vậy nhưng Diệp Lăng Phi vẫn không kìm được, bèn cúi đầu xuống giữa hai đùi của Lý Khả Hân. Mãi một lúc sau hắn mới ngẩng đầu lên, bước xuống giường. Hắn cầm chai nước khoáng lên, uống một ngụm rồi “ừng ực” một hơi hết sạch. Lý Khả Hân mặc xong quần áo, quay người lại để Diệp Lăng Phi xem đằng sau có gì không ổn không. Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ lên cặp mông của cô, nói:
- Không có gì không ổn cả, đều tốt!
- Đồ dê xồm này!
Diệp Lăng Phi ôm chặt eo Lý Khả Hân, cô nhìn hắn đắm đuối nói:
- Em biết tại sao anh tới tìm em. Anh lo em sẽ không vui vì chuyện anh và Tình Đình sắp kết hôn, phải không? Anh yên tâm, từ ngày theo anh, em đã sớm biết kết quả sẽ như thế này. Người em yêu là anh, chỉ cần anh có thể chiều chuộng em, nói chuyện với em là em vui rồi. Em không nghĩ ngợi gì nhiều đâu. Anh đi đi, em tiễn anh ra ngoài, lát nữa lái xe về cẩn thận một chút!
Những lời này của Lý Khả Hân khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy ấm lòng. Nhược điểm lớn nhất của hắn chính là không muốn người khác đối xử quá tốt với mình, Lý Khả Hân nói như vậy càng khiến hắn cảm thấy có lỗi với cô. Hắn hôn Lý Khả Hân rồi nói:
- Khả Hân, anh biết rồi. Trên đường về anh sẽ cẩn thận, em có việc gì cứ gọi cho anh!
- Biết rồi, sao anh lại trở nên dài dòng như thế, mau đi đi!
Lý Khả Hân đẩy Diệp Lăng Phi ra khỏi phòng, tiễn hắn ra tận ngoài quán bar. Lúc lên xe, hắn bỗng nhớ tới chuyện của Lưu Hải, chuyện này vẫn luôn canh cánh trong lòng hắn, bèn hỏi:
- Khả Hân, Lưu Hải thế nào rồi?
- Em biết thế nào anh cũng hỏi mà!
Lý Khả Hân cười nói:
- Bây giờ em còn thế nào được nữa, so với anh ta thì anh quan trọng hơn nhiều. Em không thể vì sự tồn tại của anh ta mà đánh mất anh. Em đã nói rõ với anh ta, em không thể chăm sóc anh ta cả đời được!
Diệp Lăng Phi đưa tay ôm eo Lý Khả Hân, nói:
- Khả Hân, làm khó em rồi!
- Diệp đại ca, anh nói gì vậy, có gì mà làm khó em. Em nghĩ kỹ rồi, anh Đại Hải nên có cuộc sống riêng của anh ấy, em không thể cứ chăm sóc cho anh ấy mãi được. Em đã ủy thác cho một công ty chăm sóc, lo cho anh Đại Hải trong khoảng 3 tháng. Trong thời gian này, em còn giúp anh ấy tìm một thầy thuốc đông y giỏi châm cứu. Trước Tết Nguyên đán, em đã đưa anh ấy tới chỗ bác sĩ đó, ông ấy nói chân của anh Đại Hải có thể hồi phục chứ không nghiêm trọng như chúng ta nghĩ!
- Như vậy thì tốt quá! Được rồi! Anh về trước nhé. Khả Hân, nếu có việc gì nhớ gọi điện cho anh. À, ngày 15 em sẽ tới dự hôn lễ của anh chứ?
- Trừ khi não em có vấn đề, nếu không thì em không đi đâu!
- Em xem kìa, lại nói năng như vậy! - Diệp Lăng Phi gãi đầu nói.
Sau đó hắn lên xe, lái đi khỏi quán bar. Lý Khả Hân cứ đứng đó nhìn theo cho đến khi xe của Diệp Lăng Phi đi khuất hẳn rồi mới quay vào trong.
