Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 954: CHƯƠNG 954: LẠI LÀ ĐỒNG TIỀN

Diệp Lăng Phi và Chu Hồng Sâm chỉ ở lại tỉnh một đêm. Sáng ngày hôm sau, hai người liền quay trở về thành phố Vọng Hải. Chu Hồng Sâm và bí thư Trương chỉ gặp nhau một lần, Diệp Lăng Phi từ đầu đến cuối cũng chỉ là người trung gian, và cũng coi như nhờ có hắn mà Chu Hồng Sâm mới có dịp được ngồi ăn cơm với bí thư Trương. Nhưng, ngay ngày Chu Hồng Sâm trở về từ tỉnh, ông ta liền tới thẳng thị ủy, lập tức mở cuộc họp. Trong cuộc họp thị ủy, Chu Hồng Sâm nhấn mạnh vấn đề an toàn trong các công trình xây dựng. Vài ngày trước Chu Hồng Sâm vẫn cứ im lặng, vậy mà vừa từ tỉnh về, thái độ của ông ta liền trở nên kiên quyết và rõ ràng, coi việc hai tòa nhà trên tỉnh bị sập là một thời cơ tốt cần phải nắm chắc. Thị ủy cũng nhanh chóng hưởng ứng theo Chu Hồng Sâm. Ông ta lập tức yêu cầu chính quyền thành phố và các bộ phận liên quan bố trí, tiến hành kiểm tra các hạng mục, công trình đang xây dựng trên địa bàn. Một khi phát hiện công trình nào có sai sót, lập tức cho ngừng thi công. Đồng thời, mở cuộc họp với các doanh nghiệp liên quan tới vấn đề xây dựng, nâng cao vấn đề an toàn nhà ở, để tất cả các doanh nghiệp trong lĩnh vực này đều phải biết. Lần này chính quyền thành phố Vọng Hải đã hạ quyết tâm, nhất định ngăn chặn tận cùng những công trình kém chất lượng, nếu có doanh nghiệp nào coi thường vấn đề an toàn nhà ở này, thì hãy cứ đợi bị đuổi cổ ra khỏi thành phố Vọng Hải.

Chu Hồng Sâm được bí thư Trương bật đèn xanh nên khi trở về thành phố Vọng Hải mới dám làm như vậy. Diệp Lăng Phi thì chẳng cảm nhận được điều gì, lần này hắn lên tỉnh chỉ là đi cùng Chu Hồng Sâm. Vừa về tới thành phố Vọng Hải, Diệp Lăng Phi lại bắt đầu chuẩn bị cho hôn lễ. Bên thành phố Vọng Hải đã chuẩn bị xong hết, không còn gì nữa, chỉ cần tìm ngày hợp lý để đi chụp ảnh cưới mà thôi, tất cả những việc khác đều do công ty tổ chức hôn lễ đảm nhận. Ảnh cưới cũng do công ty tổ chức hôn lễ phụ trách. Diệp Lăng Phi chỉ cần cùng Bạch Tình Đình đi chụp ảnh là xong. Nhưng ở bên thành phố Đông Hải thì vẫn chưa chuẩn bị xong, một đống việc cần phải giải quyết. Diệp Lăng Phi về tới thành phố Vọng Hải cũng không nghỉ ngơi, hắn bảo Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính thu xếp hành lý đơn giản, rồi lái xe chở hai người tới thành phố Đông Hải. Ba người họ rời khỏi thành phố Vọng Hải lúc hơn 2 giờ chiều. Vừa lên đường cao tốc, Diệp Lăng Phi liền nhấn ga tăng tốc. Bạch Tình Đình ngồi đằng sau cứ trách móc:

- Ông xã, anh đi chậm thôi. Chu Hân Mính đang mang thai đó. Anh lái nhanh như thế này, không sợ Hân Mính không thích ứng kịp sao?

- Tình Đình, không sao đâu!

Chu Hân Mính đáp:

- Tớ mới mang thai có mấy tháng, người ta bụng to vượt mặt vẫn còn tự lái xe đi chơi nữa là!

- Hân Mính, cậu đừng có nhìn người ta như vậy!

