Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 962: CHƯƠNG 962: HIỆN THỰC TÀN KHỐC!

Diệp Lăng Phi giật thót tim. Hắn cứ ngỡ Chu Hân Mính và mẹ cô đã trông thấy hắn đang ăn cơm với Trương Lộ Tuyết, hóa ra là cô chỉ thấy xe hắn đậu dưới lầu nên mới gọi điện.

Diệp Lăng Phi cúp điện thoại xong, thở phào một hơi. Trương Lộ Tuyết mân mê ly rượu, khẽ cười:

- Xem ra đi ăn cơm với anh cũng rủi ro phết nhỉ!

Diệp Lăng Phi không trả lời, đưa tay cầm ly rượu lên, một hơi uống cạn.

Sau khi dùng bữa xong ở nhà hàng kiểu Tây, Trương Lộ Tuyết liền khoác tay Diệp Lăng Phi đi ra khỏi nhà hàng. Tuy Diệp Lăng Phi không lo Chu Hân Mính sẽ nhìn thấy bộ dạng thân mật này của hắn và Trương Lộ Tuyết, nhưng hắn lại sợ mẹ của Chu Hân Mính thấy hắn đi cùng cô gái khác sẽ nảy sinh những suy nghĩ không hay.

Diệp Lăng Phi vừa đi vừa nhìn đông ngó tây, y hệt một tên trộm. Hắn càng như vậy, Trương Lộ Tuyết lại càng khoác tay hắn chặt hơn, cả người gần như dán sát vào người Diệp Lăng Phi.

Khó khăn lắm mới đi được tới xe, Diệp Lăng Phi nhìn Trương Lộ Tuyết đang dán chặt vào người mình, nói:

- Lộ Tuyết, đến xe rồi, em buông tay ra được rồi đó!

Hàng mi dài của Trương Lộ Tuyết cong lên, đôi mắt long lanh xinh đẹp nhìn Diệp Lăng Phi, đôi môi nhỏ nhắn khẽ mở:

- Đến thì đến chứ sao, giờ đã lên xe đâu. Diệp Lăng Phi, chẳng lẽ anh ghét em đến mức muốn rời khỏi em ngay bây giờ à?

- Đâu có!

Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy, đành đáp:

- Ý anh là không tiện lấy chìa khóa, anh phải lấy chìa khóa mới mở được cửa xe chứ!

- À, ra là chuyện này, sao anh không nói sớm!

Trương Lộ Tuyết buông tay ra, chạy qua phía bên kia xe. Diệp Lăng Phi thở phào nhẹ nhõm, lấy chìa khóa ra mở cửa. Sau khi cả hai lên xe, Diệp Lăng Phi liền hỏi:

- Lộ Tuyết, em còn muốn đi đâu nữa không?

- Cái này…!

Trương Lộ Tuyết trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Đàn ông các anh chẳng phải đều thích đưa bạn gái đi xem phim sao? Chẳng lẽ bây giờ em không phải bạn gái của anh, không thể đi xem phim à?

- Đương nhiên là được rồi. Lộ Tuyết, anh chỉ sợ em không muốn đi thôi!

Diệp Lăng Phi khởi động xe, nói:

- Lộ Tuyết, em muốn xem phim kinh dị, phim tình cảm hay phim hài?

- Tùy thôi, anh thích xem phim nào thì em xem phim đó!

Trương Lộ Tuyết ngồi trong xe, lấy chiếc gương trang điểm từ trong túi ra, chỉnh sửa lại khuôn mặt. Diệp Lăng Phi lúc này mới khẽ nói một câu:

- Anh thích xem phim con heo!

- Phim con heo?

Trương Lộ Tuyết giật mình, cô nhìn về phía Diệp Lăng Phi, nói:

- Thành phố Vọng Hải chúng ta có rạp chiếu phim này sao? Nếu không có, hay là chúng ta về nhà em đi. Em biểu diễn tại chỗ cho anh xem nhé?

- Lộ Tuyết, em biết phim con heo à?

Diệp Lăng Phi không ngờ Trương Lộ Tuyết lại biết phim con heo là gì, hắn còn nhớ rõ Bạch Tình Đình chẳng biết đó là cái gì. Diệp Lăng Phi từng rủ Bạch Tình Đình cùng xem, nhưng cô không biết, hỏi mãi, cuối cùng hắn đành phải giải thích một hồi. Bạch Tình Đình tuy đỏ mặt nằng nặc đòi đi xem, nhưng chỉ được mười phút đã không dám xem tiếp nữa. Trong lòng cô vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện này. Diệp Lăng Phi cũng đành chịu, không thể ép cô xem tiếp nên đành bỏ cuộc. Có điều, hắn từng nghe Chu Hân Mính nói rằng cô đã giới thiệu cho Bạch Tình Đình xem loại phim này, còn Bạch Tình Đình có xem hay không thì Chu Hân Mính không biết.

Trương Lộ Tuyết liếc Diệp Lăng Phi một cái, lạnh lùng nói:

- Diệp Lăng Phi, anh có ý gì đây? Chẳng lẽ đàn ông các anh xem được, còn con gái bọn em thì không được biết à?

- Đương nhiên là không phải, anh chỉ hơi ngạc nhiên thôi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tình Đình không biết chút gì, còn em lại biết. Lộ Tuyết, em hiểu ý anh không?

Trương Lộ Tuyết nghe xong, trừng mắt lườm Diệp Lăng Phi:

- Ý anh là gì? Ý anh nói em không ngoan hiền như Bạch Tình Đình chứ gì?

Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết có vẻ tức giận, vội vàng nói:

- Lộ Tuyết, em đừng giận, anh không có ý đó!

- Anh biết là tốt rồi, đừng quên lần đầu tiên của em là do tên khốn nào cướp mất!