Khi Diệp Lăng Phi về đến nhà đã hơn 9 giờ tối, Bạch Tình Đình đã tắm xong và đang ngồi xem ti vi trong phòng khách. Thấy Diệp Lăng Phi trở về, cô gọi hắn lại xem thời sự.
- Có tin gì mới à?
Diệp Lăng Phi cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc áo lông cừu rồi ngồi xuống bên cạnh Bạch Tình Đình. Cô đưa đĩa táo đã gọt sẵn cho hắn, nói:
- Ông xã, trên tỉnh xảy ra chuyện rồi, mà còn là chuyện lớn!
Diệp Lăng Phi xoa xoa cặp chân trắng muốt của Bạch Tình Đình, mắt nhìn ti vi, cười nói:
- Trên tỉnh xảy ra chuyện thì liên quan gì tới chúng ta, xã hội bây giờ ở đâu mà chẳng có chuyện!
- Không phải đâu ông xã, trên tỉnh có hai tòa nhà mới xây bị sập! Hai tòa nhà đó sập đã làm chết rất nhiều người. Việc này không nhỏ đâu, theo em thấy, Vọng Hải sẽ sớm mở cuộc họp về an toàn, thắt chặt hơn việc quản lý xây dựng của các công ty!
- Bà xã đại nhân, việc này thì liên quan gì tới chúng ta! Em đầu tư xây dựng là công trình của anh, anh thấy được là được. Hơn nữa, đây là chuyện của chúng ta, anh tin chẳng cần thanh tra gì thì bà xã cũng sẽ làm hết sức mình!
- Gì cơ, ông xã à, anh không hiểu rồi. Mặc dù tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đầu tư vào công trình của chúng ta, nhưng nếu không giám sát chặt chẽ, rất có thể sẽ xảy ra chuyện! Hơn nữa em còn hứa với bí thư Chu là sẽ xây dựng nhà giá rẻ. Chuyện này không nhỏ đâu, nếu thật sự xảy ra vấn đề thì rắc rối to đấy!
Hai tay Diệp Lăng Phi dần dần di chuyển lên trên đùi non của Tình Đình. Hắn chẳng quan tâm đến mấy chuyện đất đai nhà cửa đó, đấy là chuyện Bạch Tình Đình lo, chứ hắn thì không. Chuyện hắn quan tâm bây giờ là làm sao để hạ hỏa, vừa nãy ở chỗ Lý Khả Hân bị khơi lửa khiến cả người nóng bừng, lần này phải trút lên người Bạch Tình Đình mới được. Diệp Lăng Phi xoa xoa đùi non của cô, Bạch Tình Đình đưa tay gạt ra, nói:
- Đừng động vào đó, đau lắm!
Diệp Lăng Phi nằm đè lên người Bạch Tình Đình, hai tay bắt đầu sờ soạng, nói:
- Bà xã, em xem Hân Mính không có nhà, anh lại muốn quá, hay là chúng ta...!
- Anh còn nói nữa, anh mới làm như vậy mà em đã đau không chịu nổi. Hôm nay lại nữa thì em không đi nổi mất. Nếu anh làm thật, lẽ nào anh muốn em đau đến ngất xỉu luôn sao?
- Bà xã, đi mà, một lần này thôi!
Tối qua Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình quan hệ chẳng qua chỉ là để phá lần đầu tiên của cô, chứ không dám có động tác mạnh. Cứ giao hợp nhẹ nhàng như vậy, cảm giác đó không hề dễ chịu. Thân thể của Bạch Tình Đình rất đặc biệt, năm nay cô đã hơn 26 tuổi nhưng nơi thầm kín ấy lại hệt như của một thiếu nữ mới lớn. Khi bị Diệp Lăng Phi phá lần đầu, Bạch Tình Đình đau đến mức không đi nổi, nếu thật sự quan hệ kịch liệt chắc cô sẽ đau chết mất. Diệp Lăng Phi cũng biết điều này, nhưng hắn thèm khát quá, cứ nài nỉ mãi, cuối cùng Bạch Tình Đình cũng đồng ý.
