Chu Hồng Sâm có kế hoạch của riêng mình. Ông ta biết dù mình có làm tốt đến đâu ở Vọng Hải thì cũng chỉ là một bí thư nhỏ, chỉ có tìm cách lên tỉnh ủy mới có thêm nhiều cơ hội. Lần này trên tỉnh xảy ra chuyện đúng là một cơ hội tốt. Theo Chu Hồng Sâm, mặc dù sự việc trên tỉnh bị báo chí phanh phui, sự việc đã bung bét, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới các vị lãnh đạo, và đây chính là cơ hội. Chu Hồng Sâm biết mình không có quan hệ gì trên tỉnh, vì vậy chỉ có thể nhờ cậy Diệp Lăng Phi. Ông hy vọng có thể thông qua Diệp Lăng Phi để làm quen với các lãnh đạo cấp tỉnh, đặc biệt là bí thư tỉnh ủy Trương.
Sau khi Chu Hồng Sâm nói chuyện này với Chu Hân Mính, cô không trả lời ngay là có đồng ý cho Diệp Lăng Phi đi hay không, mà nói phải về bàn bạc thêm với anh. Buổi tối, Chu Hân Mính không về biệt thự với Diệp Lăng Phi, thế là sáng sớm hôm sau, Chu Hồng Sâm liền lệnh cho tài xế riêng đưa con gái về tận chỗ Diệp Lăng Phi, sau đó mới quay lại đón ông.
Khi Chu Hân Mính về đến biệt thự thì đúng lúc gặp Diệp Lăng Phi vừa đi tập về. Cô bèn nói lại ý của ba mình cho anh nghe. Sau khi nghe xong, Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Hân Mính, bên anh không có vấn đề gì, chỉ là anh không chắc bí thư Trương có chịu gặp anh không thôi. Em cứ nói với bố là anh có thể cùng ông ấy lên tỉnh bất cứ lúc nào!
- Vâng. Lát nữa em sẽ gọi cho bố! – Chu Hân Mính nói.
- Hân Mính, em ăn sáng chưa? – Diệp Lăng Phi ôm lấy eo Chu Hân Mính, dịu dàng hỏi – Anh đoán chắc là em vừa sáng sớm đã chạy về đây hỏi ý anh, có phải đến bữa sáng cũng chưa kịp ăn không?
- Không có, em ăn rồi mà! – Đôi mắt Chu Hân Mính chớp chớp, cô không nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, nói khẽ – Chỉ là em nhớ anh một chút, nên mới về sớm thôi!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Nhớ ông xã là chuyện bình thường mà. Hân Mính, hay là tắm cùng anh nhé!
- Không đâu! – Chu Hân Mính lắc đầu nguầy nguậy.
Diệp Lăng Phi cũng không ép cô nữa. Hắn đưa Chu Hân Mính vào phòng, sau đó trở về phòng ngủ của mình. Bạch Tình Đình vẫn còn nằm trên giường, trên gương mặt xinh đẹp vẫn còn vương hai vệt nước mắt. Đó là dấu vết còn lại từ đêm qua, khi cô đau đến phát khóc. Đôi chân thon dài trắng nõn của Bạch Tình Đình lộ ra ngoài chăn, vẫn còn hằn dấu tay của Diệp Lăng Phi từ đêm qua.
Diệp Lăng Phi lo cô bị cảm, bèn đi lại bên giường, kéo chăn đắp kín cả chân cho cô. Động tác này làm Bạch Tình Đình tỉnh giấc. Cô mở mắt ra, sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi, liền thò tay từ trong chăn ra, nũng nịu:
- Ông xã ơi, ôm em, ôm em đi!
- Đợi anh chút, anh đi tắm đã nhé! – Diệp Lăng Phi nhét tay cô lại vào trong, đắp chăn cẩn thận, rồi hôn lên đôi môi kiều diễm của cô. Xong xuôi, hắn mới cầm đồ lót cần giặt đi ra khỏi phòng ngủ.
Khi tắm trong phòng tắm, Diệp Lăng Phi đã vạch ra kế hoạch cho mình. Hôm nay sẽ đi tìm một công ty tổ chức tiệc cưới nổi tiếng nhất Vọng Hải để phụ trách mọi việc cho lễ cưới. Ngày mai lái xe tới Đông Hải, tìm một công ty tương tự để chuẩn bị cho hôn lễ với Chu Hân Mính vào ngày 20. Sau đó sẽ dẫn Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình tới Đông Hải dạo một vòng, chọn một căn nhà… Bây giờ lên kế hoạch, hắn mới phát hiện ra thời gian quá gấp gáp, không hề đơn giản như tưởng tượng, phải sắp xếp thời gian thật khoa học mới xuể.