Trương Lộ Tuyết dời mắt về chiếc gương trang điểm, vừa tô son lên môi vừa nói:

- Thời buổi này làm đàn ông vẫn sướng nhất. Xong chuyện chỉ cần phủi mông là hết trách nhiệm, còn phụ nữ đen đủi như bọn tôi thì phải chịu đau dai dẳng. Đáng ghét nhất là mấy gã đàn ông, rõ ràng đã ăn no nê rồi mà còn không dám nhận, thật là…!

- Thôi, thôi được rồi. Lộ Tuyết, anh biết anh sai rồi, em đừng nói nữa!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chúng ta đi xem phim nhé, anh đảm bảo sẽ là một người bạn trai đúng chuẩn!

Trương Lộ Tuyết đắc ý cười rộ lên. Cô duyên dáng cười với Diệp Lăng Phi một cái. Dáng vẻ trông vô cùng quyến rũ, chỉ tiếc là Diệp Lăng Phi chẳng có tâm trạng nào để thưởng thức, trong lòng hắn thầm nghĩ có phải kiếp trước mình đã gây nghiệt quá nặng, nên kiếp này mới chuốc phải nhiều phiền phức thế này không.

Tới rạp chiếu phim, Diệp Lăng Phi dừng xe lại. Trương Lộ Tuyết khoác tay hắn bước vào bên trong. Thời gian này thành phố Vọng Hải đang chiếu một bộ phim Mỹ có tên là “When I Dream”, đến rạp phần lớn đều là các cặp tình nhân trẻ tuổi. Trương Lộ Tuyết vừa xuất hiện đã lập tức thu hút sự chú ý của vô số đàn ông. Với một cô gái có thân hình gợi cảm như cô, đối với những thanh niên này mà nói, đó quả thật là một sự hấp dẫn mãnh liệt, cô còn cố ý lắc lắc cặp mông vốn đã căng tròn của mình. Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng cố tình gây chú ý này của Trương Lộ Tuyết, liền nhỏ giọng nói:

- Lộ Tuyết à, em dẫu sao cũng là tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, cũng là tiểu thư nhà giàu, sao lại làm ra vẻ khiêu khích như thế chứ, em không sợ bị nhà báo chụp được, lộ thông tin ra ngoài à!

- Em có gì mà phải sợ, em chẳng sợ gì hết!

Trương Lộ Tuyết cười nói.

- Em thấy người đáng lo nhất là anh đó!

Diệp Lăng Phi thật sự lo Trương Lộ Tuyết sẽ nói toạc ra, nếu bị người khác nghe thấy thì đúng là phiền phức lớn. Hắn vội vàng mua vé, nhanh chóng đi vào rạp chiếu phim.

Lúc hai người bước vào, phim đã bắt đầu chiếu. Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi vừa vào trong, trước mắt là một màn đen kịt. Diệp Lăng Phi nắm tay Trương Lộ Tuyết, cúi người đi về phía sau rạp, tìm một chỗ ít người rồi cả hai ngồi xuống.

Trương Lộ Tuyết vừa ngồi xuống đã lập tức dựa cả người vào Diệp Lăng Phi. Hắn vốn không muốn ôm vai cô, nhưng lại sợ cô nói hắn không thành ý, không giống đang hẹn hò. Diệp Lăng Phi đành đưa tay đặt lên vai Trương Lộ Tuyết, ánh mắt nhìn về phía màn ảnh rộng, ra vẻ rất chăm chú xem phim.

Xem chưa được bao lâu, Trương Lộ Tuyết liền nhéo vào tay trái Diệp Lăng Phi một cái, khẽ nói:

- Anh xem bên kia kìa!

Diệp Lăng Phi nhìn qua thì thấy ở hàng ghế cách họ hai hàng phía trước có một cặp tình nhân đang ôm ấp nhau, nào là hôn hít, nào là tay chân không yên.

- Trông người ta kìa, sao anh với em ngồi đây chẳng giống một đôi tình nhân gì cả?

Trương Lộ Tuyết ngẩng mặt lên, hơi thở ấm nóng từ mũi cô phả thẳng vào mặt Diệp Lăng Phi. Hắn ngửi thấy hơi thở của cô, hiểu rõ ý cô muốn gì, liền cúi đầu xuống, áp môi mình vào môi cô.

Diệp Lăng Phi dường như phản xạ theo bản năng, tay trái hắn đặt lên ngực Trương Lộ Tuyết, cách lớp áo mà xoa nắn. Vừa được mấy cái, hắn liền cảm thấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô đã luồn vào trong áo hắn, sờ đến ngực trái của mình.

Diệp Lăng Phi nghĩ tay Trương Lộ Tuyết đặt lên ngực hắn chẳng qua cũng chỉ là muốn vuốt ve, đây cũng là phản ứng bình thường khi nam nữ động tình, ai cũng muốn thông qua việc sờ soạng đối phương để thể hiện tình cảm. Hắn đang định tận hưởng cảm giác vui vẻ do bàn tay mềm mại của cô mang lại thì đột nhiên cảm thấy ngực đau nhói. Diệp Lăng Phi vừa định kêu lên thì miệng đã bị môi Trương Lộ Tuyết chặn lại, sống chết không buông.

Ngực đau điếng, hắn vội rút tay Trương Lộ Tuyết ra khỏi áo mình, tách môi khỏi môi cô, tay phải xoa xoa ngực trái vừa bị nhéo một cái, khẽ hỏi:

- Em điên rồi à, sao lại nhéo mạnh thế?

-o0o-

Bàn tay phải nhỏ nhắn của Trương Lộ Tuyết mang theo hơi ấm của Diệp Lăng Phi cố ý huơ huơ trước mặt hắn, cái miệng xinh xắn khẽ nhíu lên, nũng nịu:

- Ai bảo anh sờ ngực em đau như thế. Em giờ chỉ đang hẹn hò với anh thôi, chưa đến mức tiếp xúc thân thể đâu, ai lại vừa yêu đã sờ ngực người ta như thế chứ. Anh là tên đại háo sắc, đây là bài học cho anh đó, để anh nhớ cho kỹ, không được phép tùy tiện sờ ngực em!