Bạch Tình Đình nói:

- Mấy người phụ nữ bụng mang dạ chửa mà vẫn lái xe một mình chắc chắn là do ông chồng đó không có trách nhiệm. Cậu nghĩ mà xem, bụng to vượt mặt như thế, còn để vợ đi lung tung, làm gì có ông chồng nào nhẫn tâm như vậy chứ! Ông xã, anh nói xem em nói có đúng không?

- Tất nhiên là đúng rồi!

Diệp Lăng Phi lái xe chậm lại, nói:

- Anh phải học cách làm một ông chồng tốt. Sau này ở nhà có hai cô vợ đẹp, áp lực làm chồng của anh lớn thật đấy!

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều cười phá lên, Diệp Lăng Phi cũng cười theo. Bình thường, đi đường cao tốc chỉ mất hơn 2 tiếng là tới thành phố Đông Hải. Nhưng Diệp Lăng Phi cố tình lái xe chậm, đi trên đường cao tốc mà vẫn mất 3 tiếng mới tới nơi. Xuống hết đường cao tốc, vẫn phải đi thêm 1 tiếng nữa mới vào tới thành phố Đông Hải. Thành phố Vọng Hải và thành phố Đông Hải đều là hai thành phố ven biển, chỉ là hai thành phố này thuộc về hai tỉnh khác nhau. Thành phố Đông Hải thuộc tỉnh Hải Đông, mặc dù rất gần thành phố Vọng Hải, nhưng điều kiện kinh tế rõ ràng không thể bằng. Thành phố Vọng Hải có nguồn tài nguyên trời cho dồi dào, đồng thời lại nhận được sự ủng hộ hết mình của tỉnh ủy. Vì vậy thành phố Vọng Hải mới phát triển nhanh như vậy, nhưng thành phố Đông Hải thì ngược lại, kinh tế không hề phát triển được như thế. Mặc dù nói là có một khu công nghiệp lớn, nhưng chỉ có vài thương gia Nhật Bản tới đầu tư, mấy năm gần đây nền kinh tế của Nhật Bản đang đi xuống, quy mô đầu tư của các doanh nghiệp Nhật Bản cũng bị thu hẹp dần, thậm chí một số doanh nghiệp đã rời khỏi thành phố Đông Hải. Về quy mô, diện tích đất liền của thành phố Đông Hải nhỏ, diện tích phát triển vì thế cũng nhỏ, những nơi có thể ở được cũng không nhiều. Dân số cũng không vượt quá 3 triệu người. So với những tòa nhà cao ốc ở thành phố Vọng Hải, thì những tòa nhà ở thành phố Đông Hải không thể bằng được, nhưng nơi đây lại có điều kiện môi trường du lịch tự nhiên lý tưởng. Rất nhiều người giàu có thích mua những căn biệt thự gần biển của thành phố Đông Hải để làm nơi nghỉ mát mùa hè. Diệp Lăng Phi sở dĩ chọn thành phố Đông Hải là bởi vì điều kiện sinh hoạt ở đây không khác biệt mấy so với thành phố Vọng Hải. Dù sao Diệp Lăng Phi cũng không làm ăn công tác gì ở đây nên điều kiện kinh tế của nơi này ra sao cũng chẳng liên quan. Đi sâu vào trong thành phố Đông Hải, trời đã bắt đầu tối, đèn đường cũng sáng lên. Lưu lượng xe của thành phố Đông Hải không hề nhiều như ở thành phố Vọng Hải, nơi mà cứ gần tối là giao thông vô cùng khó chịu, hiện tượng tắc đường ở đâu cũng có thể gặp. Tình trạng này ở thành phố Đông Hải rất hiếm thấy, trên đường xe đi lại không nhiều, tâm trạng của Diệp Lăng Phi cũng khá hơn rất nhiều.