Khi Bạch Tình Đình xem bản tin, Chu Hồng Sâm cũng đang xem. Tất nhiên, ông đã biết về sự cố này từ hai ngày trước, chuyện này kéo theo rất nhiều rắc rối, chỉ là không biết giải quyết thế nào. Chu Hồng Sâm cứ im lặng, thậm chí trong hội nghị thường vụ của Vọng Hải, ông cũng không nhắc tới. Chuyện này liên quan đến vấn đề chính trị, sau sự việc của Từ Hàn Vệ, Chu Hồng Sâm càng trở nên lão luyện hơn trên chính trường. Ông không bao giờ phát biểu trực tiếp ý kiến của mình nữa.
Chu Hồng Sâm biết rõ sau lưng mình không có ô dù lớn, cũng không có chỗ dựa nào vững chắc. Ông có thể ngồi lên vị trí này một phần là do nỗ lực của bản thân, phần nữa là nhờ sự giúp đỡ của con rể Diệp Lăng Phi. Ông ta rất rõ điểm này, chỗ dựa duy nhất của ông là Diệp Lăng Phi nhưng Diệp Lăng Phi lại không thể xoay chuyển cục diện chính trị này. Vì thế, trước những vấn đề có thể ảnh hưởng đến lợi ích, ông không dám tùy tiện tin tưởng ai nữa. Tỉnh ủy là nơi nào chứ, toàn là nơi của những người có quan hệ. Mình chỉ là một bí thư thành phố nhỏ bé, nếu phát biểu thẳng thắn ý kiến của mình, ngộ nhỡ đắc tội ai thì phải làm sao?
Mãi tới khi ti vi đưa tin, Chu Hồng Sâm mới biết chuyện này ảnh hưởng tới tỉnh ủy lớn đến thế nào. Theo khả năng quan sát của ông, vụ sập nhà này sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều lãnh đạo. Chu Hồng Sâm ngồi trên ghế sô pha, rót trà ra nhưng không uống. Chu Hân Mính đang ở trong bếp giúp mẹ rửa bát, mẹ cô không muốn để cô vào bếp nhưng cô cứ khăng khăng đòi làm.
- Mẹ, bác sĩ nói con phải vận động nhiều, không thể cứ ngồi mãi được! Mẹ nghĩ xem hồi mẹ mang thai con thì thế nào, chẳng lẽ bố cũng bắt mẹ ngồi yên một chỗ à!
- Mẹ làm gì có cái phúc ấy! Năm đó bố con còn là một trưởng phòng quèn, lúc đó bố mẹ sống trong căn phòng hơn 30 mét vuông, cả tầng lầu dùng chung một cái toilet, khó chịu chết đi được. Lúc đó mẹ còn nói, đợi khi chúng ta có tiền mua nhà, những cái khác không cần, chỉ cần có nhà vệ sinh riêng là được.
Chu Hân Mính nghe xong, cười nói:
- Mẹ à, có vẻ hồi đó khổ thật, sao con chưa từng nghe mẹ kể nhỉ?
- Có gì hay ho đâu mà nhắc, thời đó ai cũng như vậy. Nhà chúng ta như thế là khá lắm rồi. Một số nhà được chính phủ phân cho còn nhỏ hơn nhà mình. Thật ra, nhà vệ sinh chung cũng được, chỉ là hơi phiền phức. Nhất là mùa đông giặt quần áo còn khổ hơn đi tù, con nghĩ xem, thời đó làm gì có máy giặt như bây giờ. Nếu không thích giặt ở nhà thì mang ra tiệm. Mẹ nhớ lúc mẹ mang thai con, đúng vào giữa mùa đông. Trời lạnh buốt. Công việc của bố con lúc đó cũng không thuận lợi, về nhà toàn than thở. Mẹ đâu dám nói chuyện nhà với bố con, sợ ông ấy phiền lòng. Giữa mùa đông, một mình mẹ dùng nước lạnh giặt quần áo, lạnh đến nỗi hai tay sưng đỏ, cảm giác đó bây giờ nhớ lại vẫn muốn khóc. Cũng may bố con gặp thời, sau khi được điều tới Vọng Hải công tác cũng thuận lợi...