- Coi như anh phục em!

Diệp Lăng Phi ngồi thẳng dậy, tay phải xoa ngực, cau mày lại. Chỗ ngực, nhất là hai điểm nhạy cảm nhất, ban nãy đã bị Trương Lộ Tuyết nhéo rất mạnh. Hắn cảm thấy chỗ đó giờ vẫn còn đau điếng, cảm giác khó chịu này không giống như đau chảy máu, mà là một kiểu đau buốt đến tận tim. Diệp Lăng Phi chỉ mải xoa ngực. Trương Lộ Tuyết lúc này lại ghé người qua muốn dựa vào hắn. Diệp Lăng Phi cố ý né sang một bên, tạo khoảng cách với cô.

- Anh giận rồi à?

Trương Lộ Tuyết quay mặt qua nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn cũng không thèm nhìn cô, nói:

- Anh muốn đi vệ sinh một lát!

Vừa nói Diệp Lăng Phi vừa định đứng dậy. Trương Lộ Tuyết thấy hắn có vẻ tức giận thật, liền vội vàng kéo tay hắn lại, nũng nịu:

- Em xin lỗi, xin lỗi nhé, em chỉ đùa với anh thôi mà!

Diệp Lăng Phi ngồi im không động đậy, lạnh giọng hắng một câu:

- Có ai lại ra tay mạnh như thế không, đau chết đi được!

- Diệp đại ca, em… em thật sự không cố ý đâu!

Trương Lộ Tuyết cảm thấy mình có phần đùa quá trớn, nghe giọng điệu của Diệp Lăng Phi là biết hắn đã hơi tức giận. Cô nhất thời cũng hoảng lên, nũng nịu:

- Diệp đại ca, em… em không ngờ rằng…!

- Thôi được rồi, em đừng đùa nữa, giờ em ngồi đây xem phim đi, anh ra ngoài một lát!

Diệp Lăng Phi lần này đứng thẳng dậy, nghiêng người bước ra khỏi rạp. Hắn vào phòng vệ sinh, cởi áo khoác, lật chiếc áo giữ ấm bên trong lên, nhìn ngay ngực trái của mình. Diệp Lăng Phi chỉ biết lắc đầu, thấy ngực trái của hắn đã tím một mảng. Ban nãy Trương Lộ Tuyết đã nhéo trúng ngay chỗ da non nhạy cảm nhất.

- Đau thật!

Diệp Lăng Phi động vào đó một chút, mày nhíu chặt lại. Hắn thà để Trương Lộ Tuyết cắn cho một cái, kể cả cắn rách da, cũng không nên chơi trò này, cảm giác đó quả thật rất khó chịu. Diệp Lăng Phi đứng thẫn thờ trong phòng vệ sinh một lúc, đến khi nghe thấy tiếng gọi của Trương Lộ Tuyết từ bên ngoài vọng vào, hắn mới bước ra.

Trương Lộ Tuyết đứng ngay giữa phòng vệ sinh nam và nữ, cô kiễng chân lên, ngó đầu về phía phòng vệ sinh nam, trông có vẻ như nếu Diệp Lăng Phi còn không ra, cô sẽ xông thẳng vào trong.

Diệp Lăng Phi từ bên trong bước ra, đưa tay vào vòi rửa tay cảm ứng, nói:

- Sao không xem phim nữa à?

- Em thấy anh đi mãi không quay lại, em lo anh giận em, bỏ em lại một mình đi trước rồi!

Trương Lộ Tuyết nói.

- Anh không nhỏ mọn đến mức đó đâu!

Diệp Lăng Phi rửa tay xong, đặt tay vào dưới máy sấy, mắt không thèm nhìn Trương Lộ Tuyết:

- Ban nãy anh xem ngực rồi, em là người phụ nữ dã man nhất anh từng gặp. Yêu một cô gái như em đúng là một chuyện rất nguy hiểm, lát nữa chắc anh phải đi khám bác sĩ xem sao!

- Không phải chứ, anh giận thật rồi sao?

Trương Lộ Tuyết đứng bên trái Diệp Lăng Phi, bộ ngực cao của cô áp vào cánh tay hắn, cố ý dùng ngực mình mát-xa cánh tay hắn, miệng nũng nịu:

- Diệp đại ca, anh đừng giận nữa mà, em biết em không nên làm vậy, em đã xin lỗi anh rồi còn gì, anh đừng giận nữa được không!

Diệp Lăng Phi sấy khô tay xong, cũng chẳng thèm để ý tới Trương Lộ Tuyết, quay người bước về phía rạp chiếu phim. Trương Lộ Tuyết lần này thật sự cuống lên, cô cảm thấy lần này mình đúng là đùa hơi quá, vội vàng đuổi theo, kéo cánh tay Diệp Lăng Phi lại, nũng nịu:

- Diệp đại ca, em sai rồi mà, anh là đàn ông, sao lại so đo với em chứ. Diệp đại ca, để em xem vết thương của anh thế nào?

Diệp Lăng Phi dừng bước, nhìn Trương Lộ Tuyết một cái, nói:

- Ở đây thì xem thế nào? Chẳng lẽ anh cởi trần ra cho em xem à? Thôi nào, mau vào xem phim cho xong đi, chúng ta đi khá lâu rồi đó!

- Diệp đại ca, không xem nữa, bộ phim đó cũng chẳng có gì hay cả!

Trương Lộ Tuyết túm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Chúng ta ra ngoài dạo đi, tìm chỗ nào đó để em xem vết thương của anh, nếu nghiêm trọng quá thì nên tới bệnh viện vẫn tốt hơn. Em biết sai rồi, anh đừng giận nữa nhé…!