Ở thành phố Đông Hải không có khách sạn năm sao, khách sạn sang nhất có tên là khách sạn Đông Hải, nhiều nhất chỉ có thể coi là khách sạn 3 sao. Tất nhiên không thể nói rằng thành phố Đông Hải không có nhà cao tầng. Chỉ là chưa tìm hiểu kỹ, chưa thể biết được những dãy nhà cao tầng đó nằm ở chỗ nào. Mỗi một thành phố đều có một góc tối riêng, chỉ là những góc tối đó bị che giấu đi bởi những góc độ khác nhau, và được phủ ngoài bằng những tấm biển khác nhau mà thôi. Diệp Lăng Phi lái xe tới một ngã tư, rõ ràng là đèn xanh nhưng lại thấy một cảnh sát ra hiệu bảo hắn dừng xe lại.

- Ông xã, có chuyện gì vậy?

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngồi ở ghế sau đều đã ngủ thiếp đi, nhưng khi cảm nhận được xe dừng lại đột ngột, Bạch Tình Đình nhìn thấy viên cảnh sát phía trước ra hiệu cho Diệp Lăng Phi dừng xe, liền cho rằng hắn đã vi phạm luật giao thông.

- Anh không rõ!

Diệp Lăng Phi nói:

- Rõ ràng là đèn xanh, lại không cho người ta đi, anh cũng thấy kỳ lạ!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời thì nhìn thấy một chiếc xe màu đen đi qua, rõ ràng chiếc xe đó phải dừng lại, bởi vì bên đó đang là đèn đỏ. Nhưng điều khiến Diệp Lăng Phi kỳ lạ là đèn đỏ sáng lên, tất cả các xe khác đều dừng lại, chỉ có một chiếc xe đen đó vượt đèn đỏ ngay trước mặt cảnh sát. Điều khiến hắn kỳ lạ hơn nữa là dường như tất cả lái xe ở thành phố Đông Hải này đều biết chủ nhân của chiếc xe đó là ai, đều nhường đường cho nó. Mãi cho đến khi chiếc xe đó đi qua, những chiếc xe khác thấy đèn vẫn còn đỏ cũng vội vàng vượt lên.

- Lạ thật! Chiếc xe đó rốt cuộc là của ai mà có bản lĩnh lớn đến vậy!

Diệp Lăng Phi khởi động xe, miệng lẩm bẩm.

- Thời này loại người nào chẳng có, ai mà biết được ở thành phố Đông Hải này ai đang làm mưa làm gió chứ!

Bạch Tình Đình quay ra nói với Chu Hân Mính:

- Hân Mính, hay là chúng ta cứ sống ở thành phố Vọng Hải thôi, đừng tới thành phố Đông Hải này nữa. Ở thành phố Vọng Hải tốt hơn nhiều, ở đó chúng ta thân thuộc, làm gì cũng dễ dàng hơn!

Chu Hân Mính lắc đầu, nói:

- Tình Đình, cậu không hiểu đâu. Nếu tớ sống ở thành phố Vọng Hải sẽ ảnh hưởng tới bố tớ rất nhiều. Bố tớ là bí thư thị ủy, nếu có người biết con gái ông chưa chồng mà chửa, sẽ ảnh hưởng rất lớn tới ông. Tớ cũng không thể cứ ở trong nhà mãi được. Tớ chỉ muốn ở thành phố Đông Hải này sinh con ra, còn chuyện sau này thì để sau này tính!

Bạch Tình Đình đưa bàn tay mát lạnh của mình ra nắm lấy cánh tay Chu Hân Mính, dịu dàng nói:

- Hân Mính, tớ biết cậu phải chịu nhiều gánh nặng quá!

Chu Hân Mính cười đáp:

- Tình Đình, bây giờ tớ cảm thấy rất hạnh phúc!

Chu Hân Mính vừa nói vừa nhìn Diệp Lăng Phi đang lái xe, cô lại nhìn Bạch Tình Đình nói:

- Chỉ cần tớ được sống cùng hai người, tớ đã hạnh phúc rồi!

- Ừm. Chúng ta là chị em tốt! Cả đời này cũng không xa nhau!

Bạch Tình Đình cảm động nắm chặt tay Chu Hân Mính, nói:

- Hân Mính, tớ nghĩ kỹ rồi, nếu cậu thật sự tới thành phố Đông Hải này sống, vậy tớ cũng sẽ dọn tới đây ở cùng cậu. Còn về bên thành phố Vọng Hải, cứ để Diệp Lăng Phi lo. Đến lúc đó để anh ấy mỗi tối đều phải về nhà trả bài!