Diệp Lăng Phi quay lại phòng ngủ, Bạch Tình Đình vẫn nằm trên giường chưa dậy. Chẳng cần cô nói gì, hắn liền lật chăn lên. Bạch Tình Đình nằm trong lòng Diệp Lăng Phi nũng nịu. Ở bên ngoài, cô có thể cao quý bao nhiêu, nhưng trên giường, cô chỉ là một người đàn bà muốn được chồng mình yêu thương, khao khát được anh che chở. Mà làm nũng chính là cách tốt nhất. Chỗ ấy của Bạch Tình Đình vẫn còn đau nhói, cô càng được đà làm tới. Diệp Lăng Phi chỉ biết dỗ dành, một lúc lâu sau, Bạch Tình Đình mới chịu ngồi dậy. Sau lần đầu tiên, mặc dù tối qua Diệp Lăng Phi có mạnh bạo hơn nhiều, nhưng cô lại không đau như hôm trước, đến mức không đi lại được.
Diệp Lăng Phi giúp Bạch Tình Đình mặc quần áo, tiện thể nói luôn kế hoạch của mình cho cô nghe.
- Ông xã, bây giờ anh đi làm đi, em không đi đâu! – Bạch Tình Đình nũng nịu – Hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi. Bộ dạng này của em làm sao dám ra ngoài, vừa bước ra cửa chắc chắn người ta sẽ nhìn ra ngay!
- Vậy cũng tốt, đợi anh giải quyết xong việc sẽ quay lại ngay! – Diệp Lăng Phi nói – Phải xem ngày mai bí thư Chu định thế nào đã. Nếu ngày mai ông ấy lên tỉnh, vậy phải đợi anh về, cả ba chúng ta sẽ cùng tới Đông Hải chọn nhà, được không em?
Mọi việc đều diễn ra theo kế hoạch của Diệp Lăng Phi. Đầu tiên, hắn tới một công ty tổ chức hôn lễ có tiếng ở Vọng Hải, ủy thác cho họ lo liệu toàn bộ đám cưới của hắn với Bạch Tình Đình. Mặc dù thời gian vô cùng gấp rút, nhưng ở đời có tiền là có tất.
Bên Chu Hân Mính cũng gọi điện tới, Chu Hồng Sâm hy vọng càng nhanh càng tốt, nếu Diệp Lăng Phi không ngại thì ngày mai sẽ khởi hành lên tỉnh. Diệp Lăng Phi đồng ý. Còn về lý do tại sao Chu Hồng Sâm lại muốn đi gấp như vậy, hắn không thèm và cũng không muốn quan tâm. Có một số chuyện không biết là tốt nhất, biết càng nhiều càng không hay.
Dã Lang cũng từ Ma Cao trở về. Buổi trưa, Diệp Lăng Phi cùng Dã Lang và Dã Thú ăn trưa tại một nhà hàng cao cấp ở trung tâm thành phố Vọng Hải. Trong lúc ăn, Diệp Lăng Phi nói với họ về kế hoạch sắp tới của mình. Dã Lang và Dã Thú giơ cả hai tay hai chân tán thành, hai người họ sớm đã nghĩ Diệp Lăng Phi nên tổ chức một đám cưới thật náo nhiệt rồi.
Khi đang ăn, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Vu Đình Đình. Cô nhớ rằng sau Tết Nguyên Đán anh sẽ về Vọng Hải, nên bây giờ mới gọi. Diệp Lăng Phi hỏi cô đã ăn cơm chưa, sau khi biết cô chưa ăn, liền bảo cô lái xe tới Phú Quý Viên ăn trưa cùng họ.
Vu Đình Đình tới khá muộn, lúc cô đến nơi thì Diệp Lăng Phi, Dã Lang và Dã Thú đã ăn gần xong. Cô mở cửa phòng ăn, khi nhìn thấy Dã Lang và Dã Thú thì hơi giật mình. Trong điện thoại, Diệp Lăng Phi không nói với cô là họ cũng ở đây.