Trương Lộ Tuyết lần này liên tục xin lỗi. Diệp Lăng Phi bị cô nói thế cũng chẳng còn cách nào, hắn vốn muốn vào rạp xem phim cho hết giờ rồi đưa cô về, giờ xem ra đành phải cùng cô rời khỏi rạp.

Mất sáu mươi đồng chỉ để xem chưa đầy hai mươi phút phim, đúng là lãng phí tiền. Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết rời khỏi rạp, hai người lên xe xong, thấy chẳng có chỗ nào để đi. Diệp Lăng Phi liền theo ý Trương Lộ Tuyết, lái xe thẳng tới đường Tân Hải, đây chính là nơi lần đó hai người nảy sinh quan hệ, chính tại nơi này, Trương Lộ Tuyết đã trao cho hắn lần đầu tiên của cô.

Diệp Lăng Phi dừng xe lại. Trương Lộ Tuyết liền quay người về phía hắn, bàn tay nhỏ nhắn vươn qua, cởi cúc áo của Diệp Lăng Phi ra:

- Nào, để em xem vết thương của anh thế nào!

Diệp Lăng Phi tháo dây an toàn, giơ hai tay ra để Trương Lộ Tuyết cởi áo. Lúc cô vén chiếc áo giữ ấm của hắn lên, liền nhìn thấy chỗ bị cô nhéo cho thâm tím. Trương Lộ Tuyết rất muốn cười, nhưng cô lại gắng gượng nhịn, đưa miệng dán vào ngực Diệp Lăng Phi, mở môi ra, ngậm lấy chỗ đó. Cô dùng chiếc lưỡi mềm mại của mình liếm liếm một lúc xong mới tách ra, xin lỗi:

- Diệp đại ca, em xin lỗi, em không biết chỗ này lại không được nhéo như vậy. Anh đừng giận nữa nhé, em đồng ý để anh trừng phạt thế nào cũng được!

- Anh phạt gì em chứ!

Diệp Lăng Phi đặt áo xuống, cài cúc lại, nói:

- Sau này em hành hạ anh ít một chút là được rồi. Còn nói gì mà giống như đang yêu, yêu đương cũng chẳng có ai thế này cả. Em bảo anh về nhà thế nào đây, để Tình Đình nhìn thấy, chắc chắn lại hỏi cho ra nhẽ!

- Thì anh cứ nói là do em nhéo!

Trương Lộ Tuyết dựa người vào Diệp Lăng Phi, nũng nịu:

- Em sẽ giải thích với Tình Đình!

- Thôi xin em đừng giải thích, anh sợ nhất là để em giải thích đó, chuyện sẽ càng loạn hơn cho mà xem!

Diệp Lăng Phi chỉnh sửa áo gọn gàng xong, cũng không ôm Trương Lộ Tuyết, nói:

- Thế tiếp theo, em muốn đi đâu, anh đảm bảo sau này sẽ làm một người đàn ông ngoan ngoãn, không dám động vào em nữa đâu, anh lo sẽ bị em nhéo cho thâm tím cả người mất!

- Anh vẫn đang giận à!

Trương Lộ Tuyết hai tay ôm lấy vai Diệp Lăng Phi:

- Anh có phải vẫn đang giận em không?

- Không có!

Diệp Lăng Phi nói.

- Nếu anh không giận em thì… anh hôn em đi!

Trương Lộ Tuyết nhìn vào Diệp Lăng Phi, nói:

- Anh không hôn em chứng tỏ anh đang giận em!

Diệp Lăng Phi nhìn Trương Lộ Tuyết, khẽ thở dài, đưa môi qua, trông bộ dạng chỉ muốn thơm cô một cái. Nhưng lúc môi hắn chạm vào môi cô, Trương Lộ Tuyết liền đưa hai tay ôm chặt lấy hắn, đôi môi cũng cứ thế dán chặt qua. Hai tay Diệp Lăng Phi đặt trước ngực, trước sau không dám ôm lấy cô. Sau một nụ hôn nồng nhiệt, Trương Lộ Tuyết ngẩng đầu lên, thấy hai tay Diệp Lăng Phi vẫn ôm trước ngực, cô cố nhịn cười, kéo tay phải của hắn đặt lên ngực trái của cô, nũng nịu:

- Em bảo đảm sẽ không làm thế nữa đâu, em thích anh thế này hơn!

Diệp Lăng Phi tay phải khe khẽ dùng lực, nhéo một cái, rồi lại lập tức rút tay ra:

- Anh vẫn còn sợ!

- Diệp đại ca, anh vẫn còn đang giận em à?

Trương Lộ Tuyết hỏi.

- Không có!

Diệp Lăng Phi nói.

Trương Lộ Tuyết lại cầm lấy tay Diệp Lăng Phi, đặt lên ngực cô, miệng dán chặt qua lần nữa. Tay phải Diệp Lăng Phi từ ngực cô trượt xuống, sau đó đặt vào mông cô, luồn vào trong chiếc váy bó sát, nhéo mạnh một cái.

- A!

Trương Lộ Tuyết kêu lên một tiếng. Diệp Lăng Phi nói:

- Đây là trừng phạt em đó. Lộ Tuyết, trò hay còn ở phía sau!

Diệp Lăng Phi vừa nói liền ép người qua, cả người Trương Lộ Tuyết bị đè chặt vào cửa xe.

Hai tay Trương Lộ Tuyết cũng không nhàn rỗi, ngay lúc Diệp Lăng Phi đè qua, hai tay cô liền vòng qua người hắn cù lét. Diệp Lăng Phi không chơi trò này, trong lòng hắn đã quyết, phải làm cho Trương Lộ Tuyết chịu đau một chút. Hắn cởi ngay chiếc váy của cô ra, hai tay túm lấy cặp mông trắng hồng. Trương Lộ Tuyết cũng không chịu thua, lấy hết sức cù lét khắp người Diệp Lăng Phi, hai người cứ thế ở trong xe điên cuồng nô giỡn một trận.