- Như vậy thì anh ấy sẽ mệt lắm!

Chu Hân Mính lo lắng nói:

- Tớ sợ anh ấy mệt quá mất!

Bạch Tình Đình nhíu mày, nhìn Diệp Lăng Phi, đôi môi hồng của cô lạnh nhạt nói:

- Ai bảo anh ấy tham lam muốn lấy hai bà vợ làm gì, đây là cái giá phải trả!

Chu Hân Mính nghe xong thì bật cười, cô không nghĩ rằng Bạch Tình Đình sẽ nói như vậy. Chu Hân Mính bắt đầu lo lắng cho Diệp Lăng Phi, nếu thật sự bắt hắn làm như những gì Bạch Tình Đình nói, vậy thì cơ thể hắn chịu sao nổi. Liệu Diệp Lăng Phi có hối hận khi cưới hai bà vợ không? Diệp Lăng Phi dừng xe trước khách sạn Đông Hải, xuống xe, Bạch Tình Đình đỡ tay Chu Hân Mính, đi sau hắn vào trong.

- Có phòng không?

Diệp Lăng Phi tới trước quầy lễ tân hỏi.

- Có ạ!

Lễ tân đáp:

- Chỗ chúng tôi, phòng sang trọng nhất là 580 nhân dân tệ một đêm, xin hỏi ông cần mấy phòng?

- Một phòng!

Diệp Lăng Phi nói. Ba người vừa đi tới thang máy, thì có một người đàn ông từ phòng chờ đi ra. Anh ta mặc bộ vest màu xanh, trên ngực đeo tấm thẻ ghi hai chữ "Giám đốc". Ông ta có lẽ ngoài bốn mươi, béo lùn. Người đàn ông này là giám đốc của khách sạn, ông ta đi về phía quầy lễ tân, đưa tay vỗ mông cô lễ tân vừa nãy, nói:

- Ba người vừa nãy là người ở đâu tới vậy?

- Đăng ký của người đàn ông thì là ở thành phố Vọng Hải!

Cô lễ tân đưa tấm thẻ đăng ký cho gã béo đó xem.

- Họ Diệp à? Là người ở thành phố Vọng Hải, lẽ nào anh ta không có chứng minh thư đăng ký?

Tên giám đốc béo hỏi.

- Không có ạ!

Cô lễ tân đáp:

- Không phải ông đã dặn, ai thuê phòng sang trọng thì không cần chứng minh thư sao?

- Cô nhóc này, trước đây anh từng nói như vậy. Nhưng mà, cẩn thận một chút vẫn hơn!

Tên đàn ông béo nói:

- Ông chủ lớn đã dặn dò, gần đây phải đặc biệt cẩn thận, phàm là người đã vào khách sạn Đông Hải chúng ta thuê phòng đều cần phải đăng ký cẩn thận!

Cô gái lễ tân nhìn bốn phía không có người mới hỏi nhỏ:

- Giám đốc, rốt cuộc là có chuyện gì vậy, xem ra rất gấp rút đó!

Giám đốc béo lại đưa tay bóp mông cô gái đó, nói nhỏ:

- Cô đừng có hỏi nhiều! Không có gì tốt cho cô đâu. Tóm lại cô chỉ cần biết tình hình bây giờ rất căng thẳng, nếu như bên chính phủ các lãnh đạo có động tĩnh gì, ông chủ lớn sẽ thông báo sau. Cứ cẩn thận một chút!

- Em biết rồi thưa sếp!

Cô gái đó vội trả lời.

- Anh biết cô nhóc này rất hiểu chuyện mà, biết làm người, anh mới nói cho mà nghe, đừng có nói linh tinh!

Gã béo nói:

- Đợi khi nào có cơ hội thích hợp, anh sẽ cân nhắc em lên làm trợ lý, không cần cả ngày phải đứng ở chỗ này!

- Em biết, em cảm ơn giám đốc!