- Chị dâu tới rồi, mau vào đây! – Dã Thú ngồi ngay đối diện cửa, vừa thấy Vu Đình Đình bước vào, hắn đang hút thuốc cũng vội vàng đứng ngay dậy. Sự nhiệt tình đó khiến Vu Đình Đình cảm thấy hơi sợ.
Vu Đình Đình là một cô gái rất nhút nhát, mặc dù đã quen Dã Thú lâu rồi nhưng cô vẫn rất sợ hắn. Có lẽ một phần là do tướng mạo bên ngoài của Dã Thú có chút đáng sợ.
- Đình Đình, lại đây! – Diệp Lăng Phi cười nói với cô – Anh không cần giới thiệu nữa nhé, dù sao cũng là người một nhà, không có gì phải ngại cả. À, Dã Thú, ra gọi phục vụ vào đây, gọi thêm vài món!
- Diệp đại ca, không cần, không cần đâu anh, em không đói mà! – Vu Đình Đình liên tiếp xua tay.
- Chị dâu, chị đừng khách sáo với bọn em nữa, cứ làm như bọn em là người ngoài! – Dã Thú đẩy Vu Đình Đình lại, đưa cô tới ngay trước mặt Diệp Lăng Phi. Ngay sau đó, hắn tay cầm điếu thuốc đứng ngay cửa gọi phục vụ.
Diệp Lăng Phi giúp Vu Đình Đình cởi áo khoác ngoài. Cô mặc một chiếc áo len cao cổ dài tay màu trắng, ngồi xuống bên cạnh anh. Dã Thú gọi thêm hai món, dặn phục vụ mang lên nhanh. Đúng lúc hắn định đóng cửa phòng lại thì một người thanh niên chừng hơn 20 tuổi đứng ngay ngoài cửa, nhìn vào trong phòng.
- Nhìn cái gì mà nhìn! – Dã Thú quát người thanh niên đó – Mẹ nó chứ, đây là chỗ cho mày nhìn à, đồ khốn, cút ngay cho tao!
Dã Thú nói chuyện y hệt xã hội đen, người thanh niên kia sợ quá chạy mất. Diệp Lăng Phi nghe thấy Dã Thú đứng ngoài cửa mắng người bèn hỏi:
- Dã Thú, cậu làm gì vậy?
- Không có gì, có tên khốn nào đó cứ nhòm ngó vào đây! – Dã Thú đóng cửa phòng lại, ngồi về chỗ của mình, rót rượu ra cốc, đưa cho Vu Đình Đình, cười nói – Chị dâu, chị đừng sợ!
Vu Đình Đình bị tiếng mắng vừa rồi của Dã Thú dọa cho hết hồn. Vừa bước vào đã thấy hắn đứng ngoài cửa mắng người, ai mà không sợ. Diệp Lăng Phi ôm lấy đôi vai gầy của cô, lườm Dã Thú một cái:
- Dã Thú, trước mặt Đình Đình cậu nói chuyện chú ý một chút, đừng làm cô ấy sợ!
- Diệp đại ca, em không sao đâu! Không sao thật mà! – Vu Đình Đình vội cười nói.
Dã Thú uống một hơi hết cốc bia vừa rót, sau đó lại cầm chai bia rót đầy, hai tay đặt trên bàn nói:
- Lão đại, khi nào anh cũng kết hôn với chị dâu này?
Vu Đình Đình mặt đỏ ửng, cúi đầu xuống, hai tay nắm chặt lấy cánh tay Diệp Lăng Phi. Cô vốn là con gái, những chuyện này sao có thể nói thẳng trước mặt cô được. Diệp Lăng Phi mím môi hôn lên mái tóc dài thơm ngát của cô, ôm cô vào lòng, nói với Dã Thú:
- Dã Thú, không có chuyện của cậu. Lo chuyện của cậu đi, sao vừa uống rượu vào đã nói nhiều thế!
Dã Thú biết mình nói sai, bèn cười trừ, quay sang cụng ly với Dã Lang. Diệp Lăng Phi ôm lấy Vu Đình Đình, miệng ghé sát tai cô, dịu dàng nói:
- Đình Đình, em đừng để ý, Dã Thú cậu ấy hay nói năng như vậy!
- Diệp đại ca, em không để bụng đâu. Em có thể gặp được anh là đã tốt lắm rồi!
- Đình Đình, sao em tới muộn vậy, không phải anh bảo em lái xe tới đây sao? – Diệp Lăng Phi hỏi.