Chu Hân Mính thấy mẹ mình nhắc chuyện cũ mà như muốn khóc, cô vội nói:
- Mẹ, sáng nay con nói với mẹ rồi. Khi con sinh xong, con sẽ sống ở Đông Hải một thời gian, sau đó sống ở Vọng Hải một thời gian. Con đã thương lượng với anh ấy rồi, anh ấy cũng đồng ý. Mẹ, tới lúc đó mẹ đến ở với con nhé!
- Như thế cũng được, mẹ cũng muốn tới nơi khác sống. Bố con không phải chỉ công tác ở Vọng Hải, nếu ông ấy bị điều đi nơi khác, mẹ sống một mình ở Vọng Hải cũng chẳng có ý nghĩa gì. Hơn nữa nhà ta không phải gốc ở Vọng Hải, nên đến sống ở Đông Hải cũng được. À đúng rồi, Hân Mính, con đã hỏi Tiểu Diệp chưa, lúc đó nó định ở bên con hay bên Tình Đình?
- Mẹ, mẹ đừng nghĩ lung tung nữa, bọn con không phải vậy đâu. Chúng con vẫn sống cùng nhau, chỉ là ở Vọng Hải một thời gian, ở Đông Hải một thời gian! Có thể phần lớn thời gian sẽ ở Vọng Hải, nhưng sở dĩ con phải tới sống ở Vọng Hải chủ yếu là xem ý bố. Tóm lại, con có lỗi với bố, con đã làm bố mất mặt!
- Nhìn con xem, lại nói bậy nữa rồi! Bố và mẹ chẳng cảm thấy gì cả, hơn nữa Tiểu Diệp nó cũng rất tốt, con lại yêu nó như thế, chỉ cần con thấy hạnh phúc là được rồi, bố mẹ không nghĩ gì đâu. Con nói tới Đông Hải sống cũng tốt, ở đó không ai biết nhà ta, lúc đó mẹ có thể dẫn cháu ngoại đi chơi, đưa nó đi học!
- Mẹ, còn chưa biết là con trai hay con gái mà!
Chu Hân Mính cười, đặt bát đã rửa vào chỗ, lau tay xong, cô nói:
- Mẹ, con ra ngoài nói chuyện với bố một lát. Lần trước Tiểu Diệp nói sẽ đi Ai Cập, bây giờ con sợ bố không đồng ý!
- Đi đi!
Chu Hân Mính đi từ bếp ra, cô pha trà mới cho bố, bưng lại mời Chu Hồng Sâm. Chu Hồng Sâm đã xem xong tin tức, thấy con gái bưng trà ra, ông vội nói:
- Hân Mính, con đừng làm việc nặng, chuyện này để bố làm được rồi!
- Bố, sao bố và mẹ giống nhau thế. Vừa nãy trong bếp mẹ cũng không cho con rửa bát. Con mới mang thai 4 tháng, nếu bây giờ không vận động nhiều một chút, con sẽ béo lên mất thôi. Bố, bố có muốn con gái bố béo đến nỗi bố cũng không nhận ra không?
Câu nói này của Chu Hân Mính làm Chu Hồng Sâm bật cười, ông rất ít khi cười. Chu Hân Mính biết bố mình cười nghĩa là tâm trạng ông đang tốt, cô vội vàng ngồi xuống bên cạnh, muốn nói chuyện mà cô và Diệp Lăng Phi đã bàn bạc với ông. Chu Hồng Sâm uống một ngụm trà, đặt cốc xuống, nói với con gái:
- Hân Mính, chuyện của con và Tiểu Diệp khi nào thì tiến hành?