Cô lễ tân vội vàng cảm ơn. Gã đàn ông béo ra ám hiệu:

- Khi nào giao ca thì tới phòng anh, anh kể cho em nghe chuyện khác!

Ám chỉ kiểu này ai cũng nghe thấy hết, cô gái đó thì càng không cần phải nói, gã đàn ông này mỗi khi thèm đều nói như vậy.

Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình, và Chu Hân Mính tới phòng. Diệp Lăng Phi bĩu môi, nói:

- Thì ra đây chính là phòng sang trọng sao? Anh thấy chẳng ra làm sao, lại còn một đêm 580 nhân dân tệ, khách sạn này chém đẹp quá nhỉ!

Bạch Tình Đình cũng nói:

- Em thấy đúng là như vậy, cái khách sạn Đông Hải này thật chẳng ra làm sao cả, ông xã anh nói xem khách sạn này có phải hắc điếm không?

- Hắc điếm?

Diệp Lăng Phi nghe xong, bèn nói:

- Không phải chứ! Lẽ nào khách sạn xịn nhất thành phố Đông Hải lại là một hắc điếm?

- Cái này cũng có thể lắm chứ, em vừa vào đã không thấy dễ chịu rồi!

Bạch Tình Đình ngồi trên ghế sô pha nói:

- Ông xã, ngày mai chúng ta làm xong mọi chuyện rồi về thành phố Vọng Hải thôi! Em không thích cái khách sạn này!

- Vậy cũng phải đợi làm xong chuyện đã!

Diệp Lăng Phi nói:

- Cứ đặt đồ xuống trước đã, chúng ta tới nhà ăn của khách sạn ăn chút gì đi!

Bạch Tình Đình gật đầu, bọn họ đặt đồ xuống rồi liền đi ra ngoài ngay. Nhà hàng của khách sạn Đông Hải ở lầu một, khi Diệp Lăng Phi dẫn theo hai người đẹp đi vào, đã thu hút vô số ánh mắt của mọi người. Xinh đẹp như Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi chỉ cần dẫn theo một cô cũng đủ khiến người khác đố kỵ, chứ đừng nói là cùng lúc dẫn cả hai cô. Ở đây không phải thành phố Vọng Hải, cô không cần phải che giấu quan hệ với Diệp Lăng Phi, cô đường hoàng khoác tay hắn cùng đi vào nhà hàng, cảm giác này khiến Chu Hân Mính thật sự hạnh phúc.

Sau khi rời khỏi thành phố Vọng Hải, Chu Hân Mính cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, những áp lực bấy lâu nay bỗng nhiên tan biến hết. Lúc còn ở thành phố Vọng Hải, cô lúc nào cũng cảm thấy áp lực, chỉ lo có người biết mình mang thai, một khi có người truy vấn đứa con này là của ai, cô cũng không biết phải trả lời thế nào. Nhưng khi tới thành phố Đông Hải thì hoàn toàn khác, ở đây chẳng có ai quen biết cô, cô có thể quang minh chính đại sánh bước bên cạnh Diệp Lăng Phi, không quan tâm người khác nhìn mình ra sao. Sau khi gọi một bàn ăn xong, Diệp Lăng Phi đặt tay lên bàn, cười nói:

- Các bà xã! Ăn gì bây giờ nào?

- Tùy anh, bụng em đói quá!

Bạch Tình Đình nói:

- Ngồi hơn 3 tiếng đồng hồ, bụng sớm đã cồn cào rồi. Buổi trưa ăn ít quá. Ông xã, anh gọi món gì nhanh lên là được. Tóm lại bây giờ em đói lắm rồi!

Diệp Lăng Phi lại nhìn sang Chu Hân Mính, cô cũng đang chống cằm. Thấy cả Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính không ai chịu gọi món, hắn đành phải tự mình quyết định. Diệp Lăng Phi chọn bừa ba món ăn, gọi cả canh, rất nhanh thức ăn đã được bê lên. Sau khi phục vụ đi khỏi, Bạch Tình Đình áp sát người vào Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, em cứ thấy có ai đang nhìn em, có phải hôm nay em mặc đẹp quá không?