Nghe anh hỏi vậy, Vu Đình Đình ngẩng đầu lên, khuôn mặt xinh như hoa như ngọc của cô tỏ vẻ phiền não. Người con gái như Vu Đình Đình rất ít khi tỏ ra muộn phiền, cô là một cô gái rất hiểu chuyện. Kể cả khi bị người khác bắt nạt, cô cũng không thể hiện sự ghét bỏ ra mặt. Lần này, trước mặt Diệp Lăng Phi, cô lại tỏ ra buồn bã, khiến anh biết rằng cô chắc chắn đang gặp rắc rối.
Quả nhiên Diệp Lăng Phi đoán đúng, Vu Đình Đình buồn bã nói:
- Diệp đại ca, anh có nhớ lần trước em nhắc với anh về người cùng quê không?
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Có chút ấn tượng, hình như là con trai của đồng nghiệp bố em, gọi là Phan… Phan gì ấy nhỉ?
- Phan Tốn! – Vu Đình Đình nói – Anh ta cứ đến tán em. Lần trước em đã nói rõ với hắn là em có bạn trai rồi, mong hắn đừng làm phiền em nữa. Nhưng hắn cứ như vậy. Vừa nãy lúc em định tới đây thì gặp hắn, khó khăn lắm em mới cắt đuôi được!
Dã Thú vừa nghe, liền nói:
- Chị dâu, hay là để em xử lý tên nhóc đó…!
Dã Thú chưa kịp nói hết câu đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Dã Thú, cậu uống rượu của cậu đi, đừng có nói bừa!
Diệp Lăng Phi tất nhiên hiểu Dã Thú định nói gì tiếp theo. Theo cá tính của hắn, ngoài việc thủ tiêu cậu thanh niên đó ra thì còn gì nữa. Phan Tốn dù sao cũng là con trai đồng nghiệp của bố Vu Đình Đình, là bạn cùng quê với cô, không thể làm như vậy được. Đừng nói Vu Đình Đình không đồng ý, ngay cả Diệp Lăng Phi cũng không cho phép Dã Thú làm thế. Phan Tốn không giống những đối thủ khác của hắn, những kẻ đó hắn có thể làm cho biến mất vĩnh viễn, nhưng đối với tên Phan Tốn này phải chọn cách ôn hòa hơn.
Vu Đình Đình vội nói:
- Phan Tốn cứ theo đuổi em, nhưng anh ta không có ác ý!
Cô vốn đã rất sợ Dã Thú, lại nghe thấy những lời hắn vừa nói, cô lo Dã Thú sẽ gây bất lợi cho Phan Tốn. Diệp Lăng Phi an ủi:
- Đình Đình, em yên tâm đi, Dã Thú không làm vậy đâu!
Vu Đình Đình quay sang Diệp Lăng Phi, nói:
- Em tất nhiên là ghét hắn ta theo đuổi em, nhưng anh ta không hề có ác ý gì, em không muốn thấy anh ta bị thương. Diệp đại ca, việc này để em giải quyết đi, em sẽ tìm cách để anh ta không bao giờ tán em nữa!
- Vậy cũng tốt. Em đã nói vậy, anh không lo chuyện này nữa. Đình Đình, nếu có chuyện gì cần anh làm, thì cứ nói với anh! – Diệp Lăng Phi nói.
Vu Đình Đình gật đầu, dịu dàng:
- Diệp đại ca, em biết phải làm thế nào, em không phải trẻ con nữa!
Phục vụ bê thức ăn vào. Khi người phục vụ mở cửa phòng, Dã Thú lại thấy tên tiểu tử đó vẫn đứng trước cửa nhòm ngó. Lần này hắn có kinh nghiệm, không mắng ầm lên nữa, mà nói với Diệp Lăng Phi:
- Lão đại, tên tiểu tử đó vẫn đứng ở ngoài. Em ra hỏi xem có chuyện gì, em cảm thấy có gì đó không ổn!
Tay Diệp Lăng Phi vẫn ôm vai Vu Đình Đình, nghe Dã Thú nói vậy, hắn bèn nhìn về phía cửa nhưng không thấy ai, liền nói:
- Bỏ đi, quan tâm người khác làm gì. Đợi tí phục vụ đóng cửa lại là xong!