Đợi lúc Trịnh Khả Nhạc gọi điện tới, Trương Lộ Tuyết mới nhớ ra cô vốn nên gọi cho Trịnh Khả Nhạc. Lúc này đã là buổi chiều, cô và Diệp Lăng Phi ở trong xe đùa một trận xong, cả hai đều ngồi trên ghế, đầu Trương Lộ Tuyết gối lên đùi Diệp Lăng Phi. Cô cầm điện thoại lên, nói với Trịnh Khả Nhạc:

- Khả Nhạc, em chuẩn bị xong rồi à?

- Em chuẩn bị xong cả rồi!

Trịnh Khả Nhạc nói.

- Em giờ định xuống lầu đây, chị Lộ Tuyết, chúng ta gặp nhau ở đâu bây giờ?

- Bọn em tụ tập ở đâu?

Trương Lộ Tuyết hỏi.

- Ở khách sạn Phú Quý Viên, chính là cái khách sạn gần ngay ga tàu đó chị!

Trịnh Khả Nhạc nói.

- Tiêu Diêu lần trước nói anh ta sẽ ngồi tàu hỏa tới, phó bang chủ có biệt danh “Tuyệt Thế Ngất Trời” đó nói sẽ gặp nhau ở Phú Quý Viên cạnh ga tàu.

- À. Khả Nhạc thế này đi, em đứng ở quảng trường nhỏ trước khách sạn Phú Quý Viên đợi chị nhé, năm rưỡi chúng ta gặp nhau ở đó!

Trương Lộ Tuyết nói xong ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Lăng Phi đang ngồi nhắn tin:

- Chị và Diệp Lăng Phi sẽ cùng qua đó!

- Vâng, thế cũng được, vậy nhé chị!

Trịnh Khả Nhạc nói.

Trương Lộ Tuyết tắt điện thoại, ngồi thẳng dậy, nói với Diệp Lăng Phi:

- Khả Nhạc gọi điện tới, chúng ta qua đó nhé!

- Ừ, được thôi!

Diệp Lăng Phi nhắn tin xong, lập tức đặt điện thoại xuống. Hắn đẩy cửa xe, bước xuống. Trương Lộ Tuyết cũng bước theo sau, hai người ban nãy đùa giỡn một trận ở ghế trước, cảm thấy quá ngột ngạt nên đã chuyển qua ghế sau.

Trương Lộ Tuyết ngồi vào ghế phụ lái xong, cô liền bĩu môi, nũng nịu:

- Mông em đau quá, đều tại anh cắn cả đó. Tối nay về nhà, em mà phát hiện mông em bị anh cắn hỏng, em nhất định sẽ gọi điện cho Bạch Tình Đình, nói với cô ấy rằng anh là tên háo sắc, chỉ biết cắn mông phụ nữ!

- Có liên quan gì tới anh sao. Trương Lộ Tuyết, em đừng nói linh tinh!

Diệp Lăng Phi bĩu môi, lạnh lùng nói:

- Không biết ban nãy ai còn có biểu hiện thích thú, sung sướng nữa đây!

- Anh mới thích thú sung sướng ấy!

Trương Lộ Tuyết nghe xong, rướn tay qua muốn nhéo cánh tay Diệp Lăng Phi, nhưng cuối cùng lại không nhéo mà đưa miệng qua, thơm ngay lên má hắn một cái.

- Lộ Tuyết, anh bị em hại chết rồi, mặt anh nhất định toàn son môi của em cho mà xem!

Diệp Lăng Phi khởi động xe, thấy Trương Lộ Tuyết đang tô son, hắn liền nói:

- Lau mặt giúp anh đi!

- Mặt anh có gì đâu chứ!

Trương Lộ Tuyết cầm khăn giấy lau mặt Diệp Lăng Phi.

- Em thấy rất đẹp mà!

- Đẹp cái gì chứ, lần sau nhớ đó, nếu muốn ra ngoài chơi với anh, nhất định không được mang theo son môi!

Diệp Lăng Phi nói.

Trương Lộ Tuyết lè lưỡi với Diệp Lăng Phi một cái, giống như một đứa trẻ tinh nghịch:

- Đây là đặc quyền của phụ nữ bọn em, sao em lại không được bôi son chứ, em không chịu đâu. Lần sau em sẽ mang màu đỏ cho anh xem, để trên người anh chỗ nào cũng lưu lại dấu son của em, cho anh về nhà không còn cách nào giải thích với Bạch Tình Đình nữa!

Diệp Lăng Phi bất lực lắc đầu, trong lòng nghĩ loại con gái này đúng là không nên động vào. Từ đường Tân Hải lái xe tới ga tàu mất khoảng gần hai mươi phút, không quá xa. Lúc Diệp Lăng Phi lái xe tới quảng trường nhỏ trước cửa khách sạn Phú Quý Viên, hắn đã nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc mặc chiếc áo màu trắng đang đứng ở đó ngó đông ngó tây.

Xe Diệp Lăng Phi vừa dừng lại bên cạnh Trịnh Khả Nhạc, cửa xe liền mở ra. Trương Lộ Tuyết từ trên xe bước xuống.

- Khả Nhạc, hôm nay em trang điểm xinh thật đó, định cùng với ông xã trên mạng của em thành một đôi à?

Trương Lộ Tuyết cầm túi xách, bước tới trước mặt Trịnh Khả Nhạc, trêu chọc.

- Chị Lộ Tuyết, đâu có đâu!

Chiếc áo khoác hai hàng cúc được thắt eo lại, ôm khít lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô. Thân hình của Trịnh Khả Nhạc vốn đã cao ráo, quyến rũ, mặc thêm chiếc áo khoác này càng tôn lên vóc dáng, cặp mông nhỏ cao lên, tuy không giống như Trương Lộ Tuyết với cặp mông cong vút, nhưng thân hình cao ráo của cô cũng đã tô điểm không ít cho vẻ đẹp của mình. Trịnh Khả Nhạc cao hơn Trương Lộ Tuyết một chút, phía dưới áo khoác để lộ ra đôi chân thẳng nuột, cùng đôi giày cao gót màu cà phê.