- Đó là tất nhiên rồi, Tình Đình của anh là tiên nữ đấy, tới đâu cũng giống như ngôi sao màn bạc vậy, có người nhìn em cũng là bình thường thôi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Nếu không có ai nhìn em mới có vấn đề đó!

- Khiếp, dẻo miệng thấy sợ!

Bạch Tình Đình nghe mấy câu đó của Diệp Lăng Phi, trong lòng sướng vô cùng, có cô gái nào không thích được khen là đẹp. Kể cả bây giờ đã là vợ chồng trên thực tế với hắn, cô vẫn thích được hắn khen. Trong lúc ăn cơm, Diệp Lăng Phi nhận được cuộc gọi từ thành phố Vọng Hải. Hắn tay trái cầm điện thoại, tay phải dùng đũa gắp thức ăn đưa vào miệng, vừa ăn vừa nói:

- Ừm, đến tập đoàn cho tôi, khi nào? Ngày mai hả? Ngày mai không được! Bây giờ tôi đang ở thành phố Đông Hải, thế này đi, ngày kia nhé, chiều ngày kia tôi tới công ty. Ừm. Đúng, đúng, đúng, tốt. Cứ quyết định như vậy đi!

Diệp Lăng Phi cúp máy, Bạch Tình Đình quay về phía hắn, tò mò hỏi:

- Ông xã, ai gọi điện cho anh vậy?

- Trương Lộ Tuyết!

Diệp Lăng Phi coi như không có chuyện gì, nói tiếp:

- Trương Lộ Tuyết bảo anh về ngay tập đoàn Tân Á, cô ấy nói là sắp có kế hoạch khen thưởng gì đó, nói trắng ra là vấn đề tăng lương cho nhân viên. Anh lại không quản lý tập đoàn, vốn muốn cô ấy tự làm, kết quả cô ấy nhất định muốn anh về, nói cái gì mà đây là do cổ đông quyết định. Còn làm cả phương án thưởng cổ phần nữa, phiền chết đi được. Bà xã, em nói xem, những chuyện như thế này em có cần phải tham gia không?

Bạch Tình Đình nghe xong thì bật cười, nói:

- Ông xã, chuyện này là tất nhiên rồi, anh là đại cổ đông của tập đoàn Tân Á, bây giờ là cuối năm rồi, nên đi chia tiền thôi, làm gì có chuyện chỉ đầu tư mà không chia lãi chứ. Ông xã, năm ngoái lãi của tập đoàn Tân Á không ít đâu, lần này anh kiếm được khối tiền. Tới lúc đó, anh trích một phần ra làm quỹ thưởng cuối năm cho nhân viên. Còn về phần đãi ngộ là do anh quyết định. Nếu anh muốn kiếm nhiều tiền, thì hạ lương nhân viên, nếu anh muốn tăng lương cho nhân viên thì anh phải chấp nhận kiếm ít đi một chút. Nhưng mà, anh nên tăng lương cho nhân viên, bây giờ giá cổ phiếu của tập đoàn Tân Á đang cao, không tăng lương cho người ta sao được?

- Ừm, anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Nói trắng ra, là gọi anh về lấy tiền!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, điện thoại của hắn lại reo. Lần này hắn nói:

- Chuyện như vậy mà cũng không quyết định được, thế tôi thuê các cậu về làm gì, đúng là vô dụng, lẽ nào chỉ biết cầm tiền thôi à? Cái gì? Đây là nguyên tắc à, phiền chết đi được. Được rồi, được rồi, tôi biết rồi. Ngày kia các cậu tới công ty, tôi sẽ gặp các cậu ở đó... À, đúng rồi, đem hết các kế hoạch của các cậu lên. Chắc không cần tôi phải chỉ đường tới công ty chứ!

Diệp Lăng Phi dập máy, nhìn thấy Bạch Tình Đình đang nhìn mình, lần này hắn không đợi cô hỏi mà nói luôn:

- Lại là chia tiền!

Sau đó, Diệp Lăng Phi lại cười nói:

- Bà xã đại nhân, không biết tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ khi nào mới chia tiền đây?

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!