Chu Hân Mính đang không biết mở lời thế nào, bây giờ Chu Hồng Sâm chủ động hỏi trước, cô vội nói:
- Bố, hôm nay con về nhà là muốn nói với bố chuyện này!
- Thật không? Lẽ nào con muốn hỏi bố xem khi nào bố có thời gian?
- Không phải ạ, hôm qua con đã thương lượng với anh ấy rồi. Chúng con không tổ chức hôn lễ ở Ai Cập nữa, có thể chỉ đăng ký ở đó, rồi về Đông Hải tổ chức!
Chu Hân Mính vừa nói vừa liếc nhìn sắc mặt của Chu Hồng Sâm, thấy ông cười, cô mới bớt căng thẳng.
- Bố, bố thấy vậy có được không ạ?
- Về Đông Hải tổ chức à, đây là ý kiến hay. Hân Mính, bố chỉ có mình con. Bố tất nhiên muốn hôn lễ của con phải thật long trọng. Nếu đi Ai Cập chắc chắn sẽ không thể bằng trong nước! Nhưng, dù tổ chức ở Đông Hải vẫn có những chuyện cần suy nghĩ kỹ. Không thể tổ chức hôn lễ cho con gái bố mà không biết yến tiệc thế nào được!
- Bố, bố là bí thư, nếu làm tiệc rình rang quá sẽ không hay. Chi bằng chỉ làm vài mâm cỗ nhỏ, như vậy hiệu quả không phải càng tốt hơn sao?
- Hân Mính, xem ra con đã quyết định hết rồi!
- Bố à, con thấy làm như vậy là tốt nhất. Con chỉ cần cưới được anh ấy, chuyện khác con không quan tâm! Trước đây con chưa từng nghĩ sẽ kết hôn. Con biết con đã làm bố đau lòng, nhưng con không còn cách nào khác, nếu bắt con rời xa anh ấy, con không biết sau này mình phải sống ra sao nữa.
Chu Hân Mính bật khóc, Chu Hồng Sâm vội nói:
- Hân Mính, sao nói khóc là khóc vậy. Bố đâu có nói không được, bố chỉ nói là nên thông báo cho họ hàng thân thích!
- Bố à, chuyện này dễ thôi ạ. Bố cứ bảo tất cả họ hàng nhà ta tới Đông Hải, khi đó con sẽ bảo Diệp Lăng Phi sắp xếp tất cả. Anh ấy là con rể bố, có chuyện gì bố cứ sai bảo!
- Vẫn chưa cưới, bố không dám gọi nó là con rể. Ngày 20 tháng này phải không, xem ra thời gian gấp quá nhỉ?
- Bố à, thời gian không gấp đâu, khách sạn, tiệc rượu đều do Diệp Lăng Phi sắp xếp xong cả rồi, chúng ta chỉ cần tới đó là được!
Chu Hồng Sâm nhìn Chu Hân Mính cười nói:
- Hân Mính, xem dáng vẻ của con có vẻ còn vội hơn cả Tiểu Diệp đấy!
- Đâu có ạ, con đâu có, con, con...
Chu Hân Mính ngại ngùng, cúi thấp đầu xuống, tỏ vẻ xấu hổ. Thấy vậy, Chu Hồng Sâm cũng không truy hỏi nữa, mà nói:
- Hân Mính, bên bố không có ý kiến gì, cứ làm theo ý của con và Tiểu Diệp!
- Thật không ạ, bố?
Chu Hân Mính ngẩng mặt lên, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc. Chu Hồng Sâm gật đầu, nói:
- Nhưng mà, bố có lẽ phải lên tỉnh một chuyến. Hân Mính, con có nhớ lần trước con được rửa sạch tội danh là nhờ bí thư Trương không? Mãi mà bố chưa có cơ hội cảm ơn ông ấy, lần này bố muốn lên tỉnh, là muốn cảm ơn ông ấy tận mặt. Hân Mính, quan hệ của bố và ông ấy không thân. Con nói với Tiểu Diệp, xem nó có thể cùng bố đi gặp bí thư Trương không, hơn nữa càng nhanh càng tốt