Trương Lộ Tuyết cố ý ra vẻ ngắm nghía Trịnh Khả Nhạc, cười nói:

- Thôi, Khả Nhạc, chị không đùa với em nữa, chị còn không hiểu những tính toán trong bụng em chắc. À, Diệp Lăng Phi ở bên kia đó, em không qua chào anh ấy một tiếng sao?

- Diệp đại ca không đi sao?

Trịnh Khả Nhạc giật mình.

- Sao lại không đi chứ!

Trương Lộ Tuyết nói.

- Có điều, anh ấy còn phải tìm chỗ đậu xe đã!

- Thế lát nữa em nói chuyện với Diệp đại ca sau!

Trịnh Khả Nhạc nói.

- Ban nãy cái tên Tiêu Diêu đó lại gọi điện giục em đó!

- Không phải chứ, tiểu nha đầu, ngay cả số điện thoại em cũng cho tên đó rồi sao?

Trương Lộ Tuyết cố tình ra vẻ ngạc nhiên hỏi:

- Chẳng lẽ chị đoán sai rồi, em thật sự thích tên đó à?

- Đâu có, không cho anh ta số điện thoại, anh ta làm sao tìm được em chứ!

Trịnh Khả Nhạc vội vàng thanh minh, liên tục giải thích:

- Đó là em lo không dễ tìm được chỗ, chỉ có cho số điện thoại cho nhau mọi người mới dễ tìm được nhau thôi!

- Thôi, chị không nói với em nữa!

Trương Lộ Tuyết nói.

- Đi nào, chúng ta vào trước!

Trịnh Khả Nhạc gật đầu, cô khoác tay Trương Lộ Tuyết, bước qua đường, đi về phía khách sạn Phú Quý Viên. Diệp Lăng Phi lúc này đã đỗ xe xong, bãi đỗ xe của khách sạn sớm đã chật kín. Hắn đành phải lái xe tới chỗ xa hơn, tìm một chỗ trống, dừng xe lại xong mới đi bộ về phía khách sạn.

Trịnh Khả Nhạc và Trương Lộ Tuyết vừa bước vào khách sạn, liền nhìn thấy ba bàn lớn đặt ở đại sảnh, mỗi bàn có thể ngồi được ít nhất mười người, ba bàn này có thể ngồi được hơn ba mươi người. Còn có một chiếc bàn khác ngồi khoảng năm sáu người, trong đó có cả nam cả nữ, có khoảng bảy tám người là phụ nữ, số còn lại là đàn ông.

Trong số bảy tám phụ nữ này có một người khoảng ba tư ba lăm tuổi, còn lại đều trạc hai mươi. Trong số các cô gái không thiếu hai ba cô trông cũng khá ưa nhìn, có điều, trông họ thân thiết với mấy người đàn ông bên cạnh là biết ngay đây đều là hoa đã có chủ.

Trong mấy người đàn ông đó, có một người trẻ tuổi tầm mười tám, cũng có người đã ngoài ba mươi. Trò chơi này không phân biệt tuổi tác, người thế nào cũng có. Game online thỏa mãn tâm lý của một số người, trong cuộc sống thực tế, họ có thể là những người không được tôn trọng, hoặc chỉ là những nhân vật bình thường, nhưng trong game lại hoàn toàn khác, họ có thể hô mưa gọi gió, hiệu triệu quần hùng, đây chính là sức hút của game online. Còn về chuyện tại sao Trịnh Khả Nhạc lại thích chơi game, khả năng cũng nằm trong những lý do này. Trên mạng, cô có thể tùy ý chém người, có thể phá phách linh tinh, có thể một phát ném cả đống tiền, thậm chí còn được người khác coi trọng, nhưng trong cuộc sống hiện thực, cô lại rất khó làm được điều đó.

Trịnh Khả Nhạc và Trương Lộ Tuyết vừa xuất hiện ở đại sảnh, gần bốn mươi người đang nói chuyện bỗng nhiên im bặt, giống như bị đông cứng lại vậy, toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người. Ánh mắt của đám đàn ông thì sáng rực lên, còn của phụ nữ thì lại tràn ngập ghen tị. Phụ nữ là thế, chỉ cần nhìn thấy người khác tốt hơn mình, đẹp hơn mình là sẽ ghen tị.

Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc bước qua, một người đàn ông đeo gọng kính vàng, tuổi chừng hai hai hai ba đứng dậy, lao thẳng tới bên Trương Lộ Tuyết. Người này chính là bang chủ của bang hội, tên là Hứa Đình, một sinh viên đại học. Bữa tiệc này cũng là do anh ta đứng lên kêu gọi tổ chức, thành viên trong bang đều là người cùng tỉnh, lý do Hứa Đình tổ chức ở thành phố Vọng Hải chính là vì hắn muốn gặp mặt “bà xã” đẹp như tiên nữ của mình.

Trịnh Khả Nhạc đã đưa ảnh của Trương Lộ Tuyết cho Hứa Đình, lý do cô không dùng ảnh của mình hoàn toàn là vì Trương Lộ Tuyết xinh đẹp hơn cô một chút. Mục đích của Trịnh Khả Nhạc cũng chỉ là để vị bang chủ Hứa Đình này chăm sóc cô thêm một chút, mua chút đồ cho cô, đúng kiểu dùng mỹ nhân kế. Trương Lộ Tuyết trước đây không hề biết, đến lúc biết thì đã muộn, vì chuyện này cô đã giáo huấn cho Trịnh Khả Nhạc một bài học.