Diệp Lăng Phi đã nói vậy, Dã Thú cũng không kiên quyết nữa. Ba người họ vốn đã ăn gần xong, nếu không phải do Vu Đình Đình tới thì đã sớm đi rồi. Vu Đình Đình ăn một mình cảm thấy hơi ngại, Diệp Lăng Phi đành ngồi ăn cùng cô một chút. Khi cô ăn no, Diệp Lăng Phi mới bảo Dã Thú gọi phục vụ tới thanh toán.
Khi bốn người đi ra khỏi phòng, Diệp Lăng Phi vẫn ôm vai Vu Đình Đình. Đứng trước cửa nhà hàng, anh nói với Dã Lang và Dã Thú:
- Các cậu về trước đi, anh và Đình Đình đi dạo chút!
Dã Thú và Dã Lang nhìn nhau cười, rồi lên xe của mình. Đợi hai người họ đi khỏi, Diệp Lăng Phi ôm Vu Đình Đình tới trước xe, mở cửa cho cô lên trước, rồi mới đi sang cửa bên kia.
- Đình Đình, chiều em có phải đi học không? – Diệp Lăng Phi vừa khởi động xe, vừa hỏi.
Vu Đình Đình cài dây an toàn, quay sang anh, ngọt ngào nói:
- Bọn em được nghỉ rồi, chuẩn bị thi mà!
- Sắp thi rồi mà em còn chạy ra ngoài! – Diệp Lăng Phi khởi động xe xong, búng nhẹ mũi cô – Hay là anh đưa em về trường, anh không muốn em thi cuối kỳ điểm kém đâu!
- Không đâu, em đã chuẩn bị hết rồi, không sợ thi đâu! Chiều nay em muốn ở bên Diệp đại ca. Anh ơi, chúng mình lâu lắm rồi không đi chơi. Hay chiều nay anh đưa em tới quảng trường Hải Tinh đi, em biết bên đó đang có triển lãm, chúng ta đi xem nhé!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Được thôi! Vậy chiều anh đưa em đi. Em muốn đi đâu, anh cũng đi cùng. Chiều nay, thời gian của anh thuộc về em!
Xe của Diệp Lăng Phi vừa lăn bánh, thì từ trong nhà hàng có một thanh niên lưng đeo ba lô đứng chặn trước xe.
Thực ra Vu Đình Đình không hứng thú gì với triển lãm ở quảng trường Hải Tinh, cô chỉ tìm cớ để được ở bên Diệp Lăng Phi mà thôi. Kết quả là hai người đi dạo ở đó chưa đầy một tiếng đã rời đi, về biệt thự của họ ở gần quảng trường. Hai người ở trong biệt thự tới hơn 4 giờ chiều, Diệp Lăng Phi mới lái xe rời đi.
Anh đưa Vu Đình Đình tới trước cổng học viện ngoại ngữ, vừa mới rời đi thì một chiếc taxi cũng dừng lại. Cửa xe mở ra, Phan Tốn từ trên xe bước xuống, gọi Vu Đình Đình đang định quay vào trường.
- Vu Đình Đình, đứng lại!
Vu Đình Đình nghe thấy giọng Phan Tốn có vẻ khó chịu, cô quay người lại, nhìn hắn với nụ cười rạng rỡ. Mặc dù trong lòng cô rất ghét Phan Tốn, nhưng cô không biểu hiện ra ngoài, mà lại cười, nhẹ nhàng nói:
- Sao tự nhiên anh tới đây?
Phan Tốn mặt nặng như chì đứng trước mặt cô, hắn nắm chặt lấy cánh tay gầy gò của Vu Đình Đình, không nói gì, kéo cô đi thẳng tới quảng trường nhỏ cách học viện không xa. Tay Vu Đình Đình bị hắn nắm rất đau, bèn nói:
- Anh làm gì vậy, mau bỏ em ra!
- Vu Đình Đình, anh có vài lời muốn nói với em! Nếu em không muốn tất cả mọi người biết những chuyện khuất tất xấu hổ em làm, vậy thì đi theo anh! – Phan Tốn nói chuyện không hề khách khí.
Vu Đình Đình thật sự bị hắn dọa sợ. Cô nhìn những học sinh đi qua đi lại, nói nhỏ:
- Anh bỏ em ra, em đi cùng anh là được chứ gì!
Phan Tốn nghe vậy mới buông tay. Hắn đi đằng trước, Vu Đình Đình đi theo sau, về phía quảng trường nhỏ.