Trịnh Khả Nhạc vì ở bên cạnh Trương Lộ Tuyết quen rồi, cũng không lo vị cấp trên này sẽ làm gì mình. Vốn Trương Lộ Tuyết chỉ là ngẫu nhiên vào mạng chơi cho vui, từ lúc Trịnh Khả Nhạc đưa ảnh của cô cho Hứa Đình, Trương Lộ Tuyết triệt để không chơi nữa, ném ngay tài khoản cho Trịnh Khả Nhạc, còn cô thì chơi một tài khoản khác, không có chuyện gì mới lên chơi cho vui, chỉ đơn giản thế thôi. Cô không thích game online kiểu này, chỉ là Trịnh Khả Nhạc lúc nào cũng muốn cô chơi cùng nên cô mới tùy ý chơi vậy.

-o0o-

Nhưng trong lòng Hứa Đình, Trương Lộ Tuyết lại chính là “bà xã” đẹp như tiên nữ trên mạng của hắn. Tên tiểu tử này có chút tiền, bố mẹ làm kinh doanh vật liệu xây dựng, cho hắn lên tỉnh học đại học, kết quả hắn ở tỉnh thành chỉ lo chơi game, riêng tiền ném vào game đã hơn mười nghìn đồng, chỉ để mua đồ.

Hứa Đình đem ảnh của Trương Lộ Tuyết đi khoe khắp trường, lần này, còn có hai người bạn của hắn cũng từ tỉnh thành chạy qua, mục đích chính là để tận mắt xem Trương Lộ Tuyết đẹp đến mức nào.

Hứa Đình lần này được nhìn thấy người thật, còn đẹp hơn trong ảnh gấp mấy lần, nhất là thân hình chữ S quyến rũ, khí chất cao quý khác người, càng khiến hắn như kẻ si ngốc. Trong lòng Hứa Đình kích động đến khó tả, chỉ hận một nỗi sao Trương Lộ Tuyết không phải là vợ của hắn ngoài đời thật, để hắn có thể lập tức ôm ngay vào lòng.

Còn về Trịnh Khả Nhạc đứng bên cạnh Trương Lộ Tuyết, tuy cũng là một đại mỹ nữ, nhưng so với Trương Lộ Tuyết thì rõ ràng thiếu đi khí chất cao quý đó. Người so với người là thế. Trịnh Khả Nhạc nếu đi một mình, tuyệt đối sẽ trở thành ngôi sao chói mắt, được vạn người yêu mến, nhưng đi cùng Trương Lộ Tuyết, cô hiển nhiên bị lu mờ.

Hứa Đình lao thẳng tới chỗ Trương Lộ Tuyết. Tới trước mặt cô, hắn liền ngửi thấy mùi hương quyến rũ từ người cô tỏa ra, ánh mắt lướt qua khuôn mặt yêu kiều khiến người khác phải đổ gục, tim hắn đập thình thịch loạn nhịp. Hắn cố gắng đè nén sự kích động, đưa tay phải ra, gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể:

- Cô là Nguyệt Nhi đúng không, tôi là Tiêu Diêu!

Trương Lộ Tuyết tỏ ra có chút cao ngạo, khí chất quyền quý của cô khiến Trịnh Khả Nhạc suýt tưởng rằng đây là công ty. Phải biết rằng Trương Lộ Tuyết khi ở công ty mới tỏ ra khí thế bậc trên này, đó là một cảm giác khó gần. Trịnh Khả Nhạc biết cô có ý muốn tạo khoảng cách với Tiêu Diêu.

- Cái tên Nguyệt Nhi đó là do tôi lập, nhưng giờ tôi không chơi nữa!

Trương Lộ Tuyết không hề có ý đưa tay ra, nhàn nhạt nói:

- Nên nói là người chơi game đó không phải là tôi!

Tiêu Diêu sững lại, có chút nghi ngờ nhìn Trương Lộ Tuyết. Hắn ngạc nhiên hỏi:

- Nguyệt Nhi, chuyện này… chuyện này là thế nào? Ảnh tôi cầm là ảnh của cô mà, nếu không phải cô chơi, thế thì ai chơi?

Câu hỏi này có chút ngây thơ thật. Là một người chơi game, tất nhiên cũng nên có chút ý thức về thế giới ảo chứ. Người ở đầu bên kia máy tính không biết là nam hay nữ, già hay trẻ, game online chẳng qua cũng chỉ là một thứ giả tạo. Hứa Đình cũng rõ điểm này, chỉ là hắn bị sắc đẹp của Trương Lộ Tuyết cuốn hút, nhất thời không thể chấp nhận được “bà xã” mà hắn luôn khao khát được gặp lại không phải là mỹ nữ đó.

Trịnh Khả Nhạc lúc này thấy rằng cô không lên tiếng thì không được nữa rồi. Vừa bước vào đây, cô đã cảm thấy mình không nên tham gia buổi tiệc này. Buổi tiệc này vốn chẳng có chút ý nghĩa gì. Trịnh Khả Nhạc không hiểu rốt cục vì lý do gì mà cô lại muốn tới đây. Có lẽ là hy vọng được nhiều người chú ý, nhưng khi thật sự được chú ý, cô lại cảm thấy chuyện này có chút vô vị. Trịnh Khả Nhạc cảm thấy ánh mắt của những người này nhìn cô quá háo sắc, cảm giác này khiến cô rất khó chịu. Cô thích ánh mắt mà Diệp Lăng Phi nhìn mình hơn. Có lẽ, đây chính là chuyện sau khi thích một người đàn ông, bất cứ khuyết điểm nào của người đó trong mắt người phụ nữ đều trở thành ưu điểm.

- Tiêu Diêu, cái tên Nguyệt Nhi đó trước giờ là do tôi chơi!

Trịnh Khả Nhạc dùng giọng nói dễ nghe của mình nói:

- Đây là chị của tôi, nick Nguyệt Nhi đó vốn là của chị tôi, nhưng sau lại đưa cho tôi chơi!

Hứa Đình vốn rất thất vọng, nhưng khi nghe nick đó là do Trịnh Khả Nhạc chơi, ánh mắt hắn lại bắt đầu sáng lên. Tuy Trịnh Khả Nhạc so với Trương Lộ Tuyết, cả về thân hình lẫn khí chất đều có chút thua kém, nhưng cô cũng là một đại mỹ nữ, thân hình cao ráo, khuôn mặt xinh đẹp hoàn mỹ, mái tóc dài mượt, còn có khí chất lạnh lùng đó… cũng khiến Hứa Đình cảm thấy say đắm.

- Nguyệt Nhi, chào cô!

Hứa Đình đưa tay ra, tỏ ý muốn bắt tay với Trịnh Khả Nhạc. Cô cũng không hề đưa tay ra, mà chỉ cười nhạt với hắn:

- Chào anh!

Bàn tay của Hứa Đình cứ thế giơ ra, hắn có chút lúng túng. Phó bang chủ Tuyệt Thế Ngất Trời ngồi ở bàn đằng kia gọi:

- Tiêu Diêu, mau giới thiệu với chúng tôi đi chứ, cậu không thể không để mọi người cùng gặp mặt Nguyệt Nhi!

Tuyệt Thế Ngất Trời gọi xong, những người trong bang cũng bắt đầu hùa theo. Hứa Đình vội vàng nói:

- Nguyệt Nhi, nào để tôi giới thiệu cô với những người khác!

Trịnh Khả Nhạc khẽ gật đầu, cô khoác tay Trương Lộ Tuyết bước qua đó. Tiêu Diêu giới thiệu Trịnh Khả Nhạc với những người trong bàn một lượt, một số cái tên có chút quen quen, chỉ là không biết mặt mũi thế nào, hôm nay mới được biết. Trịnh Khả Nhạc cảm thấy hôm nay coi như không đến vô ích, ít ra cũng gặp được một số người bạn trong game.

Tiêu Diêu vừa giới thiệu xong thì Diệp Lăng Phi cũng đẩy cửa khách sạn bước vào. Hai tay hắn đặt lên tai, mắng:

- Thời tiết quái quỷ này, sao tối lại lạnh thế chứ!

Vừa nói Diệp Lăng Phi vừa bước tới trước mặt Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc.

- Sao thế?

Trương Lộ Tuyết dịu dàng hỏi.

- Bên ngoài lạnh quá, anh cảm thấy tai cóng cả vào rồi!

Diệp Lăng Phi chẳng thèm để ý tới mấy người trong bang hội, nói:

- Thế nào rồi, định lúc nào thì về?

- Chuyện này phải hỏi Khả Nhạc!

Trương Lộ Tuyết quay mặt qua nhìn Trịnh Khả Nhạc, hỏi:

- Khả Nhạc, bao giờ thì em định về?

- Chị Lộ Tuyết, chúng ta vừa mới tới mà, chị xem chúng ta…!

Ý của Trịnh Khả Nhạc là vừa mới tới đã đứng dậy về ngay thì không hay cho lắm. Trương Lộ Tuyết nhìn cô một cái, nói:

- Thôi vậy, chị ở lại cùng em một chút!

Diệp Lăng Phi nghe tới đây liền lướt mắt qua một vòng những người có mặt, toe toét cười:

- Các vị, không phiền nếu hôm nay tôi ở đây ăn ké một bữa chứ!

Hứa Đình nhìn bộ dạng thân mật của Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết có chút không vui, nhưng trước mặt hai cô gái lại không thể thể hiện ra, như thế thì chẳng có phong độ chút nào. Hứa Đình nói:

- Nếu anh là bạn của Nguyệt Nhi thì đương nhiên có thể ở lại rồi. Lần này tụ họp là do tôi kêu gọi, chi phí của mọi người ở đây đều do tôi trả, cũng không ngại thêm một suất của anh đâu!

Hứa Đình nói câu này rõ ràng là để ra oai. Diệp Lăng Phi nghe xong toe toét cười, hắn cũng không khách sáo, kéo một chiếc ghế, ngồi luôn xuống. Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc ngồi ngay hai bên hắn. Diệp Lăng Phi ngồi xuống xong, Hứa Đình mới gọi nhân viên phục vụ tới:

- Có thể mang thức ăn lên được rồi!

Đợi sau khi phục vụ mang thức ăn lên, mấy người này vừa ăn vừa nói chuyện, đều là chuyện trong game. Hứa Đình tuy chỉ nói với Trịnh Khả Nhạc nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía Trương Lộ Tuyết. Còn về phía Trịnh Khả Nhạc, Hứa Đình hỏi hai câu cô mới trả lời một câu. Trịnh Khả Nhạc ở trước mặt Diệp Lăng Phi và ở trước mặt Hứa Đình là hai người hoàn toàn khác nhau. Khi đối diện với Diệp Lăng Phi, cô thích nũng nịu, còn khi đối diện với những người này, cô lại tỏ ra vẻ lạnh lùng nhất quán. Hứa Đình vốn nghĩ ở trong game xưng hô thân mật “ông xã”, “bà xã” với Trịnh Khả Nhạc, gặp nhau ngoài đời nhất định cũng sẽ rất thân mật, nhưng không ngờ hiện thực lại tàn khốc đến vậy, tàn khốc đến mức khiến hắn nhất thời không biết nên làm thế nào. Thật ra, không chỉ một mình Hứa Đình, đại đa số những người ở đây đều cảm thấy hiện thực rất tàn khốc. Tại sao một người đàn ông trông có vẻ bình thường như vậy lại có được diễm phúc thế này, có thể quen biết cả hai đại mỹ nữ!

Có người nói phụ nữ thích ghen tị nhất, nhưng đàn ông cũng vậy, cũng thích ghen tị với người khác, nhất là khi đối diện với mỹ nữ. Cái họ có thể làm chính là hết sức thể hiện bản lĩnh của mình, cũng giống như con công đực đứng trước con công cái, chỉ hy vọng có thể thu hút được sự chú ý của nó mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!